Hôm nay,  

Ứng Dụng Gọi Món Làm Thay Đổi Thói Quen Ăn Uống Của Người Việt

8/26/201900:00:00(View: 4162)

Grab 2Grab 1

Trên đường Phan Xích Long (Phú Nhuận) có một số hàng quán trang trí mặt tiền với màu sắc, phong cách riêng của GrabFood.

 

Gần đây, tại nhiều tỉnh, thành phố trong nước, các dịch vụ giao đồ ăn thông qua ứng dụng (app) trên điện thoại đã dần làm thay đổi thói quen tiêu dùng của nhiều người, theo báo Người Lao Động (NLĐO).

Người dân Sài Gòn hiện nay đã không còn xa lạ với cảnh tượng các quán ăn, tiệm trà sữa tấp nập những người mặc áo xanh, áo đỏ, áo vàng của GrabFood, Go-Food, Now, BEAMIN,... Nhiều gánh hàng lề đường và quán xá nằm trong hẻm hay trên tầng cao của chung cư cũng được tài xế giao hàng tìm tới.

Một số cửa hàng ăn uống cho biết khi kết nối với các ứng dụng, họ thuận lợi hơn trong việc giới thiệu cửa hàng, món ăn, đồ uống…, còn khách hàng cũng yên tâm hơn khi đặt hàng qua các ứng dụng này. Kết quả là việc kinh doanh của họ trở nên khấm khá nhờ các đội ngũ giao hàng, dẫn đến việc các cửa hàng đăng ký nhiều ứng dụng cùng lúc để tiếp cận với lượng khách hàng đông hơn.

Riêng GrabFood, nhằm quảng bá và tăng cường phát triển thương hiệu, gần đây đã đề nghị các hàng quán nhận tài trợ để trang trí mặt tiền với màu sắc, phong cách riêng của Grab.

NLĐO dẫn lời cô chủ quán cơm 86 (151 Cô Giang, Q.1) cho biết vì quán nhỏ nằm trong hẻm nên trước đây thường vắng khách, nay nhờ ứng dụng giao đồ ăn, nhiều khách biết đến hơn mà quán bán khá hơn. "Từ khi bắt tay với các ứng dụng đặt món, doanh thu của quán ngày càng tăng" – cô chủ khoe.

Còn cô Nga, bán xôi ở hẻm 117 Nguyễn Hữu Cảnh, quận Bình Thạnh, trước đây rất vắng khách, buôn bán thất thường, chủ yếu bán cho khách quen, có hôm ế tới hơn nửa gánh. Gần đây cô được mấy đứa con mua cho chiếc điện thoại, chỉ cách lên mạng và kết nối với các ứng dụng gọi món trực tuyến, gánh xôi đông khách hơn hẳn, có ngày phải nấu thêm xôi mới đủ bán đến chiều tối.

NLĐO dẫn lời anh Khải, tài xế chạy GrabBike kiêm luôn GrabFood, cho biết bên cạnh việc chạy chở khách, anh còn nhận giao đồ ăn vào giờ cao điểm, từ 11 giờ đến 13 giờ, mỗi đơn hàng anh được thưởng 10, 000 đồng, nhiều khi gặp khách sang, món ăn vừa ý còn được tiền "tip". Nhờ đó mà thu nhập cải thiện đáng kể, “Có lẽ  thấy vậy mà ngày càng thêm nhiều tài xế tham gia giao hàng, cả tài xế nữ”, anh Khải nhận xét.

NLĐO dẫn ý kiến của các chuyên gia trong lĩnh vực kinh doanh ăn uống, nhận định rằng các ứng dụng gọi món/ đặt món xuất hiện thời gian qua không chỉ giúp ích cho cửa hàng, tài xế mà đang dần thay đổi thói quen và nhu cầu ăn uống của người tiêu dùng thành thị. Khách hàng sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn, yên tâm hơn nhờ dịch vụ có bài bản cùng nhiều ưu đãi, khuyến mãi hấp dẫn đi kèm.

Thực tế khi đặt món, để tiết kiệm phí "ship" và hưởng ưu đãi, khách hàng thường không đặt một món mà là nhiều món cùng lúc trên một đơn hàng. Đổi lại, về phía cửa hàng, chỉ 1 đơn hàng mà bán được khá nhiều món, doanh thu từ đó cũng tăng vọt. Các hàng quán lại trích một phần nhỏ doanh thu đó cho các chương trình ưu đãi, giảm giá cũng như phí giao hàng cho tài xế. Kết quả là các bên đều được lợi.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.