Hôm nay,  

James Talarico Và Bài Thuyết Giảng Về Chủ Nghĩa Dân Tộc Thiên Chúa Giáo

03/08/202408:07:00(Xem: 1250)


(Bản dịch của Nguyễn Bình Phương - bài thuyết giảng của một người Thiên Chúa Giáo đang theo học tại chủng viện và cũng là một Dân biểu Tiểu bang tại Texas. Đường link YouTube nằm ở cuối bài.)

~~~~~

james 1

Mục sư của chúng ta, Tiến sĩ Jim Rigby, hôm nay bận viết lách, mà tôi không biết ông sẽ viết được gì nhiều. Tôi nhắn xin ông vài lời cảm hứng cho bài thuyết giảng hôm nay. Và ông gởi cho tôi mấy lời như sau: "Lý do chính mà bia tốt hơn tôn giáo:

1. Khi bạn có bia, bạn không gõ cửa người khác để cho họ.
2. Có luật lệ cấm mang bia cho trẻ con khi chúng chưa đủ suy nghĩ
3. Chưa có ai bị đốt cháy trên cọc vì loại bia ưa thích của họ.
4. Bạn không phải đợi hai ngàn năm để nhận ly bia thứ hai.
5. Nếu bạn nguyện gắn đời với bia, sẽ có nhóm giúp đỡ đến với bạn."

Ông nội tôi là một người thuyết giảng Baptist, tôi đi lễ nhà thờ này từ lúc lên hai, và bây giờ tôi đang ở trong chủng viện, tu học để trở thành mục sư. Tín ngưỡng của tôi có ý nghĩa cao cả hơn mọi thứ.

Nhưng tôi có thể nói thành thực rằng đôi khi tôi ngần ngại nói với người khác rằng tôi là người Thiên Chúa Giáo. Tôn giáo chúng ta đang bị ung thư. Cho đến khi chúng ta xưng nhận tội lỗi về Chủ nghĩa Dân tộc Thiên Chúa Giáo (DTTCG) và loại bỏ nó khỏi các giáo đường, tôn giáo chúng ta có thể gây nguy hại hơn nhiều so với một xâu bia Lone Star sáu chai. Không có chút Thiên Chúa nào trong chủ nghĩa Dân tộc Thiên Chúa Giáo (DTTCG). Nó là sự tôn thờ quyền lực, quyền lực xã hội, quyền lực kinh tế, quyền lực chính trị, nhân danh chúa Kitô. Và đó là sự phản bội chúa Kitô.

Chúa nói với chúng ta rằng chúng ta sẽ nhận ra nó khi nhìn vào quả của nó.
Chúa Giêsu đón nhận, chủ nghĩa DTTCG khước từ.
Chúa Giêsu giải thoát, chủ nghĩa DTTCG kiểm soát.
Chúa Giêsu cứu rỗi, chủ nghĩa DTTCG giết hại.
Chúa Giêsu khởi dậy một phong trào hoàn vũ dựa trên lòng yêu thương lẫn nhau, chủ nghĩa DTTCG là một phong trào bè đảng dựa trên lòng thù ghét lẫn nhau.
Chúa Giêsu đến để biến đổi thế giới, chủ nghĩa DTTCG muốn trì kéo nguyên trạng.

Họ đã kết nạp con cái Chúa. Họ biến người giáo sĩ khiêm nhường thành những kẻ phát xít đeo súng trên vai, đánh đập người đồng tính, chối bỏ khoa học, quý trọng tiền bạc, gieo rắc sợ hãi. Và trách nhiệm của tất cả những người con Thiên Chúa là phải đối đầu với nó và lên án nó.
Chủ nghĩa DTTCG đang phát triển. Hai năm trước, những người theo DTTCG tấn công vào Điện Capitol, giết hại các nhân viên cảnh sát, và họ vác trên vai thánh giá và những tấm biển ghi rằng "Giêsu cứu rỗi".

Năm ngoái, những người DTTCG tại Tối cao Pháp viện đã lật ngược phán quyết Roe v. Wade, cho phép các tiểu bang như tiểu bang chúng ta đặt ra ngoài vòng pháp luật việc phá thai, ngay cả trong trường hợp bị hiếp dâm hay loạn luân. Và ngay lúc này, hai tỷ phú DTTCG đang cố sức thay thế các trường công lập tại Texas bằng các trường tư thục Thiên Chúa Giáo.

Chúng ta đang đến gần một chính phủ thần quyền Thiên Chúa Giáo hơn chúng ta nghĩ. Làm sao chuyện đó xảy ra? Những người đầu tiên theo chúa Giêsu không gọi họ là con Thiên Chúa. Họ tự gọi họ là những người đi theo "Đạo". Người thầy bị đóng đinh của họ đã dạy họ một cách khác để làm người, và họ cố tâm theo đuổi. Giáo hội thời ban sơ là một cộng đồng cách mạng xây dựng trên căn bản lòng yêu thương, những người khác thường sẵn sàng chia sẻ tất cả tài sản của họ, và từ chối dự phần trong nền kinh tế, trong quân đối, hay văn hóa. Sách Cẩm Nang Mục Vụ kể rằng những người Thiên Chúa Giáo đầu tiên bị ngược đãi vì đã "làm đảo lộn thế giới".

Nhưng 300 năm sau khi Giêsu bị hành quyết bởi Đế chế La Mã, Hoàng đế Constantine biến Thiên Chúa Giáo thành quốc giáo chính thống của chính đế quốc đó. Constantine là một người DTTCG đầu tiên. Và từ đó, những quyền lực kia đã chế ngự Thiên Chúa Giáo, nội hóa nó, pha loãng nó để làm cho nó dễ được đón nhận. Một chủ nghĩa thượng tôn ủng hộ chiến tranh, ủng hộ thịnh vượng, và ủng hộ da trắng. Phong trào phản văn hóa đó trở thành một tôn giáo riêng tư, mê hoặc và được vũ trang. Nhà bảo hộ chính thức của nền văn minh Tây phương.
Tôn giáo của san sẻ biến thành tôn giáo của lòng tham. Tôn giáo của hòa bình biến thành tôn giáo của bạo lực. Tôn giáo của tha thứ biến thành tôn giáo của phán xét. Tôn giáo hoán cải bản ngã biến thành tôn giáo khẳng định bản ngã.

Ngày nay, chủ nghĩa DTTCG bị ám ảnh bởi những bộ phận riêng tư trên thân thể con người giữa lúc địa cầu đang bốc cháy. Chỉ tám người sở hữu một khối tài sản bằng 3,6 tỷ người trong khi những người DTTCG đang bận tẩy chay búp bê Barbie. Thánh Kinh không nhắc đến phá thai hay hôn nhân đồng tính, mà nó nói rất nhiều về tha thứ người nợ, giải thoát người nghèo, và cứu chữa người đau.

Những người DTTCG ưa nói rằng đất nước này là một quốc gia Thiên Chúa Giáo. Đó không chỉ là không chính xác về lịch sử, không chỉ là hồ đồ về thần học, mà còn thật sự không đúng.

Hãy nhìn quanh ta, nếu đây thực sự là một quốc gia Thiên Chúa Giáo, chúng ta sẽ xóa nợ sinh viên. Nếu đây thực sự là một quốc gia Thiên Chúa Giáo, chúng ta sẽ bảo đảm chăm sóc y tế cho tất cả mọi người. Nếu đây thực sự là một quốc gia Thiên Chúa Giáo, chúng ta sẽ yêu thương tất cả những người láng giềng LGBTQ. Nếu đây thực sự là một quốc gia Thiên Chúa Giáo, chúng ta sẽ đoan chắc mọi đứa trẻ ở tiểu bang này và ở quốc gia này có nơi cư ngụ, được ăn no, mặc ấm, được học hành và có bảo hiểm. Nếu đây thực sự là một quốc gia Thiên Chúa Giáo, chúng ta sẽ không bao giờ làm nó thành một quốc gia Thiên Chúa Giáo bởi vì chúng ta biết rằng chiếc bàn bằng hữu có đủ chỗ ngồi cho tất cả mọi người, kể cả những người láng giềng Phật Giáo, Ấn Giáo, Do Thái Giáo, Hồi Giáo, Sikh, và cả những người vô thần.

Jesus có thể đã tạo ra một chế độ thần quyền Thiên Chúa Giáo nếu muốn. Nhưng lòng yêu thương không bao giờ cho phép làm chuyện đó. Điều gần nhất mà chúng ta có thể có được là một nền dân chủ đa văn hóa, đa chủng tộc trong đó quyền lực thực sự được chia sẻ giữa mọi người, một điều chưa hề tồn tại trong lịch sử nhân loại. Chủ nghĩa DTTCG không chỉ là một mối đe dọa với thử nghiệm dân chủ của Hoa Kỳ, nó còn là một đe dọa đến chân lý Phúc âm của đấng Giêsu Kitô.

Khi có người hỏi chúa Kitô lời răn nào của Ngài là quan trọng nhất, Ngài ăn gian một chút để đưa ra hai lời. Hai lời mà Ngài bảo có liên quan với nhau. Thứ nhất là yêu kính Đức Chúa Trời, Và điều thứ hai, Ngài cho biết cũng giống vậy: Yêu quý láng giềng như chính bản thân. Nó giống nhau vì khi tôi nhận ra sự thiêng liêng trong tôi, tôi không thể không nhận ra sự thiêng liêng trong người láng giềng, bất luận họ là người Thiên Chúa Giáo hay không, bất luận họ có tín ngưỡng hay không. Trong chuyện ngụ ngôn về những người Bác Ái thiện tâm, Giêsu định nghĩa rõ ràng người láng giềng như những người khác biệt với chúng ta, về chủng tộc, về kinh tế, về chính trị, về tôn giáo.

Đức Chúa Trời thương yêu sự đa dạng, Đức Chúa Trời thương yêu muôn loài. Hãy nhìn lại địa cầu tuyệt mỹ của chúng ta, bạn có nghĩ Đức Chúa Trời đã hoàn toàn vô cớ tạo nên tất cả những con người xinh đẹp này với những truyền thống đẹp đẽ của họ?

Có rất nhiều lộ trình khác nhau để đến với thánh thần. Nhân vật huyền thoại Hồi Giáo tên Rumi nói rằng "Mọi tôn giáo đều có tình yêu thương, nhưng tình yêu thương không có tôn giáo." Đức Chúa Trời cao cả hơn nhiều so với những nhóm loại của con người. Đức Chúa Trời không theo Giáo hội Trưởng Lão, Đức Chúa Trời không theo Thiên Chúa Giáo. Đức Chúa Trời hoàn toàn không phải là một danh từ. Đức Chúa Trời là một động từ. Đức Chúa Trời không phải là một thực thể. Đức Chúa Trời là một Bản chất. Đức Chúa Trời là tình thương yêu. Và đó là lý do tại sao Giêsu chống lại bất cứ thứ gì cản trở tình yêu thương kia giữa con người, ngay cả khi đó là tôn giáo.


Đó là tại sao Ngài luôn phá vỡ luật lệ của tôn giáo. Đó là tại sao Ngài luôn gặp rắc rối với các quyền lực tôn giáo. Đó là tại sao Ngài nói những kẻ tội lỗi sẽ thấy vương quốc thiên đàng trước cả người tín ngưỡng. Xin lỗi các bạn nhé. Tôi biết các bạn đã theo từ lâu đến giờ.
Thượng tôn tín ngưỡng sẽ mâu thuẫn với Phúc âm của Giêsu Kitô. Chúa Giêsu không đến để thiết lập một quốc gia Thiên Chúa Giáo. Ngài đến để công khai thực tế sau cùng mà Ngài gọi là vương quốc của Đức Chúa Trời. Nhưng nó không giống một vương quốc nào chúng ta từng biết. Ở đó, thay vì ngồi trên ngai cao, Giêsu ngồi tại chiếc bàn. Thay vì cưỡi chiến mã, Giêsu ngự trên lưng lừa. Thay vì cầm gươm, ngài cầm thánh giá. Vương quốc của Đức Chúa Trời đảo ngược động lực của mọi vương quốc trên hoàn cầu.

Sức mạnh thực sự là sự dễ tổn thương. Địa vị thực sự nằm ở sự bình đẳng. Sự thịnh vượng thực sự nằm ở sự san sẻ, Và những người Thiên Chúa Giáo chúng ta được mời gọi để nhận ra rằng Vương quốc đó trên trần thế giống y như trên Thiên đàng. Không phải bởi quyền lực mà bởi đức tin. Giêsu mời gọi chúng ta làm hạt giống siêng năng, tin tưởng rằng bằng cách sống và chết cho tình yêu thương chúng ta sẽ tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. Đó không phải là điều dễ làm.

Trong một thế giới đầy sợ hãi, Giêsu biết chúng ta sẽ đặt niềm tin vào một nơi khác không phải ở Chúa, một nơi không phải tình thương. Như một nhà giáo sĩ Do Thái đã gọi những thứ đó là như những linh vật: tiền bạc, địa vị, và thứ nguy hiểm nhất là quyền lực. Khi ác quỷ cuồng dại muốn cám dỗ Giêsu, ác quỷ dâng tặng ngài quyền lực của mọi vương quốc trên hoàn cầu, và Giêsu từ chối.

Khi một môn đồ hỏi ngài ai sẽ là người quyền lực nhất tại vương quốc của Đức Chúa Trời, Giêsu trả lời rằng, các ngươi nên biết các Lãnh Chúa của địa cầu sẽ cưỡng bức dân chúng xứ họ, nhưng chuyện giữa các ngươi sẽ khác biệt. Bất cứ ai muốn làm người lãnh đạo trong các ngươi, người đó phải là người phục vụ. Và khi họ vẫn không hiểu và họ hỏi ai sẽ là người cao cả nhất trong nước Chúa trời, Giê-su nói đó sẽ là những đứa trẻ con, những người ít quyền lực nhất nhưng đáng tin cậy nhất của bất kỳ cộng đồng nhân loại nào. Đó là vương quốc của Đức Chúa Trời.

Tôi nghĩ ca sĩ Chance the Rapper nói hay nhất về điều này: đừng tin vào các Quân vương, mà hãy tin vào Vương quốc. Giêsu biết trong ngôn từ của Dorothy Solle, chỉ có một quyền uy thích hợp và đó là chia sẻ với người khác. Quyền lực không được chia sẻ, quyền lực không được chuyển hóa thành tình thương, thuần túy chỉ là sự chế ngự và đàn áp.

Những người DTTCG tận tụy với tình yêu quyền lực hơn là quyền lực của tình yêu và nó cũng bộc lộ ra sự thiếu vắng đức tin. Bởi vì đối ngược với đức tin không phải là sự nghi ngờ. Nghi ngờ là một phần lành mạnh của đức tin. Đối ngược với đức tin là sự kiềm chế. Khi chúng ta ngừng tin vào Chúa trời, khi chúng ta ngừng tin tưởng vào tình thương, chúng ta giành quyền kiểm soát, kiểm soát những gì chúng ta đọc, kiểm soát chúng ta được cưới ai, kiểm soát chúng ta du lịch ở đâu, kiểm soát chúng ta sinh con cái lúc nào. Họ muốn kiểm soát suy nghĩ chúng ta, và cơ thể chúng ta. Ôi, những kẻ thiếu đức tin.

Những người DTTCG tin vào sự thống trị bởi vì họ tin rằng thống trị sẽ làm được việc. Nhưng Giê-su cho thấy quyền năng thực sự trên hoàn vũ không nằm ở sự thống trị, mà ở tình thương yêu. Đạo Lão dạy rằng theo thời gian, nhu sẽ thắng cương. Nước chảy đá mòn. Gió thổi bạt núi. Cỏ mọc nứt đá. Kẻ nhu mì sẽ thừa hưởng đất đai. Bạo lực có thể thắng trong ngắn hạn, nhưng tình yêu sẽ luôn đạt chiến thắng cuối cùng. Giê-su dạy rằng vương quốc của Đức Chúa Trời nằm ở quanh ta, ẩn hiện trước mắt chúng ta. Thiên đàng đang ở đây trong mỗi chúng ta. Trên đầu chúng ta. Xung quanh chúng ta.

Ông ngoại tôi là một người giảng đạo Baptist. Ông nội Talarico của tôi chưa bao giờ đến nhà thờ, nhưng ông là một người hào phóng nhất, giàu lòng trắc ẩn nhất, đạo đức nhất mà tôi từng biết. Ông là người di dân, đến từ Ý, nơi mà người ta thấy rõ nhất sự nguy hiểm của sự pha trộn giữa nhà thờ và nhà nước. Ông định cư tại vùng Texas Hill Country, mỗi buổi sáng ông đi những đoạn dài xuyên qua hoa dại và những cây sồi. Ông thường dắt tôi theo. Ông nói đó là những lúc để ông nhìn thấy G.O.D. (Great Out Doors: Ngoại Cảnh Tuyệt Vời).

Các nhà sinh vật học nói rằng vạn vật trong tự nhiên có nối kết với nhau và tiến hóa để hướng một sự hợp nhất tốt hơn. Các nhà nhân chủng học nói rằng khả năng chúng ta chia sẻ và cộng tác là một siêu quyền lực của nhân loại. Và các nhà vật lý thiên văn bảo rằng vũ trụ này đủ hài hòa để làm cho cuộc sống chúng ta trên địa cầu sinh sôi nảy nở. Thiên hà chúng ta quả thật rất khoan dung dễ dãi. (15:18) Teilhard viết rằng chính vũ trụ vật lý này là tình thương. Chúng ta thấy qua sự hài hòa của âm nhạc, các nguyên lý toán học, các mô hình của thiên nhiên.
Tất cả chúng ta là sự hiển thị của quyền năng sáng tạo đó. Chúng ta chính là vũ trụ tự nhận thức. Chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời, chúng ta là con cái của vũ trụ, chúng ta được thương yêu một cách vô điều kiện, một cách không phân biệt, một cách vĩnh viễn. Không thành tựu nào có thể cộng thêm vào. Không lỗi lầm nào có thể lấy đi. Số lần đi nhà thờ hay số lần vắng mặt không làm thay đổi điều đó. Đó đủ làm cho nó xứng đáng với tên gọi Tin Mừng.

Chúng ta được tạo ra bởi tình yêu thương, với tình yêu thương, để yêu thương. Tôi gọi tình thương yêu đó là Thiên Chúa. Bạn có thể gọi bằng một từ khác, cũng không sao. Có cả ngàn cách để quỳ và hôn mặt đất. Chúng ta có thể chữa trị căn bệnh Dân tộc Thiên Chúa Giáo (DTTCG).
Chúng ta có thể tự vệ trước con vi trùng của cực đoan tôn giáo bằng tôn giáo lành mạnh. Truyền thống tín ngưỡng tuyệt vời của thế giới có thể cho chúng ta rất nhiều trong thời kỳ khủng hoảng toàn cầu này. Thuyết cấm sát sanh của Ấn Độ Giáo đưa ra sự thay thế cho lý lẽ về bạo lực. Phép thiền định của Phật Giáo đưa ra giải pháp cho sự lạm dụng của sự chú ý. Lễ Sabbath của Do Thái Giáo đưa ra thay thế cho nhu cầu tư bản. Và trong một thế giới mà mọi thứ có thể mua bán kể cả đất đai, truyền thống người Mỹ Bản Địa đưa ra một thay thế cho sự xói mòn hệ sinh thái.

Rất khó khăn. Rất khó khăn để bảo vệ linh hồn bạn trong một thế giới đang muốn sát hại nó.

Đó là lý do chúng ta cần những cộng đồng tín ngưỡng như thế này. Đó là lý do chúng ta cần những câu chuyện và truyền thống và những thực hành để chữa lành linh hồn chúng ta và chuyển hóa suy nghĩ chúng ta. Trong ngôi thánh đường này, mỗi khi chúng ta đọc lời cầu nguyện, hát thánh ca, rưới nước thánh, ăn bánh thánh, uống rượu thánh, chúng ta hiệu chỉnh trái tim mình.

Những người bạn Phật Giáo bảo rằng lòng trắc ẩn cần đến thực hành. Các nhà khoa học thần kinh bảo rằng chúng ta có thể nhân từ hơn, đồng cảm hơn nếu chúng ta cố gắng. Những thứ như tình thương, hòa bình và hy vọng, đòi hỏi huấn luyện sức mạnh. Một phòng tập luyện cho trái tim. Vì vậy khi chúng ta tụ họp tại đây mỗi tuần, để hát cùng nhau để kể chuyện cùng nhau, đó là những cơ hội mà theo lời Thiền sư Thích Nhất Hạnh, "an trú trong hiện tại." Cùng nhau. Chỉ trong một khoảnh khắc. Và đó dường như tốt hơn một ly bia lạnh.
Xin mời hãy suy ngẫm về những lời này.

James Talario
Bản dịch của Nguyễn Bình Phương
~~~

Link YouTube để nghe bài thuyết giảng tiếng Anh.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
09/01/202616:21:00(Xem: 597)
Bản tin sau đây của nhà báo Layna Hong trên báo Medill Reports Chicago, nhan đề "Historically Republican Vietnamese American community shifting left, according to AAPI Data" (Cộng đồng người Mỹ gốc Việt vốn theo đảng Cộng hòa đang chuyển hướng sang cánh tả, theo dữ liệu của AAPI Data). Bản tin dịch như sau.
09/01/202600:00:00(Xem: 823)
Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy bất an vì hận thù, chiến tranh, kỳ thị chủng tộc và giới tính, tàn bạo đối với di dân, nhẫn tâm đối với những người nghèo khổ, phát tán thông tin độc hại, tuyên truyền các chủ thuyết âm mưu, v.v… Chính vì thế, chúng ta cần sự bình an và tử tế trong cuộc sống hàng ngày hơn bao giờ hết! Đây là lý do tại sao khi cuộc hành trình “Đi Bộ Vì Hòa Bình” [Walk for Peace] của Tăng Đoàn Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada), gồm khoảng 20 vị Tăng thuộc nhiều sắc dân như Thái Lan, Lào, Việt, do Sư Tuệ Nhân (Venerable Bhikkhu Pannakara) lãnh đạo, bắt đầu vào ngày 26 tháng 10 năm 2025 từ Chùa Hương Đạo, thành phố Fort Worth, Texas đã được hàng ngàn người khắp nước Mỹ chú ý và ủng hộ, mà trong đó có các giới chức lập pháp và hành pháp liên bang, tiểu bang và địa phương nơi đoàn bộ hành đi qua. Sư Tuệ Nhân là người Mỹ gốc Việt đã đến định cư tại Hoa Kỳ năm 1997. Sư xuất gia với Hòa Thượng Bửu Đức, vị sáng lập và Trụ Trì Chùa Hương Đạo.
08/01/202614:40:00(Xem: 889)
Trong Thiền Tổ Sư, thường nói rằng hễ thấy bản tâm xong mới biết tu, còn chưa thấy được thì chỉ là đi mù mờ trong đêm, cứ như chặp sáng chặp tối, không biết gì để tu. Bởi vì, chưa thấy gốc của tâm thì mọi chuyện tu chỉ là tu nơi ngọn của tâm, chỉ mất thêm thì giờ, cho dù là có phước đức. Tuy nhiên, Đức Phật nói rằng thân và tâm đều là rỗng không, vậy thì lấy gì mà gọi là gốc của tâm, hay ngọn của tâm.
05/01/202612:48:00(Xem: 872)
- Quan chức Nhà Trắng: vì bà Machado đã nhận Giải Nobel Hòa Bình 2025, lẽ ra lúc đó tuyên bố trao lại cho Trump thì bây giờ đã là Tổng Thống Venezuela. - Quyền Tổng thống Delcy Rodriguez ra lệnh toàn quốc truy bắt tất cả những ai giúp lính Mỹ đột kích Venezuela. - Các dân biểu Cộng Hòa lúng túng khi báo chí hỏi vì sao Mỹ bỏ rơi bà Machado
05/01/202608:12:00(Xem: 1275)
- Hãng Mỹ AMC Robotics mở xưởng ở Sài Gòn, làm robot bốn chân Kyro cho toàn cầu. - Bắc Ninh: Thị trấn Việt bùng nổ kinh tế, tìm không đủ thợ dù lương tăng 15%. Nhà máy và trường dạy tiếng Hoa mọc thần tốc. - Maduro và vợ ra tòa liên bang ở New York - Tổng Thống Lâm thời Delcy Rodriguez mời chính phủ Mỹ hợp tác để phát triển Venezuela. - Trump: Không vâng lời Mỹ, bà Rodriguez sẽ thê thảm hơn Maduro - Trump: Cuba sắp tự sụp đổ. - Trump: Mỹ cần sáp nhập Greenland vì an ninh Mỹ. - Trump: sẽ ủng hộ tấn công vào Colombia. - Tổng thống Phần Lan bảo Trump: đừng chiếm Greenland. - Cận thần của Trump nói Mỹ sắp tới sẽ sáp nhập Greenland. Đan Mạch và Greenland cùng phản đối. - Trump muốn công nghiệp dầu mỏ Mỹ phát triển mạnh trở lại ở Venezuela - Cổ phiếu hãng dầu Chevron tăng hơn 8% giữa cuộc khủng hoảng Venezuela - Một cựu giám đốc điều hành của Chevron Corp. đang tìm 2 tỷ đô la cho các dự án dầu mỏ ở Venezuela - Iran thề sẽ không "nhân nhượng" đối với những kẻ gây bạo loạn - Một
04/01/202613:24:00(Xem: 1294)
Theo báo cáo, nhóm của Tổng thống Donald Trump đã rất khó chịu với những điệu nhảy của nhà độc tài Nicolas Maduro đến nỗi ông Trump đã ra lệnh cho quân đội Mỹ đột kích Venezuela và lật đổ nhà độc tài này.
04/01/202608:17:00(Xem: 871)
- Phó Tổng thống Venezuela (đang ở Nga) nhậm chức Tổng thống lâm thời, đòi Mỹ trả tự do Maduro. Tổng Thống lâm thời Delcy Rodriguez là cánh tả khi mới sinh, bố là lãnh tụ du kích bị đánh chết trong tù. Anh ruột đang là Chủ tịch Quốc hội Venezuela. - Tướng Mỹ: chiến dịch bắt Maduro cho thấy Mỹ gài gián điệp tận cấp cao Venezuela. - Trump tuyên bố Mỹ sẽ kiểm soát Venezuela, sẽ múc dầu để bán. - Lý do Maduro bị bắt: từ chối lời Trump mời ra đi lưu vong. - Hãng dầu Mỹ Chevron Corp.sẽ hưởng lợi lớn nhất.
03/01/202619:29:00(Xem: 1033)
Zohran Mamdani nhậm chức Thị trưởng New York tuyên bố: chăm sóc trẻ em toàn diện cho trẻ em từ 6 tuần đến 5 tuổi, đóng băng tiền thuê nhà cho khoảng 2 triệu người thuê nhà được ổn định giá thuê, xe buýt sẽ miễn phí, và lập các chợ thực phẩm giá rẻ do thành phố điều hành.
03/01/202612:33:00(Xem: 1064)
Đối với nhiều người Mỹ lớn lên trong môi trường Cơ đốc giáo bảo thủ, đức tin từng được coi là vấn đề niềm tin cá nhân và cộng đồng – chứ không phải là sự trung thành chính trị rõ ràng. Nhưng trong thập niên qua, ranh giới giữa niềm tin và hệ tư tưởng đã trở nên mờ nhạt.
03/01/202609:22:00(Xem: 1333)
- Biệt kích Mỹ vào Venezuela, bắt Maduro, - Trump: Mỹ sẽ điều hành Venezuela tới khi chuyển giao quyền lực thỏa đáng. - Trump: các hãng Mỹ sẽ vào múc dầu Venezuela, vì các hãng dầu Venezuela không hiệu quả. Dọa sẽ tấn công tiếp, nếu cần. - Nhiều Dân Cử Dân Chủ phản đối Trump bắt cóc phi pháp Maduro, gây chiến không qua Quốc Hội. - Machado tuyên bố "giờ phút tự do" ở Venezuela. - Mỹ sẽ chọn lãnh đạo cho Venezuela, sẽ quyết định về dầu. - TQ, Nga, Colomnia lên án Mỹ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.