Hôm nay,  
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”

Đại Dịch Cho Thấy Sự Bất Công Chủng Tộc Lâu Đời Mà Một Mình Ngành Y Không Thể Khắc Phục Được

10/07/202000:00:00(Xem: 2236)
 
Lời tòa soạn: The Interpreter | Người Thông Dịch là một nhóm biên soạn tổng hợp thông tin, với các thành viên gồm những người Mỹ trẻ gốc Việt, có sứ mệnh nhìn lại và đóng góp cho cộng đồng qua cách chọn lọc tin tức từ các cơ quan phương tiện truyền thông tiếng Anh có uy tín và cân bằng, và dịch bài sang tiếng Việt. Người Thông Dịch nhắm thực hiện hai điều: 1)Thu hẹp khoảng cách thông tin do rào cản ngôn ngữ tạo ra, bằng cách dịch các bài báo, sáng kiến, và ý kiến từ hãng tin chuẩn mực quốc tế sang tiếng Việt; và 2) Cung cấp cho độc giả người Mỹ gốc Việt các tài liệu tiếng Việt để giúp bắt đầu những cuộc đối thoại khó khăn về công bằng xã hội, sự tàn bạo của cảnh sát, sự đoàn kết và lịch sử phân biệt chủng tộc ở Mỹ.
 
*** 
03 BS William Strudwick

Bác sĩ William Strudwick đứng trước Bệnh Viện Trường Đại Học Howard, nơi ông làm việc tại khoa cấp cứu. (Tyrone Turner/WAMU)


Bác sĩ William Strudwick đang hoàn thành ca làm tại Bệnh Viện Trường Đại Học Howard tại Washington, DC thì vợ anh, Maria, nhắn tin. Năm ngày sau khi George Floyd bị giết, Cole, con trai 19 tuổi của họ, muốn tham gia biểu tình.
 
Lúc ấy là 9 giờ. Trời đổ tối, Strudwick cân nhắc, anh không thể tiên đoán hành động của những người biểu tình sẽ ra sao -- hay cách cảnh sát sẽ đối xử với con trai anh như thế nào. Anh nhắn lại vợ một từ: “Không.”
 
“Khi tôi về nhà thì nó không có ở đó, nên tôi gọi cho nó,” Strudwick nói. “Và chúng tôi nói qua điện thoại rằng nó phải về nhà ngay lập tức.”
 
Strudwick cảm thấy nhẹ nhõm khi đứa con trai tuổi mới lớn của mình đã về nhà đêm đó.
 heo Sở Y tế thành phố, khoảng một trong sáu bác sĩ ở D.C là người Mỹ gốc Phi như Bác sĩ Strudwick. Con số này hơn gấp 3 lần so với tỷ lệ trung bình quốc gia mặc dù vẫn là chiếm phần nhỏ khi so với dân số ở D.C có 46% là người Da Đen.
 
Những người Mỹ gốc Phi chiếm phần lớn số ca tử vong do COVID-19 của thành phố, và một số họ được khám bởi những bác sĩ này. Đối với Bác sĩ Strudwick, Bác sĩ Janice Blanchard tại Bệnh Viện Đại Học George Washington và Bác sĩ Marcee Wilder tại Trung Tâm Y Tế Hợp Nhất (United Medical Center), làm việc trong bối cảnh đại dịch làm cho họ cảm thấy có trách nhiệm - và đôi khi là tuyệt vọng.
 
Wilder, hiện 38 tuổi, lớn lên ở New York và cho biết thời thơ ấu của cô ở Harlem không khác gì nhiều với môi trường hiện giờ ở khu phố cô đang làm việc, nơi chủ yếu là người Mỹ gốc Phi sinh sống. 
“Tôi nhìn thấy mình trong cộng đồng này.” Wilder nói. “Vậy nên việc nhìn họ đau khổ khá là khó chịu đối với tôi.”
 
Blanchard, hiện 51 tuổi, cho biết cô hoạt động để chống lại thiên kiến ngầm, điều có thể dẫn đến việc các người bệnh Da Đen có sức khoẻ kém hơn.
 
“Theo tôi, là một bác sĩ Da Đen, trách nhiệm của tôi là phải làm mọi thứ trong khả năng của mình để đảm bảo một bệnh nhân Da Đen được điều trị công bằng,” Blanchard nói. Đối với nhiều bệnh nhân nhiễm COVID thì điều đó là chưa đủ. “Bạn gần như cảm thấy bất lực khi bạn không thể giúp họ.”
 
Một trung tâm y tế cho người Da Đen

01 Bác si Janice Blanchard

Bác sĩ Janice Blanchard đứng trước Bệnh Viện Trường Đại Học George Washington, nơi cô làm việc tại khoa cấp cứu. (Tyrone Turner/WAMU)

 
Strudwick, 57 tuổi, được sinh ra tại nơi vốn là Bệnh Viện “Của Người Tự Do”, được thành lập vào năm 1862, với mục đích chữa trị cho những người từng là nô lệ trước đây. Hiện tại, bệnh viện này thuộc Trường Đại Học Howard, nơi cả cha và mẹ của Strudwick học để trở thành bác sĩ. Lớn lên tại Washington, D.C., việc đi theo bước chân của họ dường như là chuyện hiển nhiên.
 
“Thị trưởng là người Mỹ gốc Phi. Tất cả các bác sĩ tôi gặp đều là người Mỹ gốc Phi. Luật sư và chính trị gia cũng vậy,” Strudwick hồi tưởng. “Thế nên bạn chẳng thấy bất kỳ giới hạn nào trong những gì bạn có thể làm.”
 
Tầng lớp trung lưu Da Đen đó đã bị cô lập từ đại dịch, Strudwick nói. Vì vậy, anh bối rối khi thấy bạn mình đột ngột qua đời. Họ bằng tuổi nhau và nuôi con cùng một lúc -- hai người đàn ông Mỹ gốc Phi này như có hai cuộc sống song hành. Thế nhưng, bạn anh qua đời tại nhà. Gia đình của bạn anh đổ tội cho dịch COVID-19. Bác sĩ Strudwick tự hỏi rằng có phải bạn anh đã âm thầm vật lộn với việc chi trả chi phí y tế.
 
“Anh ấy đã nên được chăm sóc y tế. Anh ấy đã nên gọi cho tôi,” anh nói.
 
Trở ngại trong việc cô lập các gia đình lớn
 
Thất vọng này không phải là điều gì mới đối với Bác sĩ Janice Blanchard — cô cho rằng các hướng dẫn sức khoẻ cộng đồng cho COVID-19 không phù hợp với đời sống của một số bệnh nhân của cô tại Bệnh Viện Đại Học George Washington. Cô nhớ lúc cô gọi báo kết quả dương tính COVID-19 cho một bệnh nhân Mỹ gốc Phi qua điện thoại và nghe tiếng của một gia đình đông người.
 
“Và rồi, kiểu như, tôi nói một cách ngớ ngẩn,” cô kể, “Tôi bảo họ cách ly xã hội… với bảy người ư?”
 
Lớn lên tại Chicago, Blanchard kể rằng gia đình cô cũng không có nhiều điều kiện: mẹ cô là một giáo viên còn ba cô là một tài xế lái xe buýt. Trong lúc đối đầu với đại dịch, Blanchard và Wilder đã viết một bài cho báo Y Học Cấp Cứu (Academic Emergency Medicine) với các bác sĩ Da Đen khác tại D.C. Họ cho rằng COVID-19 gây ra tử vong nhiều hơn cho bệnh nhân da màu mà có bệnh mãn tính - họ mắc phải những căn bệnh này do họ không có nguồn lương thực dinh dưỡng, không có không gian vận động, và không có nhà cửa và thu nhập ổn định.
 
“Người Da Đen và Da Nâu chúng tôi trước đây đã bị tụt lại phía sau rồi, đúng không? Bây giờ còn thêm COVID tàn phá cộng đồng nặng nề hơn nữa,” Blanchard nói.
 
'Chúng tôi cần đồng minh'

02 Bác si Marcee Wilder

Bác sĩ Marcee Wilder đứng trước Trung Tâm Y Tế Hoa Kỳ, một bệnh viện công lập dành cho cư dân Phường 7 và 8. Cô nói bệnh nhân của cô dễ bị COVID-19 hơn vì họ ít tiếp cận với nguồn thực phẩm tốt cũng như không có thu nhập ổn định và sự chăm sóc sức khỏe đáng tin cậy. (Tyrone Turner/WAMU)

Số người chết do nhiễm COVID-19 cao nhất ở D.C. là ở Phường 8, một khu vực chủ yếu người Mỹ gốc Phi sống và cũng là khu vực duy nhất trong thành phố có bệnh viện công lập, nơi Wilder hiện đang công tác. Khi bệnh nhân của cô, một người đàn ông ở độ tuổi 70, thở hổn hển vì nhiễm COVID-19, Wilder giải thích cho con gái ông tại sao cơ hội sống sót của ông không cao.
 
“Khi tôi rời khỏi phòng, tôi nhớ cô ấy có hỏi 'nếu bố tôi không sống được, tôi có được đến gặp ông ấy không?' Và tôi phải nói không với cô ấy,” Wilder nói.
 
Ông ấy qua đời chưa đầy một tuần sau đó.
 
Wilder cho biết bệnh nhân này có huyết áp cao, làm xấu đi cơ hội sống sót của ông. Cô bảo cái chết của ông phản ánh điều kiện bất lợi tại khu phố này.
 
“Không có gì có thể cải thiện tình hình ngay cả khi UMC (United Medical Center - nơi bác sĩ Wilder làm việc) là một bệnh viện mới trị giá 20 tỷ đô la, điều đó không thay đổi những gì chúng tôi đang chứng kiến trong đại dịch COVID,” cô nói. “Đây không phải là một vấn đề liên quan đến ngành y. Đây là một vấn đề liên quan đến các yếu tố xã hội góp phần quyết định cho sức khỏe con người, tình trạng đói nghèo, và việc xã hội đẩy các cộng đồng này ra ngoài lề.”
 
Cả ba bác sĩ cho biết gần đây, mức tăng trưởng của số ca nhiễm COVID-19 chậm lại. Nhưng Wilder nói rằng với bản thân mình là người Da Đen, cô cảm thấy tâm lý mình bị đè nặng khi nghĩ về cái chết của George Floyd và nhóm người nào bị ảnh hưởng nặng nề nhất từ vi rút corona.
 
“Chúng tôi cần đồng minh. Chúng tôi cần người ở vị trí có quyền lực thấy được những con người ở đây và quyết định rằng đây là lúc để hành động,” cô nói.
 
Đó là lý do vì sao cô đi diễu hành cho công lý chủng tộc cùng với chồng cô và đứa con nhỏ của cô vào đầu tháng sáu. Tình cờ, Blanchard cũng tham dự cuộc biểu tình này, mang theo nước khử trùng tay và giơ cao bảng hiệu với dòng chữ “Sinh Mạng Người Da Đen Đáng Được Trân Trọng” trước Toà Bạch Ốc. Và Strudwick cùng vợ đi bộ ba dặm rưỡi từ nhà để dự cuộc biểu tình này.
 
Cả ba bác sĩ nói đại dịch này đã bộc lộ sự bất công chủng tộc kéo dài - và chỉ riêng ngành y thì không thể khắc phục được.
 
T. Nguyen chuyển dịch
Nhan Nguyen biên tập

Nguồn: Nhóm “Người Thông Dịch” dịch từ bài của NPR Black Doctors Say Pandemic Reveals Enduring Racial Inequity Medicine Alone Cannot Fix. 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
15/06/202419:12:00
Cho phép người quyền lực nhất đất nước hoạt động mà không sợ bị truy tố vì đã ra lệnh giết một người đối thủ chính trị hoặc đảo lộn kết quả bầu cử chỉ có thể xẩy ra trong chế độ độc tài. Chỉ có những kẻ tập tễnh muốn làm lãnh tụ độc tài mới đòi quyền miễn tố.
14/06/202400:00:00
Dưới thời các Tổng thống Barack Obama, Donald Trump và Joe Biden, chiến lược phòng thủ của Hoa Kỳ đã được xây dựng dựa trên quan niệm lạc quan rằng, Hoa Kỳ sẽ không bao giờ cần chiến đấu nhiều hơn một cuộc chiến trong cùng một lúc. Dưới thời chính quyền Obama, đứng trước tình trạng tiết kiệm ngân sách, Bộ Quốc Phòng đã từ bỏ chính sách lâu đời là sẵn sàng chiến đấu và giành chiến thắng trong hai cuộc chiến lớn để tập trung vào việc có được các phương tiện chiến đấu và chỉ giành chiến thắng trong một cuộc chiến. Hành động đó đã đẩy nhanh xu hướng, hướng tới một quân đội Mỹ nhỏ hơn. Nó cũng thu hẹp các lựa chọn khả dụng cho giới hoạch định chính sách của Hoa Kỳ, vì việc cam kết cho Hoa Kỳ tham chiến ở một nơi sẽ ngăn cản hành động quân sự ở nơi khác.
13/06/202408:25:00
Khi nói tới chuyện trao truyền y bát, chỉ là sử dụng một kiểu ngôn ngữ ước lệ. Nơi đây, chúng ta muốn nói tới một thẩm quyền sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn. Nghĩa là, một thẩm quyền tối hậu để nương tựa. Khi dò lại kinh, chúng ta sẽ thấy câu chuyện phức tạp hơn. Vì có nơi Đức Phật nói rằng sau khi ngài nhập Niết Bàn, tứ chúng hãy chỉ dựa vào Chánh pháp. Kinh lại nói rằng tứ chúng chỉ nên dựa vào Kinh và Luật. Mặt khác, Đức Phật nói rằng có những kinh cần giải nghĩa (tức là, hãy nhìn mặt trăng, chứ đừng chấp vào ngón tay, và từ đây mở đường cho các bộ Luận và Kinh Đại Thừa). Có lúc Đức Phật chia đôi chỗ ngồi và trao y cho ngài Ca Diếp. Có kinh ghi lời Đức Phật trao pháp kế thừa cho ngài A Nan. Và có kinh ghi lời Đức Phật ủy thác quyền lãnh đạo cho Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên. Thế rồi, một hình ảnh thơ mộng từng được kể qua truyện tích Niêm Hoa Vi Tiếu, rằng Đức Phật lặng lẽ, cầm hoa lên, và ngài Ca Diếp mỉm cười. Tích này kể lời Đức Phật nói rằng ngài có một pháp môn vi diệu, không dự
12/06/202418:23:00
Bồ Tát là người giác ngộ về nỗi khổ của chúng sinh, đồng tình và thông cảm với nỗi khổ đó, và phát nguyện cứu thoát chúng sinh ra khỏi những nỗi khổ đó. Bồ Tát là những nhân vật khá phổ biến trong văn học và nghệ thuật Phật giáo, thường là các cá nhân bình thường mà được mô tả là những vị Bồ tát vĩ đại, đã hóa thân thành nhiều hình thức khác nhau để cứu giúp những người gặp hoạn nạn, khó khăn.
12/06/202409:17:00
Nếu đã có dịp được học và hiểu Chánh Pháp, đã từng thường xuyên thực tập các pháp hành, người Phật tử sẽ không vì ngưỡng mộ thầy Minh Tuệ mà thay đổi được con đường tu học của mình.
09/06/202419:37:00
Hôm nay với tư cách là người Việt quốc tịch Mỹ, mãi mãi vẫn nhớ mình là ai, xin ghi lại câu chuyện Hoa Kỳ lập quốc nhân ngày lễ Độc Lập. Lịch sử nước Hoa Kỳ ngắn và tưởng đơn giản nhưng thực sự rất phức tạp. Những người Anh tha phương tìm được đất sống đã nổi dậy chống lại cố quốc để trở thành người Mỹ. Văn hóa và ngôn ngữ vẫn từ nước Anh, nhưng di dân đã làm cách mạng chống lại nước mẹ để trở thành Hiệp Chúng Quốc.
07/06/202404:26:00
Thầy Minh Tuệ là một hiện tượng nổi cộm đã gây xôn xao trong xã hội, trong Phật giáo, lan tỏa ra khỏi ranh giới quốc gia, một hiện tượng mà bản chất không xa lạ đối với Phật giáo và những hệ phái khổ hạnh tại Ấn, là hiện tượng cũng không hiếm tại Việt Nam từng có những vị hành cước tam bộ nhất bái, những vị khổ tu trong các am cốc núi rừng.Tóm lại, thầy Minh Tuệ là một hiện tượng đặc biệt, đặc biệt vì có những hành trạng mà ít ai làm được trong “tứ y pháp”, được cộng đồng mạng đề cao.
07/06/202400:00:00
Năm 2010 tôi về Việt Nam trong một hành trình dài từ Hà Nội đến Sài Gòn. Từ bắc đến Nam, từ phi trường đến bến xe, từ hẻm đến đường phố, bất kỳ nơi nào cũng có bầy chim cánh cụt, nhiều màu, đa số màu đen trắng, đứng từng nhóm, miệng há to, kêu lên khao khát: “Hãy cho tôi rác! Hãy cho tôi rác! Hãy cho tôi rác!” Nhìn chung quanh, dọc đường đi, đất nước tôi vẫn còn nhiều rác, nhưng với tiếng kêu thèm muốn, năn nỉ xin rác đồng loạt khắp nơi kia, chắc chắn dân tôi sẽ nghe. Bắt đầu thay đổi một thói quen phải như vậy. Lòng tôi ấm lại. Một niềm vui phập phồng. Ở đâu có sinh vật, ở đó có rác. Rác là bằng chứng có người. Người tiền sử đã biết xả rác. Xả rác là hành vi bẩm sinh. Không xả rác là hành vi tập quán. Từ hành vi bẩm sinh trở thành thói quen cho đến khi có thể thay đổi để trở thành tập quán ngược lại là một hành trình vô cùng khó khăn, vô cùng khốc liệt, không dễ gì làm được.
05/06/202407:57:00
Lúc đó, bước vào giữa ngôi làng của những người gia chủ Bà La Môn, Đức Phật chỉ nói đơn giản là hãy phát nguyện, hãy giữ hạnh nguyện xa lìa lậu hoặc và hãy “chứng ngộ, chứng đạt và an trú ngay trong hiện tại tâm giải thoát, tuệ giải thoát vô lậu!” Đức Phật đã dạy như thế với các gia chủ Bà La Môn, những người chưa từng quy y và chưa biết gì về Chánh pháp.
03/06/202407:56:00
Thực ra, chúng ta không cần tới “một Phật Giáo” nào khác cho thế gian hay cho xuất thế gian, bởi vì Phật Giáo là Phật Giáo, là con đường Bát Chánh Đạo để giải thoát đã được nói rất minh bạch, không mơ hồ. Bởi vì, nếu biến thể Phật Giáo cho phù hợp với một cộng đồng nào đó, đôi khi sức sống sẽ bị nhạt màu, sẽ mất máu, sẽ trở thành một cái gì khác, rất xa lạ với Phật Giáo.