Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

VIỆT NAM ƠI, VƯỢT BIÊN ĐẾN BAO GIỜ?!

14/11/201911:48:00(Xem: 2379)

            Vụ 39 người Việt chết trong xe container trên đường vượt biên đến Vương Quốc Anh đã đánh động lương tâm loài người, nhất là người Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước.  Ngoài sự xót xa cho số phận của các nạn nhân, người ta còn thắc mắc: Tại sao đã sau hơn bốn thập niên “giải phóng” và “thống nhất” đất nước, người Việt Nam vẫn muốn từ bỏ quê hương mình, tiếp tục vượt biên tìm sự sống tại những xứ sở khác?

            Sau khi miền Nam thất thủ, với chính sách tàn độc và khắc nghiệt của cộng sản, người miền Nam bất chấp nguy hiểm, kẻ trước người sau, bằng đủ mọi phương tiện, lũ lượt bỏ nước ra đi tìm tự do.  Điều đó mọi người đã biết.  Nhưng sau hơn 44 năm đất nước thanh bình, nhờ “đổi mới”, kinh tế Việt Nam đã phát triển, cuộc sống người dân tương đối dễ dàng hơn nhiều về mọi mặt, tại sao người Việt vẫn muốn ra đi?  Điều đáng chú ý là đa phần những người liều mạng ra đi hiện nay người miền Bắc (tính từ vĩ tuyến 17), nhất là con cháu “bác” tại đất Nghệ An/Thanh Hoá, nơi được coi là “cái nôi của cách mạng”.  Họ vượt biên đi bằng cách nào?  Du lịch sang Đài Loan, trốn.  Theo chân chủ tịch quộc hội ra nước ngoài, trốn.  Xuất khẩu lao động, trốn.  Đi thăm gia đình con cái, trốn.  Du học, trốn… Và hiện nay, họ đã móc nối với tổ chức buôn người quốc tế để được đưa ra nước ngoài kiếm ăn.  Vụ 39 người chết vừa qua tại Anh đã tố cáo thảm trạng nầy.  Ngoại trừ 39 người xấu số chết tức tưởi, không ai biết chính xác có bao nhiêu người Việt Nam đã theo đường giây đó trốn khỏi Việt Nam để đến được Anh Quốc và các nước khác mưu sinh.  Không cần dài dòng, ai cũng biết có sự khác biệt rõ ràng giữa phong trào vượt biên sau năm 1975 của người miền Nam và tình trạng vượt biên hiện nay của đồng bào miền Bắc.  Một bên (miền Nam) vượt thoát vì áp bức chính trị, bên kia (miền Bắc) ra đi vì sức ép kinh tế.  Tuy có nguyên nhân khác nhau nhưng cả hai đều có chung một đối tượng để xa lánh: Chế độ cộng sản Việt Nam (csVN)!

            Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc, chưa hề có tình trạng người Việt Nam bỏ nước ra đi đông đảo và liên tục như hiện nay dưới chế độ csVN.  Mọi giới, nếu có điều kiện, đều muốn đi.  Nam đi, Bắc cũng đi.  Thành thị đi, nông thôn cũng đi.  Nghèo đi, giàu cũng đi.  Dân đi đã đành, cán bộ đảng viên cũng vất thẻ đảng để đi.  Đang nắm chức giữ quyền cũng lo chuyển tiền ra nước ngoài cùng vợ con để chuẩn bị “hạ cánh an toàn”, nghĩa là chuẩn bị đi!… “Cột đèn mà đi được chúng cũng đi”!  Lạ thiệt.  Tôi có vài người bà con thuộc giới có máu mặt ở Việt Nam, có công ăn việc làm đàng hoàng, sở hữu nhà lầu xe hơi đầy đủ, thế mà họ cũng đang chờ giấy tờ bảo lãnh để đi.  Trong số nầy, có người thuộc “gia đình cách mạng” nòi, đảng viên đảng csVN, thế mà họ đành trả thẻ đảng vì sợ khi phỏng vấn Mỹ không cho đảng viên cộng sản nhập cư!  Nếu tất cả mọi trường hợp xuất cảnh công khai, hợp pháp cũng là những hình thức “vượt biên” thì con số người Việt bỏ nước ra đi vô số kể.

            Hiện nay, tuy chưa thể có thống kê chính xác, ai cũng biết có rất nhiều người từ Việt Nam, đặc biệt là người Bắc, qua Mỹ sinh sống khắp nơi.  Đặc biệt tại nhiều nơi trên đất Mỹ (như Hungtington Beach, Irvine… ở CA; Bellaire, Houston… ở TX) người Việt trong nước đã đem tiền ra mua nhà sinh sống với nhau từng khu vực, cách biệt hẳn với những nơi người Việt tỵ nạn định cư.  Họ là những thành phần giàu có ở Việt Nam.  Nếu không giàu, làm sao họ có thể bỏ ra hằng triệu đô la “tiền tươi” để tậu nhà, mua các cơ sở thương mại?  Họ là ai, qua Mỹ theo “diện” nào, chuyện đó chỉ có họ và chính quyền Mỹ biết.  Điều rõ ràng ai cũng thấy họ là những kẻ có thế lực, những VIP trong xã hội Việt Nam thời cộng sản.  Nắm trong tay hằng triệu đô la, nếu ở Việt Nam thì sướng biết mấy, muốn gì mà không được, tại sao họ phải ra đi!  Nhưng, đó là ý nghĩ thường tình, tại những nơi thường tình, đối với những con người thường tình.  Việt Nam là xứ sở đặc biệt của những “sự không thường tình”, nên nói đến Việt Nam phải nói chuyện bất thường, nói đến nghịch lý.  Nghịch lý đó là người Việt Nam, một số cố làm giàu để rồi tìm cách ra đi, trong khi số khác cố ra đi để làm giàu.  Các “cộng đồng Việt cộng” tại Mỹ và số đồng hương bán mạng để ra đi như trường hợp 39 người nói trên là hai thí dụ điển hình.  Các lý tuyết gia, tư tưởng gia của csVN đâu, xin giải thích giùm sự nghịch lý nầy.  Chủ nghĩa cộng sản là ưu việt, là thiêng đường tại sao người ta cứ bỏ trốn?  Theo nhận xét/thống kẻ của ai đó, Việt Nam là một trong những “quốc gia hạnh phúc và đáng sống nhất hành tinh”.  Tại sao người Việt Nam không chấp nhận cái niềm hạnh phúc và sự đáng sống ấy mà cứ lần lượt vượt biên sang xứ khác?

            Không những ở Việt Nam mà tại bất cứ xứ nào bị cộng sản cai trị đều có tình trạng dân chúng trốn thoát qua các nước tự do.  Chưa hề có trường hợp ngược lại, người dân các nước tự do dân chủ tìm đến các nước cộng sản.  Đó là một thực tế khó chối cãi.  Tại sao thế.  Không biết những người lãnh đạo đảng csVN suy nghĩ như thế nào về vấn đề nầy?  Dân các nước cộng sản đều hư đốn cả hay chính chủ nghĩa cộng sản sắt máu, phi dân tộc, không phù hợp với lương tri và bản năng của nhân loại? 

            Năm 1911, “bác” xuống tàu tại Bến Nhà Rồng (Sài Gòn) qua Pháp để “tìm đường cứu nước”.   Trong 13 năm bôn ba hải ngoại, “bác” đã từng tới New York Mỹ, làm bánh tại tiệm Omni Parker House ở Boston (MA).  “Bác” nhận thấy rằng di dân châu Á ở đây có đời sống khá hơn, tự do hơn là sống dưới chế độ thực dân Pháp ở quê nhà (Theo Google/Biography of Ho Chi Minh, President of North Vietnam, by Kallie Szczepanski).  “Bác” nhận xét chính xác.  Thế mà, khi trở về nước, “bác” lại dựng lên một chế độ chính trị tàn bạo và hà khắc gấp bội lần chế độ thực dân Pháp!  Thảm họa cộng sản xuất hiện và giày xéo đất nước và dân tộc Việt Nam từ đó.  Sự gian dối và lật lọng bắt đầu lên ngôi tại Việt Nam cũng từ đó cho đến bây giờ. 

            Chế độ cộng sản đã có mặt hơn 87 năm trên đất Bắc và hơn 44 năm trên cả nước.  Phải khách quan nhận xét rằng, Việt Nam ngày nay đã có thay đổi.  Nhìn vào mức sống của người dân, nhìn vào các công trình kiến trúc xây dựng như nhà cửa, cầu đường, những ngân hàng to lớn, các trung tâm mua sắm đồ sộ…không ai có thể phủ nhận điều đó.  Có được như vậy có phải nhờ chủ thuyết cộng sản không?  Chắc chắn không phải.  Ý nghĩa của hai từ “cộng sản” không còn đất đứng tại Việt Nam nữa.  Tập đoàn lãnh đạo mệnh danh là đảng csVN cũng chỉ là mớ chữ nghĩa đánh lận con đen.  Đảng viên cộng sản thay nhau cầm quyền, thay nhau tham nhũng vơ vét, đua nhau làm giàu… Cán bộ chức quyền của csVN là những người giàu có nhất trong xã hội.  Và như thế, họ đã “thoát ly”, tự đào mồ chôn chủ nghĩa cộng sản mà chính họ là những người chủ xướng và tung hô.  Ngày đêm họ cứ ra rả ca tụng chủ nghĩa cộng sản, buộc người Việt Nam đi theo con đường “cộng sản” mà họ đã vạch ra.  Họ đang cai tri dân tộc Việt Nam bằng sự dối trá như thế.  Đó là là sự dối trá chính trị vĩ đại nhất trong lịch sử đất nước.  Và đó là đầu mối của những thảm hoạ mà dân tộc Việt Nam phải hứng chịu.

            Không còn chính sách “ngăn sông cấm chợ” nên người dân thì hối hả sống, hối hả làm ăn, hối hả làm giàu, hối hả hưởng thụ mọi thú ăn chơi, nếu có khả năng.  “Thuyền đua, lái cũng đua”, thấy cán bộ quan chức nhà nước có tiền rừng bạc biển, có cuộc sống giàu sang sung sướng, người dân cũng phải làm bất cứ việc gì có thể kiếm tiền để may ra theo kịp cuộc sống, bất chấp đạo đức lương tâm.  Đó là nguyên nhân cho tình trạng tranh sống khốc liệt tại Việt Nam.  Đó là nguyên nhân của các tệ nạn xã hội như trộm cắp, cướp của giết người, đĩ điếm, bia ôm, cà phê tươi mát… tràn lan trong xã hội.  Đó cũng là lý do giải thích tại sao có tình trạng người Việt Nam hại chính người Việt Nam bằng thực phẩm độc hại, bằng những mánh lới lừa gạt xảo trá chưa từng có trước đây. 

            Việt Nam là một giòng sông cực kỳ ô nhiểm.  Thượng nguồn đục, hạ nguồn trong làm sao được?!

            Xã hội Việt Nam hiện nay bề ngoài có hình thức và sinh hoạt giống một xứ tư bản mới phát triển trong khu vực như Đài Loan, Hàn Quốc, Thái Lan, Singapore… nhất là tại các thành phố.  Nhưng khác với những xứ nầy, Việt Nam không có tự do dân chủ, không có đạo đức/kỷ cương xã hội, không có văn minh chính trị, không có luật pháp minh bạch…  Tất cả từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở đều dựa trên bạo lực và sự lọc lừa gian dối.  Do đó, ngoài những người lương thiện sống im lặng để giữ phẩm cách, xã hội Việt Nam hiện nay chỉ là một xã hội của những kẻ luồn lách tranh phần, của bạo lực (bạo lực chính trị cũng như bạo lực đường phố, học đường…) và của đồng tiền. 

            Người ta có thể làm giàu, hưởng thú vật chất trong xã hội đó, không ai muốn gắn kết đời mình, nhất là đời con đời cháu mình trong xã hội vẩn đục và vô đạo như thế.

            Việt Nam ơi, VƯỢT BIÊN ĐẾN BAO GIỜ?

            Khó biết được, nếu tình hình tồi tệ nêu trên không được cải thiện.

 

                                                                   Trung tuần tháng 11, năm 2019

 

                                                                                    ĐỊNH NGUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
Tiêu biểu cho chính sách đàn áp không chối cãi được là Đảng đã bức tử Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Phật giáo Ấn Quang), từ sau ngày 30/4/1975, cho đến ngày Đức Đệ ngũ Tăng thống Thích Quảng Độ qua đời ngày 22/2/2020. Lý do Giáo hội này bị cho vào sổ đen, bị kiểm soát và bị ngăn cấm hoạt động vì các Tu sỹ Lãnh đạo nhất quyết không giải thể để gia nhập Tổ chức Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước.
Thời Pháp thuộc, ở Nam kỳ nhiều người đều nghe danh Đơn Hùng Tính. Người cho là anh hùng hảo hớn, kẻ nguyền rủa đó là tên cướp tàn bạo, ác ôn. Những người biết chuyện lại liệt anh ta vào hàng “Đại ca” của giới giang hồ. Mà thật vì Đơn Hùng Tính là tay Anh Chị có dưới tay một số đàn em trung thành, chết sống có nhau, cùng nhau đi đánh người cướp của.
Như trong cuộc Hội luận sáng hôm nay, Thầy Thích Như Điển cũng như các diễn giả cùng phân tích và thảo luận rằng, khi tham khảo và phân tích những nhận định của Thầy Tuệ Sỹ trong Thư Chúc Tết, đường bay của Phật giáo là phương trời cao rộng của con chim đại bàng có đôi cánh: Cánh xuất gia và cánh tại gia. Nên dẫu bay tới phương trời nào và trong hoàn cảnh ra sao cũng không lo cánh mềm, lạc hướng.
Không tính đại dịch Covid-19, bão tuyết tại Texas là thiên tai đầu tiên trong nhiệm kỳ tổng thống của TT Joe Biden, người cần chứng tỏ là một cấp lãnh đạo quốc gia như thế nào trong tình trạng khẩn cấp quốc gia. Đây là cơ hội và một phép thử để người dân thấy được ông quan tâm đến họ ra sao, cũng như khả năng đối phó của ông và nội các thế nào.
Một cách tổng quát, mục đích của nền giáo dục là đào tạo con người tương lai cho đất nước. Khi đã xác định được mục đích đào tạo con người như thế nào, thì tất cả những phương tiện liên hệ cần thiết được xử dụng để đạt được mục đích đã nêu ra. Cụ thể là nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, sách giáo khoa, thành phần giáo chức, học cụ, thời khóa biểu ghi số ngày, giờ cho những môn học. Chế độ chính trị nào thì có triết lý giáo dục của nó.
Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi nhiều. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới, như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?
Thiên tai là vấn đề khoa học chứ không phải câu chuyện chính trị nên cần giải quyết bằng khoa học cùng các chính sách mang tính khoa học và chiến lược. Nó không thể biến mất nhờ những lời nói dối hay đổ lỗi cho nhau. Nếu Texas không học bài học này thì đợt lạnh dài ngày hơn trong lần tới sẽ là một đại họa cho chính những người dân tiểu bang này.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.