Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vui Buồn Nghề Thẩm Mỹ: Món Đồ Chưng Rất Lạ...

08/12/201800:00:00(Xem: 807)
Trương Ngọc Bảo Xuân

 
Hôm nay chị Diệu và con gái đi chợ.

 Hai mẹ con lâu lâu mới có dịp đi chợ Việt Nam một lần, vì con bà đi học rất xa. Mỗi lần nó về thì nhõng nhẽo với mẹ, cái miệng tía lia bất kể chấm phết, nói không kịp thở.

Nó nói con thèm ăn món này con nhớ món nọ muốn chết luôn mà ở đó hổng có quán nhiều có mà không ngon như mẹ nấu và rất là mắc một tô phở nấu bằng nước súp hộp hơn tám đô một tô nhỏ xíu ăn không no… bà nghe mà xót cả ruột gan, dẫn con đi mua đủ thứ, nhứt là đồ khô cho con đem về trường ăn dần, bà sợ con thèm món ăn Việt Nam quá, sợ cái bao tử ảnh hưởng tới bộ não mà học hành không tấn tới.

 Vô chợ, cô Thúy con gái bà cứ trầm trồ, chợ bây giờ bán nhiều thứ quá mẹ nhỉ, món gì cũng có. Bà thấy rất nhiều trái cây cóc, xoài, ổi, mận, chôm chôm, mít khô, mít ướt, mít tố nữ, sầu riêng sầu chung gì cũng có, cả trái bòn bon dâu chua sa bô chê nhản hột tiêu trái vải. Như trái vải khi xưa dũng tướng An Lộc Sơn sải ngựa như bay đến trạm nào là chỉ kịp nhảy qua đổi con ngựa khác ngày đêm không ngừng nghỉ, nhịn ăn nhịn uống đến tận Lĩnh Nam để đem cho được trái vải tươi về dâng lên người đẹp Dương Quí Phi thưởng thức… bây giờ trong chợ bán đổ đống rẻ rề. Hai mẹ con rẽ qua quầy rau cải xanh tươi, quầy thịt heo bò gà cả, thịt heo rừng cũng có luôn, rồi tôm sò ốc hến lươn, cá cua, đầu cá đuôi heo tới cuối chợ là quầy nồi niêu soong chảo…

 Dừng lại trước một hàng gì đó để lũ khũ dưới đất, con bà tròn mắt ngạc nhiên nhìn. Bà nhìn theo. Tưởng gì, chỉ là mấy cái lò than, à, là cái lò bằng đất nung để có thể nấu bằng củi hay bằng than như hồi xưa ở Việt Nam, trước khi người ta xài lò gas lò điện. Cô Thúy hỏi:

 - Cái gì vậy mẹ?

 Bà cười:

 - Úi giời! cái lò mà không biết à con? Úi giời học nhiều quá lú lẫn rồi con ạ!.

 Cô Thúy cãi lại:

 - Mẹ. Cái lò gì ngộ nghĩnh con mới thấy lần đầu. Có hai ba tầng và ba cái bục. Dùng như thế nào hả mẹ?

 Lúc ấy bà Diệu mới nhớ ra, là con bé sinh ở Mỹ, lớn lên như con nít Mỹ, trong bếp là tủ lạnh là lò gas làm sao nó biết ông Táo ba chân này. Mình trách nó là sai rồi. Bà cười vả lả, nhưng, đời nào mẹ mà xin lỗi con, bà sống trên đất nước này mấy chục năm rồi nhưng câu xin lỗi con cái thật tình bà chưa quen. Biết mình sai nên bà ngọt ngào nói:

 - Hồi xưa khi còn sống bên ấy mỗi ngày mẹ phải nhúm lửa nấu mọi thứ trên cái lò như thế này đấy. Thời làm dâu của mẹ ấy mà, đầu bù tóc rối với bếp lò, mặt mày da dẻ khô cằn, bàn tay bàn chân thô nhám, có bao giờ biết tới tiệm làm tóc thêm màu mè đủ thứ, làm móng tay móng chân gắn hột xoàn xinh đẹp như thời bây giờ của con.

 Rồi bà ngồi xuống, chỉ từng phần và giải thích:

 - Đây là nơi để bụi tro rơi xuống, đây cho vào những cành củi khô chẻ nhỏ hay giấy nhúm lửa khi lửa bắt, rồi thì gác thanh củi vào hoặc khúc than, không phải là hòn than đá con nướng B.B.Q đâu mà là củi to được un trong lò cho cháy đen còn lại cái lõi, khi đốt lên thì than cháy lâu và rất nóng. Hồi xưa nhà bà nội con hay mua loại than Đước là than tốt xài bền. Lửa lên tốt rồi mẹ mới đặt cái nồi lên lò ba chân này đây. Khi nấu cơm nước sôi lên rồi phải bớt củi bớt than, canh nồi cơm cho vừa chín. Mẹ còn có thể nướng bánh bông lan trên lò nầy nữa đấy. Đôi khi muốn cho chín đều phải khều từng cục than nhỏ đặt lên nắp nồi rồi ngồi đó mà canh cho bánh vàng đều. Có được một cái bánh “ga tô” là cả một công trình.

 Cô Thúy nghe mẹ nói lạ lạ hay hay như chuyện “thần thoại”! Cô nghĩ, à, là cái lò nấu ăn được, đòi mua. Cô nói:

 - Mẹ, hay thế, mẹ mua một cái cho con nhé, mua thêm tấm vỉ đặt lên ba chân, khi nào tụi con muốn nướng thịt kiểu B.B.Q như Mỹ thì tiện lắm, không cần phải phí than nhiều.

 Bà hỏi:

 - Trong trường làm sao chúng mày nướng thịt, Phí của!

 Cô Thúy nói:

 - Dạ được chứ mẹ. Tụi con có cách mà. Khi nào không dùng, con chùi cho thật sạch có thể chưng bày như món đồ chưng rất lạ. Bảo đảm mấy đứa bạn Mỹ của con sẽ tụ lại mà trầm trồ đấy mẹ à. Nhé, mua cho con cái lò mẹ nhé.

 Thế là bà phải chìu con, cho nó rinh một cái lò ba chân bỏ vô xe đẩy.

 Bà nhớ lại thuở hàn vi bên ấy, ngày ngày hai mắt nheo nheo lại vì khói, phải chụm củi, “củi khô dễ nấu chồng xấu dễ xài” thì còn đỡ đỡ, gặp củi hơi ẩm ẩm thì khói mịt trời, canh lửa mà nấu cho xong bữa ăn, cơm không khê canh không mặn cũng là... “trần ai khoai củ” cái phận đàn bà!.

Có đâu như chúng nó bây giờ, khi siêng còn nấu nướng, khi lười thì cứ đút cái hộp thức ăn đông lạnh vào microwave là xong. Thế mà sướng không chịu, muốn mang cái lò ba chân về tận trường để mà nhúm củi cời than đi ngược thế kỷ. Uí giời, mấy đứa con nít!

 Khi đẩy cái xe đầy nghẹt chật cứng đủ thứ thập vật ra quầy tính tiền, ai cũng nhìn, người đứng chờ sau lưng hỏi:

 - Chị này, chắc chị từ tiểu bang khác qua phải không. Ở đây món nào cũng rẻ, mua nhiều nhiều để dành ăn dần. Bún khô đang sale chỉ 99 cents gói kìa. À, chị đừng mua thức ăn từ Trung Cộng nhé, nên để ý xem nhãn hiệu nhá, chúng ta kêu gọi tẩy chay hàng Trung cộng đấy chị nhá.

 Một bà đứng phía sau nói vói:

 - Xời. Tìm đâu ra hàng không phải từ Trung Cộng, bà chị ?. Ngay cả gói bún bà nói đang “xeo” ấy, chữ Việt là bún bò Huế nhưng là made in china đấy.

 Bà Minh cười, trả lời:

 - Là tôi mua cho con bé đem về trường chứ vợ chồng già chúng tôi nói nhiều chứ ăn vào miệng chả bao nhiêu, chỉ ngửi mùi thức ăn cũng phì ra rồi. Chúng nó còn trẻ cơ thể tiêu thụ thức ăn dễ dàng mới mua đầy một xe đấy. Còn việc tẩy chay hàng Trung Cộng thời tôi đã hưởng ứng từ khuya rồi bà chị à, trong sở chúng tôi cả Việt lẫn Mỹ đều hay nhắc nhau không mua hàng Trung Cộng. Trung cộng và cộng sản đã theo chiến thuật cho dân len lỏi vào cộng đồng ta từ lâu rồi bà chị à. Chúng đồng hóa dân ta từ Ải Nam Quan xuống dần dần bằng cách đầu tư mở hãng xưởng và đem nhân công sang, lấy vợ Việt sinh con đẻ cái và ngày nào đó chúng lấy luôn cả cơ đồ! Đấy, bọn cộng sản xâm lấn miền Nam, chúng dành chúng dựt đầy ải giết hại đồng bào để bây giờ dâng từng mảnh từng mảnh đất và biển cho ngoại bang!

 - Nhưng, khi xưa chúng đã nghìn năm đô hộ mà có lấy được nước ta đâu.

 - Trước khác nay khác, bà chị. Trước kia là đồng bào chúng ta đồng lòng chống giặc, còn bây giờ thì chế độ…

 Bà càng nói càng nổi nóng càng cao giọng nhưng chưa kịp dứt câu, con gái bà đã thúc hông mẹ, nhắc:

 - Mẹ mẹ, tính tiền xong rồi, trả tiền đi mẹ. Con đói bụng rồi, con muốn đi ăn, món nào nhanh nhanh chút mẹ nhé, à, mình qua hàng chè đi mẹ, đi mẹ, đi… Xong hết rồi chiều nay con đem mẹ tới tiệm làm tóc, sơn móng tay cho đẹp nha mẹ để mẹ quên đi thời làm dâu của mẹ, bây giờ mình ở Mỹ mà.

Thế là bà phải ngưng ngang, trở về thực tế. Ờ mà… nó mới xơi gói xôi nếp than một ổ bánh mì đặc biệt trước khi vào chợ, giờ than đói./.

 
Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.