FB_IMG_1589876038286
Tranh Đào Nguyên Dạ Thảo.



KHALY CHÀM

 

chợt biết đang là tháng chạp

 

dừng lại nhé, ngắm cây đời lá biếc

gần hết năm rồi đã quên bẵng phải không

mê mải ngược xuôi trong vòng xoay bất biến

nào hay gió mùa đông dịu mát sáng nắng hồng

 

trên tầng cao chim định hướng phương nam

theo đội hình mũi tên cùng nhau vỗ cánh

cuối đường bay nhả âm lấp lánh miền trú ấm

hạnh phúc chúng sinh vẫn san sẻ tặng người

 

ngày mới trẻ thơ cười mỗi sớm mai

như nụ hoa từng ngày chờ bung trổ

những cô bé dậy thì thường hay mắc cỡ

hình dung ước mơ rực rỡ đẹp vô cùng

 

ngồi bên sông với tay theo thuyền giấy

chạm bóng phù du rã cánh mộng thiên đường

được gì đâu loãng tan màu sương khói

nhân ảnh hiện về… ánh mắt mẹ yêu thương!

 

tháng chạp, chỉ là điểm nhấn cuối năm

nhưng chẳng thể cắt đứt rời thời  khắc

vòng đời mãi xoay và người luôn tất bật

may mà có hồn thơ dìu dắt ta đi về phía mặt trời

 

 

không là thuật ngữ

 

bóng chờn vờn nhũn nhão

gió lạnh những ngón giao hoan sinh nhiệt

ngứa ngáy lưỡi thèm mài bén 

thuộc tính môi khô phản kháng âm mưu cắt cứa

thần kinh khước từ ánh sáng

 

huyên náo hiện hình mộng tưởng

ngữ âm lũ đời dỗ dành tâm linh phù phiếm

hương khói cay sè cỏ cây trầm uất

vòm họng ngày loang màu nắng nhạt

 

thời khắc huyễn hoặc tự do

dốc cạn buồn cường toan ám phận

máu luân chuyển xô tràn thán khí

chơn hồn nhởn nhơ trên đầu gió

 

quấn vải nhựa bọc kín cảm thức       

tẩm liệm ánh nhìn ruồi lằn nghẹn thở

duy nhiên con chữ mở mắt suốt bốn mùa

 

cắt rời biên độ thời gian hóa lửa

ước mơ lặng thầm dao động

hơn hớn ngày mới bung trổ ngàn hoa

 

(tptayninh, 2024)

 

 

trong khung ngày hiện thực

 

tiếng thở đất giấc mơ nhú nụ

gió lạnh tàn hơi trong vườn cây lá xanh

chết đứng mơ hồ ánh sáng thiếp ngủ

bóng mùa xuân khoác áo hồi quang

gõ cửa bên kia khoảng trắng

 

thời gian gút nhịp đào thải ảo hình

ôn đới phúng dụ thiên di bay ngậm nắng

rêu dị dưỡng tưởng thấy phỉ chí tang bồng

khuôn mặt trẻ thơ dung chứa hương thơm

ngày mới reo cười thay áo mới

 

ai đó yêu nhau

hình dung con mắt nhân tình lấp lánh

thôi miên dịu dàng gây mê những ngón

bướm đập cánh trước bát ngát ngày xanh

chuỗi âm tiết dao động trong những môi hoa

cỏ nghiêng xanh khẩu hình nhã nhạc

 

lười động não ham mê ngủ nướng

chiêm bao vật vờ ngoi lên mặt nước mọc cánh phù du

thức tỉnh ú ớ càm ràm triệt tiêu cảm thức

người đời tất tả ngược xuôi trong khung ngày hanh khô

 

(ttcuchi, 1/2024)

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Trăng huyết*

 

Ôi!
trăng thổ huyết khi nào
mỗi chu kỳ nghịch
mỗi trào thang âm
mê miên hồn nguyệt thở cầm
nhấn phím ẩn bí
trôi thầm hoắc dương
rền rĩ
ôm một cung đường
viền cong dạ lý
nguôi hương trễ tràng
đơn thuần đò mộc sang trang
chữ ngấm thoái thác ngàn ngàn viễn du
trăng. khơi
trầm bổng ngục tù
nhìn nhau hãm địa
phù du bến nào
đóa bầm tuyệt lộ mây sao
vào trong gai xước
nghe cào khẩu âm

 

* Nhan sách Nguyễn Ước

(10 janvier 2024)



Vũ điệu

 

rậmrậtrậmrật

giậm phải khúc nhạc tình chai cứng

tháng hai chưa phải mùa xuân

sao không bíu kỳ cùng bạch tuộc

này em con mắt hở hang

rịt cứng thiên đàng cơ chế

 

     có nhớ đêm nào ...

 

người con gái tóc lông nhím nhói tim đau cõi mơ tôi

chất keo nào tỉ tê đời sống

hụt hẫng lập lại tình

sạm đen tôi nom em nhờ nhợ trắng

bướu đời nhau chất chồng chiêm bao

 

     có nhớ đêm nào ...

 

túi lửa mùa đông cây đời nhốt gió

nát như rượu như mùa đông hát như rít

khúc nhạc tình

và tóc.  vẫn sợi nhím đâm xuyên

cõi đau vui tàn lạc

bướu thủy thủng lụa lềnh

tay nải cứng thô viền cảm xúc

vòi sững.  đêm.  cầu vồng bẩy sắc

lóa chân bước hụt lùi

đếm một hai sặc sụa

 

     có nhớ đêm nào ...

 

múa cười

cười nửa khuya những tán đèn lơi lả

vũng nước xoáy nhạc điệu luân trầm

bước . bước đi lẫm chẫm

bắt đầu nhé lính tập

bắt đầu bước tuổi đời bắt đầu

đếm một hai

lỗi nhịp

 

     CóNHỚđêmnào ...

 

*

 

SAN PHI

 

Ủ, anh nỗi nhớ

 

 

Miên man, trong giấc. xa Tôi

Mà gần tít tắt Như lời của. âm

Thổi vào tai tiếng thì thầm

Nửa si mê gối Nửa chăn ngập ngừng

Với tay níu một Khắc Xuân

Thèm mê ảo giác huyền trần gian say

Cầm. mình vào triệu giấc mai

Hương. len lỏi khắp cùng khai sơn Trùng ...

Cho làn nắng ấm ngập tràn

Thì anh ơi! Ta bước lần về nhau

Biến. từ em Chữ nhiệm màu

Dấu môi in chén ủ sâu giấc tình

 

(23 janvier, 2024)

 

*

 

TRẦN MỘNG TÚ

 

12 Niệm khúc cuối năm

 

(Gửi Tác Giả Hạt Cát – Cuối Năm Ngồi Niệm Phù Sinh)

 

1. Cuối năm sương trên tóc

Đốm nhang trên bàn thờ

Hương bay vào trong mắt

Nắm tuổi rơi mơ hồ

 

2. Cuối năm ngân ngấn lệ

Ngày tháng rụng như hoa

Cánh nhạn qua hồ lạnh

Trên má giọt lệ sa

 

3. Cuối năm hoa cúc mỏng

Mong manh như phận người

Hoa tàn và hoa nở

Nhẹ như một tiếng cười

 

4. Cuối năm bay vạt áo

Con đò và bến sông

Ngọn gió nào còn thổi

Tiếng lau xào xạc lòng

 

5. Cuối năm chùm lá ướt

Phủ mồ ai còn tươi

Ai còn và ai mất

Nhìn nhau ngày đã vơi

 

6. Cuối năm bàn tay mở

Hứng giọt tuyết vừa tan

Hai vai nghe nặng nặng

Áo khăn nào còn mang

 

7. Cuối năm gió lồng lộng

Cuộc tình cất cánh bay

Người xưa vẫn biền biệt

Trăng xưa một bóng gầy

 

8. Cuối năm lòng mở ngỏ

Đợi tiếng gõ cửa ngoài

Người về không hẹn trước

Giọt lệ nào trên vai?

 

9. Cuối năm hồn như mộng

Phù sinh một vòng xoay

Cộng trừ làm sao hết

Mở tay vẫn trắng tay

 

10. Cuối năm trăng tròn khuyết

Tử sinh một tiếng cười

Bóng đời qua khung cửa

Thềm rêu vết giầy ai

 

11. Cuối năm đời thở nhẹ

Còn mất nào ai hay

Gió thổi trên ngọn cỏ 

Phù dung héo trên tay

 

12. Cuối năm ngày tháng cạn

Hơi thở nào còn thơm

Ta cúi đầu cảm tạ

Thế giới tràn thâm ơn.

 

(Jan 20, 2024)

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Mùa Xuân mắt biếc

 

Lộc đã chạm mùa. Xuân mắt biếc

Chồi non tơ. He hé mơn mơn

Bóng nắng trưa biền biệt

 

Mắt lá xòe tình tứ

Môi hôn!

 

Thuở xuân nồng nả, mùa hây hẩy

Hoàng cúc, hoàng mai, khoe thanh tân

Treo giá mùi hương trêu chọc gió

 

Ong bướm lần khần

Trưa bâng khuâng.

 

Mắt biếc. Xuân tình... “đào y cựu”

Hoa năm trước về đâu?

Cội vẫn nhớ cành, đêm trở lạnh

 

Sân rêu, ngộ hạnh

Một cánh hoa...

 

Cửa thiền bạch mai nở

Người niệm kinh di đà...

Hồi chuông. Gió lùa hạt sương vỡ

 

Phật mỉm cười

Sen sắc. Mai không…!

 

Thiếu nữ đêm xuân, then cài

Hồn mở cửa

Mắt biếc đằm sâu cơn mộng

 

Xuân thì cao như dốc

Chờ ai?...

 

*

 

LÊ CHIỀU GIANG

 

Đầu hàng

 

Đứng mãi trong tranh đóng vai

Góa phụ

Sáng nay ta ra với mặt trời

Như kẻ rong chơi

Trở về trái đất

Ngó quẩn quanh. Đời

Chẳng thấy ai

 

Ta gọi khắp phương

Gọi ngàn số cũ

Thiên hạ nay đâu?

Chắc…

Chết hết rồi.

 

Bước lại trong Tranh. Và…

Diễn tiếp

Hỡi thế gian

Ta. Bỏ cuộc chơi

 

*

 

NGUYỄN HÀN CHUNG

Lỗi & Lầm

Lỗi lầm lớn của đờn ông
Rắp ranh bắn sẻ đợi chồng người ta…
Lầm lạc lớn của đàn bà
Yêu đờn ông cứ tưởng là… đàn ông

 

 

Đĩ & Chánh trị

Nói chánh trị như con đĩ
Là xúc phạm gái ăn sương
Đĩ chỉ bán cái dưới rún
Chánh trị bán cả linh hồn

     

Giả dụ thôi

 

Từ nay gặp em quán phở

nhứt định anh chuồn rất nhanh

trừ khi cùng ăn với vợ

anh sẽ nhìn em cười tình

 

Sẽ có hai chiều đối sánh

ai cũng trầm trồ: Quá xinh

chỉ người đờn ông đứng giữa

mới biết ai bóng ai hình

 

May quá trong cơn bối rối

sực nhớ ra có một mình!

 


Tình yêu cao thượng?

Thản nhiên nàng nói: – Anh yêu
em, thì cũng giống rất nhiều bọn trai
– Không đâu! Từ rún tới vai
trở lên, trở xuống mặc ai không màng

Nghe xong nàng bỗng cười vang
thẳng tay chỉ đám lá vàng cuối thu

Tôi làm ra bộ gật gù
thiệt ra không hiểu, ngồi thừ ngó mông

Năm sau cô ấy lấy chồng
Tôi còn mãi chạy xe không tới già!

 


tuyệt vời đìu hiu

 

mấy tên xấu miệng nói em
chơi photo shop mới thêm não nùng

không tin anh nhứt định không
ngày em đòi bế anh bồng ẵm luôn
em hờn anh dỗ anh hun
nét hường nhan đã thành khuôn diễm kiều
bây chừ em trổ mã yêu
ba vòng em chấp rất nhiều hoa khôi

mấy tên xấu miệng bỉ bôi
với anh em vẫn tuyệt vời đìu hiu

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lê An Thế -- Một du tử làm thơ, từ bao năm nay, tưởng xa xôi, nhưng rất gần. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xôn xao chút nắng chiều xưa / Nghe ra câu hát đẩy đưa bạt ngàn / Tiếng dần xa, tiếng vọng còn… / Bóng sầu theo những véo von trùng trùng...
Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người-tình yêu. (Victor Hugo)...
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.
Việt Nam từ xưa theo nền văn minh nông nghiệp lúa nước, nên thời vụ của cây trái hoa lúa lập trình nhịp sống con người, từ nếp sống cho đến những tin tưởng tâm linh. Khi đồng lúa nghỉ ngơi, hoa đào hoa mai chớm nụ đầu mùa, người dâ n quay về tụ tập vui chơi ăn uống, từ đấy mà có một mỹ tục gọi là Tết (được phiên âm theo chữ Hán là Tiết, có nghĩa là đốt tre đốt trúc, nghĩa rộng là một đoạn thời gian trong năm), rơi vào lúc cuối một năm, thời điểm kết sổ và dấy lên niềm hy vọng cho năm mới. Gần đây có người đặt vấn đề có nên bỏ tục ăn Tết không. Tại sao vậy? Cây cỏ còn sửa mình để thay lá đơm hoa đón khí tiết đẹp của trời đất, can cớ chi con người phải bỏ niềm vui mừng đón năm mới với một mỹ tục đẹp đẽ là Ăn Tết? miễn là đừng Tháng Giêng là tháng ăn chơi (ca dao) thôi.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Thông cao cuộn vỏ ngự hàn / quả khô chặt ruột vén quang nửa đồi / cõng lưng ngày thở trả hơi / em sang giúp nhóm mớ phơi củi già...