Chuyện Tình Tết Mậu Thân

19/06/202310:57:00(Xem: 2254)
1
Min họa Duy Thanh

 

Năm Mậu Thân, năm nổi sóng người,

Giấu súng đạn trong quan tài giả chết

Đám tang qua phố an toàn

Chôn vào nghĩa địa Sài Gòn năm xưa.

Dưới bàn thờ những tượng Phật nhỏ

Cô bán-bar mệt mỏi thắp hương

Chờ bầy lính lạ thập phương

Đến mua ân ái dọc đường chiến binh

Mua trà cho em thay uống rượu

Tay xoa tay vuốt chỗ hài lòng

Thân vừa chớm lớn chưa lông

Tuổi vừa chớm nở nụ hồng lả lơi

Tưởng như mơ, sống là đen tối

Con ong hút mật, rồi nhớ em

Thân hoa uốn éo suốt đêm

Đèn soi phòng nhỏ gối mền say mê

Trong con hẻm nhà xiêu vách đổ.

Anh cởi vải em lần sau cùng,

Mảnh rơi từng mảnh tiến cung

Hiến thân là cảnh phục tùng chiến tranh

Em đầu hàng hy sinh thân thể

Thế giới lạnh lùng thân phận người dưng.

Ngày mai máu chảy không ngừng.

Ngày mai máu đẫm khắp vùng phố quê.

Ngày mai, từ đường hầm trỗi dậy

Người hồi sinh thứ gì cổ xưa.

Còn anh lính trẻ vẫn chưa, hiểu cô em nói dạ thưa

                                            tiếng gì

Em hát cải lương anh không biết

Ngôn ngữ ngăn chia như kéo màn.

 

 

Em con chim trắng anh tưởng tượng

nhỏ bé mong manh mắc khóm tre

Bẫy đời chống cự mỏi mê

Cứu em nâng cánh trả về trời đêm

Trăng vàng trăng sáng chim hớn hở

Làm lại cuộc đời em sẽ bay

Vết thương lành với tháng ngày,

Nơi da hư hỏng sẽ dày da non.

Rồi chỉ cần chạm vào thân thể

kéo tấm chăn qua khỏi bờ vai

tự nhiên hai dạng hình hài

mở ra tràn ngập trong ngoài tình yêu,

nhưng ánh hỏa châu hẩm hiu

sáng lòa rồi lại tiêu điều tối đen

lạc nhau theo làn sóng xô đẩy

mất nhau trong ngàn năm thương đau

vẫn còn dấu vết u sầu

vẫn còn nỗi nhớ nát nhàu trong tim.

  

Bruce Weigl | Ngu Yên dịch

(Weigl sinh năm 1949, phục vụ trong Binh đoàn Không quân số 1 trong giai đoạn 1967-1968 Chiến tranh Việt Nam. Người đã nhận được nhiều giải thưởng và là tác giả của một số tập thơ, trong đó có Tiếng nói của Napalm, ông dạy Anh ngữ tại Đại học Pennsylvania. Ông đã trở lại Việt Nam hai lần vào năm 1985 và 1990, lần thứ hai cùng các nhà văn Tim O'Brien và Larry Heineman.)

***

The Way of Tet

Year of the monkey, year of the human wave,

the people smuggled weapons in caskets through the city

in long processions undisturbed

and buried them in Saigon graveyards.

At the feet of their small Buddhas

weary bar girls burned incense

before the boy soldiers arrived

to buy them tea and touch them

where they pleased. Twenty years

and the feel of girl's body

so young there's no hair

is like a dream, but living is a darker thing,

the iron-burning bee that drains the honey,

and he remembers her

twisting in what evening

light broke into the small room in the shack

in the labyrinth of shacks

in the alley where the lost and corrupted kept house.

He undressed her for the last time,

each piece of clothing

a sacrifice she surrendered to the war

the way the world had become.

Tomorrow blood would run in every province.

Tomorrow people would rise from tunnels everywhere

and  resurrect something ancient from inside them,

and the boy who came ten thousand miles to touch her

small sel lies beside the girl whose words he can't understand,

their song a veil between them.

She is a white bird in the bamboo, fluttering.

She is so small he imagines

he could hold all of her

in his hands and lift her to the black

sky beyond the illumination round's white light

where she would fly from her life

and the wounds from the lovers would heal,

the broken skin grows back.

But he need only touch her, only

lift the blanket from her shoulders

and the automatic shape of love unfolds,

the flare's light burning down on them,

lost in a wave that arrives

after a thousand years of grief

at their hearts.

Bruce Weigl


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuở trời đang còn nắng | Thuở hoa biết hiền từ | Ngọt ngào và cay đắng | Với nỗi tình thặng dư
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật