Phơi Phới Chừng Nào

29/09/202407:51:00(Xem: 1446)
tranh for hxs
Tranh Hoàng Đăng Nhuận

 

1.

Nắm lá phơi

          Mùa râm ran

Trời ấm ức nắng thu

Vang

Hồn 

Đồng

Nhập vào thiên địa sương không

                                 Lật

Chút bóng bẩy

         Đi rong cùng người

Thơ

Nằm chờ ở dạng rơi

Trước khi vàng ập xuống

Khơi vơi

Xếp quyển lại chương kỳ khu

Lắng nghe âm thoại hát mù kinh thi

Làm chi

          Khí thế làm chi

Làm thơ với một chút gì

Rỗng rang

Một cánh đồng vừa đi ngang

Mùi rơm nhật hạ

Chứa chan men nồng

Đời có những lúc ngó mông

Chỉ là quạnh với trăng hồng chưa lên

 

 

2.

Một bút tâm chưa vững bền

Khí trời lỏng quẹt nước rên ngoài bìa

Rừng bỏ đi lúc canh khuya

Ngột ngạt phủ sóng lời thơ cuộn chìm

Mùa lũ đùn một cánh chim

Ủ rũ

Rét mướt

Im lìm mộ bia

Đá trôi xuyên một lời thề 

Ngơ ngác

Chậm lụt

Bên kia lụn tàn

Ai báo đời một que nhang

Hồn quê

Đóm đỏ

Truy oan thị thành

Từ đất bụi tới lầu xanh

Cái nắng thắt cổ trên cành nhựa khô

Thôi trăng đắp một nấm mồ

Tình xuyên kẽ lá

Dại khờ tái sinh

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

cuối tháng 9, 2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.