Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

George Floyd Là Thế Nào Mà Đám Tang To Dữ Vậy?

18/06/202010:32:00(Xem: 4765)

"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điểu mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd.

Tại sao vi bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?

Vì Bác sĩ Adams biết một điều mà người da đen nào cũng biết nhưng nhiều người Việt Nam có vẻ không biết, đó là xã hội Mỹ, trong đó có cảnh sát, đối xử với người da đen bất công, không như với các sắc dân khác, bất kể người da đen đó là ai, giàu nghèo ra sao.

Kenneth Frazier cũng nói tương tự. George Floyd "đã có thể là tôi."

Kenneth Frazier là ai? Frazier là triệu phú, luật sư, CEO công ty dược phẩm Merck (ở nước khác như VN được gọi tên là MSD). Merck là công ty dược phẩm lớn thứ nhì ở Mỹ. Trong 500 công ty lớn nhất nước Mỹ, chỉ có 4 CEO người da đen và Kenneth Frazier là một.

Cũng như Bác sĩ Adams, tại sao ông Frazier tại tự so sánh mình với một người có tiền án tiền sự?

Cùng một lý do. Vì họ biết xã hội này bất công với mọi người da đen chứ không chỉ một mình George Floyd.

Ông Frazier nói cộng đồng người gốc Phi Châu xem video đó và nhìn thấy "người đàn ông gốc Phi Châu đó, đã có thể là tôi hay bất kỳ một người đàn ông Mỹ gốc Phi Châu nào, bị đối xử không như một con người."

Bác sĩ Adams kể ông nhiều lần bị cảnh sát hay bảo vệ chặn lại trong siêu thị, trong các cửa hàng, bị vu cáo những điều ông không hề làm.

Ông nói thêm, “Người đó đã có thể là tôi, bị cảnh sát chặn lại vì lái quá tốc độ chỉ có 5 miles. Người đó đã có thể là tôi với đèn sau xe bị cháy bóng. Người đó đã có thể là tôi khi họ chỉ thấy một người đàn ông da đen và không phải Y sĩ trưởng Hoa Kỳ, nhất là nếu tôi không mặc đồng phục và chỉ mặc bình thường với áo có mũ, giày tennis, đồ thể thao, và người đó đã có thể là tôi bên vệ đường với đầu gối đè lên cổ tôi."

Tôi có ông bạn cùng lớp. Ông này da đen nhà khá giả, bố là bác sĩ, cá nhân bạn tôi học trung học Beverly Hills High School trong khu tài tử nhà giàu, ông hiện làm luật sư và giáo sư Luật đại học UC Irvine.

Ông cho biết trong một group Facebook dành cho các ông bố người Mỹ gốc Phi Châu, gần như tất cả, trên 90%, cho biết đã từng bị cảnh sát rút súng doạ bắn. Cá nhân ông cũng tửng bị cảnh sát rút súng doạ bắn, lần đầu tiên là năm 15 tuổi.

Ai trong chúng ta đã từng bị cảnh sát chĩa súng vào mình? Tôi ở Mỹ gần 40 năm, bị cảnh sát hú còi chặn lại nhiều lần, chưa lần nào bị rút súng ra dọa. Cảnh sát nào nói chuyện với tôi cũng tử tế.

Đó là cái bất công mà có thể không phải ai cũng nhìn thấy, vì không phải ai cũng đã kinh qua. Nếu cảnh sát nào đối xử với bạn cũng tử tế, bạn sẽ không ngờ là có thể chính viên cảnh sát đó, khi đối diện với ngưòi da đen, không tử tế như vậy.

George Floyd bị cảnh sát bắt vì tình nghi dùng tiền $20 giả. Thời tôi còn làm trong một toà soạn ở Bolsa, khách hàng 100% người VN, thì khoảng 1-2 tháng lại phát hiện tờ tiền giả, thông dụng nhất là tờ $10, thứ nhì tới tờ $20. Mà đó là tiền giả phát hiện lúc đếm tiền vào cuối ngày, chứ tờ nào đã thu vào rồi lại thối ra cho khách hàng khác thì không biết luôn.

Tiền giả ở Mỹ được ước lượng khoảng 1% giấy bạc. Tức là trung bình cứ 100 tờ giấy bạc Mỹ thì 1 tờ là giả. Nói cách khác, hầu hết chúng ta đều đã ít nhất một lần cầm và tiêu một tờ giấy bạc giả mà không biết.

Nếu một người VN trong chúng ta lỡ dùng một tờ $20 giả, cùng lắm là bị cảnh sát thẩm vấn rồi thả về. Trên Twitter có người đã nói đúng điều đó. Họ bị cảnh sát thẩm vấn vì đã dùng tiền giả, để rồi bây giờ có chuyện để kể cho bạn bè. Nhưng với George Floyd thì tờ giấy $20 đã trở thành bản án tử hình.

Vì sao? Có phải vì ông có tiền án tiền sự? Hoàn toàn không; thu ngân cửa hàng làm gì mà biết tiền án tiền sự của khách!

Không phải. Mà vì ông là người da đen.

Những người như BS Adams, LS Frazier, ông bạn tôi, họ biết điều đó. Họ biết người da đen ở Mỹ không có được cái presumption of innocence, suy đoán vô tội, như người da trắng. Họ biết xã hội nhìn mọi người da đen bất kể giàu nghèo giỏi dở ngành nghề nào chức vụ gì, không như nhìn những người khác.

Cho nên mới có tang lễ lớn diễn hành rồng rắn.

Không phải họ đưa tang một kẻ cựu tội phạm. Mà họ đưa tang cho một nền công lý không cân bằng. Họ đưa tang cho cả một cộng đồng bị đối xử bất công. Họ đưa tang cho cả lý tưởng bình đẳng của nước Mỹ vẫn còn chưa đạt được.

Hạo Nhiên Q. Vũ

Nguồn: từ trang facebook của tác giả.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.