Hôm nay,  

Câu Chuyện Thầy Lang: Buồn Như Chấu Cắn!

16/07/200400:00:00(Xem: 7048)
Trong cuộc đời, ai mà chả có lúc cảm thấy thời gian sao kéo dài lê thê, chậm chạp. Rồi thấy mọi sự việc chung quanh như nhàm chán và chẳng thiết làm gì.
Rồi kêu ầm lên rằng "Đời sao đáng chán! Buồn quá các cụ ơi"!!!
Có người bâng quơ than phiền:
"Ngồi buồn trách lẫn ông Xanh
Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười".
Thiếu gì người mang "nỗi buồn Mùa Đông" khi trải qua những tháng băng giá, không ánh chiêu dương của miền Bắc, suốt ngày thu mình trong nhà, nhìn tuyết rơi lã chã.
Vậy thì chán chường, buồn tẻ, nhạt nhẽo là gì đấy nhỉ"
Nhân dịp lang tôi đang trong tình trạng nửa già nửa trẻ, nửa khỏe nửa yếu, vui buồn lẫn lộn, nhiều khi cũng chẳng biết làm gì. Nên xin cùng quý thân hữu, ta lang thang vào cái vườn BORING này xem nó ra sao.
Có lẽ cũng hơi khó mà tìm một định nghĩa cho cái buồn tẻ, buồn tênh, buồn teo, buồn tình, buồn thiu, buồn xo, tẻ ngắt, nhạt nhẽo, lãng xẹt này.
Nhiều ý kiến cho đây là tâm trạng của một người cảm thấy không hứng thú, không hài lòng, thờ ơ với mọi sự ở chung quanh. Tâm trạng này cũng khá phức tạp và cũng tùy thuộc vào thời gian và không gian. Nhất là cũng thay đổi theo tâm tư con người.
Giáo sư Tâm Lý Robert Plutchick của đại học Y Albert Einstein, Nữu Ước cho boredom là một cảm xúc quan trọng và thường thấy ở nhiều người.
Một cách chung chung thì người ta thường chán chường VỚI một cái gì đó, VỚI một hoàn cảnh nào đó. Tức là có một nguyên nhân, một lý do được nại ra.
Do đó mà ta luôn luôn trách cứ vu vơ: trách người này người kia, đổ lỗi cho sự việc đã gây ra tâm trạng của ta.
Vì boring VỚI một cái gì nên ta cứ nghĩ rằng có thể thoát ra khỏi và ta sẽ hào hứng hơn.
Rồi sẽ có những giả sử, nếu thế này nếu thế kia thì ta đâu có bị boring.
Nhưng xét cho cùng thì nhiều khi chẳng có lý do gì cụ thể mà cái sự chán chường này lại phát xuất từ chính trong lòng ta.
Bà mẹ đang bù đầu dọn dẹp nhà cửa, mà đứa con gái spring break về với bố mẹ vài ngày thì hết đi ra lại đi vào kêu chẳng biết làm gì, con " bore" quá mẹ ơi!
Anh chị kia thuộc loại "Sunday neurotic", suốt tuần làm việc như điên, thứ Bẩy Chủ Nhật không việc gì làm, cảm thấy boring;
Cập vợ chồng nọ về hưu, lợi tức thu nhập đủ sống, không phải lo cho con cái, và rất nhiều thì giờ rảnh rang. Bèn rủ nhay đi du lịch, đi cruise, tiêu ngày tháng trong sòng bài để khỏi ở nhà bốn mắt nhìn nhau;
Nhiều đồng hương "chồng tách, vợ ly", đời sống cũng như công việc mỗi ngày đều đặn như cái máy, cảm thấy nhàm chán chẳng muốn tới sở, coi đi làm như đi vào nhà tù;
Kinh nghiệm cho hay khi làm một công việc quá quen thuộc, nhắc đi nhắc lại như cái máy mỗi ngày thì ta cảm thấy nhiều căng thẳng hơn là một việc mới có nhiều thử thách, sử dụng được tài năng của mình;
Tâm trạng một anh chàng ăn không ngồi rồi, ít giao tế, "buồn tình chẳng muốn nói ra, muốn đi ăn cỗ, chẳng ma nào mời" la cà làng trên xóm dưới, ngồi lê đôi mách;
Mấy cô cậu học trò ngồi nghe một bài giảng" chán như cơm nếp nát", ngủ gà ngủ gật, viết vẽ lăng nhăng cho hết giờ. Và khi nghe tiếng chuông tan lớp thì mặt mày tươi rói, ào ào chạy ra ăn quà vặt;
Đám "công nhân viên nhà nước" nghe sếp lớn đọc báo cáo tổng kết thành tích cuối năm, ngáp ngắn ngáp dài, nhìn đồng hồ, mong sao mau chấm dứt, vỗ đỏ bàn tay, ra giải khát, đấu láo;
Buồn tẻ cũng lại tùy cách nhìn: bà vợ hồ hởi đi mua sắm la cà hết tiệm hột xoàn tới hàng quần áo thời trang. Đức lang quân lơ đãng, buồn tình miễn cưỡng lững thững đi theo;
Nhà thiên văn say mê nhìn ngắm hành tinh qua viễn vọng kính, một công việc mà bà vợ cho là "có gì hấp dẫn đâu mà ông cứ suốt đêm nhìn lên bầu trời tối om như mực ấy!!
Mấy cậu ấm cô chiêu, con cầu tự được cha mẹ chiều chuộng, muốn gì được nấy, nên coi mọi sự tầm thường, nhàm chán;
Rồi lại còn con người sinh ra đã mang thói tò mò, luôn luôn tìm kiếm một cái gì hấp dẫn mới lạ. Khi không thỏa mãn ước muốn tìm hiểu là cảm thấy mọi sự việc sao mà lãng xẹt;
Quá thông minh, nắm vững ngay ý nghĩa của một vấn đề trong khi anh khác thì còn đang lần mò tìm hiểu, anh sáng dạ thấy sự việc chẳng có gì quyến rũ cả.
Giam mình trong một căn phòng trống không, chẳng truyền hình, radio, không sách báo, không điện thoại, không ai viếng thăm thì chắng điên cũng phát buồn;

Rồi lại còn ngồi cả giờ lật từng trang sách nhưng tâm trí để đâu đâu, quẳng sách vào góc nhà chê sách lãng xẹc; bấm nút thay hết đài này sang đài khác trên TV mà chẳng chú tâm coi; gặp bạn thì chê người đó nói chuyện vô duyên, vân vân và vân vân..
Các trự buồn tình cũng có một số dấu hiệu triệu chứng lộ ra ngoài.
Bạn ta thường hay mệt mỏi; ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ. Họ bồn chồn đứng ngồi không yên; trong tâm trạng bất mãn vu vơ; hay nuối tiếc, không thực tế, thấy cuộc đời chẳng có gì đáng để làm trong khi đó thì lại coi việc mình đang làm là quá tầm thường, không thử thách. Nhiều lúc họ thấy mình như cô lập không đóng góp gì cho mọi người.
Theo mấy ông bà chuyên gia Tâm Lý, thì cái cảnh "ngồi buồn gậm nhấm boring" này nó cũng chẳng tốt lành gì, nhiều khi lại đưa đến những hệ quả không hay.
Đến nỗi có vị đã cho rằng, đây là một hình thức "ung thư tâm lý", nó dần dần tiêu hao nhiệt tình của con người.
Có người buồn tẻ kinh niên lấy ngủ để quên thời gian. Nhiều người rơi vào tình trạng trầm cảm nặng. Một số không ít tìm lối thoát bằng rượu, thuốc kích thích hoặc các hành động tiêu cực nguy hiểm khác.
Giáo sư sinh học Augustin de la Pena, University of Texas, cho hay boredom là kẻ thù nguy hiểm đối với não bộ của ta. Khi rơi vào tâm trạng buồn tênh, não có thể làm bất cứ chuyện gì, dù có gây tổn thương cho cơ thể.
Theo vị giáo sư này, để khỏi buồn chán, não bộ gia tăng hoạt động. Trước hết là tăng giấc ngủ-mắt chớp- mau để ta mộng mị nhiều hơn. Nếu không có hiệu quả thì não sẽ tăng kích thích khiến ta thấy bồn chồn ngồi đứng không yên. Cuối cùng thì huyết áp lên cao, cơ thể đau nhức, rối loạn ăn uống rồi bệnh tật.
Cũng có người lấy ăn uống làm khuây khỏa rồi lên cân, tiểu đường.
Tác giả Mỹ Carey Perliff coi boredom như một tội lỗi trầm trọng; Thi sĩ người Anh S Kierkegoard nói tâm trạng này là nguồn gốc của nhiều thảm họa.
Tuy nhiên, boring đôi khi cũng có vài ích lợi nếu ta biết chuyển nó sang cái gì tích cực hơn.
Có người cảm thấy sắp rơi vào chán ngán thì kiếm một việc nào đó để làm.
Theo Le Duc de Levis, "Buồn chán là một bệnh mà làm việc có thể giải quyết được; còn nếu tìm một thú vui chỉ là thỏa mãn tạm bợ".
Dale Cargenie cũng đồng ý "làm việc là liều thuốc giải độc hiệu nghiệm nhất cho sự buồn tẻ" . Vì khi chúng ta bận bịu túi bụi thì đâu còn thì giờ để mà than van này nọ.
Tiểu thuyết gia người Anh Susan Ertz góp ý rằng "Cả nhiều triệu người ước muốn trường sinh bất tử mà lại chẳng biết làm gì vào một buổi chiều Chủ Nhật mưa rơi tầm tã."
Friedrick W Nietzsche triết gia Đức thực tế hơn: " Đời người cả trăm lần ngắn ngủi thì tại sao ta phải ngồi đó mà kêu ầm lên là đời sao tẻ nhạt!"
Mignon McLaughlin khuyên: "Hãy nắm lấy cơ hội dù sức khỏe có xấu như thế nào; không có gì tệ hại cho sức khỏe bằng sự buồn chán."
Trước hết, cần ý thức được rằng cảm xúc đến rồi đi. Mà buồn tẻ cũng chỉ là một cảm xúc. Nó đến rồi nó cũng ra đi, nhất là khi ta muốn xa lánh nó.Và chỉ ta mới thay đổi được cuộc đời ta. Nếu chỉ ngồi mà thẫn thờ nhìn không gian thì chắc " sầu đong càng lắc càng đầy".
Có người cảm thấy sắp boring sẽ kiếm làm cái gì sáng tạo, thích thú hơn; đặt vài mục tiêu cho cuộc sống; chuyển tẻ nhạt thành cái gì ích lợi.
Lao động suốt ngày boring đi làm một mách thể thao cho thư giãn tâm thần. Chán việc đang làm thì làm cái gì mà mình cho là có thể thay đổi hiện trạng; làm cái gì mới, nhiều thử thách; tâm tình với người cùng cảnh ngộ, tìm hiểu, kiếm tham vấn góp ý.
Học vẽ, âm nhạc, thăm bạn bè, điện thoại cho thân hữu đấu láo chuyện ngày xưa; gia nhập nhóm sinh hoạt, làm việc thiện nguyện, tạo thú vui giải trí đi câu, đánh banh, đọc sách, nấu nướng
Hoặc nghe lời khuyến dụ của phê bình gia người Anh David Pryce-Jones:"When you are bored with yourself, mary and be bored with someone else."
Vâng khi cảm thấy tẻ nhạt với chính mình thì hãy lập gia đình để mà tẻ nhạt với người khác. Nhưng đừng lạng quạng đào non, kép nhí mà xáo trộn gia phong.
Hoặc có bạn rủ đi làm một vài tẩy mà chược thì nhận lời tham dự ngay. Vừa hết buồn tình mà có khi còn lời dăm chục đô tiền tươi mua được vài bao gạo.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas 7-04

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rụng tóc trong thời kỳ tiền mãn kinh và mãn kinh là hiện tượng thường gặp. Một khảo cứu đăng năm 2022 trên Menopause ghi nhận hơn phân nửa phụ nữ từ 50 đến 65 tuổi bị tóc thưa hoặc rụng nhiều. Hiện tượng này thường bắt đầu từ nhiều năm trước khi kinh nguyệt chấm dứt. Khi estrogen và progesterone giảm dần còn androgen giữ ở mức cũ, chu kỳ mọc tóc bị xáo trộn: sợi tóc yếu hơn, thời gian mọc ngắn lại, và tóc mới mọc lên chậm hơn. Bác sĩ da liễu Valerie D. Callender cho biết khi estrogen — vốn bảo vệ nang tóc — hạ xuống, androgen bắt đầu gây ảnh hưởng rõ rệt.
Nhiều phụ nữ không nhận ra rằng những ly rượu, ly bia mà họ thường uống cùng bạn bè, hoặc để thư giãn trong “giờ nhậu của mẹ” (wine mom moment, một số bà mẹ thích nhâm nhi vài ly rượu hoặc lon bia để thư giãn sau khi bận rộn chăm sóc con cái và gia đình) có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú. Tuy điều này có vẻ không vui, nhưng lại là sự thật: Rượu, bia thực sự có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú.
Cảm giác từ việc bẻ các khớp ngón tay cho kêu rôm rốp có thể rất khác nhau tùy theo từng người. Có người thấy rất ‘đã,’ thậm chí là bị ghiền, cũng có người thấy khó chịu hoặc sợ hãi. Dù việc bẻ khớp thường được nhiều người coi là một thói quen không tốt, nhưng nếu có thể hiểu được cơ chế hoạt động đằng sau việc bẻ khớp, ta sẽ hiểu tại sao lại có nhiều người ‘ghiền’ đến vậy.
Cael là một thiếu niên 15 tuổi bình thường – cho đến khi cậu được phát hiện có cột sống bị cong vẹo bất thường. “Em cảm thấy mình giống như Thằng Gù ở Nhà thờ Đức Bà vậy đó,” Cael nói với CBC News, nhớ lại quãng thời gian hai năm chờ đợi để được phẫu thuật cột sống, đầy cảm xúc và khốc liệt, và trong thời gian đó, đường cong cột sống của cậu đã phát triển lên tới 108 độ.
Vào những năm 1990, sau khi tốt nghiệp trung học ở Bồ Đào Nha, công việc đầu tiên của Ricardo Da Costa là vận động viên ba môn phối hợp (triathlete) chuyên nghiệp – bao gồm bơi lội, đạp xe, và điền kinh. Trong quá trình tham gia các cuộc thi, một trong những vấn đề lớn nhất mà anh và các vận động viên khác phải đối mặt là các vấn đề về tiêu hóa, nhưng không có ai để tâm hoặc tìm cách giải quyết vấn đề này.
Aspirin nổi tiếng với khả năng giảm đau từ các cơn đau cơ và đau đầu; giúp giảm sốt; và liều lượng thấp có thể làm loãng máu, giảm nguy cơ đông máu gây đột quỵ và đau tim. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới phát hiện ra rằng Aspirin cũng có thể giúp ngăn chặn sự phát triển của ung thư ruột kết
Tháng 4 năm 2024, một phụ nữ ở Sacramento, California, Mỹ bị ngộ độc chì nghiêm trọng và tử vong sau khi sử dụng thuốc mỡ trị trĩ của Việt Nam có tên “Cao Bôi Trĩ Cây Thầu Dầu”. Thử nghiệm thuốc mỡ bôi trĩ này cho thấy nó chứa 4% chì (cứ 100 gram thuốc thì có 4 gram chì), đây là lượng rất nguy hiểm. Chì là một chất kim loại nặng độc hại cho cơ thể. Tiếp xúc với bất kỳ lượng chì nào cũng có thể gây hại cho sức khỏe.
Rụng tóc (alopecia) thường xảy ra trên da đầu, nhưng cũng có thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào trên cơ thể. Rụng tóc là một tình trạng phổ biến và không phải là vấn đề đáng lo ngại. Ở Úc, khoảng một nửa đàn ông ở độ tuổi 50 thường có dấu hiệu hói đầu, và hơn 1/4 phụ nữ trong cùng độ tuổi cho biết tóc họ bị thưa đi. Thường thì vấn đề này là do di truyền. Nếu thấy mình đang bị rụng tóc và đang lo lắng về điều đó, quý vị nên đi khám hoặc hỏi ý kiến bác sĩ để được chẩn đoán trước khi thử bất kỳ phương pháp điều trị nào. Rất nhiều sản phẩm được quảng cáo là có khả năng đảo ngược tình trạng rụng tóc, nhưng lại có rất ít sản phẩm đã được kiểm nghiệm khoa học về hiệu quả.
Hàm răng của bệnh nhân có vẻ như được chăm sóc khá tốt, nhưng nha sĩ James Mancini, giám đốc lâm sàng của Trung Tâm Nha Khoa Meadville ở Pennsylvania, cảm thấy phần nướu có vấn đề. Tình cờ, Mancini có quen biết với bác sĩ của bệnh nhân đó nên đã liên lạc để chia sẻ sự lo ngại – và rồi họ ‘lần’ ra bệnh thật! Mancini cho biết: “Thực ra, Bob mắc bệnh ung thư bạch cầu (leukemia). Dù ông ấy không thấy mệt mỏi hay có các triệu chứng khác, nhưng vấn đề xuất hiện ở phần răng miệng. Khi bác sĩ của Bob biết được tình trạng, Bob đã được điều trị ngay lập tức.”
Thời nay, nhiều người thường bị đau cổ vai gáy, lại còn kèm theo cả đau đầu. Nỗi đau này có thể gây ra thêm nỗi đau khác, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tâm sinh lý. Xét về mặt sinh lý, ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng những cơn đau ở cổ thường khiến cho người ta bị thêm chứng đau đầu. Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí The Journal of Headache and Pain là nghiên cứu đầu tiên cung cấp những dấu hiệu khách quan về sự liên quan của cơ bắp với tình trạng đau nhức đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.