Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Anh Tánh Của Tôi…

28/03/202114:17:00(Xem: 1622)
Nguyen van Tanh
(nguồn: YouTube.com) 
 
Tôi là anh trưởng trong gia đình, với 9 đứa em cả trai lẫn gái, nên trách nhiệm thật khó khăn, từ nhân cách cho đến cuộc sống. Nhưng may mắn tôi gặp được những người anh ngoài xã hội để noi gương và học hỏi. Một trong số những nhân vật hiếm hoi đó, chính là anh Nguyễn Văn Tánh, người mà tôi đã có cơ hội được tiếp tay hỗ trợ và đồng hành cùng anh trong suốt 20 cuộc Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế Liên Hiệp Quốc tại thành phố New York từ 20 năm qua.
 
Mặc dù chưa bao giờ anh lên tiếng dậy dỗ, hướng dẫn hay khuyên bảo tôi điều gì, nhưng chỉ nhìn cách cư xử của anh với cộng đồng, với gia đình, với bằng hữu, chiến hữu, với đàn em, thậm chí cả với kẻ thù, thì tôi đã học được bao điều quý giá. Sự quân bình trong cách chia sẻ tình cảm của anh giữa cuộc sống gia đình và sinh hoạt cộng đồng quả là một điều đáng kính phục.
 
Là một nhân sĩ, luôn mang trong người trái tim yêu nước, khắc khoải với vận mệnh quê hương, cùng ước nguyện đấu tranh cho tự do dân chủ và bảo vệ chủ quyền tổ quốc Việt Nam. Anh Nguyễn Văn Tánh đã có mặt hầu như ở khắp mọi nơi. Không ngần ngại hay từ chối bất cứ một vai trò nào khi cộng đồng cần đến hay nhờ cậy anh giúp đỡ. Ấy thế mà anh vẫn giữ được cuộc sống thật hạnh phúc và đầm ấm bên gia đình. Vẫn chăm lo đầy đủ và trọn vẹn cho người bạn đời của mình cùng với 11 đứa con vừa dâu, vừa rể và 12 đứa cháu nội ngoại.
 
Tôi đã may mắn được gặp hiền thê cùng các con của anh Tánh, được sống ngay trong căn nhà ấm cúng và xinh xắn ở thành phố Bronx, New York, và tôi đã học được ở nơi anh cung cách cư xử của một người chủ gia đình, làm sao để tạo dựng được không khí hạnh phúc trong cuộc sống. Nhất là khi chứng kiến khuôn mặt hiền hậu cùng sự niềm nở của chị Ngọc Lan, vợ anh Tánh mỗi khi đón khách hay bạn bè của anh đến chơi. Cả hàng chục người ngồi quây quần, la liệt từ phòng khách, đến phòng ăn. Rượu vào, lời ra, rộn ràng như pháo nổ, nhưng chị và các cháu vẫn niềm nở với nụ cười trên môi, vui vẻ đón tiếp và phục dịch từ món ăn, thức uống cho đến những “đặc sản” quê nhà do chị đích thân nấu nướng, khiến mọi người đều có cảm tưởng là mình đang gặp lại người thân sau những tháng năm xa cách.
 
Kết quả đó chính là do uy tín cùng lối hành xử đứng đắn của anh ngoài xã hội. Anh không làm gì trái với lương tâm, hoặc để lại một điều tai tiếng nào khiến phải phiền hà đến gia đình. Anh không làm ai mất lòng, nhưng cũng không qụy lụy trước bất cứ một áp lực hay thế lực nào, dù đến từ đâu. Theo tôi thì có lẽ anh là người duy nhất đã quy tụ được mọi cá nhân, đảng phái, hội đoàn hay tôn giáo cùng ngồi lại với nhau dù có những khác biệt về chính kiến hay đường lối đấu tranh. Điển hình qua các buổi gây quỹ Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế hàng năm diễn ra ở nhiều tiểu bang.
 
Một trong những lời dặn dò của anh mà tôi sẽ không bao giờ quên đó là: “Hãy cứ làm điều ngay thẳng, rồi ngẩng mặt mà đi”.  Vâng anh Tánh ơi, những lời khuyên chí lý của anh chính là kim chỉ nam để cho thế hệ đàn em tiến bước cũng như nối gót anh, tiếp tục hoài bão cùng sứ mạng mà anh đang dở dang thực hiện: Bảo vệ lá Cờ Vàng nơi đất khách và tự do, dân chủ trên quê hương yêu dấu của chúng ta.
 
Vĩnh biệt anh, nhưng nguyện sẽ giữ mãi ngọn lửa đấu tranh anh để lại ở trong tim.
 
Nam Lộc
(46 năm viễn xứ)     
 
PS: Để biết về ý nghĩa của công tác Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế một cách vô tư và trung thực, kính mời quý vị đọc bài viết của một đồng hương tham dự cuộc diễn hành lần thứ 20, diễn ra vào tháng 6, năm 2019 của tác giả Trần Như Nguyện, đã được đăng trên Việt Báo:

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
Nếu so sánh với nuôi con thì có 2 việc là cho ăn và dạy dỗ. Ăn uống phải đầy đủ và điều độ (không mặn, ngọt, béo v.v…) để cơ thể khỏe mạnh. Giáo dục không gò bó thì trẻ hoặc hư hay cương cường tự lập, trái lại rầy la đánh đập hay nuông chiều thì trẻ sinh ra nhút nhát, kém tự tin hoặc ỷ lại. NHTƯ ví với bàn tay Midas nuôi dưỡng thức ăn (tiền) cho nền kinh tế, trong khi bàn tay hữu hình (hay thô bạo) của nhà nước (gồm Hành Pháp và Quốc Hội ở Mỹ) có quyền hạn thả lỏng hay siết chặc thị trường.
Bắt đầu từ đây thì xu hướng nịnh nọt nở rộ và tràn lan ra khỏi lãnh vực thơ văn, vào đến tận nhà vệ sinh công cộng – theo ghi nhận của nhà báo Bút Bi : Thấy tóc sếp đen thì nịnh: “Anh lo nghĩ nhiều mà giữ được tóc đen vậy thì tài tình quá!”, tóc sếp bạc thì âu lo: “Anh suy tư công việc nhiều quá nên để lại dấu ấn trên mái tóc anh”. Sếp ốm: “Quanh năm suốt tháng lo cho người khác nên anh chẳng nghĩ đến tấm thân gầy guộc của mình”. Sếp mập: “Anh quả là khổ, làm việc nhiều quá đến không có thời gian tập thể dục...”
Mau quá anh nhỉ! Mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm. Nhớ ngày nào bốn anh em: Ngọc, Nhất, Tâm, Thể, coi như tứ trụ vây quanh người anh đầu đàn, anh Lê Văn.
Sáng 30 tháng 4, khoảng 6 giờ 30, lệnh gọi tất cả sĩ quan và nhân viên chiến hạm đang sửa chữa tại Hải-Quân Công-Xưởng tập họp tại Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội. Một sĩ quan cao cấp Hải-Quân tuyên bố rã ngũ. Từ Bộ-Tư-Lệnh Hạm-Đội trở lại HQ 402, với tư cách sĩ quan thâm niên hiện diện, Trung-Úy Cao Thế Hùng ra lệnh Thiếu-Úy Ninh – sĩ quan an ninh – bắn vỡ ổ khóa phòng Hạm-Trưởng, lấy tiền trong tủ sắt phát cho nhân viên để họ tùy nghi. Nhân viên ngậm ngùi rời chiến hạm, chỉ còn một hạ sĩ, một hạ sĩ nhất, một hạ sĩ quan tiếp liệu, vì nhà xa không về được.
Vấn đề, chả qua, là cả ba nhân vật thượng dẫn đều không thích cái thói xu nịnh và đã thẳng thắn nói lên những lời trung thực khiến ông Nguyễn Phú Trọng (và cả giới cầm quyền nghịch nhĩ) nên họ đành phải chịu họa – họa trung ngôn – giữa thời buổi nhiễu nhương. Trong một xã hội mà không có nhân cách người ta vẫn sống (thậm chí còn sống béo tốt hơn) thì những người chính trực bị giam trong Viện Tâm Thần … là phải!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.