Hôm nay,  

Quả Sồi Acorn

28/08/202510:46:00(Xem: 1223)

Truyện chớp

DTC 2
Minh họa Đinh Trường Chinh


*

 

Một vài người bạn của cô cũng là nhà văn, họ nói về cơ thể. Cơ thể ở đâu khi bạn viết? Bạn luôn viết từ cơ thể, họ nói. Nhưng chúng tôi không thể thực sự cảm nhận được cơ thể trong tác phẩm của bạn. Chúng tôi không tin vào cơ thể trong câu chuyện của bạn. Câu chuyện chỉ là ngôn từ. Hãy đưa cơ thể vào bài viết của bạn, họ nói.

Cô không chắc.

Khi viết, cô ở trong cơ thể mình, không thể phản bác lại điều đó. Nhưng làm sao giải thích được đồng thới cô cũng ở một nơi khác? Khi viết, cứ như thể cô đang làm việc từ độ cao sáu inch phía trên và ngay trước đầu mình. Nếu năng lượng viết rơi trở lại cơ thể, mọi thứ viết lách đều dừng lại. Khi đó, cô chỉ còn là chính mình, ngồi trên ghế. Cô sẵn sàng thừa nhận - với chính mình, nếu không phải với bạn bè - rằng việc duy trì năng lượng đó là một công việc kỳ lạ, một công việc của cơ thể.

Nó giống như tắm cho một đứa bé đang ngọ nguậy mà bạn không được phép nhìn. Trẻ sơ sinh rất trơn. Bạn không thể tin được lần đầu tiên tắm cho trẻ sơ sinh. Nó giống như cố gắng rửa sạch nước. Viết cũng giống như vậy. Giống như nước. Giống như nước hơn là giống một cơ thể. Đó chẳng phải là điều cô thích ở nó sao? Mặt khác, nếu bạn bè cô có thể chỉ cần ngồi trong cơ thể của họ và viết, có lẽ điều này có nghĩa là chữ viết của họ kết nối nhiều hơn với thế giới, thế giới thực, mà dường như mọi người đều mong muốn. Mọi người đều muốn nhiều hơn về thực tế, nhiều hơn về thế giới. Có lẽ điều đó có nghĩa là họ có thể đứng dậy khỏi bài viết của mình và làm một việc khác, ngay lập tức, một việc hữu ích, ví dụ như tắm cho một đứa trẻ ngoài đời thực, nhìn đứa trẻ suốt thời gian.


Họ thậm chí có thể đeo những chiếc găng tay làm bằng khăn mặt, những chiếc găng tay màu pastel ấm áp, giúp đứa trẻ không bao giờ trượt khỏi tay. Họ có thể xoa xà phòng lên lưng em bé mà không lo có thể vô tình làm rơi em bé ra khỏi bồn nhựa màu xanh và rơi vào bồn rửa bát bẩn thỉu trong bếp. Họ sẽ không phải lo lắng về việc tay chân nhỏ xíu của em bé sẽ trượt vào máy nghiền rác, ôi Chúa ơi, hay về việc em bé trượt khỏi bàn tay không đeo găng và rơi xuống sàn phòng tắm, vỡ đầu, máu me, ôi Chúa ơi.

Không phải là cô ấy đã sinh con. Không phải bất kỳ người bạn nào đã sinh con. Đây không phải là một đứa trẻ thực sự, cô nghĩ. Em bé trong truyện là gì? Nó là một từ vựng. Từ đó là em bé. Từ đó là cơ thể. Liệu cơ thể của chính cô có phải là một từ không? Cô không thể ngừng nghĩ về nó trên suốt chặng đường về nhà: cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể.

Ngày hôm sau, khi cô đang đi bộ đến cửa hàng tạp hóa, một quả sồi rơi từ trên cây xuống, nảy lên khỏi vỉa hè và đập vào núm vú của cô. Đập thẳng vào núm vú bên trái của cô ấy. Nhưng liệu có phải là từ đúng không? Núm vú? Quả sồi? Nó cũng đập mạnh vào cô. Chắc chắn là mạnh, dù không đúng.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Những suy nghĩ dưới đây như một cách tự đối thoại với câu hỏi của chính mình: tại sao “kịch văn học” gần như biến mất trong văn chương hải ngoại? Trước hết cần phân biệt kịch văn học và kịch giải trí. Kịch giải trí hướng đến tiếng cười và cảm xúc tức thời của khán giả. Nó có thể linh hoạt, ứng biến, thậm chí chấp nhận đơn giản hóa xung đột để phục vụ nhu cầu thưởng thức (ví dụ: kịch trình diễn trên Paris By Night). Kịch văn học thì khác. Nó không tìm cách làm vừa lòng người xem, mà đặt con người vào những tình huống va chạm gay gắt, buộc nhân vật phải lựa chọn, đối diện và trả giá. Ở đó, đối thoại không chỉ để kể chuyện, mà để phơi bày mâu thuẫn tinh thần, xã hội và đạo lý.
Một dân tộc có tài, nhưng không tin vào tài. Người Việt thường được khen là khéo, nhanh trí, ứng biến giỏi. Nhưng tài năng ấy nhiều khi vận hành như chiến thuật sinh tồn, không phải xung lực sáng tạo. Trong văn chương, điều này hiện ra rất rõ: các tác giả Việt thường tin vào nỗi đau hơn là vào tư tưởng. Nỗi đau dễ được đồng cảm, tư tưởng dễ bị nghi ngờ. Vì thế, tài năng Việt giống ngọn đèn không dám mở sáng hết bóng mình. Nó sáng vừa đủ để thấy đường, nhưng không đủ để soi cái bóng đang cầm đèn. Đó là lý do, dù có nhiều nhà văn tài hoa, văn chương Việt vẫn thiếu một “không gian tin tưởng triết học” – tức niềm tin rằng viết là hành động tư tưởng, chứ không chỉ là kể chuyện hay cảm xúc.
Văn xuôi tốt là cửa sổ trong suốt. Từ ngữ phải vô hình, để người đọc nhìn thẳng vào hiện thực mà văn xuôi tiết lộ. Vẻ đẹp có đó, nhưng nó chỉ làm cho cửa sổ trong sáng hơn, không làm cho người đọc nhìn vào chính tấm kính. Nghi lễ của thánh lễ không phải là đức tin; nó sắp đặt các đam mê. Sự hài hòa của từ ngữ, vẻ đẹp của chúng, sự cân bằng của các cụm từ, sắp đặt các đam mê của người đọc mà anh ta không biết và sắp xếp chúng như thánh lễ, như âm nhạc, như khiêu vũ.
Tam canh ngồi niệm Phật Quan Âm | Trước mắt gương treo vừa đúng tầm | Sáng rực bên này sông Bất Nhị | Tám phương chợt hiểu Phật là Tâm
Bạn nghe một người nói, nhưng không lên tiếng, bạn suy nghĩ nhưng không bộc lộ. Bạn nén sự giận dữ xuống, bạn bôi xóa sự khinh bạc, bạn chờ cho những lời ca tụng giả dối lắng xuống, bạn giữ lại lời khen ngợi đối với một người xứng đáng thêm một ngày nữa, để nó được nung chín trong lòng.
Cầm cuốn sách mới trong tay, tôi lại nhớ có lần ở quán cafe, Trịnh Y Thư băn khoăn, không biết chúng mình in sách vào thời này có phải là chuyện vô ích không, có phải là quá mơ mộng không. Với đa số, nhất là thế hệ trẻ hơn thì có lẽ là cái gật đầu, nhưng đối với chúng tôi, chúng tôi yêu quý cái vô ích, cái mơ mộng ấy. Tôi xin chia sẻ với quý vị cảm xúc rất riêng của tôi về sách. Nếu không có sách làm sao ta có thể cầm được trên tay cái vật thể nhỏ bé này, một thành quả nhìn bắng mắt cầm bằng tay, chứa đựng trong đó những con chữ đồng hành cùng những phút giây cảm hứng. Không có sách làm sao tôi có thể cảm nhận được trọn vẹn cái sức nặng của hạnh phúc hữu hình trên trang giấy với những dòng chữ ký tặng này? Và khi đọc sách, nghe được tiếng sột soạt khi lật trang giấy, ngửi được mùi giấy mới và cả mùi hương của sáng tạo. Một khi không còn ai in sách nữa thì những tủ đựng sách đẹp đẽ sẽ là món đồ cổ chứng nhân một thời kỳ sách huy hoàng. Và nếu không có sách thì làm sao chúng có được nhữn
Một truyện ngắn kinh điển của văn hào André Maurois, qua bản dịch của nhà văn Thân Trọng Sơn.
Không phải ngẫu nhiên mà Viết Về Nước Mỹ được nhà thơ Nguyên Sa gọi là “Lịch Sử Ngàn Người Viết.” Mà nếu tính cho đến ngày hôm nay, con số “ngàn” ấy chắc đã lên tới chục ngàn, trăm ngàn. Viết Về Nước Mỹ năm nay là năm thứ 25.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.