Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Làm Thương Mại: Buôn Bán Nhà Cửa

17/10/202010:38:00(Xem: 1102)

 

Buôn bán nhà cửa không khó, học lấy bằng địa ốc của tiểu bang, các đại học đều có dạy về ngành này. Làm nghề gì cũng dễ, học lấy bằng địa ốc, gia nhập công ty địa ốc nào đó, được huấn luyện nhiều lớp chuyên môn, những lớp có liên quan đến nghề địa ốc, nhưng khó là ở chính mình. Mình có đam mê nghề nghiệp hay không? Mình có sức khỏe hay không? Có kiên nhẫn, chịu khó để làm việc hay không? Tại sao học có bằng vào làm nghề địa ốc năm đầu có 86% bỏ nghề, năm thứ hai 10% bỏ nghề, chỉ còn lại một số ít người có khả năng, đam mê nghề nghiệp, chịu khó học hỏi không ngừng mới có thể tồn tại được. Vậy thì nghề địa ốc khó quá hay sao?

Theo tôi thì không có nghề nào khó cả, mình có điều khiển được chính mình hay không? Làm nghề địa ốc phải thức khuya, dậy sớm, phải học hỏi không ngừng. Muốn thành công phải để rất nhiều thì giờ cho ngành này, phải thích đi xem nhà, phải thích tiếp xúc với mọi thành phần. Tôi còn nhớ, tôi và một người bạn học cùng Cal State Fullerton, ra trường sau khi có bằng Real Estat Broker, khi được phỏng vấn một câu hỏi giống nhau: Tại sao các cô lại vào nghề địa ốc?

Tôi trả lời: 

- Tôi cần tiền để giúp cho những người thân của tôi đang ở Việt Nam.

Người bạn Lebanon của tôi trả lời:

- Tôi vào nghề địa ốc vì tôi thích tiếp xúc với nhiều người.

Cuối cùng, tôi được nhận vào công ty này, còn bạn tôi thì bị từ chối.

Bạn tôi con nhà giàu du học, chồng làm chủ tịch một công ty lớn, cho nên đi làm không phải là nhu cầu, không làm cũng sống thảnh thơi. Tôi thì quyết chí phải đi làm, phải có tiền, không phải nuôi chính mình mà đại gia đình của mình còn đang ở Việt Nam. Thế là tôi được nhận vào làm việc cho một công ty lớn trong 10 công ty địa ốc của Mỹ. Có vốn liếng từ làm nghề truyền thông cho nên làm địa ốc cũng không khó lắm. Làm việc miệt mài, học hỏi không ngừng, cho nên tương đối không gặp trở ngại.

Làm nghề địa ốc sức khỏe là yếu tố chính. Không có sức khỏe làm sao lái xe đưa khách hàng đi xem nhà từ ngày này đến ngày khác, từ thành phố này đến thành phố khác, không phải chỉ ở quận Cam mà nhiều quận khác nhau. Có bằng địa ốc của tiểu bang Cali có thể bán nhà, mua nhà từ Nam đến Bắc của tiểu bang California. Tôi lái xe như tài xế xe taxi, chỗ nào cũng đến được, lái xe ào ào ở xa lộ, nhưng từ khi bị đụng xe ở xa lộ thì giã từ xa lộ luôn. Làm nghề địa ốc phải suy nghĩ thật nhiều, đầu óc làm việc liên tục, làm thế nào tìm được nhà phù hợp với túi tiền của người khách hàng.

Làm nghề địa ốc quan trọng nhất là được huấn luyện để trở thành chuyên viên địa ốc, và phải học liên tục. Luật địa ốc liên tục thêm chứ không bớt. Ngày xưa vào nghề địa ốc thì hợp đồng của người mua nhà 2.5 trang, bây giờ nhiều trang dài thậm thượt, đọc mệt nghỉ, nhưng cũng phải đọc từng chữ, từng câu. Người nào không thích học, không thích đọc, không thể trở thành chuyên viên địa ốc chuyên nghiệp. Làm nghề địa ốc thì có tiền nếu thành công. Nếu thất bại, không có tiền đổ xăng, phải xin tiền cha mẹ hay vợ con để uống cà phê hay đổ xăng. Người nào thành công thì bán nhà không kịp thở, người nào thất bại thì cả năm chưa bán được một căn nhà, nhưng phải trả đủ chi phí, tiền đổ xăng, tiền bảo hiểm, tiền đóng ở Board và nhiều thứ chi phí khác. Nghề địa ốc vui lắm khi bán được căn nhà, được thân chủ cho quà hay nói một lời cảm ơn.

Tôi làm nghề địa ốc 37 năm không biết nản, không bao giờ than. Có lẽ ngày xưa làm phóng viên chiến trường gặp nhiều chiến sĩ hào hùng, cận kề cái chết không sợ hãi, không than vãn cũng ảnh hưởng đến đời sống của tôi khi vào làm nghề địa ốc. Ông già tôi dạy võ, dạy con cháu cái lưng phải thẳng, không than vãn, chết cũng không than, vì thế dễ chịu cực, chịu khó. Gặp khách hàng khó tính, chúng tôi vẫn kiên nhẫn làm việc không ngừng nghỉ. Làm nghề địa ốc là đem cả kiến thức và công lao của mình làm việc với khách hàng. Ngoài ra, giúp được gì cho đồng bào của mình, chúng tôi lúc nào cũng sẵn lòng không bao giờ từ chối. Chẳng hạn các chương trình trên radio, tivi của chúng tôi, lúc nào cũng thông báo miễn phí cho những cơ sở từ thiện, cơ sở tôn giáo cần thông tin, chúng tôi sẵn sàng miễn phí cho các cơ sở này.

Làm nghề địa ốc với trái tim của mình, đam mê nghề nghiệp, thương khách hàng như người thân của mình thì chắc chắn làm việc không bao giờ hết việc, không có thì giờ để ăn, không có thì giờ để dạo phố hay mua sắm. Mình xem khách hàng như người thân của mình, phải chân thật là căn bản để thành công, đừng bao giờ quảng cáo quá lố. Nếu mình bán một cái nhà xong, 6 tháng sau thân chủ không giới thiệu khách hàng đến cho mình, mình phải tự hỏi tại sao? Mình đã làm điều gì mất lòng khách hàng? Nếu khách hàng thương yêu mình như người thân thì thế nào họ cũng giới thiệu khách hàng đến với mình.

Một lời giới thiệu của khách hàng bằng một ngàn tờ bướm gửi đi quảng cáo dịch vụ của mình hay một ngàn cú điện thoại để chào mời đồng hương đến với mình. Ông bà mình thường nói: " Ăn ở để cho người ta thương, ăn hoài không hết." Thật vậy, người ta ghét mình thì khổ lắm. Người ta thương mình thì hạnh phúc lắm.

Hy vọng mọi người thương yêu nhau, sống vui vẻ với nhau, sống đùm bọc với nhau.

 

Orange County, 16/10/2020

KIỀU MỸ DUYÊN

(kieumyduyen1@yahoo.com)

            

                                   

                        

20201016_162837.jpg      

     

20201016_173607.jpg

20201016_173548.jpg

IMG_0438.jpg

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.