Hôm nay,  

Mô Hình Của Trung Quốc Đang Thất Thế.

15/09/202300:00:00(Xem: 749)

china economy
Trung Quốc hiện nay đang phải đối mặt với hàng loạt cuộc khủng hoảng. Một số vấn đề của Trung Quốc là do hậu quả từ các chính sách sai lầm của các nhà lãnh đạo đất nước. Một số khác là do các yếu tố ngoại lai. (Nguồn: pixabay.com)
 
Phương Đông lên ngôi. Phương Tây rơi vào tình trạng suy thoái khó lòng cứu vãn. Và Trung Quốc đang chứng minh rằng hệ thống chuyên chế tập trung, do nhà nước lãnh đạo của họ đã giúp cho đất nước tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, phát triển nhanh chóng vượt trội – một hình ảnh trái ngược với các nền dân chủ lộn xộn và bất kham.
 
Trong nhiều năm, và đặc biệt kể từ khi Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình củng cố quyền lực, điều này đã trở thành thông điệp chính thức lót đường cho “sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa” của ông Tập. Sự phục hưng – hay hồi sinh – đã được lặp đi lặp lại như một câu thần chú trong các tài liệu chính thức và trên các phương tiện truyền thông nhà nước. Nó mang những mục tiêu chiến lược rất rõ ràng: đưa Trung Quốc quay trở lại vị thế bá chủ toàn cầu; tăng gấp đôi quy mô nền kinh tế và vượt qua Hoa Kỳ vào năm 2035; tiến tới “sự thịnh vượng chung” để xóa bỏ bất bình đẳng về thu nhập. Ông Tập tuyên bố: “Một tương lai sáng lạn hơn sẽ là minh chứng chắc nịch cho tính ưu việt của hệ thống chúng ta.”
 
Giờ đây, cái ‘tương lai sáng lạn’ đó ngày càng xuất hiện những điểm đáng ngờ. Sau nhiều thập niên tăng trưởng ngoạn mục, nền kinh tế Trung Quốc đang chững lại – và họ đang phải đối mặt với những thách thức nghiêm trọng về kinh tế và nhân khẩu học. Xuất cảng trì trệ. Doanh số bán lẻ tụt hậu. Thị trường bất động sản, vốn là quan trọng nhất, nay lại giống như một cái bong bóng có nguy cơ nổ bất cứ lúc nào. Hơn 1/5 thanh niên thất nghiệp chính thức và con số thực tế có thể còn cao hơn nhiều. Đất nước ngập ngụa trong nợ nần.
 
Hiện nay, các ngân hàng lớn đã cắt giảm dự báo tăng trưởng tổng sản phẩm nội địa của Trung Quốc trong năm nay và năm tới. Chính Bắc Kinh cũng thừa nhận khó có thể đạt được mục tiêu tăng trưởng dự kiến trong năm nay.
 
Có một số vấn đề của Trung Quốc là do ‘tự mình hại mình,’ hậu quả từ các chính sách sai lầm của các nhà lãnh đạo đất nước. Sự mất cân bằng nhân khẩu học bắt nguồn từ chính sách “một con” kéo dài hàng thập niên, có những lúc được thực thi một cách tàn bạo: ép buộc phá thai và cưỡng bức triệt sản. Giờ đây, lần đầu tiên sau hơn 60 năm, dân số Trung Quốc đang giảm dần. Đối mặt với một tương lai lực lượng lao động bị thu hẹp, chính phủ tung ra một loạt chính sách khuyến khích, chiến dịch tuyên truyền và mánh lới quảng bá để cố gắng thuyết phục hoặc ép buộc mọi người sinh con đẻ cái nhiều hơn. Nhưng cho đến nay, những nỗ lực đó hầu như là công cốc.
 
Trong năm nay, Ấn Độ, một nền dân chủ sôi động và mạnh mẽ, đã vượt qua Trung Quốc về dân số, và cũng được dự đoán sẽ vượt qua Trung Quốc về tốc độ tăng trưởng kinh tế năm 2023.
 
Chính sách “zero covid” nghiêm ngặt của Bắc Kinh cũng đã khiến cho Trung Quốc bị tách biệt với thế giới suốt gần 3 năm trong thời kỳ đại dịch. Sau đó thì các biện pháp kiểm soát cũng được gỡ bỏ, nhưng nền kinh tế vẫn chưa thể phục hồi về mức trước đại dịch. Thí dụ, du lịch quốc tế chỉ bằng một phần nhỏ so với mức năm 2019.
 
Các nhà lãnh đạo Trung Quốc cứ mãi đắm đuối với các doanh nghiệp nhà nước và ôm tư tưởng rằng phàm thứ gì họ quản không được tức là đối địch với họ. Thế là họ bắt tay vào các chiến dịch nhằm kiềm chế lĩnh vực công nghệ tự do, thị trường nhà đất và lĩnh vực giáo dục tư nhân cũng như dạy kèm ngoài giờ, khiến cho hàng ngàn doanh nghiệp phải khốn đốn.
 
Một số vấn đề khác của Trung Quốc là yếu tố ngoại lai, đặc biệt là tác động của cuộc chiến thương mại và các lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ đối với lĩnh vực công nghệ và bán dẫn của nền kinh tế nước này.
 
Giờ đây, thay vì thể hiện được “tính ưu việt” trong hệ thống của Trung Quốc, tình trạng suy thoái kinh tế đang chỉ ra sự không sẵn sàng hay nói đúng hơn là không có khả năng của giới lãnh đạo nước này trong việc ứng phó với hàng loạt các cuộc khủng hoảng đang gia tăng trong nước. Nhiều kinh tế gia và chuyên gia ngoại quốc cho rằng chính phủ Trung Quốc nên đưa ra các biện pháp kích thích mới, chẳng hạn như xây dựng cơ sở hạ tầng để tạo việc làm, đồng thời nới lỏng các điều kiện cho vay mua nhà. Tuy nhiên, cho đến nay, chính quyền Bắc Kinh hầu như không có động thái gì vì còn đang do dự.
 
Người xưa hay bóng gió rằng các chính phủ độc tài hoạt động hiệu quả hơn và tạo ra kết quả tốt hơn cho dân nếu mang so với các nền dân chủ. Vào những năm 1990, niềm tin sai lầm này được gọi là “giá trị Châu Á” và đã có rất nhiều người mù quáng noi theo nó – cho đến khi nó bị sụp đổ bởi cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1997. Nhưng ông Tập đã hồi sinh và đưa ý tưởng này lên một tầm cao mới. Giờ đây, có vẻ như nó lại bị sụp đổ lần nữa.
 
Các nền dân chủ phương Tây, với nền chính trị phân cực và những cuộc tranh luận bất tận, từ lâu luôn bị coi là kém hiệu quả và không phù hợp để giải quyết các vấn đề ‘thâm căn, cố đế.’ Thí dụ rõ ràng nhất là những tranh cãi miệt mài về vấn đề nợ công và chi tiêu ở Hoa Kỳ, hoặc phản ứng vụng về, lóng ngóng trong thời đầu đại dịch với những cãi cọ về việc đeo khẩu trang và phong tỏa.
 
Ở Hoa Kỳ cũng như ở Châu Âu, sự thất vọng và bất mãn với nền dân chủ cũng như mối lo ngại về tình trạng bất bình đẳng ngày càng gia tăng đã khiến cho trào lưu dân túy trỗi dậy, và một số người dần bị thu hút bởi mô hình độc tài vì nghĩ rằng nó ưu việt hơn.
 
Nhưng bước sang thời hậu Covid, các nền dân chủ phương Tây lại phát triển mạnh mẽ hơn, còn một số chế độ độc tài thì đang chật vật.
 
Mô hình độc tài vĩ đại khác của thế giới, nước Nga dưới thời Tổng thống Vladimir Putin, đang gặp khó khăn về mặt kinh tế vì nhiều lý do khác nhau. Sau khi nổ ra cuộc chiến Nga-Ukraine, các nước phương Tây đã cùng nhau áp đặt các biện pháp trừng phạt làm tê liệt nước Nga. Giờ đây, đồng rúp đã giảm xuống mức thấp nhất trong 17 tháng, lạm phát gia tăng và xuất cảng khí đốt của Nga sang Châu Âu đã giảm mạnh. Hiện tại, chi tiêu quốc phòng đang là ‘điều an ủi’ cho nền kinh tế Nga.
 
Trung Quốc và Nga đã cố gắng lôi kéo các nước ở Nam bán cầu đến với khái niệm về một trật tự thế giới mới của họ, không bị thống trị bởi các nước phương Tây và Hoa Kỳ, trưng ra các mô hình thay thế cho các nền dân chủ kiểu phương Tây. Hai gã độc tài khổng lồ đang ‘cùng đường, dứt giậu.’ Thế giới cần chú ý.

Nguyên Hòa biên dịch
 
Nguồn: “China’s model is failing. The world should pay attention.” được đăng trên trang Washingtonpost.com. 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Pauline Newman, năm nay 96 tuổi, giữ chức vụ chánh án liên bang Hoa Kỳ trọn đời. Dù bà muốn tiếp tục làm việc, nhưng bà đang vướng vào các vụ kiện với các đồng nghiệp là những người muốn bà về hưu. Hoa Kỳ đã trở thành điểm nóng cho các cuộc tranh luận về việc liệu những người trong lãnh vực chính trị có thể là quá già để lãnh đạo chăng. Các đối thủ hàng đầu cho cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2024 là Joe Biden, người ở tuổi 80 là già gấp đôi người Mỹ trung bình; và Donald Trump 77 tuổi là người già hơn một thập niên với “Tuổi Về Hưu Bình Thường” -- ở tuổi mà người Mỹ có thể nhận các phúc lợi về hưu trọn vẹn.
Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, nguyên Tổng Trưởng Kế Hoạch VNCH, là người sứ giả cuối cùng của Đệ Nhị Cộng Hoà Việt Nam được gửi sang Mỹ cầu cứu với đồng minh vào tháng Tư 1975. 20 năm sau ngày Sài Gòn xụp đổ, ông Hưng xuất bản sách "The Palace File" (Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập). Thêm 10 năm sau, báo xuân Việt Báo Tết Ất Dậu, có đăng bài viết đặc biệt của Tiến sĩ Hưng viết thêm về những bí ẩn do Cựu Đại Sứ Mỹ tại VN Graham Martin kể lại “Mỹ tính kế chạy: Bắn nhau với... quân đội VNCH”, trích từ cuốn sách mới của ông: “Khi Đồng Minh Tháo Chạy”. Mời đọc bài mới nhất của Ông, cũng viết về “đồng minh”, nhưng từ đồng minh tháo chạy đến “lại nhảy vào”.
Từ lâu, người dân Hoa Kỳ đã lo lắng di dân nhập cư vào Hoa Kỳ sẽ cướp đi công ăn việc làm của họ. Năm 1891, Henry Cabot Lodge, TNS ủng hộ các luật di trú nghiêm ngặt hơn, đã mô tả công nhân ngoại quốc là “nguồn cung cấp lao động giá rẻ” đang “liên tục làm giảm thu nhập của người lao động” ở Hoa Kỳ. Emma Lazarus, cùng thời với Lodge, lại có quan điểm khác. Lấy cảm hứng từ Tượng Nữ Thần Tự Do, bà đã viết bài thơ “The New Colossus” năm 1883. Để rồi những vầng thơ của bà “Give me your tired, your poor / Your huddled masses yearning to breathe free” (xin được tạm dịch: “Để lại cho ta những khốn nghèo, mệt lả/ Những kẻ lạc loài, khát hơi thở tự do”) đã được đặt tại chân tượng.
Nhiều người Việt sống ở Mỹ nhưng vẫn còn nhiều điều ưu tư về quê nhà Việt Nam. Có thể diễn giải tình hình kinh tế Việt Nam theo những góc độ khác nhau, cả tốt lẫn xấu. Nhưng tình trạng về quyền tự do cơ bản của con người như tự do ngôn luận, tự do tư tưởng chính trị… thì không thể chối cãi rằng Việt Nam đang đứng ở những thứ hạn chót trên thế giới. Nguyên nhân cũng không cần phải bàn cãi: chế độ độc tài đảng trị CSVN.
Những ai yêu thích thiên nhiên, thích xem phim khoa học về loài vật, sự sống trên trái đất hẳn đều quen thuộc với cái tên Sir David Attenborough. Với tuổi đời gần bách niên, Sir Attenborough có thể được xem là một trong những nhà sinh vật học, nhà sử học tự nhiên, nhà biên tập phim tài liệu nổi tiếng vào bậc nhất thế giới hiện nay. Trong hơn nửa thế kỷ, ông xuất hiện trong nhiều bộ phim tài liệu giá trị về thiên nhiên và sự sống do BBC thực hiện: The Living Planet, Blue Planet, Planet Earth, Our Planet…Ông cũng là một nhà hoạt động môi trường, kêu gọi các quốc gia trên thế giới cùng hợp tác để bảo vệ trái đất trước hiện tượng biến đổi khí hậu. Ông kêu gọi bảo vệ môi trường không vì mục đích chính trị, không để bảo vệ lợi ích kinh tế cho một nhóm người nào, mà với tư cách của một nhà khoa học chân chính. Ông được nhiều người xem như một báu vật quốc gia của Vương quốc Anh.
Năm 2017, gia đình Christine Kirchhoff đang chuẩn bị chuyển đến nhà mới thì Bão Harvey ập vào Houston. Cơn bão khổng lồ đã trút lượng mưa 50 inch xuống khu vực này chỉ trong vài ngày, khiến hai hồ chứa nước gần đó đầy đến mức người ta buộc phải mở cửa cửa xả lũ. Gia đình Kirchhoff đã phải sơ tán bằng thuyền. Cả nhà cũ và nhà mới của họ đều bị chìm ngập.
Sau hai năm lạm phát cao hoành hành, các số liệu thống kê về giá cả đã được nghiên cứu chi tiết và tường tận. Mức tăng lạm phát lõi của Hoa Kỳ (đã trừ chi phí năng lượng và lương thực phẩm) trong tháng 6 là 0.158%, tốc độ chậm nhất trong hơn hai năm qua, theo trang Economist đưa tin ngày Thứ Năm, 13 tháng 7 năm 2023. Tuy nhiên, câu hỏi khiến nhiều người bán tín bán nghi vẫn còn đó: Liệu có phải cơn sốt lạm phát của Hoa Kỳ cuối cùng cũng đã hạ nhiệt?
Những ai quan tâm đến chính trị tại Hoa Kỳ đều dễ dàng đồng ý rằng chỉ trong vài năm gần đây, quốc gia dẫn đầu thế giới tự do dân chủ đang trải qua những biến động chính trị “bể dâu” chưa từng có từ cả thế kỷ. Từ một nền dân chủ được xem là mẫu mực của thế giới, người dân Hoa Kỳ đang tranh cãi với nhau về sự liêm chính của Tối Cao Pháp Viện, về độ tin cậy của các cuộc bầu cử, về sự cần thiết của cơ chế tam quyền phân lập… Nhân vật đã tạo nên được sự chia rẽ chính trị sâu sắc tại nước Mỹ như vậy, chỉ trong vòng trên sáu năm qua, có lẽ không ai khác hơn là cựu tổng thống Donald Trump.
Có thể khẳng định rằng đối với nhiều người dân Mỹ, đặc biệt là cư dân California, cháy rừng đã trở thành một thảm họa gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống trong khoảng vài năm gần đây. Gần đây nhất, vào đầu Tháng Sáu 2023, ở Canada, hơn 9 triệu mẫu rừng đã bị thiêu rụi bởi hàng trăm đám cháy rừng, một diện tích rộng khoảng 1.5 lần tiểu bang Massachusetts. Theo USA Today, ước tính có hàng trăm đám cháy ở Quebec, ở British Columbia và Alberta, thiêu rụi hơn gấp đôi diện tích rừng bị đốt cháy trong toàn bộ mùa cháy rừng Canada năm ngoái. Những đám cháy này đã gây ô nhiễm không khí trầm trọng tại nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ. Tiểu bang New York báo động đỏ vì khói mù. Hàng ngàn chuyến bay bị hủy hoặc chậm trễ vì khói.
Mùa thu năm ngoái, số liệu thống kê liên bang cho thấy mức tuổi thọ trung bình của người dân Hoa Kỳ năm 2021 đã giảm hai năm liên tiếp. Dễ thấy rằng nguyên nhân trực tiếp và rõ ràng nhất là do COVID-19. Đại dịch tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của hơn 1 triệu người ở Hoa Kỳ. Mức tuổi thọ trung bình đã giảm trong hơn hai năm, và giảm gấp đôi ở những người gốc Tây Ban Nha, người gốc da đen và người Mỹ bản địa, khiến đất nước chúng ta thụt lùi lại hai thập niên. Đây cũng là mức giảm tuổi thọ trung bình đột ngột nhất kể từ Thế Chiến II.
CTA BACK TO SCHOOL BANNER
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.