Trang Thơ Thứ Bẩy

18/05/202406:25:00(Xem: 992)

d49c4ead-f657-4185-a9bc-946d9034d085

LÊ CHIỀU GIANG

 

 

Ánh mắt trông theo

Ta tưới rượu đầy thơ. Nhưng

Uống toàn nước lã

Nghe trăm lời yêu thương

Chẳng biết đâu

Chân.

Giả.

Như nụ hoa sớm mai

Vừa rơi vừa muốn nở

Ta nhận sao ra

Trong tám tỷ con người.

 

Ánh mắt ai nhìn?

Mười sáu tỷ con ngươi

Oán ghét

Thương yêu và có khi

tĩnh lặng


Hãy nói ra lời 

Dù trong im vắng 

Để ta được nghe chút thanh âm

Đừng nói với nhau bằng 

Ánh mắt lặng câm. Như

tưới rượu đầy thơ, nhưng

Uống...

Toàn nước lã.


*

 

NGUYỄN HÀN CHUNG

 

 

Nói chơi trên bàn nhậu

 

Anh chê bai thử Trịnh, Huy

Phạm, Bùi sẽ biết cái gì xảy ra

anh phang thần được phong là

tức thời sẽ biết xảy ra cái gì!

 

Khôn hồn thì cứ nâng ly

khen hôi các cụ các dì nổi danh

nổ banh từng uống với mình

từng là huynh đệ chi binh trên giường

 

Từ khi tẩu tán mù phương

tưởng đâu đã hết đoạn trường phong long

máu thần tượng ngấm vào trong

ăn theo đã chốt trong lòng sinh linh

 

Bệnh chung của Việt tộc mình

di căn vào tới u minh vẫn còn!

nói thời động tới núi non

có khi gặp miếng phản đòn nứt xương

 

Biết khôn lẽo đẽo thói thường

suốt đời không bị trúng thương, nhưng đành!

biết mà còn hám hư danh

không ham sao lại đọa mình nghiệp thơ?

    

Quên em

Quên em quên bẵng lâu rồi
quên từ cái hột nút ruồi ghé vai
quên thói quen véo dái tai
mỗi khi anh cứ đòi dai sau vườn

Quên em nồng nhiệt môi ngon
tới khi môi má dính son đỏ lòm
quên chiều bị ném cơn bom
lửa xăng tới tấp vào hòm thư anh

Quên em quên thiệt là nhanh
giả lơ lời hẹn chung tình thiên thu
xin em tha lỗi cho dù
sao đi, anh cũng là tù nhơn duyên

Quên em ngồi kiết già thiền
vẫn không quên được ưu phiền mất nhau

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

Giữa chữ và số

Tôi đánh hơi em như đánh vần
Từ chữ a lọt qua số 5
Lọt mất đâu rồi con số 9
Trở lại vần b thiệt âm thầm

Ừ thì bê bế bồng hơi đi
Trèo thử qua non bỗng gối quỳ
Vần c đọc mãi không ra chữ
Mà mùi hương đã ngập biên thùy

Rồi đ thì đ đi với điều
Buổi chiều hóng gió bước liêu xiêu
Vần e chợt thấy em đâu đó
Mất dấu rồi tình vẫn cứ theo

Pha hay là fa muối mặn gừng
Biết rồi khô lệ đóa mắt rưng
G là côi góa niềm hôn thụy
Hát mãi chưa qua một cánh rừng

16 mai 24

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

 

Gọi phương em

 

Phương em đâu rồi, phương em mô?

Từ thuở em đi không đợi chờ.

Tim anh thất nhịp, hồn đau điếng

Thế là vườn chim cũng vắng hoe

 

Vườn chim anh dựng cả ngàn năm

Giữa thung lũng xanh chỗ em nằm

Tiếng chim hót vọng reo hạnh phúc

Cùng tiếng em cất giọng ca trầm

 

Em bỏ vườn chim cùng họa mi

Trăm năm không để lại duyên gì

Mưa trên núi tuyết ơi lạnh quá

Đất cũng ngùi trông dáng em đi

 

Trời ngàn năm ngó vọng về em

Anh cũng ngàn năm mải miết tìm

Có hoa tím nở bên bờ giậu

Cứ ngỡ là em đã hóa chim

 

Gọi phương em trời đất biệt âm

Tiếng gọi khan giữa mây bềnh bồng

Em đi biệt tích ngày vô định

Phương em ơi hỡi mùa thu đông

 

 

nuối

 

Những năm dài thật dài hỡi em

Chiếc nôi xinh hạnh phúc chúng mình

Gói ghém em và anh trong đó

Tình lên xanh đời sống lên xanh

 

Hạnh phúc là gì khi ta gần nhau

Không biết, nhìn chung quanh không thấy

Chỉ thấy mình lâng lâng sướng mãi

Cỏ cây hoa lá ngập trong hồn

 

Có tiếng chim sâu ríu rít hoàng hôn

Có tiếng sơn ca ca vang buổi sáng

Là mình cùng nhau đón bình minh rạng

Giấc mơ nào cũng thấy đôi ta

 

Hạnh phúc như chim, hạnh phúc như mây

Bay lang thang la đà khắp chốn

Anh muốn tung hô yêu em vạn thuở

Yêu em đến góc biển chân trời

 

Người con gái bỗng nhiên quay mặt

Hất anh ra phân nửa cuộc đời

Mùi tình xưa trở nên đắng nghét

Giấc mơ ngày cũ có còn không?

 

Giấc mơ em quay ngoắt một vòng

Anh đứng bên bờ sông hú gọi

Nước dâng lên, nước lũ trùng trùng

Anh ngợp nước lềnh bềnh, trôi mãi

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nơi nào ta đi qua và trở về | cất giữ nguyên vẹn hình ảnh khơi lòng | những hơi ấm tình nồng | những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.