Hôm nay,  

Ba Lối Nhỏ Để Giữ Gìn Thói Quen Đọc

12/5/202500:00:00(View: 154)
doc sach
Ảnh: Sách Người Mỹ và Tôi của tác giả Trương Ngọc Bảo Xuân vừa phát hành. Bạn đọc có thể tìm mua trên mạng Amazon. Giá sách: $18.
 
Luôn Mang Theo Một Cuốn Sách

Trong đời sống bận rộn, đọc thường bị xem như một thú vui xa xỉ. Nhưng với những ai viết, và cả những ai muốn bồi đắp đời sống tinh thần của mình, đọc là mạch nguồn. Người viết hiếm khi tách khỏi việc đọc; hai việc ấy nâng đỡ nhau như hơi thở và nhịp tim.

Điều đầu tiên cần nhớ: đọc không mang lại khoái cảm tức thời. Nó không phải ánh sáng nhấp nháy của màn ảnh hay những vòng điểm thưởng trong trò chơi điện tử. Sự thỏa mãn của đọc đến chậm, nhưng bền bỉ; như cơn mưa nhỏ thấm đất, không phải một trận rào. Và cũng như viết, nhiều người nói muốn đọc, nghĩ đến việc đọc, nhưng không thật sự bắt đầu. Sự do dự ấy chỉ mất đi khi ta chịu mở cuốn sách ra.

Mang theo một cuốn sách — hoặc một quyển sổ nhỏ — giải quyết được gần hết những trở ngại. Ngồi chờ người bạn trễ hẹn? Lật vài trang. Có năm phút thảnh thơi giữa hai chuyến xe? Ghi vài dòng. Khi thói quen bén rễ, ta sẽ thấy thiếu vắng kỳ lạ nếu ra đường mà không có sách trong túi.

Điều thú vị là ta có thể đọc ở bất kỳ nơi đâu. Một chiếc ghế nhựa trong quán cà phê, ghế đợi ở phòng khám, góc phòng ngủ — tất cả đều có thể thành nơi mở ra một thế giới khác. Chỉ cần một cuốn sách, một chút lặng, và ý muốn bước vào.

Giường, Ánh Đèn Và Những Khoảnh Khắc Riêng

Nhiều người từng mơ đến cảnh đọc sách đẹp như tranh vẽ: một chiếc ghế mây dưới tán dù ở Bali, hay một bàn nhỏ dưới chân tháp Eiffel, tách cà phê bốc khói, đôi kính đọc đặt nghiêng trên sống sách. Nhưng trong những chuyến đi ngắn, hiếm ai giữ được trạng thái lặng đủ lâu để đọc. Thành phố mới luôn cuốn ta đi.

Thói quen đọc, vì thế, đôi khi không nằm ở những nơi “đẹp”, mà nằm ở những góc thân thuộc nhất. Một chiếc đèn vàng đầu giường. Một tấm chăn mềm. Một buổi tối khi ta gác lại trách nhiệm của ngày dài và mở sách ra như mở một cánh cửa.

Trong khung cảnh nhỏ ấy — phòng ngủ, ánh đèn ấm, không gian quen thuộc — người đọc dễ tìm lại sự tập trung mà mình tưởng đánh mất. Đọc chậm, đọc kỹ, và để câu chữ len vào mọi góc tối trong tâm trí. Một cuốn sách hay có thể tạo ra cảm giác du hành mà không cần bước chân ra khỏi nhà: từ một thị trấn nhỏ châu Âu đến một quán cà phê ở Kyoto, tất cả đều có thể đến chỉ bằng một trang lật.


Và đôi khi, người khác chính là nguồn cảm hứng giúp ta giữ thói quen đọc — một người từng vô tình làm ta xúc động trong một bức ảnh, một người bạn cũ, một nhân vật gặp trong sách. Nhưng đến cuối cùng, điều giữ ta lại không phải “vibe” đẹp đẽ nào, mà là niềm vui thuần túy của việc chìm vào câu chữ.
Bạn Không Cần Lúc Nào Cũng Đọc Hết Một Cuốn Sách

Có những cuốn sách ta đọc đi đọc lại nhiều lần mà vẫn phải gấp lại giữa chừng. Không sao cả. Người đọc không có nghĩa vụ hoàn tất từng cuốn, từng dòng. Sách, cũng như con người, có mức độ “hợp” khác nhau. Có cuốn gặp đúng thời điểm sẽ chạm sâu; gặp sai thời điểm thì chỉ nằm lại trên bàn, không trách ai được.

Nhiều người từ chối bỏ dở, chỉ vì nghĩ rằng bỏ dở là thất bại. Nhưng cố ép mình đọc một cuốn đã mất hứng chỉ khiến ta xa sách hơn. Bởi thời gian dành để ép buộc ấy có thể dành cho cuốn khác — cuốn khiến ta háo hức mở lại mỗi tối.

Điều trớ trêu là chính những cuốn khó đọc lúc đầu đôi khi trở thành sách gối đầu giường của ta về sau. Vượt qua vài chương đầu, ta bỗng thấy mình bị hút vào mạch nghĩ của tác giả. Các câu chữ ban đầu từng thấy nặng nề bỗng trở nên sáng và tinh. Mỗi lần đọc lại, ta lại thấy một đoạn mới, một tầng ý mới, như thể sách cũng thay đổi theo ta.

Thoreau từng viết về việc vào rừng để “sống một cách cố ý”, để gạn lọc đời sống đến nơi tinh nhất. Sức mạnh của một tư tưởng như vậy có thể không đến với ta ngay trong lần đọc đầu tiên. Nhưng đúng thời điểm, nó có thể đổi hẳn cách ta suy nghĩ và sống.

Khi một người bạn than rằng mình “không cảm được” một cuốn sách tôi yêu thích, tôi chỉ nói: “Không sao. Có thể lần khác sẽ đúng lúc.”

Đọc — dù nhiều hay ít — vẫn là một hành trình dài. Và điều quý nhất không phải là số trang đã lật, mà là khoảnh khắc ta tìm thấy chính mình trong một câu bất kỳ, ở một ngày bất kỳ, nhờ một cuốn sách tưởng như đã bỏ qua.

Cung Đô sưu tầm

Nguồn:
Tóm lược từ bài 3 Ways to Become a Better Reader của Hwang Bo-Reum, Literary Hub, 3 tháng 12, 2025; trích từ tác phẩm do Bloomsbury Publishing phát hành.
 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
1/9/202616:21:00(View: 526)
Bản tin sau đây của nhà báo Layna Hong trên báo Medill Reports Chicago, nhan đề "Historically Republican Vietnamese American community shifting left, according to AAPI Data" (Cộng đồng người Mỹ gốc Việt vốn theo đảng Cộng hòa đang chuyển hướng sang cánh tả, theo dữ liệu của AAPI Data). Bản tin dịch như sau.
1/9/202600:00:00(View: 788)
Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy bất an vì hận thù, chiến tranh, kỳ thị chủng tộc và giới tính, tàn bạo đối với di dân, nhẫn tâm đối với những người nghèo khổ, phát tán thông tin độc hại, tuyên truyền các chủ thuyết âm mưu, v.v… Chính vì thế, chúng ta cần sự bình an và tử tế trong cuộc sống hàng ngày hơn bao giờ hết! Đây là lý do tại sao khi cuộc hành trình “Đi Bộ Vì Hòa Bình” [Walk for Peace] của Tăng Đoàn Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada), gồm khoảng 20 vị Tăng thuộc nhiều sắc dân như Thái Lan, Lào, Việt, do Sư Tuệ Nhân (Venerable Bhikkhu Pannakara) lãnh đạo, bắt đầu vào ngày 26 tháng 10 năm 2025 từ Chùa Hương Đạo, thành phố Fort Worth, Texas đã được hàng ngàn người khắp nước Mỹ chú ý và ủng hộ, mà trong đó có các giới chức lập pháp và hành pháp liên bang, tiểu bang và địa phương nơi đoàn bộ hành đi qua. Sư Tuệ Nhân là người Mỹ gốc Việt đã đến định cư tại Hoa Kỳ năm 1997. Sư xuất gia với Hòa Thượng Bửu Đức, vị sáng lập và Trụ Trì Chùa Hương Đạo.
1/8/202614:40:00(View: 795)
Trong Thiền Tổ Sư, thường nói rằng hễ thấy bản tâm xong mới biết tu, còn chưa thấy được thì chỉ là đi mù mờ trong đêm, cứ như chặp sáng chặp tối, không biết gì để tu. Bởi vì, chưa thấy gốc của tâm thì mọi chuyện tu chỉ là tu nơi ngọn của tâm, chỉ mất thêm thì giờ, cho dù là có phước đức. Tuy nhiên, Đức Phật nói rằng thân và tâm đều là rỗng không, vậy thì lấy gì mà gọi là gốc của tâm, hay ngọn của tâm.
1/5/202612:48:00(View: 859)
- Quan chức Nhà Trắng: vì bà Machado đã nhận Giải Nobel Hòa Bình 2025, lẽ ra lúc đó tuyên bố trao lại cho Trump thì bây giờ đã là Tổng Thống Venezuela. - Quyền Tổng thống Delcy Rodriguez ra lệnh toàn quốc truy bắt tất cả những ai giúp lính Mỹ đột kích Venezuela. - Các dân biểu Cộng Hòa lúng túng khi báo chí hỏi vì sao Mỹ bỏ rơi bà Machado
1/5/202608:12:00(View: 1263)
- Hãng Mỹ AMC Robotics mở xưởng ở Sài Gòn, làm robot bốn chân Kyro cho toàn cầu. - Bắc Ninh: Thị trấn Việt bùng nổ kinh tế, tìm không đủ thợ dù lương tăng 15%. Nhà máy và trường dạy tiếng Hoa mọc thần tốc. - Maduro và vợ ra tòa liên bang ở New York - Tổng Thống Lâm thời Delcy Rodriguez mời chính phủ Mỹ hợp tác để phát triển Venezuela. - Trump: Không vâng lời Mỹ, bà Rodriguez sẽ thê thảm hơn Maduro - Trump: Cuba sắp tự sụp đổ. - Trump: Mỹ cần sáp nhập Greenland vì an ninh Mỹ. - Trump: sẽ ủng hộ tấn công vào Colombia. - Tổng thống Phần Lan bảo Trump: đừng chiếm Greenland. - Cận thần của Trump nói Mỹ sắp tới sẽ sáp nhập Greenland. Đan Mạch và Greenland cùng phản đối. - Trump muốn công nghiệp dầu mỏ Mỹ phát triển mạnh trở lại ở Venezuela - Cổ phiếu hãng dầu Chevron tăng hơn 8% giữa cuộc khủng hoảng Venezuela - Một cựu giám đốc điều hành của Chevron Corp. đang tìm 2 tỷ đô la cho các dự án dầu mỏ ở Venezuela - Iran thề sẽ không "nhân nhượng" đối với những kẻ gây bạo loạn - Một
1/4/202613:24:00(View: 1290)
Theo báo cáo, nhóm của Tổng thống Donald Trump đã rất khó chịu với những điệu nhảy của nhà độc tài Nicolas Maduro đến nỗi ông Trump đã ra lệnh cho quân đội Mỹ đột kích Venezuela và lật đổ nhà độc tài này.
1/4/202608:17:00(View: 862)
- Phó Tổng thống Venezuela (đang ở Nga) nhậm chức Tổng thống lâm thời, đòi Mỹ trả tự do Maduro. Tổng Thống lâm thời Delcy Rodriguez là cánh tả khi mới sinh, bố là lãnh tụ du kích bị đánh chết trong tù. Anh ruột đang là Chủ tịch Quốc hội Venezuela. - Tướng Mỹ: chiến dịch bắt Maduro cho thấy Mỹ gài gián điệp tận cấp cao Venezuela. - Trump tuyên bố Mỹ sẽ kiểm soát Venezuela, sẽ múc dầu để bán. - Lý do Maduro bị bắt: từ chối lời Trump mời ra đi lưu vong. - Hãng dầu Mỹ Chevron Corp.sẽ hưởng lợi lớn nhất.
1/3/202619:29:00(View: 1032)
Zohran Mamdani nhậm chức Thị trưởng New York tuyên bố: chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ 6 tuần đến 5 tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng 2 triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, xe buýt sẽ miễn phí, và lập các chợ thực phẩm giá rẻ do thành phố điều hành.
1/3/202612:33:00(View: 1063)
Đối với nhiều người Mỹ lớn lên trong môi trường Cơ đốc giáo bảo thủ, đức tin từng được coi là vấn đề niềm tin cá nhân và cộng đồng – chứ không phải là sự trung thành chính trị rõ ràng. Nhưng trong thập niên qua, ranh giới giữa niềm tin và hệ tư tưởng đã trở nên mờ nhạt.
1/3/202609:22:00(View: 1325)
- Biệt kích Mỹ vào Venezuela, bắt Maduro, - Trump: Mỹ sẽ điều hành Venezuela tới khi chuyển giao quyền lực thỏa đáng. - Trump: các hãng Mỹ sẽ vào múc dầu Venezuela, vì các hãng dầu Venezuela không hiệu quả. Dọa sẽ tấn công tiếp, nếu cần. - Nhiều Dân Cử Dân Chủ phản đối Trump bắt cóc phi pháp Maduro, gây chiến không qua Quốc Hội. - Machado tuyên bố "giờ phút tự do" ở Venezuela. - Mỹ sẽ chọn lãnh đạo cho Venezuela, sẽ quyết định về dầu. - TQ, Nga, Colomnia lên án Mỹ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.