sẽ không có phép màu

13/06/202315:30:00(Xem: 2777)
KHI_TOI_CHET_HAY_DEM_TOI_RA_BIEN_2TRANG_VERSION2
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


người góa phụ nghèo dâng hết hai đồng tiền mình có

lời khen ngợi từ Chúa Giêsu. Biển Đỏ

tôi tách làm hai, về đất hứa

mật và sữa

còn lại gì sau mấy ngàn năm?

 

vẽ trên đất với cành gãy nhặt tình cờ

trong chuyến đi của chúng ta trên hành tinh lơ đãng

 

mưa bốn mùa cho hồ cạn

sương giọt cho rừng lá bùi nhùi

 

dòng sông ngũ cốc và đường

máy khuếch đại cho dạ dày rên siết

 

bắp thịt cứng và tiếng thép thay lời nài nỉ

cho đàn bà. trước gầm gừ của sói mặc áo choàng

 

ân xá cho những con ngựa bị giam

nhà nghỉ cho lạc đà cháy sém

 

không có phép màu

sẽ không có phép màu

 

không có phép màu cho người bị thống trị

trong tay họ là vũ khí chống chế độ độc tài tốt nhất. sức mạnh của quần chúng. cơn giận chực chờ bùng nổ

 

không có phép màu cho người bị lừa gạt

đằng trước họ, sự thật chờ những ai muốn tìm kiếm nó

 

không có phép màu cho người bị đánh giá lầm

đằng sau họ, khói. nó cố đuổi theo nhưng sẽ không thắng cuộc

 

không có phép màu

sẽ không có phép màu

 

không có phép màu cho chúng tôi, người yêu

sống trong thế giới đang nhỏ dần. bay cao hết mức

hít khí trời tham lam nếu phổi hấp thu được

 

chim săn mồi không lo bị bắt

chỉ về mặt đất bằng cách bị bắn rơi

 

***

 

there’ll be no miracles

 

the poor widow offered all her coins

a praise from Jesus. I part

the Red Sea, toward the promised

land. milk and honey

any left after thousands of years?

 

draw on the ground with a broken branch picked

randomly, our walk on unmindful planet

 

dew drops for forest of tinder

four-season downpour for the dry lake

 

a river of sugar and grain

amplifier for wailing stomach

 

pardon for captive horses

rest home for singed camels

 

hard muscles and the sound of steel for women

-instead of pleas- amid growls of wolves in cloak

 

no miracles

there’ll be no miracles

no miracles for the ruled

in their hands the best weapons to fight dictatorship. power of the masses. anger waiting to explode

 

​​no miracles for the deceived

truth waiting ahead for those who wish to find it

 

no miracles for the misjudged

behind them, smoke. it’s chasing but won't catch up at the end

 

no miracles

there’ll be no miracles

 

no miracles for us, lovers

living in a deflating world. fly as high as we could

inhale greedily as long as our lungs can absorb

 

birds of prey not worried about getting caught

going down by being shot at only

 

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng
một xác thân | chứa bao khoảng trống | những khoảng trống | càng nặng kiếp người
Hít thở và cầu nguyện. Tự do, khỏi những ràng buộc của lo sợ, của phẫn nộ bất an, để được đi theo mênh mông/ biết bao nhiêu mùa xuân mây trắng,để được sống- một cách tối thiểu của bình yên- như mùa xuân mềm mại/ mọc lên từ cây cối,để được mơ còn có người rải tơ vàng trong nắng rơi, để cảm nhận Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân/ chút tình nồng. Có nỗi nhớ chẳng gọi được thành tên/ và hình như có tiếng gọi từ quê nhà trong bâng khuâng gió bấc… để hy vọng từ cánh cửa sổ mở tìm cơn gió/ là bản nhạc cũ bật lên… Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt… Điệu luân vũ đắm say về một thế giới viết ràn ra/ Rất chân thật và hiền lành. Cho chúng ta nài nhau sống hơn một ngày…để được yêu. Đến khi toả sáng/ Tôi yêu và tạ ơn trời. Một ngày mới bắt đầu. Người có thể đi xuyên qua không gian bằng tất cả những giác quan để thấy, để nghe, để ngửi, để nắm, thời gian huyền nhiệm đôi mươi, và Trong tim/ mở ra vô vàn nhịp đập thanh xuân…