B À I C H Ư A T H U Ộ C

24/05/202410:33:00(Xem: 1166)
Lauren Adams Art
Lauren Adams Art

 

 

Nằm nghe thân thế bần hàn

nghe trời trút xuống dây thang của người

đấy rồi. cung bậc rong chơi

cùng vô lượng kiếp khóc cười như nhiên

nằm nghe thân xác triền miên

những giấc ngủ đỗ những miền dung cư

chuyến đi phương biệt tâm từ

rồi xanh tim mạch hiến dư cùng đời

ở rất lâu phía rực ngời *

vẫn nghe đồng vọng tiếng cười xa xăm

  

,

  

Vẫn là thực thể mù tăm

giọng chim hát sớm vàng âm nốt chiều

bước vào khuyên nhạc liêu xiêu

có khi níu lấy một tiều tụy xin

hát khuya như thể van tình

mềm hương dịu ngọt màu linh thứu còn

thơ là cánh áo rất non

mà sao dương bản đã ròn cung pha

một chữ gần lâm luỵ. xa

quyển sông núi lạnh qua phà hiển vinh

  

,

 

Vốn liếng dài hương bạch đinh

ở không là trọn với hình vô căn

mấy ai vạch thấu một lằn

từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều

một ngày vạn ngày. lửa. thiêu

bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than

xứ thăng trầm của lê an

còn nghe tao ngộ mấy hàng tri âm

mai này đảo nghịch phù vân

dưới chân cột lữ muôn phần vị lai

 

,

 

Một ngày dìu đến xương vai

biển đâu gánh chịu bi hài nếp nhăn

trai tráng xuân đã dự phần

cây nêu ngày cũ hồng ân cuộc mời

đường ta dài như tóc lơi

nghe nhau sợi bạc cũng dời hương hoa

còn xung động với tam tòa

dù trong ngấn thủy đã nhòa thu lương

một thuyền quyên một má hường

còn yêu với cả từ chương muộn màng

 

 

)(

 

h o à n g x u â n s ơ n

3:38 AM

22. Mai 2020

 

*Ý, Bùi Giáng

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu
tiếc biển không rộng lượng với mọi con thuyền | phụ nữ trẻ thơ dồn vô mồ cùng khủng bố | nhưng cỡi ngọn sóng khi còn hơi thở | bạn tôi hụp lặn nước Mã Lai ngày đó | hôm nay ngồi uống trà kể chuyện cũ cười vang
Nhà văn Trần Hoài Thư chủ nhân của Thư Ấn Quán, người Phục Hồi Di Sản Văn Học Miền Nam 1954-1975 đã qua đời ngày 27-5-2024, đúng 1 tháng sau khi hiền thê của ông, bà Nguyễn Ngọc Yến mất ngày 27-4-2024.