Từ tháng 10 năm 2000, Trung Cộng đã gở Miên và Lào ra khỏi tay CS Hà nội. Cuộc chiến Campuchia chết hàng chục ngàn bộ đội, làm kiệt quệ kinh tế VN để lập một chánh quyền tay sai trái độn ngăn chận Tư bản từ Thái Lan, trở nên vô nghĩa. Cuộc viếng thăm con thoi của các nhân vật chủ chốt kèm theo các thỏa ước viện trợ hào phóng về kinh tế, quân sự, và hợp tác chánh trị của Trung Cộng đã biến Miên thành một cánh quân bọc hậu VN, Thái Lan và có thể thọc sâu xuống Mã lai rất nhiều người Trung quốc.
CS Hà nội đã trễ tàu, tàu Mỹ cũng như tàu Trung Cộng. Hà nội đã lọt kế Bắc kinh, ký Thương Ước với Mỹ chậm hơn Trung Cộng hơn mấy năm trời. Giao thương của VN với Mỹ đã ít vì nước nhỏû lai càng ít vì trễ tràng. Quyền lợi của Mỹ ở VN vì thế so với ở Trung Cộng sẽ không đáng kể. Chính tương quan quyền lợi này đã khiến Mỹ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hoà khi Mỹ bắt tay được với Trung Cộng trong Chiến tranh VN.
Thương Ước không đem lại sự thân thiện ngoại giao hay sự ủng hộ chánh trị và quân sự nào cho CS Hà nôi từ phía Mỹ. Ý muốn Mỹ trở thành lá chắn hay ít nhứt là trái độn trong các tranh chấp với Trung Cộng, như tranh chấp hải đảo chẳng hạn, thất bại. Nhựt không đủ sức thay thế Mỹ đối với Trung Công trong bài toán VN.Với thân cô thế cô, yếu ngoại giao như vậy, CS Hà nội bị Trung Cộng chèn ép là lẽ cố nhiên. Sự chèn ép của Trung Cộng được nội ứng bởi hai động lực trong nội bộ Đảng. Một, tâm lý của phe giáo điều, thà đi với Trung Cộng có lý hơn với Mỹ là cựu thù. Hai, tham vọng của toàn Đảng bám chánh quyền bằng bất cứ giá nào, kể cả cái giá ngàn đời ô nhục là dâng đất cho Tàu.
Ngoài ra và quan yếu nhứt, CS Hà nội bị Trung Cộng chèn ép vì không có nội lực dân tộc. Tương quan quốc gia, không có thù muôn thuở, banï muôn đời, trái lại dưa trên thế và lực. Thế và lực của một nước chánh yếu là sức mạnh đoàn kết, thống nhứt của quốc gia, dân tộc. Hai thứ đó, CS Hà nội hoàn toàn không có. Hai mươi sáu năm cai trị, CS không tạo được đoàn kết dân tộc, không thống nhứt được quốc gia. Trái lại, hố ngăn cách, chia rẻ giữa CS và người dân ngày càng sâu rộng. CS chỉ còn cầm quyền bằng súng đạn, gông cùm, và ngục tù, xây dựng bằng máu, nước mắt, mồ hôi và oán hờn, bất công, áp bức.
Oán hờn CS Hà nội đến đã quá mức. Nhà tu cũng đứng lên. Đồng bào chất phác nhứt, là Đồng Bào Thượng, cũng nổi dậy. Nôâng dân ít nói nhứt ở Miền Nam cũng ra tận Hà nội "kêu lên một tiếng cho dài kẻo câm". Cường hào ác bá đỏ ở nông thôn và lãnh chúa đỏ ở đia phương "quan liêu, cửa quyền", sâu dân mọt nước nhiều như rươi như ra.
Tham nhũng,cướp đất của nhân dân ngày nhiều và trắng trợn. CS là đầu tàu phải hoàn toàn chịu trách nhiệm, không đổ cho ai được .
Oán hờn đã qúa mức. Đến đổi Ải Nam Quan, ải đia đầu bao quân dân Việt cố giành giữõ suốt 4000 năm lịch sử dù phải đổ xương trắng màu đào bao lượt, nay bị mất cho Tàu không tốn một viên đạn, một nhát đao. Mất vi CS Hà nội dâng cho Trung Cộng. Niềm đau, nỗi nhục lớn vô cùng nhưng có người lại muốn chuyện đó xảy ra. Xảy ra để bao oán hơn của người Việt đối với CS Hà nội bao năm chồng chất, để cơn tủi nhục của đồng bào chưa bao giờ có trong lịch sư,û bùng dậy, nổ lên. Thực vậy xưa Lê chiêu Thống âm mưu mải quốc cầu vinh, cổng rắng cắn gà nhà nhưng cũng phải lưu vong, làm lén lút bên Tàu, chớ không dám hèn hạ và trân tráo làm trịch thượng như CS Hà nội bây giờ. CS Hà nội dời cột trụ số 0 giáp giới 5 cây số sâu vào phía Việt Nam, giao Aûi Nam Quan, Thác Bản Giốc, 9% lãnh hải Vịnh Bắc Việt, và một số hải đảo cho Trung Cộng; Trung Cộng không cần nổ một tiếng súng hay hươi một đường đao. Nhục ơi là nhục!
Phân tích phản ứng trong nước, người ta thấy những Đảng viên kỳ cựu của hai thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ, những anh chị em trí thức sống nhiều với CS, là những người phản ứng trước, nhiều, và mạnh nhứt. Những người này tuy hoặc đã về hưu, hoặc đã thức tỉnh bỏ Đảng, đứng ngoài công quyền nhưng rất có uy tín với Quân đội và nhiều cán bộ đảng viên thầm lặng đang tại chức. Những người nầy ý thức sâu sắc việc buôn dân bán nước của Bộ Chánh Trị và Chánh Phủ là một phản bội, một tội ác lớn nhứt từ trước đến giờ. Đó là đề tài có thể lôi kéo đảng viên thầm lặng, Quân đội đứng lên làm một cái gì đó để không bị mang tội đồng loã trước nhân dân. Từng trui rèn trong đấu tranh, những người này thừa biết với oán hờn cao điểm của nhân dân hiện tại, chỉ cần một cuộc binh biến nhỏ, lật đổ, triệt hạ, hay cô lập Bộ Chánh trị và vài nhân viên quan trọng của Nhà nước, không quá hai mươi người chóp bu của Đảng, hệ thống công quyền sẽ bị liệt. Đảng bộ Miền Nam sẽ tách ra. Quân đội sẽ bất động, không can thiêp. Phong trào đấu tranh cho tự do tôn giáo và nhân quyền sẽ kết hop. Nhân dân sẽ vùng lên. Công quyền sẽ vở ra từng mảng và quay về với cách mạng nhân dân để tự cứu và tồn tại. Đó là giải đoán tại sao các cựu đảng viên hăng nhứt trong vụ chống Đảng nhượng đất cho Tàu.



