Hôm nay,  

Song ngữ: It's hard for your face to fade in my memory / Quên nhau là chuyện khó

09/07/202423:10:00(Xem: 656)

It's hard for your face to fade in my memory / Quên nhau là chuyện khó


By Phan Tấn Hải


That time we met again was strange. It seems like meeting and parting are predestined. It was around 1999 or 2000, when many people had millennium fever, as if the world was about to end or the sky was about to collapse. I attended the Dalai Lama's teachings in Pasadena, Los Angeles County, and met her again.

To be exact, it was she who met me again. In the crowd of thousands of people, when leaving the hall, Mai called my name and raised her hand high to wave and signal. It's also strange how, after decades apart, seemingly lost and separated by several oceans, people can recognize each other in a crowd of many thousands of people.

I couldn't think of it. Later, I confessed to her that I couldn't recognize her in such a crowd, even though she was very unique. At that moment, I told Mai that it meant she was already incredibly beautiful. Just looking at her like this, I forgot all the teachings the Dalai Lama had said two hours ago.

It has been more than ten years since the Dharma Conference in Pasadena when I penned these lines, yet her image still occasionally visits my dreams. It lingers in my memory, as vague as smoke, resting on a pair of half-lipstick lips, and her eyes filled with life's worries. Lipstick lips and eyes. Yes, that's right. Later, I pondered that even in movies, there could be no one as beautiful as the image I beheld of her appearance at that Dharma conference.

I told her at that time that maybe because I was wearing an old shirt that day, my shoulders and elbows seemed worn out, so I was easily recognized among the people around me, most of whom were dressed up for taking pictures. It should be noted that at that time, there were not many public teachings by the Dalai Lama. In those years, the Internet was still rudimentary and slow, with few websites. Therefore, when I attended His Holiness's teachings, it was also an opportunity to write my own reports for the newspaper where I served as the Editor.

Mai looked into my eyes. At that time, the two of us went to an ice cream shop at the main street exit of the town of Pasadena. I saw the wrinkles around the edges of her eyes. Mai said,  my goodness, that I should have known that Mai would recognize me right away, even if she stood far away, even if she stood looking at me across 'hundreds of rivers and thousands of mountains'. Later, I stole these words from her and put them into poetry, just making them a little different. But I knew I could not put her eyes and lipstick lips into poetry. I once said that if I could put her image into poetry, the words would at some point catch fire and burn down bookstores. Then I said that my words just sounded funny.

I admired her pronunciation of "a hundred rivers and a thousand mountains," in which the "thousand" (nghìn) was spoken with the accent of Northern Vietnamese people, contrasting with the "thousand" (ngàn) of Southern Vietnamese people, despite both of us being born in Saigon. While her Northern accent remained unchanged, I was aware that my Saigon accent was a blend of various influences.

For a long time now, even when standing in public, I have not looked beyond my eyesight. I have developed a habit of not worrying about things around me that are beyond my attention. Some may call it meditation. Or perhaps it's simply about observing, listening, and being aware of my immediate surroundings, focusing only on a short range of vision and hearing only what is necessary. Apart from that, I no longer concern myself with anything else, as life presents a variety of experiences, making it somewhat exhausting to contemplate, observe, and listen to everything else.

…. o ….


That day was also the first time I visited the town of Pasadena, which was about an hour's drive from my home. But if I had to go, I went. Moreover, I had a special ticket given to me by a senior journalist who instructed me to attend and write a report on the sermon of the Tibetan Buddhist leader. It appeared that everyone anticipated me to write a comprehensive piece about the Dalai Lama.

I told Mai about the special invitation ticket I received from a senior writer who was also a diligent student at a Tibetan Buddhist temple in Long Beach. This gave me the chance to meet Mai once more. She was dressed in a blue dress that reached past her knees. I couldn't help but think that she, too, had moved on from her youth. My previous image of Mai was in a white long dress uniform, riding a bicycle.

I leaned over the glass-topped table at the Dairy Queen store, which was adorned with various pictures to attract children, whispering to her that I was supposed to write something amazing about the Dalai Lama. Should I write poetry for Mai instead of revisiting challenging Dharma lessons?

She smiled, revealing a hint of her buck teeth, and mentioned that she had driven from San Diego to Pasadena. Hearing me say something like that made her tiredness vanish.

I mentioned that Mai committed an act that should not have been done at this Dharma conference of the Dalai Lama.

She pursed her lips, as if in thought, and mentioned that it was commendable that she approached the Dharma conference with reverence, but there was nothing amiss about it.

I told her that she was at fault because going to a Dharma conference wearing lipstick was not appropriate. After finishing speaking, I leaned away from the table, looked at her feet, and added, let me see how high heels Mai wears. I mentioned that she should remember that in the past, Buddha forbade sitting and lying on high beds, which means it is now forbidden to wear high heels. In fact, whenever I think of Mai, I still vaguely remember that as a child, from a very young age, she liked to go barefoot. It was delightful to watch the little girl's bare feet hopping on the sandy yard. After that, I kept pondering the beautiful images of this life flooding my memory. How could I practice the Buddhist path leading to liberation?

She smiled as if no one had ever mentioned that the Buddha forbids women from wearing high heels.

I must add that as she stepped out of the auditorium, Mai did not ponder the teachings of the Dalai Lama; instead, she looked around to see an old friend. That's where things went wrong.

She said, "Mai knows for sure that you will come here."

My heart was filled with joy. However, upon my arrival, I faced an obstacle. While queuing to enter the auditorium, the staff insisted on collecting cameras, as they were prohibited inside. I assumed the American authorities were concerned about Chinese spies targeting His Holiness the Dalai Lama. I had to leave my camera in a designated room outside the auditorium and only retrieved it after the event.

At that time, it should also be noted that smartphones did not exist, so everything was as simple as a fairy tale. Yes, it was exactly like a fairy tale: the image of her sitting with me in an ice cream parlor in Pasadena, in the afternoon after listening to the Dharma from the Dalai Lama. I thought, just missing the autumn leaves, it could be a scene from a romantic movie.

I asked about her personal life. Mai replied that she was single because her first marriage ended before she could have children, due to their very different personalities.

I described myself as a solitary journalist due to my unconventional personality, distant from others. Despite this claim, a fleeting thought crossed my mind - wishing she would return to me so we could depart this world together. However, I chuckled inwardly at the absurdity of such musings.

I suddenly noticed a silver strand of hair by her left ear. Her hair was cut short, so she couldn't hide it. It turns out, both of us were already in our fifties. I wanted to exclaim that in your 50s, you should understand the will of heaven, but I remained silent.

Yes, let me tell you a story with a beginning and an end.

Mai is one year younger than me. We used to live in the same neighborhood, near the entrance of the train depot on Nguyễn Thông Street. My father and her father both worked for the State Railway Company. My father was a train conductor, so he traveled by train almost every day. Mai's father worked at the train station in Hoà Hưng, where many train engines were parked, probably for maintenance or rest, with lots of empty land covered with sparse grass.

In my fragmented memory, I still recall the sight of long wooden columns and iron beams strewn across the expansive terrain, stretching from the Nguyễn Thông train depot gate to the Hoà Hưng train station, and further to the locomotive parking area across Lê Văn Duyệt street, which has since been given a new name.

Normally, after school, the children in our neighborhood would walk from Hoà Hưng train station through the alleys to Thanh Vân cinema theater, and then cross the street to reach Chi Hoa elementary school. During that time, the girls tended to walk together, as did the boys. It was an era when students walked wearily, lugging their bags, without backpacks like children do today.

My house was next to Mai's house. Mai's father was absent for many days at that time, and Mai and her mother looked very worried. My father whispered to my mother, and I overheard it, that the police arrested Mr. Côn, Mai's father, because they suspected that he had defected from the Việt Minh but was still secretly working for the North, so they detained him for investigation. This incident occurred during the presidency of Ngô Đình Diệm. A few months later, Mai's father was allowed to return to civilian life, but he no longer worked in the train industry.

Every afternoon, on my way home from school, I would pass by Mai's house and see Uncle Côn sitting in a rocking chair, patiently waiting for Mai. Each time, I would nod to Mr. Côn, then continue on my way home. He would nod back, his hand never letting go of the Jade cigarette, constantly puffing smoke, releasing it through both his nose and mouth. Uncle Côn had short, gray hair, and his hands were sinewy, with the cigarette appearing small in his oversized hand.

I must say that during that time, I always walked quickly home from school. I didn't wander back and forth like Mai and the girls, nor did I roam through the neighborhoods like the other boys. This was because I had a great love for reading, and my mother had bought me a bookshelf filled with a variety of books, from Phong Thần, Tam Quốc Chí, to Tự Lực Văn Đòan. Additionally, since my father often took the train, my mother didn't want me to arrive home late from school, so she allowed me to indulge in reading books freely. Typically, my mother would advise me to complete any schoolwork first, and then she would leave me alone to immerse myself in my books upstairs. Consequently, from the third and fourth grade onwards, I gained a reputation for being naive because I preferred reading over socializing. Whenever school ended, I would head straight home to bury myself in books.

…. o ….


I also had a secret, but I didn't tell Mai. On weekends, she had to go to the cement yard behind the house to wash clothes and cook rice. During that era, girls were expected to perform various household chores from a very young age. I often sat in the attic, engrossed in books, occasionally glancing down into her backyard. I didn't take any action; I didn't understand why at that time. In reality, I was just a child who enjoyed reading and observing from a distance as my female friend worked. However, I couldn't bear it, so I had to watch.

Also, in this wooden attic, I once caught my father crying. It was just tears welling up. On holidays, when not traveling by train, my father liked to sit in this attic, tuning the Philips radio to listen to BBC or VOA stations. The broadcasting hours of these stations are usually early morning or late evening. During those times, my father would sit leaning towards the radio placed on the table, adjusting the volume to be very low. I thought then, perhaps the government did not prohibit listening to foreign stations, but surely my father did not want to be misunderstood like Uncle Côn, our neighbor. At that time, the country was divided, and many things made adults worried.

My father was originally from Ha Tinh, working on the train. When he arrived in Nha Trang, he met my mother, got married, and then brought her to live in Saigon. That's how I was born in Saigon. At that time, I would sometimes see my father receiving postcards. Occasionally, he would shed tears while reading them, or sit and listen to the radio, visibly moved. He would then ask me to make him a cup of tea, adjust his glasses, gaze at the radio dial, and search for international waves. Sometimes, when the weather made it hard to catch a certain wave, he would push the Philips radio into the corner of the table and switch to the Sony radio to search for the waves. I only needed to hear my father's emotional voice to understand that the country was undergoing significant changes.

Many decades later, upon arriving in the United States, I realized that I had also been infected with that sentimental affection. However, no one has caught me in similar emotional moments, partly because I appear composed on the outside in all circumstances. A journalist must be like that; perhaps only when reading news about the East Sea do I reveal my annoyance.

I almost forgot to mention this secret: my favorite moment was when I saw the scene of "little Mai" after finishing everything, standing up on the concrete floor, leaning forward, one hand holding the knees of the pants, and the other hand holding a small bucket scooping water to pour on both feet and rubbing them together to clean off the sand and dirt.

I did not understand why I liked looking at this scene. It was not about anything inappropriate. I just vaguely saw that the scene was very beautiful, but I did not know why. It was not because of little Mai's skinny legs; standing on the balcony looking down, how can you see skinny legs anyway. It was also not because little Mai was leaning to reveal anything; oh my goodness, I said there was nothing inappropriate.

Years later, as I gazed at paintings by world-renowned artists, I noticed a common theme – many painters favored depicting women standing with their bodies tilted. While some artists portrayed nude women in a tilted position, that was a separate matter. It made me wonder if I, too, possessed a talent for painting and a penchant for this particular composition. Only time will tell.

Later, when I read the Buddhist scriptures, I found myself drawn to the scene of the girl who was inclined to wash her feet, referred to as "recurring afflictions" - signifying that persistent thoughts or images kept surfacing in my mind. Reflecting on this, I smiled, contemplating the possibility that if one day I were to touch her feet and feel the bones beneath, those troubling thoughts and images might cease to haunt me. The outcome of such an encounter remains uncertain to me.

Then Uncle Côn died. At that time, Mai was in the fourth grade, and I was in the fifth grade. We were very young and did not understand anything about death.

My father said that Mr. Con died of tuberculosis because he smoked too much. My mother disagreed, saying that Mr. Con, who had been badly beaten in prison, likely contracted the deadly disease there. Mai's mother invited a monk from the nearby temple to the funeral. When asked, she simply said that he was sick and passed away. This assertion is likely true in most cases, as it is normal for sick people to die.

What I remember most from those days was the image of Mai, the girl in the white funeral attire. She was naturally beautiful, looking like an adult, and solemn. Mai did not cry much, but when she spoke, she choked up naturally. Strangely, on the way to school, I asked Mai why she didn't cry at her father's funeral. Mai explained that she saw everything as unreal, like it was all just a pretense, similar to a movie or a novel.

Mai also mentioned that she had naturally memorized the mantra to pray for her father to be reborn in a peaceful realm. The sounds of the mantra echoed as "Nam Mô A Di Đa đà dạ..."

I told Mai, comforting her, that when I looked at her wearing a white funeral dress, I felt so strange. I found myself feeling foolish, wondering why I said that. In reality, I didn't dare to admit that my female friend in the funeral dress looked incredibly beautiful. However, please remember, we were just children back then, when boys and girls were worlds apart: she and I were like characters in a fairy tale on different pages. When one page of the book opened, the other closed, and vice versa. We were two neighbors, two friends in the same school, while I enjoyed observing her from the wooden attic. Despite this, we remained friends, separated by hundreds of rivers and thousands of mountains, just as she used to say.

It was dark in the town of Pasadena at that time. The two of us invited each other to walk, using the excuse that after listening to the Dharma, we sat down to eat ice cream, so we needed to walk. I don't remember who invited whom to walk, but we agreed not to go far, just for a few minutes, as finding the cars later would be tiring. We strolled along E. Colorado Blvd. toward Wilson Ave. I don't understand why we had to go in that direction. I still remember the name of the street now because, at that time, I was afraid that forgetting the name of the street would complicate things when I returned to get my car.

I walked beside her, our shadows stretching across the brick sidewalks. The wind at that time was a bit cold. Suddenly, I thought, Why didn't I hug her? At one point, my shoulder touched hers. I envisioned the beauty of standing under the streetlight, embracing and kissing her. That moment will be unforgettable, even after many lifetimes. Perhaps the dharma protector intervened for some unknown reason. I held her hand, led her into the Barnes & Noble bookstore, and offered to buy her a book.

Between the rows of bookshelves, Mai looked at the book covers. Sometimes, she took out a book and flipped through a few pages to examine it.

I told Mai that I wanted to find the poetry book "Twenty Poems of Love and a Song of Despair" by Pablo Neruda to give her. Neruda's poetry was wonderful, and the English translation by W.S. Merwin was also stunningly beautiful.

I looked into her eyes and whispered that this was Neruda's poem, "Love is so short, forgetting is so long... Love is so short, forgetting is so long."

Mai said, "Look into my eyes. We never said we loved each other, right?"

I suddenly saw a few silver hairs on Mai's head. I wondered if it was possible that gray hair could grow so quickly in just a few minutes, or if I had simply not looked at her carefully before.

…. o ….


Mai walked to the card section in the bookstore and picked up a card from the shelf.

That card only had a picture of a river with an empty boat anchored on the shore.

I said, "This card doesn't have any words. Why don't you choose a card with a message already printed to save yourself the time of writing? And who are you giving it to?"

Mai said, "This card is for you."

I watched the river open up in her hand.

Mai brought the card to her lips, pressed her lipstick onto the white page of the card, and then handed it to me.

I received the card, but before I could look closely, I saw her turn around and quickly walk out of the bookstore. I called out, "Let me find that book of poems for you..." but she disappeared through the door.

I took the card with the lipstick stain on it, lined up at the counter, and waited to pay. When I walked out of the bookstore, she seemed to disappear into nothingness.

I drove home from Pasadena. The room, which had been lonely before, seemed even more deserted. Books filled the corners of the house, the top of the cabinet, the head of the bed, lined up next to the bed, leaning against the wall. It seemed like all the books were whispering to mock me, that I was a stupid person who had never held hands with any girl in my life for more than a minute. After entering the house, I suddenly remembered that I had forgotten my camera at the Dairy Queen.

I placed the card with lipstick on it upright on the table and watched the lipstick mark unfold. The wind from Bolsa Avenue blew in through the window. My body trembled; this cold was more piercing than that of a hundred rivers and a thousand mountains, I thought.

Already feeling unwell, I lay under the blanket and drifted off to sleep, consumed by her image: short hair with a few silver strands, bony hands, small shoulders, a blue shirt, and lipstick stains on the card. Before succumbing to sleep, I realized that I had never hugged or kissed anyone in my life.


…. o ….


Two days later, a vase of flowers was delivered to the editorial office, with the recipient being me. The sender was Mai from San Diego.

Sandwiched between several yellow rose branches was a small card with the handwritten words: "Thank you. Tomorrow I will return to Vietnam and enter a Zen monastery to become a nun. Mai."

There was no address for me to reply or visit her. Suddenly, the image of a little girl wearing a mourning veil appeared in my memory, followed by the sound of gongs, the sound of chanting, and the old monk's voice reading with a Central Vietnamese accent, "Nam mô a di đa...”

The image of a barefoot little girl hopping around in the yard also appeared in my mind. I thought to myself that perhaps people did not need a boat to cross the river of life and death. If they kept jumping around in the sandy yard of their childhood, they would cross the shore of suffering. I thought so, but I was not sure if Buddhism meant anything like that. It was difficult to understand why those jumpy steps were forever imprinted in my memory.

I understand this, and perhaps the scriptures also mention it: when walking with her on the streets of Pasadena, I refrained from hugging or kissing her because I had a suspicion that someone was preventing me; it must have been some celestial beings protecting her. For someone like her, who had taken a vow to become a nun, perhaps just one kiss could lead her astray for many more lifetimes. I was merely speculating, unaware of the doctrine. The lights on the streets of Pasadena still shine vividly in my memory, even after the Dalai Lama's teachings.

Many years later, when I was composing a Zen poem for my friend Trần Chí Phúc to be set to music, I penned these lines: "Waiting for you, waiting for you until your lipstick fades, I stand cold by the river..."

Her image appeared in that line. It appeared on the lipstick stain she left on the card, where there was an empty boat quietly floating on the river. It has lingered in my memory, both day and night.

I haven't heard from her again since then. I still pray for her as I begin my daily meditation sessions. And I know that it will be a long, long time before her image fades in my mind, even lipstick stains.

Translated into English by Phan Tấn Hải

…. o ….


Quên nhau là chuyện khó

Truyện ngắn Phan Tấn Hải


Lần đó gặp lại cũng lạ. Có vẻ như những gì gặp gỡ và chia tay đều là tiền định. Lúc đó là khoảng năm 1999, hay 2000; nhiều người lên cơn sốt thiên niên kỷ gì đó, kiểu như sắp tận thế hay trời long đất lở gì đó. Tôi dự buổi thuyết pháp của Đức Đạt Lai Lạt Ma ở thành phố Pasadena, thuộc quận Los Angeles, và gặp lại cô nàng.

Nói cho đúng, chính cô nàng gặp lại tôi, vì trong đám đông nhiều ngàn người lúc rời hội trường, Mai đã gọi tên tôi và đưa tay lên thật cao để vẫy, ra dấu. Cũng lạ, làm thế nào sau nhiều thập niên xa nhau, tưởng như biệt tăm và cách mấy bờ đại dương, người ta lại có thể nhận ra nhau trong một đám đông nhiều ngàn người.

Tôi không nghĩ ra nổi; sau đó, tôi thú thật với cô nàng rằng tôi không thể nhận ra nàng trong đám đông như thế, tuy rằng nàng rất là độc đáo. Lúc đó, tôi nói với Mai, độc đáo nghĩa là em đẹp tuyệt vời, chỉ nhìn em thế này, anh quên hết những lời dạy của Đức Đạt Lai Lạt Ma mới nói hai tiếng đồng hồ vừa qua.

Từ Pháp hội Pasadena tới khi tôi viết những dòng này cũng đã mười mấy năm rồi, nhưng hình ảnh nàng vẫn đôi khi thoang thoảng hiện trong mơ, trong trí nhớ tôi mơ hồ như khói, phả lên một cặp môi son không đầy đặn, và đôi mắt nàng đầy các nỗi xao xuyến về cuộc đời. Cặp môi son và đôi mắt. Vâng, đúng vậy. Sau này tôi nghĩ, trong phim cũng không thể đẹp như hình ảnh tôi nhìn nàng sau Pháp hội đó.

Tôi lúc đó nói, có lẽ vì hôm đó tôi mặc một chiếc áo cũ kỹ, như dường sờn vai và khuỷu tay, nên dễ được nhận ra giữa những người chung quanh hầu hết mặc thứ trang phục để chụp hình – cần nói rằng, thời điểm đó, không có nhiều buổi thuyết pháp của Đức Đạt Lai Lạt Ma. Những năm đó, Internet còn thô sơ, chậm rì, không nhiều trang mạng, cho nên tới dự thuyết pháp của Ngài cũng là cơ hội để viết những bản tin riêng.

Mai nhìn vào mắt tôi. Lúc đó, hai đứa rủ nhau vào một tiệm kem nơi lối ra phố chính Pasadena. Tôi nhận ra những nếp nhăn bên viền mắt nàng. Mai nói, trời ạ, anh phải biết rằng Mai ngó anh là nhận ra liền chứ, cho dù có đứng thật xa, có đứng nhìn anh xuyên qua trăm sông nghìn núi. Sau này, tôi chôm bốn chữ này của nàng, đưa vào thơ, chỉ làm cho khác một chút. Nhưng tôi biết, không thể đưa đôi mắt và cặp môi son này vào thơ nổi; có lần tôi nói, nếu đưa hình ảnh của em vào thơ được, chữ tới một lúc nào đó sẽ ngún lửa và thiêu rụi các tiệm sách. Xong rồi, tôi nói, giỡn mà.

Tôi thích kiểu nói “trăm sông nghìn núi” của nàng, kiểu chữ “nghìn” thay vì chữ “ngàn,” cho dù hai đứa đều sinh ra ở Sài Gòn. Giọng Bắc của cô nàng không đổi, nhưng tôi biết, giọng Sài Gòn của tôi là pha đủ thứ rồi.

Từ lâu rồi, tôi không thể nhìn xa, đúng ra là đã tập thói quen là không bao giờ bận tâm tới những chuyện chung quanh ở ngoài sự chú tâm của mình. Gọi đó là thiền cũng được; hay chỉ nên gọi đơn giản là thấy nghe hay biết cái quanh mình, và chỉ để ý trong một tầm nhìn rất ngắn thôi, và chỉ nghe cái gì cần nghe thôi. Ngoài ra là chẳng bận tâm làm chi, vì cuộc đời có đủ thứ chuyện, hơi đâu mà nghĩ ngợi, dòm ngó, nghe ngóng chuyện khác cho mệt.

…. o ….


Đó cũng là lần đầu tiên tôi lên Pasadena, cách nơi tôi ở khoảng một giờ đồng hồ lái xe. Nhưng chuyện phải đi thì đi; thêm nữa, có tấm vé tham dự đặc biệt từ một người đàn chị trong nghề báo tặng, bảo phải tham dự rồi về viết bài tường thuật buổi thuyết pháp của vị lãnh đạo Phật giáo Tây Tạng. Có vẻ như ai cũng mong đợi rằng tôi phải viết cái gì cho tử tế.

Tôi kể cho Mai nghe chuyện tôi có tấm vé mời đặc biệt, từ người đàn chị cũng là một học trò siêng năng của ngôi chùa Phật giáo Tây Tạng ở Long Beach. Thế là có cơ duyên gặp lại Mai. Cô nàng mặc váy xanh, phủ dài tới qua đầu gối. Tôi nghĩ thầm, thế là già hết rồi; hình ảnh của tôi về Mai trước đó là áo dài trắng học trò, đi xe đạp.

Tôi nói trong khi chồm người qua nửa cái bàn mặt kính của tiệm Dairy Queen, trên đó có sơn đủ thứ hình gì đó để hấp dẫn bọn con nít, như dường nói thầm với nàng rằng người ta mong đợi anh phải viết cái gì cho tử tế đấy, hay là anh làm thơ tặng Mai nhé.

Cô nàng cười, lộ một chút răng khểnh ra, nói lái xe từ San Diego lên Pasadena, nghe anh nói một câu như thế là bay biến hết mệt nhọc rồi.

Tôi nói, Mai đã phạm một điều không nên trong Pháp hội này của ngài Đạt Lai Lạt Ma.

Cô nàng chau môi lại, như dường suy nghĩ, và nói là dự Pháp hội với tâm mình thành kính là tốt rồi, mà có gì là không nên đâu.

Tôi nói, có chớ. Đi dự Pháp hội, mà tô môi son là không nên nhé. Nói xong, tôi nghiêng người ra khỏi bàn, ngó cặp chân của nàng rồi nói thêm, để xem Mai mang giày cao gót cỡ nào, xin nhớ rằng ngày xưa Đức Phật cấm ngồi, cấm nằm giường cao, nghĩa bây giờ là cấm mang giày cao gót nhé. Thực ra, hễ nghĩ tới Mai, tôi vẫn tự nhiên nhớ mơ hồ rằng hồi nhỏ, từ khi còn rất nhỏ, nàng đã ưa đi chân trần. Ngó bàn chân trần của cô bé nhảy cò cò ngoài sân cát là hay chớ. Sau này, tôi cứ lo mãi, hình ảnh đẹp của đời này tràn ngập trong trí nhớ của mình, làm sao tu giải thoát nổi.

Nàng cười. Như dường chưa có ai nói chuyện Đức Phật cấm các cô mang giày cao gót.

Tôi nói thêm, bước ra Pháp hội, không chịu suy nghĩ về lời dạy của Ngài, lại cứ ngó chung quanh để thấy là có một người bạn xưa này. Cũng hỏng nhé.

Nàng nói, Mai biết chắc là anh sẽ tới đây.

Lòng tôi vui kể gì. Thực ra, lúc mới đầu tới là thấy trở ngại rồi. Khi xếp hàng tới lúc vào cổng vào hội trường, nhân viên nơi đây bắt phải gửi máy ảnh, vì không cho ai mang máy ảnh vào hội trường. Hẳn là cảnh sát Mỹ sợ mấy anh gián điệp Hoa Lục ám sát ngài Đạt Lai Lạt Ma, tôi đoán thế. Tôi gửi máy ảnh vào một phòng đặc biệt ngoài hội trường. Sau Pháp hội, mới được lấy máy ảnh ra.

Thời đó, cũng cần nói rằng, chưa hề có smartphone gì cả, cho nên mọi thứ bấy giờ đều đơn giản như cổ tích. Đúng vậy, chuyện y hệt như cổ tích: hình ảnh cô nàng ngồi với tôi trong một tiệm kem ở Pasadena, vào buổi chiều vừa nghe Pháp từ ngài Đạt Lai Lạt Ma. Tôi nghĩ, chỉ thiếu lá vàng rơi thôi, là thành một cuốn phim lãng mạn.

Tôi hỏi chuyện đời riêng. Mai nói rằng nàng bây giờ độc thân, vì cuộc hôn nhân đầu tiên đã tan vỡ, khi chưa kịp có con, vì tính tình dị biệt quá.

Tôi nói, tôi là một nhà báo độc thân, vì tính cũng dị thường, chẳng gần ai được. Tuy nói thế, nhưng trong đầu tôi mơ hồ nghĩ là, phải chi nàng về với tôi cho tới ngày cùng nhau rời cõi trần gian này. Nhung rồi tôi tự cười mình, sao nghĩ mãi linh tinh.

Tôi chợt thấy một sợi tóc bạc bên viền tai bên trái của nàng. Tóc nàng cắt ngắn, nên đâu có giấu nổi. Hóa ra, hai đứa đều vào tuổi ngũ thập cả rồi. Tôi thảng thốt muốn nói lên, rằng ngũ thập tri thiên mệnh rồi đấy, nhưng lại thôi.


…. o ….


Vâng, phải kể cho câu chuyện có đầu đuôi một chút.

Mai kém tôi một tuổi. Hai đứa ở cùng xóm, nơi đầu cổng đề-pô đường Nguyễn Thông. Ba tôi và ba của nàng cùng làm cho Sở Hỏa Xa. Ba tôi là trưởng tàu, nên đi theo xe lửa gần như hàng ngày. Còn ba của Mai làm gì đó ở ngay nơi ga Hòa Hưng, nơi có nhiều đầu máy xe lửa đậu lại, có lẽ để sửa chữa hay nghỉ ngơi, nhiều bãi đất trống với cỏ tranh mọc lưa thưa.

Trong trí nhớ ngổn ngang của tôi, vẫn là hình ảnh những cột gỗ dài và những đà sắt nằm nhiều nơi trong khu đất rộng thênh thang, từ cổng đề-pô Nguyễn Thông chạy suốt tới ga Hòa Hưng, rồi tới khu để đầu máy xe lửa bên kia lối ra đường Lê Văn Duyệt, đường này bây giờ đổi tên rồi.

Bình thường đi học về, bọn nhóc cả xóm chúng tôi đi bộ từ ga Hòa Hưng băng đi xuyên qua các ngõ hẻm trong xóm để tới rạp hát Thanh Vân, rồi từ đây băng qua đường là tới trường tiểu học Chí Hòa. Bọn con gái ưa đi riêng với nhau, con trai cũng thế. Đó là một thời đi bộ mệt nghỉ, mang cặp, chứ chưa có kiểu ba-lô như bọn trẻ bây giờ.

Nhà tôi kế bên nhà Mai. Ba của Mai lần đó vắng mặt nhiều ngày, và trông Mai và mẹ rất là lo lắng. Ba tôi nói nhỏ với má tôi, tình cờ tôi nghe được, rằng cảnh sát bắt ông Côn, ba của Mai, vì nghi ngờ là ông rời bỏ Việt Minh nhưng vẫn bí mật hoạt động cho miền Bắc, nên giữ để điều tra. Đó là thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Vài tháng sau, ba của Mai được cho về đời thường, nhưng không làm việc ở ngành xe lửa nữa.

Mỗi buổi trưa đi học về, tôi đi ngang nhà Mai, lại thấy bác Côn ngồi nơi chiếc ghế, loại ghế lắc lư, chờ Mai. Lần nào cũng thế, tôi khoanh tay chào bác Côn, rồi mới băng qua để về nhà. Bác chỉ gật đầu trầm ngâm, tay lúc nào cũng không rời điếu thuốc lá Jade, phà khói liên tục; nhả khói ra cả mũi và miệng. Tóc bác hớt ngắn, hoa râm rồi. Tay bác gân guốc, trong khi điếu thuốc cầm ngắn ngủn làm lộ hẳn bàn tay quá khổ.

Phải nói rằng tôi lúc nào từ trường về nhà cũng đi nhanh, không có chuyện đi về tà tà như Mai và bọn con gái, cũng không kiểu la cà qua các xóm như bọn con trai khác. Bởi vì, tôi mê đọc kinh khủng, và má tôi tôi một tủ sách đủ thứ, từ Phong Thần, Tam Quốc Chí… cho tới Tự Lực Văn Đoàn. Lại nữa, vì ba tôi thường đi theo xe lửa, nên má tôi không muốn tôi đi học về trễ, cứ cho tôi đọc sách thoải mái; thường là má nói, có bài gì ở trường thì làm trước đi, rồi sau đó là bỏ mặc cho tôi ngồi với những cuốn sách trên gác. Do vậy, ngay từ thời lớp ba, lớp tư… tôi đã mang tiếng là khù khờ, vì không ưa la cà, hễ rời trường là thẳng một mạch về nhà.


…. o ….


Tôi cũng có một bí mật, nhưng không kể cho Mai biết làm chi. Những ngày cuối tuần, cô bé phải ra sân xi-măng phía sau nhà để giặt đồ, nấu cơm… Thời đó, con gái đã phải làm chuyện nhà đủ thứ, từ tuổi rất nhỏ. Tôi ngồi đọc sách từ trên căn gác, thỉnh thoảng ngó nghiêng xuống sân sau nhà nàng. Chẳng để làm gì cả, tôi cũng chẳng hiểu sao. Thực ra, lúc đó, tôi chỉ là tên nhóc tỳ, ưa ngồi đọc sách, ngó sang sau nhà một nhỏ bạn chỉ là vì cầm lòng chẳng đặng, nên phải ngó thôi.

Cũng trên căn gác gỗ này, một lần tôi bắt gặp ba tôi khóc. Đúng ra, chỉ là ứa nước mắt thôi. Trong những ngày nghỉ, không theo xe lửa, ba ưa ngồi trên căn gác này, vặn tới vặn lui chiếc radio hiệu Philips để nghe các đài BBC, VOA. Giờ phát thanh của các đài này thường là rạng sáng hay chập tối. Những lúc đó, ba ngồi nghiêng tai nghe chiếc radio đặt trên bàn, vặn âm thanh nho nhỏ thôi. Lúc đó tôi nghĩ, có lẽ chính phủ không cấm nghe đài nước ngoài, nhưng hẳn là ba không muốn bị hiểu nhầm như bác Côn hàng xóm. Đất nước chia đôi, nhiều chuyện cho người lớn bận tâm.

Ba tôi gốc người Hà Tĩnh, làm việc trên xe lửa, tới Nha Trang, gặp má tôi, cưới xong là đưa vào Sài Gòn ở. Đó là nhân duyên tôi sinh ra ở Sài Gòn. Thời đó, thỉnh thoảng tôi lại thấy ba nhận các tấm bưu thiếp. Đôi khi ba ứa nước mắt khi đọc bưu thiếp, và đôi khi ngồi nghe radio lại cảm động, nói tôi làm giùm ba ly nước trà; rồi ba chỉnh lại đôi mắt kính, ngó vào mặt số máy radio, dò tìm các làn sóng quốc tế. Có khi thời tiết khí hậu làm khó bắt sóng sao đó, ba lại đẩy chiếc radio hiệu Philips vào góc bàn, rồi lấy chiếc radio hiệu Sony ra dò làn sóng. Tôi chỉ cần nghe giọng ba bùi ngùi là biết đất nước đang có chuyển động gì đó.

Nhiều thập niên sau, sang Hoa Kỳ, tôi mới thấy mình cũng lây tính ưa cảm động đó. Tuy nhiên, chẳng có ai bắt gặp tôi trong các giây phút cảm động tương tự cả, phần vì tôi có mặt ngoài tỉnh táo trong mọi hoàn cảnh – nhà báo là phải thế; có lẽ, chỉ trừ khi đọc tin về Biển Đông mới lộ ra bực mình thôi.

Suýt nữa là quên nói bí mật này: tôi thích nhất là nhìn thấy hình ảnh “con bé Mai” khi làm xong các thứ, là đứng dậy nơi sàn xi-măng, nghiêng người, một tay túm nơi đầu gối hai ống quần, và tay kia cầm chiếc thau nhỏ múc nước tưới vào hai bàn chân rồi chà hai bàn chân vào nhau cho sạch cát đất.

Tôi không hiểu tại sao tôi ưa thích nhìn hình ảnh này. Không phải chuyện hư hỏng tầm bậy gì đâu. Tôi chỉ mơ hồ thấy rằng hình ảnh đó rất đẹp, mà không hiểu tại sao. Không phải vì hai bàn chân xương xẩu của nhỏ Mai; đứng từ gác cao nhìn xuống, làm gì thấy bàn chân xương xẩu được nhỉ. Cũng không phải vì nhỏ Mai nghiêng người để lộ ra cái gì đâu; trời ạ, đã nói là không có chuyện hư hỏng gì mà.

Về sau, nhìn tranh các danh họa thế giới, tôi nhận ra nhiều họa sĩ thích vẽ người phụ nữ đứng nghiêng người. Dĩ nhiên, một vài họa sĩ vẽ người phụ nữ khỏa thân nghiêng người, nhưng đó là chuyện khác. Tôi nghĩ, phải chăng mình cũng có khiếu về hội họa và ưa thích cái bố cục như thế. Chẳng biết.

Sau này đọc Kinh Phật, tôi nghĩ ra rằng chuyện mình ưa ngó hình ảnh nhỏ Mai nghiêng người rửa chân được sách gọi là “tùy phiền não” – nghĩa là, niệm cứ khởi đi, khởi lại về một thứ gì đó. Những khi nhớ ra như thế, tôi lại như mỉm cười, khi nghĩ rằng, có thể, và có lẽ, nếu một hôm nào đó, tôi đưa tay nắm lấy bàn chân của nàng, và khi tay nhận ra bàn chân nàng đầy xương xẩu gầy gò, hẳn là sẽ không bao giờ khởi lên các thứ hình ảnh như thế nữa. Cũng chẳng biết nữa.

Thế rồi bác Côn chết. Lúc đó, Mai học lớp tư, tôi học lớp năm, nghĩa là đều còn nhỏ, chẳng hiểu gì về tử vong ly biệt.

Ba tôi nói là bác Côn chết vì lao phổi, hút thuốc nhiều quá mà. Má tôi nói với ba, không phải đâu, bác Côn hồi ở tù bị đánh dữ quá, chắc mang bệnh hậu. Má của Mai thỉnh một vị sư từ ngôi chùa trong xóm tới làm tang lễ. Ai hỏi, bác gái cũng chỉ bùi ngùi nói là bệnh rồi chết. Câu nói này hẳn là đúng muôn đời cho hầu hết các trường hợp, bệnh thì chết chớ.

Điều tôi nhớ nhất những ngày đó là hình ảnh nhỏ Mai mang khăn tang, tự nhiên đẹp ra hẳn, tự nhiên như thành người lớn, trang nghiêm. Mai không khóc nhiều, nhưng khi nói gì, tự nhiên giọng nghẹn ngào. Cũng lạ, có lúc trên đường đi học, tôi hỏi sao Mai không khóc sụt sùi khi đưa tang ba nhỉ? Mai nói, chỉ vì thấy mọi chuyện như không có thật, giống như mọi chuyện chỉ là giả bộ thôi, giống như trong phim, hay như trong truyện.

Mai cũng kể, tự nhiên rồi thuộc câu thần chú vãng sanh để cầu nguyện cho ba Mai. Cái gì như “Nam mô a di đa bà dạ…”

Tôi nói như an ủi cô bé, nhìn Mai mặc áo tang, mang khăn tang thấy tức cười quá. Tôi ngu dễ sợ, sao lại nói chuyện gì như thế. Đúng ra, tôi không dám nói rằng, cô bé trong bộ tang phục trông đẹp tuyệt vời. Nhưng xin nhớ, chúng tôi lúc đó chỉ là nhóc tỳ, mà thời đó trai gái còn xa nhau kinh khủng: tôi và Mai hệt như các nhân vật trong cuốn truyện cổ tích nằm ở các trang cách biệt, khi trang sách này mở ra, là trang sách kia khép lại. Vậy đó, chúng tôi là hàng xóm, là bạn cùng trường, là bạn ngó xuống từ gác gỗ vườn sau… nhưng vẫn là “bạn trăm sông nghìn núi” – đúng chữ cô nàng ưa nói.

Trời Pasadena sẫm tối. Hai đứa chúng tôi rủ nhau đi bộ, lấy cớ ngồi nghe pháp xong, lại ngồi ăn kem, nên cần đi bộ. Tôi không nhớ là ai rủ ai đi bộ, nhưng dặn nhau là chớ đi xa, chỉ đi vài phút thôi, vì quay lại tìm xe sẽ mệt. Chúng tôi đi dọc trên đường E. Colorado Blvd. về hướng đường Wilson Ave. Cũng chẳng hiểu tại sao lại phải đi trên hướng này. Tôi vẫn nhớ tên đường, vì lúc đó chỉ sợ khi quay lại để lấy xe, mà quên tên đường là hỏng.

Tôi đi bên nàng, bóng ngả dài trên các vuông gạch hè phố. Gió hơi lạnh lạnh. Bất giác, tôi nghĩ, tại sao mình không ôm nàng nhỉ. Có lúc vai tôi chạm vào vai nàng. Tôi nghĩ, phải chi đứng dưới đèn đường, ôm hôn nàng là tuyệt vời nhỉ. Nhiều kiếp sau cũng không quên nổi. Tôi nghĩ, có lẽ vị hộ pháp hộ giới ngăn trở, vì lý do gì đó. Tôi nắm tay nàng, kéo vào nhà sách Barnes & Noble, nói để mua tặng Mai một cuốn sách nhé.

Giữa những hàng kệ sách, Mai nhìn lên các bìa sách. Có khi cầm ra một cuốn, lật vài trang nhìn.

Tôi nói với Mai, tôi muốn tìm tập thơ “Twenty Poems of Love and a Song of Despair” của Pablo Neruda để tặng nàng. Thơ Neruda hay, và bản dịch Anh ngữ của W.S. Merwin đẹp tuyệt vời.

Tôi nhìn vào mắt nàng, nói như thì thầm rằng đây là thơ Neruda nhé, “Tình yêu thì quá ngắn, quên nhau lại quá dài… Love is so short, forgetting is so long.”

Mai nói, anh nhìn thẳng vào mắt Mai nhé, chúng mình chưa từng yêu nhau thì phải.

Tôi lại thấy vài sợi tóc bạc trên đầu Mai. Tôi tự thắc mắc, không lẽ chỉ trong vài phút, tóc bạc mọc nhanh như thế; hay hồi nãy, mình nhìn nàng không kỹ…


…. o ….


Mai bước tới khu để thiệp của nhà sách, nhấc lên một tấm thiệp từ ngăn kệ.

Tấm thiệp chỉ có hình một dòng sông, và chiếc ghe không người đang neo nơi bờ.

Tôi nói, thiệp này không có chữ, sao Mai không tìm thiệp có chữ để đỡ mất công viết, mà tặng ai đấy.

Mai nói, thiệp này để tặng anh đấy.

Tôi nhìn dòng sông mở ra trên tay nàng.

Mai đưa tấm thiệp lên môi nàng, in làn son trên môi vào trang trắng trong thiệp, rồi đưa cho tôi.

Tôi cầm thiệp, chưa kịp nhìn kỹ, đã thấy nàng quay lưng, bước vội ra ngoài cửa tiệm sách. Tôi nói vói theo, để anh tìm tập thơ cho Mai đã… nhưng nàng đã mất hút ngoài cửa.

Tôi cầm tấm thiệp có vết môi son, tới xếp hàng nơi quầy, chờ trả tiền. Khi bước ra, nàng đã như biến vào hư vô.

Tôi lái xe từ Pasadena về nhà. Căn phòng đã vắng, như dường vắng thêm. Sách để đầy các góc nhà, đầu tủ, đầu giường, xếp cả bên giường tựa vào vách, nhưng như dường tất cả các cuốn sách đang thì thầm chế giễu tôi, một tên khù khờ, không nắm tay được cô nào trong đời quá một phút đồng hồ. Vào nhà xong, tôi mới nhớ ra là quên máy ảnh nơi tiệm Dairy Queen rồi.

Tôi đặt tấm thiệp môi son, dựng đứng trên bàn, nhìn thấy vết môi son mở ra. Gió từ phố Bolsa tạt từ cửa sổ vào. Người tôi run rẩy, cái lạnh này còn hơn là cái lạnh trăm sông nghìn núi, tôi nghĩ.

Bệnh rồi, tôi nằm trùm mền, ngủ vùi, ngập trong hình ảnh của nàng, mái tóc ngắn với vài sợi bạc, tay xương xẩu, bờ vai nhỏ, tà áo xanh, và vết môi son trên tấm thiệp. Tôi tự nhủ, trước khi thiếp vào giấc ngủ, hóa ra đời mình chưa từng ôm hôn một ai.


…. o ….


Hai hôm sau, một bình hoa giao tới tòa soạn, đề tên tôi. Người gửi là Mai, từ San Diego.

Kẹp giữa mấy cành hoa hồng vàng là tấm thiệp nhỏ, với dòng chữ viết tay:

“Cảm ơn anh. Ngày mai em về Việt Nam, xuất gia. Mai.”

Không có địa chỉ nào để tôi trả lời hay tìm tới. Tự nhiên, hình ảnh cô bé năm xưa mang khăn tang hiện ra trong trí nhớ tôi, rồi âm vang tiếng mõ, tiếng kinh tụng, rồi âm đọc giọng Miền Trung của vị sư già, “Nam mô a di đa bà dạ…”

Hình ảnh cô bé chân trần nhảy cò cò ngoài sân cũng hiện lên trong đầu tôi. Tôi tự nhủ, có lẽ, người ta không cần tới thuyền để qua dòng sông sinh tử đâu, cứ mãi nhảy cò cò trong chiếc sân cát tuổi thơ cũng sẽ qua bờ. Tôi nghĩ thế, nhưng không chắc là Phật pháp có ý nào như thế. Chỉ có điều khó hiểu, vì sao những bước nhảy cò cò cứ mãi in sâu trong hồn mình như thế.

Tôi hiểu điều này, và có lẽ kinh cũng nói nơi nào đó: khi đi bộ với nàng trên phố Pasadena, tôi không ôm nàng, không hôn nàng vì ngờ ngợ như có ai ngăn cản, hẳn đó là vị hộ pháp hộ giới. Vì với người phát tâm xuất gia như nàng, có khi chỉ một nụ hôn cũng có thể kéo nàng đi chệch thêm nhiều kiếp sau. Tôi chỉ đoán thôi, về giáo lý thì tôi mù mờ. Ánh đèn trên phố Pasadena vẫn hắt mãi trên trí nhớ của tôi, sau pháp hội của ngài Đạt Lai Lạt Ma.

Nhiều năm sau, khi làm một bài thơ Thiền Ca cho anh bạn Trần Chí Phúc phổ nhạc, tôi có viết câu:

… chờ em, chờ em son nhạt môi, ta lạnh buốt bên sông…

Hình ảnh nàng hiện lên trong dòng chữ đó. Hiện lên trên vết son môi nàng để lại trên tấm thiệp, trên đó chiếc thuyền không người lặng lẽ bên sông. Và để lại trong hồn tôi. Ngày và đêm.

Tôi không nhận được tin gì về nàng nữa, từ đó. Tôi vẫn cầu nguyện cho nàng khi bắt đầu các buổi thiền tập hàng ngày. Và biết rằng, sẽ rất lâu, sẽ còn rất lâu, hình ảnh nàng mới nhạt đi trong tâm mình. Kể cả vết son.

Phan Tấn Hải



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Liên Hiệp Quốc – Hôm thứ Hai (15/7), Liên Hiệp Quốc (LHQ) cho biết, trong năm 2023 có rất nhiều trẻ em đã bị bỏ lỡ các đợt tiêm chủng quan trọng cho các bệnh như bạch hầu, uốn ván và ho gà do sự gia tăng xung đột và chiến tranh ở nhiều nơi trên thế giới, làm cho việc vận chuyển và cung cấp vaccine đến những khu vực này trở nên khó khăn, theo Reuters.
Theo bản tin cập nhật từ tờ New York Times, Trump được cho là "An toàn" sau vụ nổ súng tại cuộc vận động tranh cử ở Butler, Pennsylvania; F.B.I. Cựu Tổng thống Donald J. Trump được các nhân viên Mật vụ hộ tống ra khỏi sân khấu ngay tức thì và vào đoàn xe của ông rời hiện trường chỉ vài phút sau khi một loạt tiếng súng vang lên. Thông tin mới nhất cho biết cựu Tổng thống đã được đưa đến bệnh viện hôm thứ Bảy sau vụ bắn tại cuộc vận động tranh cử của ông ở Butler, pennsylvania khiến một người tham dự cuộc biểu tình và tay súng bị giết ngay tại chỗ và hai khán giả khác bị thương nặng, Sở Mật vụ cho biết trong một tuyên bố.
Anh Cao Huy Thuần vừa qua đời lúc 23giờ 26 ngày 7-7-1924 tại Paris. Được tin anh qua đời tôi không khỏi ngậm ngùi, nhớ lại những kỷ niệm cùng anh suốt gần 60 năm, từ Việt Nam đến Paris. Anh sinh tại Huế, học Đại Học Luật Khoa Sài Gòn (1955-1960) và dạy đại học Huế (1962-1964). Năm 1964 anh sang Pháp du học. Năm 1969 anh bảo vệ Luận án Tiến sĩ Quốc Gia tại Đại Học Paris, và giảng dạy tại Viện Đại Học Picardie cho đến khi về hưu.
Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden đã được chào đón bằng những người hô khẩu hiệu "Đừng bỏ cuộc" tại một sự kiện vận động tranh cử ở Detroit, Michigan. “Tôi không thể nói điều này có ý nghĩa như thế nào đối với tôi. Cảm ơn các bạn… Tôi ở đây vì một lý do. Chúng ta sẽ giành lại Michigan vào năm 2024,” Biden nhận xét tại sự kiện, khi khán giả dành sự ủng hộ cho Biden, nói rằng họ đã hỗ trợ Biden.
Ngưởì Việt di tản tỵ nạn khi qua đây mới học được tiếng Anh. Cho dù, cuối cùng tốt nghiệp được đại học nhưng có lẽ cũng không thể nào biết tới hết 118 chữ đồng nghĩa với Death trong tự điển Thesaurus được. Ngay người Mỹ bản xứ cũng thế, nói chi đến các chữ khác.
Bốc lửa bỏ tay người: Một tổ chức cố vấn bảo thủ đang lên kế hoạch đại tu toàn bộ chính phủ liên bang trong trường hợp đảng Cộng hòa giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống đang gợi ý về quyền miễn truy tố rằng Tổng thống Joe Biden có thể cố gắng bám giữ Bạch Ốc “bằng vũ lực” nếu ông thua cuộc bầu cử vào tháng 11.
Nếu các hệ thống trong không gian như GPS bị tấn công và vô hiệu hóa, ngay lập tức thế giới sẽ quay trở lại cuộc sống với những công nghệ từ những năm 1950. Và dù nguy cơ này ngày càng cao do tình hình căng thẳng địa lý chính trị hiện nay, nhưng công chúng hầu như chưa nhận ra mối đe dọa này.
Năm 2020, Tổng thống Biden chỉ trích mạnh mẽ chính sách di dân của ông Trump, nhưng sau khi ông bắt đầu làm tổng thống, đã bùng nổ các vụ bắt giữ người di dân cố gắng nhập cảnh vào Mỹ bất hợp pháp. Đảng Cộng hòa đã công kích ông Biden về vấn đề an ninh biên giới vì số lượng người di dân bất hợp pháp ở biên giới phía Nam đạt kỷ lục. Tại Texas, thống đốc đảng Cộng hòa đã gửi hàng trăm nghìn người di dân bất hợp pháp đến Chicago và New York sau khi họ vượt biên giới từ Mexico đến Texas.
Khi các biến thể mới của Covid đang lan rộng tại Hoa Kỳ, nhiều người sẽ cảm thấy lo lắng cho kế hoạch đi chơi hè của mình. Hướng dẫn mới từ CDC có thể khác một chút so với trước đây. Dưới đây là những điều cần biết nếu quý vị thấy lo lắng, hoặc nghĩ mình có thể bị nhiễm Covid-19 trong mùa hè này.
Ván cờ quyền lực Mỹ-Trung ở Đông Nam Á được thể hiện rõ nét nhất tại khu vực ngoại ô Công viên Quốc gia Ream, miền nam Campuchia. Trung Quốc (TQ) đang xây dựng một căn cứ hải quân tại đây, trên một cơ sở quân sự cũ của Hoa Kỳ, và dường như có ý định ở lại lâu dài. Các chiến hạm của PLA (People’s Liberation Army) đã neo đậu ở khu vực này suốt hàng tháng trời. TQ và Campuchia đã tiến hành một loạt các cuộc tập trận quân sự chung có tên là “Rồng Vàng” (Golden Dragon) từ Cảng tự trị Sihanoukville gần đó. Trong các cuộc tập trận này, TQ trình diễn đội quân “chó robot” (những con robot có bốn chân và được gắn súng trên lưng) trước truyền thông thế giới. Những cuộc tập trận thế này bắt đầu từ năm 2016, không lâu sau khi Campuchia hủy bỏ các cuộc tập trận chung với Hoa Kỳ.
Trong những tháng gần đây, hai loại thuốc Ozempic và Wegovy đã trở nên rất nổi tiếng vì giúp mọi người giảm cân nhiều và nhanh. Tuy nhiên, khi giảm cân trong một thời gian ngắn, một số người đã nhận thấy những thay đổi bất ngờ trong ngoại hình của mình, đặc biệt là khuôn mặt. Hiện tượng này được gọi là “mặt Ozempic” (Ozempic face).
Sau đây là câu chuyện ma mà chính nhóm chúng tôi chứng kiến trong một chuyến đi du lịch mùa hè năm 2024 vừa qua.
Trên thực tế, một đánh giá của CNN cho thấy ít nhất 140 người từng làm việc trong chính quyền Trump đã tham gia vào Dự án 2025, trong đó có hơn một nửa số người được liệt kê là tác giả, biên tập viên và người đóng góp cho “Quyền lãnh đạo” (“Mandate for Leadership”), bản tuyên ngôn sâu rộng của dự án. để cải tổ bộ máy hành pháp.
BẮC KINH – Hôm thứ Năm (11/7), truyền thông nhà nước TQ loan tin, một số trang web của chính quyền Macau (TQ) đã bị tấn công và cảnh sát đã bắt đầu điều tra để truy tìm thủ phạm, theo Reuters.
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.