Hôm nay,  

Ngấn lệ mừng vui

11/04/202416:27:00(Xem: 1583)
mother-n-son

Tôi quen biết một cô Tây, gọi là một cô đầm thì đúng hơn, tên gọi đầy đủ là Florence Cavalier, vợ của ông tây Jean Paul Cavalier. Florence còn trẻ, lối 30 tuổi. Ngày từ khi còn nhỏ, 9 tuổi, Florence đã là một hướng đạo sinh, scout, lớn lên em học và hành nghề y tá. Cái gốc scout và nghề nghiệp y tá bổ túc lẫn cho nhau, thêm Flor có ngoại hình xinh xắn tươi vui, thành ra trông lúc nào cô ấy cũng tràn đầy nghị lực, sức sống và yêu đời.
    Flor kết hôn với Jean Paul trong mười năm, từ khi 23 tuổi cho tới năm 33 tuổi, cô vẫn không có con cái, dù cả hai đều có sức khỏe bình thường, khả quan. Jean Paul là một dược sĩ, làm việc trong một công ty bào chế thuốc tây. Y cũng xuất thân từ nhóm scout từ nhỏ cùng với Flor.
    Sau nhiều tháng ngày tìm tòi, thử thách rồi suy nghĩ, cả hai vợ chồng nhà Cavalier rủ nhau đi Việt Nam xin con nuôi. Tại sao không? Cả hai thỏa thuận, đồng ý và cười nói với nhau rất tâm đắc. Rồi một ngày nghỉ vacances dài năm ấy, Florence đi Việt Nam hai tuần lễ, cùng chồng đi tìm hiểu, quan sát các viện mồ côi, xem xét tập quán và thủ tục coi nơi nào tiện lợi và có thể xin được con. Florence cảm nhận là mỗi lần đi xa tham quan, thăm hỏi như vậy có vất vả, có nhiêu khê thiệt mà cứ coi như là mình phải đi chữa trị hiếm muộn và học mang thai. Cô nghĩ mình nên đi thật xa và mong có một dịp nào đó, hội đủ nhân duyên, sẽ trở về Paris, trên tay cô ẵm theo một bé sơ sinh về theo, như là cô đã sanh con ở một bảo sanh viện trời cho và bồng con về nhà mình.
    Đi và về nhiều lần, nhưng Florence không nản lòng, cứ nghĩ đến một ngày đẹp trời sẽ bồng con về nhà là hai vợ chồng trẻ lại hăng hái, đeo ba lô lên vai, năng nổ đi Việt Nam. Có những lần ở Việt Nam mới được có hai tuần lễ, Florence đã phải trở về Pháp vì những công việc bận rộn ở nhà thương. Jean Paul ở lại Sài Gòn một mình, tiến hành thủ tục nhận con nuôi ở một cô nhi viện. Jean Paul không quá tỉ mỉ như cô vợ, anh nói là khi anh chìa tay ra bồng, mà bé nào đồng ý cho anh ẵm thì đó là con anh. Jean Paul kể lại là cũng rất khó khăn vì các bà mẹ bề trên đòi hỏi có đủ các thứ giấy tờ chứng tỏ họ có thể nuôi nấng các trẻ chu đáo, kể cả giấy chủ quyền bất động sản và tài khoản ngân hàng riêng tư.
    Có lần, đi lung tung sao đó trên con đường nhỏ yên tịnh râm mát Tú Xương, vậy mà vừa đi qua nhà nguyện lối 500 thước, anh bị một tốp bốn cô gái lạ đón đường hỏi chuyện, ngôn ngữ bất đồng, xích mích, dằng co sao đó, anh bị chúng đánh, đấm, đá túi bụi  lột áo quần ngoài… Chạy, anh chạy thục mạng, chạy thoát với chỉ một bộ áo quần lót trên mình, đêm núp trong một bụi cây rậm, đợi sáng hôm sau mới chui ra để trở về nhà nguyện xin giúp đỡ.
    Sau tai nạn bất ngờ, Jean Paul được nhà nguyện đưa tới tòa đại sứ. Sau lần đó, một tháng sau, anh trở về Paris với thành công tốt đẹp là xin được hai bé gái bốn tháng tuổi song sanh mang về cho vợ. Florence mừng khôn xiết. Nuôi hai bé song sanh còn nhỏ, hai vợ chồng trẻ chưa quen cũng khá vất vả lúng túng đêm ngày, tới khi con bập bẹ, học nói, Jean Paul, dậy chúng, Marie và Lucie, gọi Flor là maman Florence, rồi mẹ nuôi chúng cũng rất cảm động dậy hai con nhỏ kêu bố là papa Jean Paul.
    Những tưởng có hai đứa con là đủ rồi, nhưng không, khi các con gái đã bắt đầu vào trường mẫu giáo, Flor lại lần mò kiếm cớ đi Việt Nam, cô nàng giảng giải cho các con là: maman phải đi xa, đi về quê hương thật xa để có thể sanh được em bé, em bé trai, gia đình mình sẽ một nhà đông vui, một famille nombreuse!
    Với tài tháo vát của một y tá, một hướng đạo sinh, một người mẹ đầy thiện tâm, cô ấy xin được hai đứa con trai sau đó. Cô ấy kể là đã bán đi tất cả nữ trang quý mà mẹ cha đã cho, cộng thêm tiền tích góp  của vợ chồng nhiều năm qua. Cô ấy mang theo một số tiền khá, bảo là bọc theo khi cần giải quyết mọi công việc cho mau chóng. Khi Flor trở về Pháp với hai con trai, một ba tuổi, một bốn tuổi. Cô ấy bị má chồng rầy la vì lúc này con trai bà cũng quá vất vả bận rộn với lũ nhỏ. Bà mẹ trách móc: « Sao con muốn mang cả cái viện mồ côi về đây hả? Cả nhà này xúm lại mà lo cho lũ trẻ cũng không nổi đâu. Rồi mọi người sẽ đau ốm vì cái việc đi xin con nuôi của con thôi! »
    Cả người mẹ ruột cũng rầy rà, xin một đứa là đủ, con xin nhiều quá rồi!
    Nhưng Flor không có thì giờ đâu mà lưu tâm với những lời khiển trách. Cô tối mặt, quay vòng vòng săn sóc các con. Cơm, soupe, tắm giặt suốt cả ngày, suốt cả tuần lễ. Nhứt  là hai đứa con trai mới về, chúng khóc quá và không chịu ăn đồ ăn tây. Chúng không ăn soupe khoai tây carotte, Jean Paul phải học nấu cơm bằng nồi cơm điện và xắt nhỏ từng con tôm rim, trộn vô cơm rưới maggy lên, nhưng chúng chỉ ăn khi nào thiệt đói, còn là cứ khóc và la lối, đòi về nhà. Flor có lúc đã ôm hai đứa mà khóc theo chúng, cho tới lúc cả ba mẹ con đều mệt lử và ngủ êm trên nệm vây tròn. Jean Paul thương vợ, luôn gọi vợ là thủ tướng, ma 1ère ministre! Florence yêu cầu điều gì, anh cũng làm theo, rồi có một lúc, anh bảo với các con: « Đây là nhà chúng ta, nhà chúng ta mà maman Florence đã làm ra ! » Nhưng hình như anh nói vậy chỉ để cho anh nghe, bầy trẻ vẫn còn khóc rỉ rả.
    Cả hai quá vất vả với bốn đứa con đến gần nhau và tuổi cũng san sát gần bằng nhau. Có lần người mẹ trẻ Flor đang làm bếp thì nghe ồn ào ở phòng khách, nàng chạy ra tiếp cứu, hỡi ôi, hai đứa con gái đang đuổi đánh hai thằng con trai. Lại phải nhiều màn can gián và giải thích ỉ ôi. Phong ba, bão táp, giông tố, sừng sộ, rồi cũng êm lần, giảm nhẹ với thời gian. Nhưng sức người có hạn, có những tháng ngày Flor bị cảm, ho mệt lừ đừ, đi lảo đảo, đứng ngồi loạng choạng, mẹ ruột cô càu nhàu: « Khi con làm gì con phải lượng sức mình, khi mình làm không nổi thì chừa lại phần nào cho người khác làm, có thể người ta làm vừa sức, kết quả tốt hơn con. » Flor lặng lẽ uống nước, cúi đầu, không phản kháng. Sau đó, Flor được má cô mướn cho một người giúp việc, nhưng một tháng sau cô ấy xin cho chị người làm đi giữ caisse ở một siêu thị gần nhà. Florence tự xin nghỉ làm việc không lương 2 năm để nuôi con. Lâu lâu, Flor điện thoại nhờ cô caissière đã quen mua giùm cho một xe đồ ăn, đồ gia dụng cần thiết để khỏi đi chợ.
    Cũng với 4 đứa con, Flor xin được trợ cấp gia đình đông con, còn một lương chồng, nàng sống tiện tặn, không xa hoa, cũng đủ cho sáu người tạm ổn. Dù có khéo thu vén tới đâu, dù cố gắng đến mấy đi nữa, thì qua một mùa đông quá lạnh lẽo, Florence cũng ngã bệnh nặng, nằm vùi cả ngày. Khi có thể vực dậy, cô nàng tự chữa bệnh lấy, bảo là mình chỉ bị suy nhược và trúng cảm lạnh, không đáng quan tâm.
    Cô ấy vẫn trở dậy buổi sáng, đi lại, làm việc trong nhà như nấu ăn, xếp dọn quần áo, lo bữa ăn sáng và chuẩn bị các giỏ sách, giầy dép, nón, áo để chồng đưa các con đi học. Xong lại chóng mặt và đi nằm nghỉ. Flor ăn không mấy ngon và có vẻ mòn mỏi trong suốt thời gian dài cả năm trời như một người bệnh tương tư vô duyên cớ.
    Rồi tới một ngày, thượng đế trả công, một mùa Noël rộn rã đến. Lúc này cô đã gần 40 tuổi. Một ngày, vừa thấy ngon miệng, đi nấu bát soupe asperge, ăn ngon lành, nhưng ăn xong, đi rửa chén bát, Florence thấy lợn cợn trong cổ rồi nôn ói ra hết đồ ăn. Tự nhiên, Flor có linh cảm là mình có sự thay đổi trong cơ thể, hình như là nàng nghĩ mình sẽ có bébé, trời cho, cấn thai.
    Những ngày tiếp theo, Flor lấy hẹn đi khám bác sĩ sản khoa, người mà đã mười mấy năm qua không một lần nghĩ tới! Vị bác sĩ cũng nghĩ là cơ thể của Florence có một sự thay đổi và giới thiệu cô vào bệnh viện chuyên môn. Nơi đây, người chuyên ngành làm xét nghiệm nhiều lần và xác định là cô có thai. Họ giải thích là khi còn trẻ, có thể cô không có đủ kích thích tố, hormone cần thiết, để có thai nhi, vì một lý do nào đó, hoặc do di truyền gia đình, hoặc do đồ ăn uống cách sống cơ thể mà tự nhiên không có con. Đến nay tuổi khá lớn, đầy đủ hormone, nhờ tự nhiên của cơ thể, nhờ sự tiếp cận huyền diệu do chăm sóc con trẻ mà có, nhờ những xúc cảm chân thành trong tâm sinh lý « mẹ-con » được tự tạo, tất cả hồi sinh. Florence đã mang thai đứa con đầu lòng của chính cô và chồng. Khi nghe bệnh viện sản khoa tuyên bố điều kỳ diệu đó, Florence đã bật khóc và nói  lên lời: « Không, không phải đây là lần đầu tiên, mà đây là đứa con thứ năm của tôi! »
    Florence và chồng báo tin cho mẹ cha cả hai bên nội ngoại rồi thì chỉ chưa tới một năm sau, cô ấy đã sanh ra một bé gái kháu khỉnh đặt tên là Anne, bên cạnh một cái tên Việt Nam như các anh chị nó, là An Cavalier.
    Florence đeo bé An hơi cao trong một cái đẫy phía trước ngực, vòng hai tay ôm luôn bốn đứa con lớn vào lòng, đứng bên chồng. Họ cùng sung sướng hạnh phúc bên nhau, cùng dắt díu nhau mang bảng đá « xin tạ ơn » vào nhà thờ mà mère Miraculeuse ở rue Boileau, Paris 6ème mấy đứa trẻ đã lớn lên thấy rõ, chúng vui sướng chạy qua chạy lại trong khuôn viên nhà nguyện. Đó đây hoa lilas nhiều màu, hoa hồng, hoa huệ theo gió đưa hương, mùi thơm thoang thoảng như bay xa.
    Trên bệ đá uy nghi, nến vẫn cháy và vẫn chẩy, từng ngọn nến xếp hàng, từng hàng vẫn sáng rỡ long lanh! Trên kia, cao hơn, tượng đức mẹ chan hòa ân sủng, dường như còn đọng hơi sương long lanh ngấn lệ, ngấn lệ mừng vui và ánh sáng của cứu rỗi, của đức tin.
 

– Chúc Thanh

Paris, mùa phục sinh 2024

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau đây là câu chuyện ma mà chính nhóm chúng tôi chứng kiến trong một chuyến đi du lịch mùa hè năm 2024 vừa qua.
Khi nghĩ đến từ “nghệ thuật,” quý vị thường nghĩ đến điều gì? Một bức tranh của con trẻ được dán ở tủ lạnh? Một nghệ sĩ mà quý vị cảm những tác phẩm truyền cảm hứng của họ? Hay những gì trừu tượng khó hiểu mới là nghệ thuật? Những thí dụ trên có một điểm chung: nghệ thuật theo những suy nghĩ đó là việc người khác làm, như trẻ em hoặc “những người tài năng đầy mình.”
Bà ba Séc góa chồng từ tuổi 30, cũng may chồng ra đi sớm, bà buồn rầu một khoảng thời gian, rồi bất chợt do sức sống còn lại, bà vùng dậy lo làm ăn buôn bán mà nuôi được ba đứa con… năm 1970, cũng còn dễ xoay sở, bà chỉ có một cửa hàng tạp hóa… hay còn gọi là chạp phô, bà bán thêm củi, hàng đống, hàng thước, hàng tạ, gạo, bà bán từng bao lớn 100 kí, bao nhỏ 20 kí… vậy mà bốn mẹ con sống được, khá ung dung.
Sáng hôm nay Thứ Hai, sửa soạn đi đám tang người bạn học đột ngột ra đi mấy tuần trước. Anh đang tính chuyện qua Canada tháng Sáu nầy, có thêm người bạn học cũ từ Việt Nam cũng sang rồi cùng xuống New York gặp nhau. Nay thì những hẹn hò từ nay khép lại, với biết bao dự tính, mong ước dang dở…nhưng tin rằng một người tốt đẹp như Anh thì chắc thân đang nhẹ nhàng như mây đâu đó. Tuổi anh đã cổ lai hy. Có người bạn khác làm cho tờ báo Việt Nam ở đây, sáng nào cũng đọc cáo phó với phân ưu nên nhận ra mỗi ngày còn hơi thở là một bonus, lúc đó mới năm mươi.
Ở Mỹ ngày lễ Mẹ được quy định vào ngày chủ nhật của tuần lễ thứ hai trong tháng 5. Còn ngày lễ Cha người ta lấy ngày chủ nhật thứ ba trong tháng 6. Cả hai ngày này để vinh danh người Mẹ và người Cha. Lễ Mẹ tháng năm, lễ Cha tháng sáu. Nhân ngày lễ Cha, xin tán chuyện như vầy: Từ ngày được “quy Mã” làm thân tị nạn tôi mới biết ở xứ này có nhiều ngày lễ. Lễ lớn lễ bé đều có, tháng nào cũng có ngày lễ được ghi rõ ràng trên lịch chẳng hạn như tháng giêng có Tết dương lịch, có ngày tưởng niệm mục sư Martin Luther King. Tháng hai có Valentine’ Day, President’ Day. Tháng ba có Saint Patrick’ Day, lễ Easter. Tháng tư có Earth’ Day. Tháng năm sau Ngày Của Mẹ là lễ “Chiến Sĩ Trận Vong” (Memorial’ Day). Tháng sáu có Flag’ Day và Father’ Day.
Ông Michael Farchi, cư ngụ tại Agora Hills, California, đi du lịch Las Vegas vào tháng 12/2023. Ông trú tại khách sạn hạng xịn The Venetian thuộc khu trung tâm Las Vegas Strip. Một buổi sáng, khi thức dậy, ông thấy đau đớn tột độ. Ông tả như sau: “Tôi có cảm giác như ai đó đâm vào vùng kín của mình. Cảm giác như bị một mảnh kiếng hoặc một con dao sắc nhọn cứa trúng. Tôi bước vô nhà vệ sinh thì nhìn thấy một con bọ cạp đang đu bám trên quần lót của mình”. Ông gửi ngay bản tường trình cho khách sạn Venetian Resort Las Vegas, viết như sau: “Tôi bị một con bọ cạp cắn trúng háng và tinh hoàn”. Khách sạn Venetian thuộc loại sang, có dòng nước với những con thuyền gondola xuôi ngược như bên con kênh tại Venise, Ý. Khách sạn cho biết họ ghi nhận sự việc. Ông Farchi thuê luật sư Brian Virag để kiện. Chuyện thằng nhỏ bị tổn thương đã thành chuyện lớn. Tất cả chỉ vì cái con bọ cạp ranh mãnh
Người xưa nói: Công vi thủ, thủ vi tâm? Hình như có nghĩa là mọi sự đều bắt đầu ở cái tâm, tâm suy nghĩ rồi mới cho ra tưởng. Tâm nghĩ thế nào thì cảm nhận ra như thế. Sau nhận thức, con người mình có suy nghĩ, từ suy nghĩ đó cho ra hành động. Và như thế đó, thầy Thích Thiện Thuận muốn dậy phật tử chúng ta hiểu thế nào là tâm tạo pháp. Về vật lý, tâm gồm những tâm nhĩ, những tâm thất, những động mạch, mạch máu, mạch vành, cơ, bắp… Về tinh thần, tâm là một hiện tượng phi vật chất phi vật thể nhận biết, suy nghĩ rồi cảm ứng thông qua những tiếp xúc từ mọi giác quan. Do đó, ngài nói tâm tạo pháp.
Hôm 06/05/24, Xi, Đảng trưởng Đảng cộng sản Tàu và Chủ tịch nước, tới Pháp thăm viếng cấp nhà nước 2 ngày. Theo giới ngoại giao thì cuộc gặp gỡ có những « trao đổi rất xây dựng ». Nhưng những nhà chuyên về Á châu và đặc biệt về Tàu, lại cho rằng ông Tổng thống Macron mời Xi qua thăm viếng chỉ là cách « ngoại giao giao hảo » mà thôi.
Nước Pháp này đúng là nước con gà, con gà Gaulois, khi tôi đến thăm một người bạn đã lâu ngày không gặp nhau ở tận vùng Villiers le Pin, ngoại vi vùng 93, gọi là ngoại ô mà rất xa Paris. Vùng đất khá thanh lịch êm ả, mỗi nhà có một diện tích rất rộng, vườn trước, đất bao quanh hai bên nhà, nhất là khoảng vườn sau bao la rộng thoáng. Tuy bao la là phía sau giáp rừng có lẽ, còn hai bên nhà nọ cách nhà kia cũng phân biệt bằng một hàng rào kẽm dây thép mỏng, mắt cáo thưa, để xác định giới tuyến, nhất là giới tuyến cho các quý vị gia súc… chó, mèo, nhất là gà, gà mẹ gà con ríu rít.
Thành ngữ Pháp có câu: “Le style, c’est l’homme”, văn là người. Con người như thế nào đều thể hiện rõ qua những gì mà người đó viết ra. Do đó, đọc văn thì hiểu được người. Khi phân tích một bài văn, người ta để ý đến hai phần, một là nội dung tư tưởng, hai là hình thức thể hiện. Vấn đề tác giả nêu ra nhằm mục đích gì? Có hướng đến Chân, Thiện, Mỹ không? Có xây dựng những giá trị phổ quát, lâu dài hay chỉ để đả phá, phục vụ cho ý đồ riêng tư, nhỏ nhen trước mắt? Nhận định dựa trên nguyên tắc được công nhận, dữ kiện có thật hay chủ quan, mơ hồ hoặc quá khích nhằm quy chụp, phủ nhận chân lý, bóp méo sự thật?