Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Câu Chuyện Cảm Động Về Hiến Tủy Cứu Người

19/02/200500:00:00(Xem: 4608)
Em bé Madigan Rochelle Lang, năm nay 8 tuổi, đến từ Trung Hoa qua chương trình con nuôi, vừa trải qua cuộc giải phẫu nhận tủy xương để trị bệnh ung thư máu của em đã được phát hiện từ khi em mới tròn 18 tháng. Cô Maychelle Yee, một thiếu nữ, là ân nhân của em, đã hy sinh một chút tủy xương để cứu em bé xa lạ này. Tháng giêng vừa qua, ân nhân và người thụ ơn đã gặp nhau trong một buổi tiệc rất cảm động do Cơ Quan Hiến Tủy Á Châu tổ chức. Những giọt nước mắt mừng vui, những tiếng vỗ tay, và những nụ cười đã được một số đài truyền hình địa phương tại Quận Cam và Los Angeles ghi lại.
Nhân dịp gặp cô Maychell Yee, người viết đã thực hiện một cuộc phỏng vấn nhanh để tìm hiểu tâm trạng của một người hiến tủy.
-H: Tại sao cô đã ghi danh hiến tủy" Việc ghi danh xẩy ra khi nào"
-Đ: Tôi không nhớ đích xác ngày nào ghi danh. Chỉ nhớ là khoảng năm 96 hay 97 gì đó. Đó là trong dịp Trường Huấn Luyện Cảnh Sát Los Angeles tổ chức tuyển sinh Á châu cho ngành cảnh sát Los Angeles. Thực sự, tôi không thể nói tôi ghi danh để cứu người, nhưng vì vốn là một người Á Châu thích những gì cho "free", nên tôi và em trai tôi ghi tên để được thưởng thức một thức uống lạnh miễn phí (hôm đó, trời khá nóng!) Tôi không bao giờ tưởng tượng được rằng tôi có tủy hợp với một ai đó. (Sau này, tôi đã trả giá cho ly nước miễn phí đó!)
-H: Theo cô, thời gian chờ đợi chừng bao lâu mới có người hợp tủy"
-Đ: Như anh đã thấy, tôi cho tủy vào năm 2001. Nhiều năm trôi qua trước khi tôi được gọi đến tên. Hàng ngàn người ghi danh để đó, và có lẽ chẳng bao giờ được gọi. Có tủy thích hợp với người nào đó thì cũng giống như trúng số độc đắc. Đó thật sự là một vinh hạnh.
-H: Khi được gọi và biết rằng cô có tủy hợp với một người, cô có cảm giác thế nào"
-Đ: Đối với tôi, đó là sự biết ơn và một cảm giác nhẹ nhõm. Tôi nhận được điện thoại vào đúng thời điểm cần thiết. Anh biết không" Người cô của tôi mới chết vì ung thư và tôi không làm gì để cứu cô ấy được. Bất cứ người nào chứng kiến người thân yêu của mình ra đi vì một chứng bệnh kinh khủng mà không có cách chi cứu vãn sẽ hiểu tâm trạng của tôi lúc đó. Tôi đã tuyệt vọng. Tôi tự trách mình bất lực. Hơn nữa, tôi mong rằng người ra đi đó là chính tôi thay vì người cô mà tôi yêu quý. Và, cú điện thoại từ cơ quan hiến tủy là một phép lạ đối với tôi, đã trả lại cho tôi niềm hy vọng vào cuộc sống. Bây giờ, tôi có thể cứu giúp một ai đó. Không những chỉ niềm hy vọng đã trở lại với tôi mà tôi còn thấy rằng mỗi người sống trên trái đất này đều có một mục đích, một lý do để tồn tại. Mỗi ngày, Thượng Đế cho chúng ta cơ hội để làm một điều gì đó có ý nghĩa. Đấy là cơ hội tốt của tôi.
-H: Sau đó, chuyện gì đã xẩy ra"

-Đ: Nỗi lo lớn nhất của một người hiến tủy là "có đau lắm không"" Thực tế, thủ tục cho tủy được thi hành dưới thuốc tê và tôi không cảm thấy đau đớn gì trong khi các bác sĩ lấy một chút tủy từ xương chậu của tôi ra. Sau đó, tôi cảm thấy hơi đau ở chỗ xương ấy. Tôi có cảm tưởng như bị ngã trên cái xương cụt của tôi hay sau khi tập thể dục nhiều quá, tôi thấy tê ở bắp thịt. Một tuần sau, cơn đau nhẹ ấy biến mất. Nói một cách đơn giản bởi vì thấy có nhiều người cám ơn mình quá, tôi rất vui sướng đến nỗi quên cả đau. Biết rằng việc mình làm rất quan trọng, và đã cứu sống được một mạng người, tôi cảm thấy hãnh diện và trí óc tôi không còn chỗ cho sự đau xuông. Thú thật với anh nhé, tôi rất thích thú.
-H: Bây giờ, sau khi gặp người nhận tủy của mình, cô có cảm giác ra sao"
-Đ: Được gặp Maddie và gia đình của em bé là một nỗi vui lớn. Tôi rất cảm ơn Cơ Quan Hiến Tủy Á Châu đã cho tôi cơ hội này. Sau nhiều năm phân vân không biết cô bé ấy ra sao, sinh hoạt như thế nào, tôi rất xúc động khi gặp gỡ. Cuối cùng thì tôi cũng được gặp cháu bé, trò chuyện với cháu, và nắm được tay cháu. Tôi rất hên! Mẹ nuôi của cháu, Pat, và Mikaylah, chị của cháu, (cũng là con nuôi) là nguời chị tốt nhất trên thế giới. Cả hai là những mẫu người thật đặc biệt. Khi vừa mới gặp, tôi đã có cảm giác như thân thuộc từ hồi lâu rồi. Maddie là một cô bé tuyệt diệu mà tôi chưa từng gặp. Em đã gợi hứng cho tôi trong rất nhiều việc. Không những chỉ dễ thương, khi em cười, trái tim tôi muốn tan ra và tôi không bao giờ có thể quên được tiếng cười ngọt ngào ấy. Cô bé rất gan dạ. Không chỉ cho tôi niềm tin, em còn tặng tôi sự can đảm nữa. Dựa trên những kinh nghiệm đau đớn đã trải qua, biết được những trở ngại sắp tới, em đã tạo được một hệ thần kinh cứng như thép. Cô bé đã trao cho tôi sức mạnh để chiến đấu với cuộc đời. Tôi thật là một kẻ có quá nhiều may mắn.
(Lời người viết: Sau khi gặp Maychell Yee, người viết đã trò chuyện với bà Pat Lang, mẹ nuôi của em Madigan Rochelle Lang. Bà cũng là một người phụ nữ tuyệt vời. Là Manager của một công ty lớn, một người mẹ đã có một đứa con trai, bà sang Trung Quốc để xin một đứa con nuôi và đặt tên là Mikaylah. Sau đó, bà trở lại Trung Quốc một lần nữa để xin thêm một cháu bé, đó chính là Madigan hay còn gọi là Maddie, lúc đó mới có mấy tháng tuổi. Khi bé Madigan được 18 tháng, bà Pat đã khám phá thấy em hay bị co giật. Đem vào bệnh viện, bác sĩ cho biết em bị ung thư máu. Nhưng ở tiểu bang của bà không có bệnh viện chuyên về thay tủy, bà đã đưa cháu bé sang tiểu bang Ohio, xin được điều trị. Ở đây, không có việc làm, bà đã phải tá túc tại một ngôi nhà dành cho những người lỡ đường suốt hơn một năm. Sau đó, bà quay về nguyên quán, bán nhà, hy sinh tất cả mọi sinh hoạt tốt đẹp cũ và công việc Manager lương cao để dọn luôn sang Ohio tìm một việc làm bán thời gian trong khi chờ đợi cho Maddie kiếm được một người hợp tủy. Suốt mấy năm liền, bà Pat Lang đã dành trọn sức khỏe và tinh thần để cưu mang một đứa con nuôi khác chủng tộc, bệnh hoạn, tật nguyền từ thơ ấu. Để đáp trả tất cả những vất vả, mệt mỏi, thiếu thốn tiền bạc, và phương tiện sinh sống ấy, bà luôn nở một nụ cười nhân hậu. Bà Pat Lang là một thể hiện tiêu biểu của một tình mẹ vĩ đại.
Muốn biết thêm chi tiết, người đọc có thể vào xem trang nhà: www.caringbridge.com/page/maddigan )

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.