Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bỏ Cái Ta Vào Túi Áo

13/03/202000:00:00(Xem: 1451)

 

BS Nguyen Y  Duc
Bác Sĩ Nguyễn Ý Đức

 

Lục Súc Tranh Công là một truyện cổ Việt Nam mang nhiều ý nghĩa nhân sinh đáng suy gẫm.

Có sáu con vật được chủ nuôi chung trong nhà là trâu, chó, ngựa, dê, gà và lợn. Nếp sống đang hài hòa thân thiện  thì không hiểu tại sao một hôm lục súc ta lại có một cuộc bàn tròn “kiểm thảo” kể công của mình và chê bai súc khác. Chủ nhà dựa cột lắng nghe.

Trâu mở đầu với khoe rằng mình giúp ích cho đời rất nhiều, rằng dòng giống nhà trâu  cũng có những Phật ngưu mà ai có phúc được uống một chút huyết là sống lâu như ông Bành tổ thậm chí cả Tề Tuyên Vương cũng thương không nỡ hạ thịt. Vậy mà chủ nhân lai nỡ “đáng hậu xử bạc”. Rồi Trâu ta quay ra chê Chó, rằng “chưa rét đã phô rằng rét, Xo ro đuôi quít vào trôn”, hoặc “Chưa sốt đà nằm dài thở dốc, Le lưỡi ra phỏng ước dư gang, Lại thấy người lơ đĩnh lơ hoang,

Tài ăn vụng thôi thì hơn chúng. Vậy mà lại được cơm ngon, ổ ấm, chẳng bù với trâu chỉ nghiến  cỏ khô, nằm chuồng  đất lạnh.

Chó vừa tự vệ vừa tự vinh danh  “Đêm năm canh, con mắt như chong, Đứa đạo tặc nép oai khủng động. Ngày sáu khắc, lỗ tai bằng trống, Đứa gian tham thấy bóng cũng kinh” và than phiền chủ bạc đãi chỉ cho cơm thừa canh cặn

Và cẩu ta chõ móm chê ngựa ”Dại không ra dại Khôn chẳng ra khôn. Ngất ngơ như ốc mượn hồn, Nuôi giống ấy làm chi cho rối”.

Trạm tự ái, tức khí ngựa ta bèn đưa ra những thành tích của họ nhà mình như giúp Hán Cao Tổ lập nghiệp Đế,  giúp Quan Công sáu ải thoát qua, đựoc kế cận vương tôn công tử. Tiện thể, ngựa ta quay sang phải “rũa” dê là có đầu mà chẳng có đuôi, mình thì nhỏ mà bụng lớn, dáng điệu sớn các như con chàng kẻ cướp mà lại được chủ nuôi ăn chạy nhảy chơi bời.

Dê phản công với khoe khoang là dòng giống thuộc loại để tế Thánh tế Thần khi phất cớ diệt giặc, tế Thổ thần khi động thổ làm đình, tế thái miếu vào ngày mồng một và từng đựoc ban biệt hiệu Trường tu chủ bộ, chủ bộ râu dài, rồi “tố khổ” gà là phường vô dụng, bới móc luống cải luống ngô nhà chủ mới trồng, là biếng nhác, “ Trời chưa tối, đà lo việc ngủ”.

Gà biện bạch là mình đầu đội mũ quan văn, nhân, dũng tín võ văn đều đủ, coi cựa gà là biết thịnh suy. Chứ đâu như heo chỉ ăn rồi ngáy sì sì,giả ngây dại, biết gì việc chủ.

Nghe xong, chủ bèn giảng hòa lục súc, rằng Vật lớn vật nhỏ đều có một nghề tài giỏi riêng, chẳng nên ganh tị nhau.

Và lục súc giảng hòa hể hả.

Coi vậy thì bà con thấy súc vật cũng có cái ta, có cái tự cao tự đại, có chê dèm pha ghen tị với nhau. Huống chi là con người thì chắc là cái ta cũng lớn lắm bà con nhỉ. Chẳng vậy mà ông triết gia người Phú Lãng xa đã phán le moi est hissable. Các tôi thật đáng ghét. Mà đáng ghét thật bà con ạ, nhất là cái tôi tiêu cực, cái tôi tự tôn, mình như cái rún của vũ trụ. Chẳng thế mà nhiều người đã dây gổ dánh nhau chỉ để thỏa mãn cái tôi, tức giận vì không được đối sử như mình muốn, chán chường vì không thành thông như ý nguyện, mất bạn bè vì tự cao tự đại…

Cho nên có người đã khuyên là nên bóc một lớp vỏ trong cái ego của ta để lòng yêu thương xuất hiện và đừng  bao giờ để cái Ta quá gắn bó với chức vụ của mình vì khi hết chức vụ thì cái Ta cũng đi theo.

Khi móng tay dài thì ta cắt móng chứ không cắt ngón tay. Tưong tự khi có sự bất hòa thì cắt bỏ cái ta chứ đừng cắt bỏ giao hảo.

Kể cũng khó, nhưng bỏ cái ta vào túi, thì cũng thực hiện được.

 

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không có cách nào để bọc đường tin này: Một nửa người Mỹ lớn tuổi sẽ béo phì rất nghiêm trọng trong vòng hơn 12 năm nữa, theo một phúc trình mới tiên đoán.
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.