Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Mẹ Mình Và Mẹ Mìn

18/06/200400:00:00(Xem: 4450)
"Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều".
ca dao
Sau khi ông Phạm Văn Đồng qua đời, quí vị lãnh đạo của đảng cộng sản Tầu đều đã gửi điện văn chia buồn - với những lời lẽ vô cùng thống thiết: "ông là một người bạn kỳ cựu của nhân dân Trung Hoa, người đã có nhiều nỗ lực qúi giá trong việc nâng cao tình hữu nghị Hoa - Việt", và "sự ra đi của Đồng Chí Phạm Văn Đồng là một mất mát lớn lao cho Đảng Cộng Sản V.N. cũng như cho toàn thể nhân dân Việt ("the death of Comrade Pham Van Dong is a huge loss to the CPV and the Vietnamese people " Chinese Leaders Mourn Death of Pham Van Dong" (http://fpeng.peopledaily.com.cn/200005/03/eng20000503_40159.html ).
Nói tình ngay thì sự mất mát này không lớn lao gì cho lắm, và cái chết của ông Đồng cũng không hề để lại nỗi buồn phiền, nuối tiếc (hay hậm hực) cho bất cứ ai - ngoài ông Bùi Tín. Ông Phạm Văn Đồng, rất có thể, đã không đột ngột "chuyển sang từ trần" - nếu vào lúc cuối đời, ông ấy không phải đối diện với một câu hỏi (khó) như sau: "Xin thủ tướng cho biết ý kiến về sự kiện thuyền nhân hồi 1975, nhất là hồi 1978, 1979... Về nguyên nhân và trách nhiệm trong những sự kiện ấy, với những hiện tượng bán bãi thu vàng và khá nhiều tầu, thuyền bị hải tặc bão tố và chìm trong đại dương... Là người đứng đầu chính phủ, một trong những người lãnh đạo cao nhất của đảng cộng sản, thủ tướng nhìn nhận ra sao trách nhiệm của mình trong cuộc di dân rộng lớn và bi thảm ấy"" (Bùi Tín, "Hai Câu Hỏi Cần Trả Lời Rõ Ràng Trước Khi Thế Kỷ 20 Khép Lại," Cánh Én, Feb.1999:05).
Thế kỷ hai mươi đã khép lại, ông Phạm Văn Đồng đã (cương quyết) lìa đời, và câu hỏi mà ông Bùi Tín đặt ra ("rõ ràng") được kể như... xù! Qua đầu thế kỷ hai mươi mốt, những kẻ ra đi (và còn sống sót) "trong cuộc di dân rộng lớn và bi thảm ấy" được ông Nông Đức Mạnh (vị đương kim Tổng Bí Thư của Đảng CSVN) ân cần và thân ái gửi thư chúc Tết. Trong bức thư này, bằng những lời lẽ hết sức trân trọng và qúi mến, ông mô tả họ như là "khúc ruột xa ngàn dặm của tổ quốc", và là "một bộ phận không thể tách rời của dân tộc" - theo như tường thuật của báo Nhân Dân, số ra ngày 2 tháng 5 năm 2002.
Trí nhớ của ông Nông Đức Mạnh, hình như, không được tốt. Và có lẽ vì thế nên gần đây có dư luận cho rằng đương sự sắp bị cho nghỉ việc. Người có thể thay thế ông Mạnh là ông Phan Diễn.
Ông Phan Diễn hiện là Ủy Viên Bộ Chính Trị, Thừơng Trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam, và cũng chính là người đã ký nghị quyết số 36-NQ/TƯ về "Công Tác Đối Với Người VN Ở Nuớc Ngoài" - vào ngày 26 tháng 3 năm 2004. Bản nghị quyết này gồm 3.791 chữ nhưng không có một chữ nào - nửa chữ cũng không - đề cập đến nguyên do sự có mặt của gần ba triệu nguời Việt Nam, đang sống lưu lạc và tứ tán khắp năm Châu. Cứ như thể là khi khổng khi không, họ (bỗng) từ trên trời rớt xuống (tùm lum, tùm la) khắp cả địa cầu vậy. Trí nhớ của ông Phan Diễn, xem ra, cũng không tốt gì cho lắm.
Sự quên lãng (đáng tiếc) này đã gặp phải phản ứng dữ dội của mọi tầng lớp người Việt tị nạn, ở tất cả mọi nơi. Ngay sau khi N.Q. 36 được phổ biến, ông Ngô Nhân Dụng, một người Việt tị nạn hiện đang tạm cư ở California, đã gọi đó là "tác phẩm" của những kẻ lưu manh và vô học ("Vô Học Và Lưu Manh," Người Việt, 01 Apr. 2004:A1).
Ông Trần Khải - một người tị nạn khác, cũng ở California - coi việc ban hành N.Q.36 như một hành động tuyên chiến của nhà đương cuộc Hà Nội đối với tập thể người Việt ở hải ngoại, và ông (thiết tha) kêu gọi mọi người... lâm chiến:
"Với Mặt Trận Kiều Vận đang nổ ra khắp hải ngoại, mọi thành bại của cuộc chiến nhân quyền và dân chủ sẽ hoàn toàn tùy thuộc vào đồng bào. Không chế độ nào, dù là nhà nước Hà Nội hay Washington, có thể làm im tiếng những người dân chủ. Và chỉ đồng bào sẽ quyết định thành hay bại ở mặt trận dân chủ mà giới trí thức quốc nội đã mở ra...
Sau này con cháu chúng ta nếu vẫn còn nhìn thấy Việt Nam nằm trong danh sách vài con khủng long cộng sản sót lại ở địa cầu, đàn hậu tấn sẽ hỏi là ba mẹ đã làm gì cho nền dân chủ và tự do của đất nước. Hãy sửa soạn câu trả lời cho ngày đó. Xin đừng bỏ rơi những người đang bị truy bức ở quê nhà". ("Xin Năn Nỉ Đồng Bào," Việt Báo, 04 Apr. 2004:A1)

Từ Moscow, ông Việt Hoàng đã bầy tỏ ý kiến như sau: "Nơi lý tưởng nhất, hạnh phúc nhất để sinh sống đó chính là Quê hương VN! Không một Việt kiều nào muốn rời bỏ Tổ quốc để ra đi! Tha phương cầu thực! Đất khách quê người! Vậy tại sao gần 3 triệu người VN chúng ta lại chọn giải pháp đó" Đã có bao giờ ĐCSVN tự chất vấn lương tâm, tự đặt cho mình câu hỏi đó chưa" Nếu chưa thì hãy tổ chức một Hội thảo cho rõ ràng cái đã, rồi hãy ra nghị quyết này, nghị quyết nọ cho Việt kiều ("Đôi Lời Về Nghị Quyết 36" http://www.ykien.net/dhs22.html ).
Cứ theo như ý kiến vừa nêu của ông Việt Hoàng và câu hỏi đã nêu của ông Bùi Tín (về trách nhiệm của việc bán bãi thu vàng, đẩy cả triệu người dân vào giông bão và vào tay hải tặc) thì N.Q. 36 (dường như) thiếu hẳn phần đầu. Nó "quên" đề cập đến bối cảnh và nguyên do sự có mặt của của mấy triệu người Việt tị nạn trên toàn thế giới. Do sự thiếu sót căn bản này, nhiều nhận định (cũng như giải pháp mà nghị quyết này đề cập đến) hoàn toàn không phù hợp với thực tế ở nước ngoài - như đã được phản ảnh qua ý kiến của nhiều người khác nữa.
Xin đan cử một thí dụ. Ở trang thứ nhất, bắt đầu từ dòng thứ 30, N.Q. 36 đưa ra nhận định như sau về những cộng đồng người Việt ở hải ngoại:
"Còn thiếu những biện pháp duy trì, phát huy những truyền thống văn hoá tốt đẹp của dân tộc; việc giữ gìn tiếng Việt và bản sắc dân tộc trong thế hệ trẻ còn khó khăn. Nhu cầu giao lưu văn hoá giữa cộng đồng với đất nước, giữ gìn và phát triển tiếng Việt trong cộng đồng là rất lớn và trở nên bức thiết song chưa được đáp ứng" (http://www.laodong.com.vn/pls/bld/display$.htnoidung(46,96843).
Ông (hoặc bà LTC), một người tự giới thiệu mình là một Việt Kiều, đã nhiều lần về thăm Việt Nam từ năm 1990 đến nay, đã phản đáp rằng:
"Thanh thiếu niên Việt Nam ở nước ngoài có rất nhiều lý do chính đáng để từ chối biện pháp "giao lưu xuất khẩu một chiều" từ trong nước đưa ra những truyền thống chạy chức, chạy quyền, chạy dự án, chạy tội; truyền thống quan liêu, cửa quyền, tham nhũng; truyền thống bảo kê tọi phạm có tổ chức; truyền thống rút ruột ngân sách; truyền thống cung cấp và xử dụng bằng giả; truyền thống ăn chận tiền cứu trợ, truyền thống buôn lậu và bao che buôn lậu, và nhất là truyền thống dâng đảo rôi cắm mốc đất giao cho ngoại bang ... Những truyền thống đó không có đất đứng trong xã hội văn minh, pháp trị."
"Điều đáng làm nhất phải chăng là nỗ lực tự xoá những mặc cảm truyền thống đang có và hãy giáo dục các đại sứ, lãnh sự từ bỏ các hành vi làm ô nhục đến quốc thể như mò sò hay sờ mông phụ nữ, trước khi đề cập đến biện pháp duy trì và phát huy truyền thống văn hoá tốt đẹp của dân tộc cho giới thanh thiếu niên Việt Nam ở nước ngoài"" ("Mặc Cảm Của Việt Kiều"" http://www.mylinh.us/diendan/index.php"act=ST&f=13&t=318&s=22a0f3ff7bcf231d78d7d75f68d5343).
Xin đan cử một thí dụ nữa. Một trong năm nhiệm vụ chủ yếu mà N.Q. 36 đã đề ra là "Tích cực đầu tư cho chương trình dạy và học tiếng Việt cho người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là cho thế hệ trẻ. Xây dựng và hoàn chỉnh sách giáo khoa tiếng Việt cho kiều bào, cải tiến các chương trình dạy tiếng Việt trên vô tuyến truyền hình, đài phát thanh và qua mạng internet. Cử giáo viên dạy tiếng Việt tới những nơi có thể để giúp bà con học tiếng Việt. Tổ chức trại hè nói tiếng Việt cho thanh, thiếu niên người Việt Nam ở nước ngoài".
Theo phúc trình của Vietnam Investment Review (ngày 10 tháng 5 năm 2000) thì "trong số 2.291 trẻ em bị bắt vì hành nghề mãi dâm ở Svay Pak, ngoại ô Phnom Penh, có đến 78 phần trăm là người Việt. Và theo NBC News (qua một phóng sự truyền hình có tên là "Children For Sale", được phổ biến lần đầu vào 23 tháng 1 năm 04) thì nhiều bé gái Việt Nam hiện đang bán dâm ở Nam Vang chỉ vào khoảng 5 hay 6 tuổi.
Với những đứa bé thơ này, tôi trộm nghĩ, việc "tích cực đầu tư cho chương trình dạy và học tiếng Việt cho người Việt Nam ở nước ngoài, nhất là cho thế hệ trẻ ..." (e) không có lợi. Thay vào đó, Đảng cần cử giáo viên dậy ngoại ngữ - tiếng Anh, tiếng Pháp, hoặc tiếng Hoa, tiếng Thái, với loại sách giáo khoa soạn riêng- cho tụi nhỏ dễ dàng "tiếp khách", để có thêm thu nhập. Như thế, mới đúng là "phát huy sự đóng góp của kiều bào vào công cuộc phát triển đất nuớc" - theo như nguyên văn (và theo đúng tinh thần) của N.Q. 36.
Tôi tin rằng tất cả những con dân Việt Nam lưu lạc đều đau đầu nhìn về quê mẹ, và mọi người (kể cả đưá bé lên ba) đều biết rõ ai là "mẹ mình" và ai là ... "mẹ mìn".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.