Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

09/08/200400:00:00(Xem: 4832)
Những Nỗi Niềm Đông

Họa bài thơ “Những nỗi niềm đông” của thi hữu Đan Phụng đã đăng trên SGT số 370.

I
Nhớ quá trời ơi! Phố lẫn phường
Từ người đến cảnh lắm tơ vương
Mưa rơi lất phất như thơ cổ
Gió động bâng khuâng tựa hứng Dường
Quê cũ ngoảnh về ngơ ngẩn lệ
Đình xưa vọng tưởng mịt mờ sương
Đêm nay cô quạnh bên ly rượu
Chưa uống say mèm nặng trĩu thương

II
Lỡ đã bước đi khó hẹn về
Tựa như mây cuốn gió lê thê
Bâng khuâng nhớ cảnh bao lần khóc
Tức tưởi thương thân mấy bận thề
Xa tít ngàn trùng hồn nước Việt
Mịt mù vạn nẻo bóng làng quê
Dù non xa nước sông hồ cách
Trung hiếu xưa nay vẫn thói lề

III
Nhất nước nhì non thứ đến mình
Bật cười chợt nhớ cái nhân sinh
Thăng trầm mấy bận còn thanh lịch
Êm ấm đôi phen vẫn bạc tình
Cuộc thế từng chê phường phản trắc
Trần hoàn duy mến đức kiên trinh
Xá chi một kiếp phù du nhỉ
Mà chẳng trao nhau trọn chữ tình

IV
Gió cuốn chiều nay mây thật cao
Mơ như mình dựa gốc cây đào
Phù sinh nhấp nhánh tình là mấy...
Bằng hữu vĩnh hằng nghĩa xiết bao...
Người đợi mịt mù như nắng hạn
Tình dâng ngùn ngụt tựa mưa dào
Đành chôn thế sự vào quên lãng
Chẳng lẽ nghĩa tình cũng thế sao"...

Nước non chia cách đôi đàng
Nửa con tim héo tuôn tràn nhớ thương.

Trần Thiện Hiếu - phụng họa

*

Sông Tương

Thân tặng hai bác Ý & Hà

Chàng đầu dòng sông Tương đứng đợi,
Em cuối dòng vời vợi chờ mong.
Hai ta uống nước chung dòng,
Mặt không gặp mặt mà lòng nhớ nhau.

Việt Nhi - phỏng dịch

Trích đoạn cổ thi:

“Quân tại Tương giang đầu,
Thiếp tại Tương giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy”.

*

Tản Mạn Chúc Tình

Trở gió, em ơi chiều thật lạnh
Mây trời giăng mắc xám màu đông
Ngõ khuya đường vắng làm sao tránh
Lời mỉa mai xa xót đắng lòng...

Bước về em vẽ chân lên cát
Môi bỗng cười lên ý rẻ khinh
Ai nhuộm cho đời ươm phiêu bạt
Mà em nửa nụ trách thâm tình

Ta cười đi ngược đường em bước
Có thật cần nghi ngại gì nhau
Nếu ta đính chánh lời em nói
Thì đắng tình trao hết ngọt ngào

Một thời sương lạnh ta ôm ấp
Cuộn lấy thân tìm sống hôm nay
Là cả trời thơ ta đánh mất
Nên trên viền mắt nặng u hoài

Cũng đừng bóng gió chi thêm tủi
Ngược ý bước đời cứ ruỗi dong
Mai mốt đọc thơ ta đừng hỏi
Ý tình lãng mạn - nắng đầu sông!

Muội với huynh nghĩa ý đào viên
Sai một vần thơ lắm muộn phiền
Ở trong những chữ cùng nhau chọn
Có lắm câu lòng muốn giữ riêng...

Thy Lan Thảo (US)

*

Đáp Cánh Nhạn Xa

Bên này bên nớ có bao xa"
Mà vẫn như sương núi nhạt nhòa
Dù đã gieo vần câu xướng họa
Vẫn còn mơ nhịp khúc cuồng ca
Thân tàn có trĩu đời sương gió
Trí mỏi không quên mộng thái hòa
Cứ ước dặm ngàn kia ngắn lại
Để cùng níu lại bóng dương qua.

Trần Ngân Tiêu

*

Trốn Nắng

Thân tặng TH

Mùa nắng, em lo da sạm đen
Phấn hồng sao giữ được tròn duyên"
Lại thêm sát thủ là hơi nóng
Bắn đạn mồ hôi chẳng tốn tiền.

Mùa nắng, em lo môi trái tim
Cứng khô như đá cuội im lìm
Nhiều khi không dám cười thành tiếng
Sợ gió nóng xa nghe, đến tìm.

Em bảo còn đâu má mịn màng
Cho ta gởi đó nụ hôn ngoan
Nhiều tia nắng đến, hồng thêm má
Nhưng chẳng thơm hương vị nhẹ nhàng.

Mùa nắng, em lo tóc khét khô
Bởi vì, bên nắng, gió thành “bồ”
Cùng xào khô tóc em xơ xác
Đường nét “high light”, chúng cợt đùa.

Mùa nắng, em tìm trốn nắng đâu"
Sao không núp bóng một tim sâu
Thênh thang thành mái che êm mát
Cho cả đời ai, vui lẫn sầu"

Lưu Thái Dzo

*

Mơ Về Chốn Cũ

Mơ ngày trở lại bến sông xưa
Để ngắm chiều rơi ngả bóng dừa
Ngắm đám lục bình trôi rải rác
Ngắm hàng so đũa gió đong đưa
Trở về thăm lại vùng Cao Lãnh
Rồi đến tìm em quận Thủ Thừa.
Để nhớ một thời xưa dĩ vãng
Một thời giãi nắng với dầm mưa.

Phương Hoài Sơn

*

Quê Tôi

Lâu lắm rồi, tôi xa rời quê cũ,
Thuở mười ba, vẳng tiếng súng mùa Thu.
Bom đạn rơi, khói lửa tỏa mịt mù,
Nhập đoàn người, hướng về nơi đô thị.

Quê tôi đó, giòng sông không lớn lắm,
Tỏa hai giòng, một Gia Định, một Đồng Nai.
Chuyện thủ Hoàn bố thí" Đúng hay sai"
Huyền thoại đẹp, xóm làng tôi đều biết.

Lúc rạng đông, tiếng ồn ào trỗi dậy,
Tốp từng tốp, công nhân ba hãng dầu,
Miệng mỉm cười, chẳng phiền muộn lo âu,
Ngày trong hãng, tối vui đùa mái ấm.

Bên kia sông Rạch Dơi là Phú Mỹ,
Và xa xa đến Rừng Sát, Bình Xuyên.
Khen lẫn chê, thiên hạ bàn huyên thiên.
Trí non dại, theo thời gian quên lãng.

Tôi nhớ rõ vài buổi chiều êm ả,
Mức thủy triều, nước hạ nắng nhạt nhòa.
Nhiều xác người, theo giòng nước nhấp nhô.
Sình chương lên, không nhận ra hình thể...

Thời ly loạn sống thác nào ai biết,
Quê nghèo nàn, nhiều thảm cảnh khổ đau.
Sông Nhà Bè, giòng sông đẹp thuở nào.
Từ thành phố, nối liền ra biển cả.

Bên kia bờ, hoang vu, làng Phước Lý,
Giữa giòng sông, qua lại tàu Viễn Dương.
Quê tôi đó, đón chào khách bốn phương.
Quận Nhà Bè, trơ gan cùng tuế nguyệt.

Phú Xuân Hội, nhớ chăng cậu bé nhỏ,
Lội tung tăng, đùa sóng nước giữa giòng.
Khi bơi xuống câu cá dọc bờ sông,
Tuổi ấu thơ, phảng phất vài kỷ niệm.

Nào Phú Mỹ, Kho Năm liền Tân Thuận,
Cầu Hàn rồi Xóm Chiếu, bến Lăng Cô.
Đường duy nhất, dẫn đến chốn Thành Đô.
Đã tráng nhựa, khoảng độ mười cây số.

Bây giờ xa quá xa, niềm nhung nhớ,
Cách Đại Dương, réo gọi Phú Xuân ơi.
Đất tạm dung, Châu Úc mịt mù khơi,
Nửa thế kỷ qua rồi, bao thay đổi...

Từ Nguyên

*

Trời đầy, tháng tám… bên kia

Tháng tám về eo mềm trông thấy tội
Nửa bờ vai khúc khủy xếp đợi chờ
Tay mòn vun đam mê nào trôi nổi
Đón mơ hồ lồng lộng giữa hư vô

Tháng tám về có mưa say trong nắng
Nhè nhẹ bay hương quyện lá hoa đùa
Đưa khe khẽ âm thanh chùng mùa hạ
Ở góc đường trời đất bỗng đong đưa

Xuyên lối vắng thả mình chân bước nhớ
Vẫn người ta đôi một sánh vai đầy
Yêu đáy mắt nụ cười ươm má đỏ
Nghe xanh xao trở ngược thoảng ngày mai

Tháng tám về chầm chậm cay hơi thở
Ngóng nồng nàn muôn thuở đã tạ từ
Thời gian gọi chiêm bao buồn ngầy ngật
Muộn phiền tìm hình bóng nép bên nhau

Tháng tám về! Về chưa" Xưa tháng tám
Khi biết hôn ai bảo vẫn dại khờ
Buông lầm lỡ theo dòng yêu lầm lỡ
Những đoạn tình ngắn ngủi rộng hư hao

Thơm áo cũ hao gầy treo rực rỡ
Mở đìu hiu vết tích vọng vang rền
Trong vòng tay xác thân chìm thật nhẹ
Khoảng trống đầy hơi thở nặng như đêm.

KiếnAn (TV và họ Khúc)

*

Nhớ Một Người

Em đợi thư anh suốt cả tuần
Chao ơi là nhớ với phân vân...
Trăm năm nếu phải là duyên nợ
Xin được vuông tròn mộng ái ân!

Từ đổi trao nhau những cánh thư
Và khi gặp gỡ đến bây giờ
Lòng sao vương vấn bâng khuâng quá
Như nhớ nhung và... như ước mơ...

Anh có nghe đời rộn rã không "
Có nghe thèn thẹn, má ai hồng"
Có nghe tình ái lên ngôi báu...
Có ấm hồn anh" Có ấm lòng"

Có thấy thiên hà ửng sắc vui
Trông nhau, có thấy mắt nhau cười"
Có trăng tha thiết tình non nước
Và một người thơ... nhớ một người"

Song Châu Diễm Ngọc Nhân (US)

*

Em Bé Việt Nam

Tặng các nữ sĩ Phạm Hoài Việt, Ngô Minh Hằng, Ly Hương, Ý Nga Canada. TL.

Thân Em đó! Miếng cơm thừa cá cặn"
Giữa thành đô chân lê đất đầu trần…
Ôi! Việt Nam Cộng Sản nặng nghìn cân"
Tay đe búa giáng xuống đầu Dân Tộc!

Chân lý đỏ! Thứ diều hâu rắn độc"
Xiết lao tù – Tham nhũng chẳng ngừng tay!
Thế giới đen! Em đi giữa đêm ngày…
Lá cờ máu siết cổ cò thật chắc!

Hỏi cha mẹ" Em cúi đầu giấu mặt!
Chỉ xuống quần! Bác với Đảng muôn năm"
Ngó Tổ Tiên" Nào có biết trời trăng!
Miệng hôi sữa, mồ côi từ giọt máu!

Hồi chết mẹ… thời chết cha ở đậu,
Dưới hè hiên hẻm chuột nắng mưa thâu…
Đói xương sườn hóa thành ngựa thành trâu,
Đảng dìu dắt đến bần cùng vĩ đại.

Câu xóa đói giảm nghèo mê hoặc mãi…
Thân không quần không áo lột trần truồng"
Biến đàn bà con gái, đĩ tha phương…
Dạy Thanh, Thiếu thành xì ke trộm cướp.

Dốc trí tuệ đỉnh cao lùi vạn bước,
Bán cả người, cả đất biển Non Sông,
Tính không bằng cục phân" Nhục Cha Ông!
Khắp tám nẻo đường - Chín trời Đất Việt.

Ruộng đồng Máu" Phố làng Xương rũ liệt!
Tôi gặp hàng trăm bé đói như Em!
Tôi gặp hàng triệu tiếng khóc nghèo hèn!
Mắt ngó xuống mặt trời toàn cả máu!!!

Trúc Lang OKC

*

Thu Buồn

Ngoài hiên lá rụng báo Thu sang
Hoa lá thi đua đổi sắc vàng
Nhớ thuở năm xưa trên bến hẹn
Những chiều dạo phố bước lang thang
Bao mùa Thu ấy đã qua mau
Tình cũ năm xưa bóng nhạt màu
Còn nhớ không em chiều dạo phố
Nụ hôn ta khẽ vội trao nhau
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Để rồi xa vắng nỗi điều hiu
Giòng đời thay đổi, bao thay đổi
Tình ấy bao giờ mới tỏ yêu
Con tạo xoay vần mãi chớ trêu
Tình vương nỗi nhớ vẫn quay đều
Mặc cho gió cuốn tình bay mất
Nuối tiếc thêm buồn chỉ bấy nhiêu
Thu đến rồi sao" Thu hỡi Thu!
Đem chi giá lạnh, với sương mù
Cho tôi niềm nhớ vào quên lãng
Để trái tim đau khỏi ngậm ngùi

Nguyễn Vạn Thăng

*

Đây Là Một Cách Tống Tiền

Theo bản tin "Vạch trần âm mưu kiều vận của Mặt trận Tổ Quốc CSVN qua "Qũy vì người nghèo" của Đào Minh Tri trong Nam Úc Tuần báo số 451, ngày 9 tháng 7 năm 2004 thì trong tuần qua", tòa Đại Sứ Việt Cộng ở Tân Tây Lan đã tống tiền kiều bào bằng cách gửi đến từng nhà người Việt hai lá thư, một do Phạm Thế Duyệt, Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc VN ký, và một do Phạm Hùng Tâm, đệ tam tham vụ sứ quán Việt cộng ở Tân Tây Lan ký. Hai lá thư đều có nội dung kêu gọi đồng bào ta đóng tiền cho chúng theo chương trình “xóa đói, giảm nghèo”. Cũng theo bản tin trên, Phong Trào Thanh Niên Sinh Viên Việt Nam Tự Do (PTTNSVVNTD) tại Tân Tây Lan cho biết, có một phụ nữ Việt Nam là nạn nhân đầu tiên của việc đóng tiền này khi bà đến tòa đại sứ VC vì có việc liên quan đến giấy tờ thì người phụ nữ này bị bắt buộc cầm hai lá thư nêu trên đi vận động quyên tiền cho chúng trước khi chúng giải quyết việc của bà. Sự sách nhiễu này đã được PTTNSVVNTD trình lên bộ ngoại giao Tân Tây Lan. Từ tin trên, Cô Gia tôi viết bài này.

Thủ đoạn tống tiền của Cộng nô,
Y chang mánh khóe lũ ma cô.
Bày trò sách nhiễu như cường đạo,
Giở thói hăm he tựa phỉ đồ.
Cướp của, đảng viên nhiều kế sách,
Moi tiền, cán bộ lắm mưu mô.
Chiêu bài “xóa đói, giảm nghèo” đó,
Là gạt kiều bào để kiếm “đô”.

Cô Gia

*

Hết Gân

Mần răng tớ hết gân rồi
Lung-linh trái cấm, đứng ngồi không an.
Tim non mơ tưởng mộng vàng
Ngày ba đêm bảy... thiên-đàng là đây.
Chừ sao rệu-rã chân tay,
Lưng đau gối mõi, tiếc ngày thanh-niên!
Nghe lời đường mật dụ khuyên
Về quê tìm động đào-nguyên... yêu đời.
Tiên nương quyến-rũ đón mời,
Vội ly-dị vợ! rước người phương xa.
Gái tơ sánh bước chồng già
"Gọi anh thì lỡ, gọi cha thì kỳ!"(*)
Vu-Sơn chẳng có ra chi,
Em nằm rạo-rực, thở khì cụ ho.
Lên bờ bỏ bến quên đò
"Green card" hộ mạng, đổi đời "good-bye"!
Quá giang cò vỗ cánh bay
Tiếc công bắt tép(**), hận hoài ngàn năm.

Đồ Chơi

(*) Vô duyên lấy phải chồng già / Gọi anh thì lỡ, gọi cha thì kỳ.
(**) Công anh bắt tép nuôi cò / Đến ngày cò lớn, cò dò cò bay. (Ca dao)

*

Tình nghị quyết 36...

(Viết theo báo Thanh Niên 21-7-04, Đảng CSVN đang đẩy mạnh nghị quyết 36 với hội "Thân nhân Việt Kiều" để bòn rút tiền của từ người Việt hải ngoại.)

Theo nghị quyết "Men tự tình dân tộc"
Đảng giang tay âu yếm đám "Việt Kiều"
Mầu gấm đỏ hương nồng, mùi Hải Ngoại
Túi tiền đô, ôi! thơm phức mỹ miều.

Đảng hớn hở ưu ái tình ngàn dặm
Vài câu ca, xin "xoá đói giảm nghèo"
Thêm "bản sắc" đi giữa lòng dân tộc
Kết hoa tình, vang vọng tiếng hò reo

Mừng anh, chị, em Việt Kiều yêu nước
Đảng hân hoan , hoà tấu khúc tương phùng
Bắc Bộ Phủ mừng ôm hôn thắm thiết
Móng vuốt dài, bao phủ tấm màn nhung

Đảng cười khẩy, đã năm lần bẩy lượt
"Bác" bịp hoài, sao lắm kẻ còn mơ
Mê "võng , lọng" nên quên đường lạc lối
Bả hư danh bao kẻ thích bị lừa

Nay Đảng lập hội hè, tình liên thủ
Ép thân nhân phải răn dạy "Việt Kiều"
Ra Hải Ngoại nhớ thi hành chính sách
Khuấy đục ngầu, tranh đấu phải triệt tiêu.

Khi đúng lúc, Việt Kiều trần như nhộng
Đảng rêu rao "lũ phản bôi ươn tồi
"Đám xuẩn động bám theo chân Đế Quốc"
"Chuyện chúng mình", tình nghĩa chỉ thế thôi

Phạm thanh Phương

*

Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế

Theo tin SGT số 369, Hàn Lâm Viện khoa học New York đã quyết định trao giải Quốc Tế Nhân Quyền cho BS Nguyễn Đan Quế về thành tích phục vụ dân nghèo và những nỗ lực vận động cho dân chủ và nhân quyền tại VN, trong tinh thần bất bạo động. Sau nhiều năm bị giam cầm, sức khỏe suy yếu, ông vẫn quyết định ở lại quê hương, để đấu tranh cho những mục tiêu từng theo đuổi.

Nhứt quyết không thay đổi lập trường,
Dù cho hệ lụy nặng nề vương.
Ngục tù giam hãm thân già yếu,
Áp lực gia tăng đoạn cuối đường.
Đòi hỏi nhân quyền không bạo động,
Đấu tranh dân chủ bất ly hương.
Nên Hàn lâm viện đà trao giải,
Quốc Tế Nhân Quyền để biểu dương!

Trường Xuân Lão

*

Em Viết Đi Em

(Thân mến tặng các em sinh viên Việt Nam tham dự lớp Việt Ngữ tại Rutgers The State University of New Jersey do nhóm sinh viên VSA đảm nhiệm.)

Tròn môi lại cho tình đầy thêm nữa
Em đánh vần đi, hai chữ "VIỆT NAM"
Cho tổ quốc bừng lên ngàn đuốc lửa
Cho hồi sinh, sông núi lại huy hoàng!

Em đánh vần đi, người sinh viên trẻ
Êm dịu làm sao ngôn ngữ quê hương!
Dẫu em chào đời không trên đất Mẹ
Nhưng tim em, dòng máu Việt quật cường
Vẫn tha thiết tràn đầy trong huyết quản
Yêu tự do, yêu lẽ phải, công bình
Ơi những tài năng không hề giới hạn...
Ơi những tấm lòng chân thật, nguyên trinh!!!

Đọc đi em, đây, Lạc Hồng, quốc sử
Bốn nghìn năm, Đinh, Lý, Nguyễn, Lê, Trần
Gương ái quốc, bao anh hùng, liệt nữ
Hiến dâng đời cho nghĩa cả, quên thân...

Em viết đi em: Giang Sơn, Dân Tộc
Tôn Giáo, Tự Do, Hạnh Phúc, Nhân Quyền...
Đó, thực tế, những nhu cầu đời sống
Của loài người, ngay từ thuở khai nguyên!
Khi đọc đến ngày đau thương, thống khổ
Có triệu oan hồn "sinh Bắc, tử Nam"
Có vạn xác người rừng xanh, biển đỏ
Trôi nổi, dập vùi, tức tưởi, hờn oan...
Tôi biết em sẽ thương cho nòi giống
Xót quê hương đang dưới ách bạo tàn
Xin đừng để người mị lừa, ru mộng
Bản Giốc mất rồi, mất cả Nam Quan!!!

Đọc tiếp đi em, tìm đi, sự thật
Và viết đi em, trang sử oai hùng
Trang sử Việt Nam kiên cường, bất khuất
Xin viết cho người thế giới xem chung!

Ngô Minh Hằng (US)

*

Hoài Cảm

Quanh quẩn xứ người cùng nước mây
Thương quê một chén, đất trời say
Trách mình một gánh lo cơm, áo
Giận giặc bao năm loạn tớ, thày
Phong hóa suy tàn Trời có biết"
Dân tình khốn khổ Phật không hay"
Dẫu cho chìm đắm trong men đắng
Ta với quê hương nợ vẫn đầy!

Trần Ngân Tiêu (US)

*

Nỗi Buồn Lưu Dân

Nỗi buồn lưu dân
Như tảng đá ngàn cân
Định mệnh bắt ta vác
Không miễn trừ tuổi tác leo thang
Kềnh càng năm bảy bó
Nỗi buồn lưu dân
Như xích xiềng sắt
Định mệnh tròng vào cổ ta
Tòng teng, nặng trĩu.

Ta mang nỗi buồn lưu dân
Âm thầm đi vào cõi nhớ
ở đó hiện nguyên hình một quê hương bé nhỏ
Bốn mùa thất thu tiếng cười
Bội thu tiếng khóc.
ở đó chập chờn hình ảnh vẹo xiêu
Từng em trai, em gái ốm tong teo
Giành giật cái ăn, cái mặc quanh núi rác
Cũng ở đó, trồi lên trăm ngàn đầu bạc
Ngọ nguậy, hướng về vùng lạ Đài Loan
Phi Luật Tân, Căm Bốt, Đại Hàn
Thương đầu xanh trinh bạch
Phải bán thân, mua cơm áo
Diễn tròn bi kịch hôn nhân ngụy tạo
Cũng ở đó thấp thoáng dung nhan
Chúa chịu đóng đinh
Phật đi thưa về trình ông Quản Chế
Và cũng ở đó vang vọng âm thanh
Một Chí Quang, một Vũ Bình, một Đan Quế
Đưa tay gõ vào tường vôi lạnh ngục tù
Trao mật hiệu hỏi tin phòng giam cách vách
Nhiều năm qua, mong đợi, ngỡ thiên thu
Chỉ nghe tiếng dội khô khan, hận thù
Thay vì tiếng nữ thần Tự Do, ngọt ngào, ấm áp

Nỗi buồn lưu dân
Dù nặng ngàn cân
Vẫn không thể đè nát đài thơ ta vững mạnh
Bởi lẽ, ta dựng đài thơ
Bằng tình yêu vô bờ
Dành cho Thượng Đế
Cho Dân Tộc, Quê Hương
Và cho Em
Bởi lẽ, ta trang trí đài thơ
Bằng vần, điệu dễ thương, chắt lọc
Qua buồng tim, ống máu Hồng Lạc
Và nâng niu, nuôi dưỡng hồn thơ
Bằng dòng sữa Mẹ hơn bốn ngàn năm tuổi.

Lưu Thái Dzo (US)

*


Khuyến Khích Bà Chị H’Loa Nie

Đứa Nam Man viết bài này sau khi đọc bản tin “CSVN hết chối cãi trước những bằng cớ hiển nhiên: 200 người Thượng xin tÿ nạn” (SGT xố 370) thì được biết đồng bào Thượng biểu tình ôn hòa vào ngày 10.4.2004 để đòi Việt Cộng chấm dứt kỳ thị thì bị đàn áp dã man, trong đó, chị H’Loa Nie ở làng Buon Emap, quận Cu Mgar tỉnh Daklak đã bị công an VC đánh bằng roi điện dẫn đến trụy thai.

Em xin bà chị cứ công khai,
Nói rõ hành vi lũ độc tài...
Cách nó răn đe dân Daklak,
Trò y khủng bố xứ Gialai.
Ai chà, ai đạp bà băng huyết,
Họ khảo, họ tra chị xảo thai.
Hải ngoại đang chờ nghe tiếng nói,
Em xin bà chị cứ công khai.

*

Thông Cảm Ông Tony Abbott

Đọc bản tin Úc châu “Tổng trưởng Y tế Tony Abbott bị buộc tội có hành vi sàm sỡ!” (SGT số 369) thì được biết “Một vụ án xảy ra cách đây 27 năm đang được làm sống lại, trong đó Tổng trưởng Y tế Tony Abbott đã bị buộc tội tấn công tình dục (indecent Assault). Vụ án này liên quan đến lời cáo buộc ông Abbott, lúc đó là một lãnh tụ sinh viên 20 tuổi, đã sờ mông một phụ nữ...” Vì vậy, đứa Nam Man viết bài này.

Lúc trẻ ai không máu bốc đồng,
Ai không chụp giật phải hay không"
Người ta đợi dịp chờ gây sự,
Bọn họ thừa cơ để tấn công.
Chuyện bác ngày xưa từng bẹo đít,
Trò ông dạo trước đã sờ mông.
Tưởng gì gặp gái mà sàm sỡ,
Nói thiệt Nam Man gấp mấy ông.

*

Khuyên Ông Mark Latham

Đọc bài: ”...Thủ lãnh đối lập Mark Latham suýt khóc” của Hương Bình (TVTS 955) thấy có câu: ” Lãnh tụ Lao Động Lam Tham cho mở một cuộc họp báo kéo dài nửa tiếng đồng hồ để gọi là làm sáng tỏ vấn đề do những tin đồn trong mấy ngày gần đây...”, do đó đứa Nam Man viết bài này.

Chuyện gì qua được cứ cho qua,
Giận khỉ gì đâu bác nó à.
Họp báo thanh minh vừa khổ sở,
Lên đài đính chánh rất phiền hà.
Phe kia sẽ xúm mần quê bác,
Nhóm nọ, liền vô chọc tức cha.
Nếu tớ lâm vào hoàn cảnh cậu,
Tớ sẽ tỉnh khô như sáo đa.
Bài Tặng Chú Bi
Bi là thằng “boi” út của đứa Nam Man
Nghe con sắp sửa định mua nhà,
Ba má thấy người cũng... nhẹ ra.
Hãy chọn vùng nào vừa tĩnh lặng,
Nên xa chỗ đó khá phiền hà.
Có nơi trú ngụ thì hay lắm,
Cần chỗ dung thân cũng được mà.
Cứ nhớ là mình dân tÿ nạn,
Vinh gì cái cuộc sống kiêu sa...

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
"Nước Mỹ trở lại", Joe Biden nói tại buổi họp báo ở Delaware hôm 24/11/2020 khi giới thiệu đội ngũ quan chức ngoại giao trong chính quyền tương lai: "Sẵn sàng lãnh đạo thế giới và không rút lui".
Các chuyên gia bảo mật tại IBM cho biết, một chiến dịch tấn công lừa đảo của các hacker đã nhắm vào các tổ chức liên quan đến việc phân phối vaccine Covid-19 kể từ tháng 09/2020
Hôm thứ Năm (03/12/2020), Apple thông báo với các nhà cung cấp dịch vụ được ủy quyền của hãng rằng một thiết bị phần cứng mới sẽ ra mắt vào ngày 08/12/2020.
Tòa án Tối cao Wisconsin từ chối thụ lý vụ kiện "gian lận bầu cử" của Donald Trump trong nỗ lực lật ngược thế cờ trước ôg Biden, và yêu cầu đơn kiện phải được giải quyết đúng trình tự
Tổng thống đắc cử Joe Biden cho haysẽ yêu cầu dân Mỹ đeo khẩu trang trong 100 ngày đầu ông nhậm chức tổng thống.