Hôm nay,  

Chuyến Du Thuyền Mùa Thu Nhật Bản

29/10/201811:11:00(Xem: 4879)

Cao Dac Vinh_Mat troi moc sau con mua
Mùa thu năm nay 2018, vợ chồng tôi cùng nhóm bạn cũ thời Trung học Saigon hẹn nhau trên chiếc Celebrity Millennium đi cruise 13 ngày vòng quanh nước Nhật. Tàu sẽ ghé vài thành phố lớn xứ Phù Tang và Busan, một tỉnh duyên hải miền nam Đại Hàn.

Chuyến bay Los Angeles - Tokyo đưa chúng tôi đến phi trường Narita cách xa bến tàu Yokohama vài chục dặm. Đầu tháng 10, mùa thu thường có bão trên Thái Bình Dương nên ngay ngày khởi hành, chuyến đi đã phải rời lại... Con tàu cồng kềnh nhổ neo tìm nơi an toàn tránh bão qua đêm rồi trưa hôm sau mới quay trở lại đón khách. Chúng tôi và các bạn ở lại khách sạn thêm một ngày. Đêm nằm vợ chồng thao thức nghe bão đổ vào thành phố, tiếng gió rít từng hồi, tiếng mưa đập vào cửa kính ở tầng cao mà thấy lạnh người!

Bão qua đi để lại cơn mưa nhẹ trên đường phố, nhóm chúng tôi lên tàu, hứa hẹn những ngày hè êm ả mà tuổi già tuyệt đối cần sự nghỉ ngơi, một dịp lý tưởng để tâm tình thoải mái giữa mây trời biển nước bất kể sáng trưa chiều… xem như các bạn ở chung nhà chỉ khác phòng khi đêm về.

Tàu rời bến, mọi người tiếc nuối vì chặng đầu thăm núi Phú Sĩ bất đắc dĩ phải hủy bỏ! Tiếp đến là thành phố Kobe, nơi đây có món thịt bò nổi tiếng khắp năm châu. Thể theo lời giới thiệu của nhân viên trên tàu, chúng tôi ghé Chinatown vào tiệm “Red One” ăn thử món ăn độc đáo này… Hình chụp thì bắt mắt, giá 60 đô mà đĩa thịt mang ra chỉ bằng ba đốt ngón tay. Ngon thì chẳng thật ngon so với số tiền ở trên nên ai cũng bảo là mình bị lừa!


Cao Dac Vinh_Sakamoto Ryoma
Sau Kobe đến Kochi, nơi đây có những đường làng quanh co chạy ven biển tạo nên phong cảnh trữ tình thơ mộng. Điểm đặc biệt là hình tượng samurai Sakamoto Ryoma quảng bá khắp nơi… Đó là vị anh hùng dựng nước thời xa xưa. Ông sinh ra ở Kochi năm 1836, thời niên thiếu rèn luyện kiếm cung rồi trở thành võ sĩ đạo dẹp loạn tướng quân với tinh thần cải tiến đất nước theo văn minh Tây phương và lập nền quân chủ tân tiến. Tiếc thay, ông bị nhóm tướng quân ám sát ở Kyoto lúc tuổi còn trẻ ngoài 30. Hôm ấy, giữa biển trời màu xám, trên đồi thông mưa phùn bay lất phất, tôi đứng lặng trước pho tượng người Nhật thờ kính ông mà mơ về dĩ vãng với Nguyễn Trường Tộ, Quang Trung… Cùng chí hướng canh tân xứ sở, cách biệt chỉ vài năm, ông sinh và chết một thời với Nguyễn Trường Tộ để lại bao thương tiếc cho dân tộc Nhật nhưng linh hồn ông nơi suối vàng hẳn đã mãn nguyện vì quê hương ông ngày nay hùng mạnh. Còn đất nước tôi, nhìn những vấn đề nan giải hiện nay, giấc mơ viễn kiến của tiên sinh vẫn chỉ là cơn ác mộng!

Thế rồi một buổi chiều, chẳng may tàu đang lướt sóng lại gặp cơn bão thứ hai nên cấp tốc chuyển hướng quay về Kobe tìm nơi ẩn náu. Kể từ đó lịch trình của chuyến đi hoàn toàn thay đổi... Du thuyền trên 2000 người sẽ ghé Busan rồi ở lại phía Đông Nhật Bản nghĩa là bỏ đoạn đường phía Tây thăm Aomori, bù vào sẽ ghé Nagasaki và trở lại Mt Fuji. Ôi quá nhiều trắc trở với chuyến du ngoạn này vào mùa thu Nhật Bản!

Rời nước Nhật, tàu đến Busan một tỉnh cực Nam xứ Hàn, dân số đông thứ nhì chỉ sau Seoul. Nơi đây, chúng tôi thuê xe với hướng dẫn viên bao thầu sáng chiều để thăm thành phố nổi tiếng về chợ cá, đền đài, phim bộ và cảnh chùa cổ kính... Sau nửa tiếng lái xe, dừng chân ở vùng đất “rau muống xào” (phiên âm từ ngôn ngữ của bác tài không nói tiếng Anh), chúng tôi vô cùng ngạc nhiên trước cảnh đẹp hùng vĩ của một ngôi chùa thơ mộng nằm ngay bờ biển, sóng vỡ vào bờ nghe nhịp nhàng như những tiếng cầu kinh. Khách thập phương viếng chùa đông như ngày hội. Đường vào chùa uốn khúc lên xuống nhiều bực thang, hàng quán mọc như nấm, mùi thịt nướng thơm lừng át cả không gian mang hương vị tu thiền. Những con mực dầy cơm to hơn bàn tay giá bán từ 7 đến 10 đô. Mua một con, cả đoàn chia nhau nhâm nhi lúc ra khỏi chùa. Buổi trưa, chúng tôi đói bụng, khát nước vì đường xá núi đồi chập chùng nên hao tốn năng lực. Chúng tôi được chỉ dẫn đến một quán ăn địa phương với những món quen thuộc như sườn thịt nướng, kim chi, rau cải cuốn chấm nước tương chua... kèm theo vài chai bia lạnh nội hóa thế mà ngon đáo để! Đó là bữa ăn đáng đồng tiền bát gạo, vừa no nê, vừa vui nhộn lại đầm ấm tình bạn…

Cao Dac Vinh_Gio Fat Boy
Đi suốt đêm, tàu ghé bến Nagasaki sáng hôm sau, chúng tôi đón xe điện để xem tận nơi trái bom nguyên tử Fat Boy thả xuống đây với tất cả ngậm ngùi thương tiếc. Có lẽ nơi này đã đánh động lương tâm chúng tôi mạnh nhất để biết rằng đây là chốn thiêng liêng, kinh nghiệm tang tóc của loại vũ khí hủy diệt hàng loạt, để biết rằng cuộc sống nhân loại ngày nay thật mong manh khi nước Nga, Mỹ, Pháp, Anh, Tàu, Do Thái... Bắc Triều Tiên còn đang thủ sẵn nhiều thì hơn 6000, ít cũng trên dưới 300 trái bom một thời đã tàn phá Nagasaki và Hiroshima. Chuyện kể Nagasaki là một thành phố bất hạnh vì ngày 9 tháng 8 năm 1945 trái bom dự tính thả xuống Kokura nơi có cơ xưởng sản xuất vũ khí thời Đệ II thế chiến nhưng do sương mù dày đặc, phi công bay nhiều vòng không tìm ra mục tiêu nên đành thả xuống Nagasaki lúc 11 giờ 2 phút sáng ở độ cao 1800 feet. Sức mạnh của Fat Boy đã giết hơn 125,000 cư dân, một nửa dân số vào thời đó bất kể thường dân, quân phiệt, đàn ông, đàn bà hay trẻ em. Nếu ai chưa đi mà có dịp, xin đừng quên đến nơi này để hiểu sự kinh hoàng của quá khứ và nỗi lo âu của nhân loại nếu chiến tranh nguyên tử tái diễn!


Cao Dac Vinh_The Peace Statue
Cách nơi bom nổ chừng 100 thước, chúng tôi viếng thăm Nagasaki Peace Park tọa lạc trên ngọn đồi có nhiều bậc thang. Bức tượng đồng cao 10 mét “The Peace Statue” của Seibo Kitamura ngạo nghễ giữa trời xanh với lời nhắn nhủ và nguyện cầu cho hòa bình thế giới... Vợ chồng tôi đứng trước pho tượng này thật lâu, chiêm ngưỡng cả về nghệ thuật lẫn nội dung… Hình ảnh một chàng trai trẻ xứ Phù Tang dơ cánh tay mặt chỉ lên trời như cảnh cáo về sự đe dọa kinh hoàng của bom nguyên tử trong lúc cánh tay trái duỗi thẳng tượng trưng cho hòa bình yên ổn.

Cuối cùng thì nhóm chúng tôi cũng đến núi Phú Sĩ xem tận mắt từ xa ở tầng cao của một tòa nhà kiến trúc theo hình xoáy ốc. Tiếc thay, hôm ấy trời mưa nhẹ, mây xám bao phủ nên chỉ thấy chân núi một màu xanh của lá rừng. Chúng tôi may mắn được xem cuốn phim “Mt Fuji Above The Clouds” dài khoảng 10 phút, đặc biệt trình chiếu cho du khách ngay tại rạp nơi đó. Hình ảnh núi Phú Sĩ bốn mùa trên các tầng mây đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc về cảnh thiên nhiên có một không hai. Vài bạn không được thiện nguyện viên thông báo rõ nên lỡ dịp vào xem với tiếc nuối khi ra về rồi chẳng biết trong cuộc đời mình còn cơ hội nào sẽ quay lại chốn này?

Đây là lần đầu chúng tôi viếng thăm hai nước bạn nằm ở cực Đông, không xa quê hương tôi bao dặm. Nhìn nước Nhật và Hàn đã và đang cải tiến theo nền văn minh dân chủ, tự do từ kinh tế, xã hội đến chính trị… sánh đôi với phương Tây mà chạnh lòng nghĩ về tổ quốc. Vẫn biết “một con én không làm nổi mùa xuân” nên chẳng dám mơ ước viển vông vì tuổi đời đã cao, chỉ ước mong và tự hỏi đến mùa xuân nào, đàn én Việt sẽ biết đoàn kết, cùng bay họp đàn để tạo nên mùa xuân dân tộc mới?

Khi đến một thành phố lạ, du khách thường có những nhận xét thô thiển, tôi cũng thế! Nói ra mang tội khiếm nhã, thô lỗ xin bạn đọc bỏ qua nhưng đó là sự thật dưới mắt tôi nhìn. Tự nhủ nếu ai hỏi… “Nước Nhật và Hàn có gì lạ so với Việt Nam ở trời Đông?”. Có lẽ tôi sẽ mạnh dạn trả lời như thế này: “Về cầu tiêu, chính xác theo thứ tự… nhất Nhật, nhì Hàn, ba Việt nhưng nói đến vẻ đẹp con gái thì đảo lộn từ dưới lên trên nhất Việt, nhì Hàn, ba Nhật…” Thượng đế đã ban ân sủng thiêng liêng, vinh dự thay cho dân tộc mình! Ngày nay khi gái Việt bỏ nước ra đi lấy chồng Hàn, Đài Loan… như một phong trào, liệu chúng ta có nên tìm mọi cách để chỉnh đốn hoàn cảnh xã hội mà giữ gìn cái “blessing” đáng quý ấy cho muôn đời sau?

Đi xa mới thấy không đâu bằng nước Mỹ. Tokyo đa số nơi ở nhỏ hẹp, thực phẩm đắt đỏ lại chẳng ngon. Rất nhiều hàng quán đến từ Âu Mỹ như 7 Eleven, Starbuck, Mc Donald… Đường phố sạch sẽ nhưng lối sống kỷ luật đến nỗi một miếng giấy nhỏ cũng không kiếm đâu ra thùng rác để vứt bỏ. Hỏi thăm mới biết rác nằm ở túi người bộ hành suốt ngày cho đến khi về nhà. Người Nhật ăn uống thanh đạm, không phải nơi đâu cũng sẵn sushi, sashimi… cho giới bình dân. Buổi trưa nhìn họ đứng, ngồi giữa phố phường vừa ăn chiếc bánh vừa bấm smart phone, tôi thấy giống xôi khúc quê nhà nên mua ăn thử… mới biết đó chỉ là nắm cơm vuông dài bằng ngón tay chỏ bên trong chan chút nước thịt rim mà giá cũng gần 4 đô la. Nói về đời sống, Nhật Bản sản xuất xe hơi khắp thế giới nhưng điều kiện để dân Nhật sở hữu một chiếc xe thì ngoài vấn đề tài chánh, họ còn phải chứng minh có sẵn parking để đậu xe thì mới mua được nên suy ra, ai lái xe hơi đi làm ở xứ này, hẳn đó là thành phần trung lưu giầu có?

Sống trên du thuyền 13 ngày, niềm vui lớn nhất của vợ chồng tôi là thức dậy sớm xem mặt trời mọc. Bốn hướng của phòng ăn là cửa kính nhìn ra biển trời mênh mông. Khi bão nổi, nhìn xuống chỉ thấy sóng bạc đầu trùng điệp. Những ngày biển lặng du khách thường ngủ muộn, bên ly cà phê buổi sáng, chúng tôi ngồi gần nhau chờ nắng đầu ngày tỏa ra từ hào quang mặt trời chói lòa mà lòng bâng khuâng khó diễn tả. Sống nơi đô thị, hình ảnh này thật hiếm vì chân trời thường che lấp bởi mái ngói và cây cao, một vùng trời chỉ có trong tưởng tượng khi đón chờ ánh bình minh. Trân quý giờ phút mong manh ấy, chúng tôi thường yên lặng nhìn nhau không nói, để hồn hòa tan vào không gian tĩnh mịch của căn phòng với nỗi niềm âu yếm riêng tư. Chỉ vài giờ sau, du khách sẽ bắt đầu tụ họp ở đây ăn sáng rồi bữa trưa, bữa chiều nhộn nhịp đến cuối ngày.

Bốn đứa chúng tôi bạn học từ thời niên thiếu, nhỏ nhất sinh năm Tuất nhưng cuộc đời an bài cùng một điểm chung là đều lấy vợ trẻ hơn 8, 9 tuổi. Sống già mà chưa lão, đứa không bệnh thì cũng tật chẳng sao tránh khỏi! Bản thân tôi mất thính giác nên nghễnh ngãng, có bạn nhớ nhớ quên quên, đi xa không biết đường về… Do đó chúng tôi giao phó hầu như toàn chương trình và tiền bạc cho các bà để vui sống những ngày hè trên du thuyền. Sự kiện ấy hiển nhiên chúng tôi lệ thuộc vào quý bà. Vui cùng hưởng, buồn cũng đành chịu… Mong sao tâm hồn họ bao dung, biết xử thế, nhẹ nhàng lời ăn tiếng nói để tình bạn lâu dài. Những buổi chiều ăn tối trên du thuyền, bàn tiệc chúng tôi luôn có sẵn câu chuyện kỷ niệm cùng rượu bia nhưng rồi cuộc vui nào cũng qua mau… để ngậm ngùi chia tay ngày cuối!

Ngoài các bạn học cũ, chuyến đi này may mắn chúng tôi gặp hai cặp vợ chồng trẻ sống ở San Francisco và Houston. Tuy mới quen nhưng họ đã quyến rũ tôi với sự chân thành và phong thái lễ độ. Họ ăn mặc lịch sự đúng mode như tài tử với giai nhân. Có lẽ tôi chấm họ nhất nhì trong hai đêm trang phục và duyên dáng ở du thuyền. Mong rằng chúng ta sẽ còn dịp gặp nhau một ngày gần đây. Về nhà, tôi kể với ông bạn có kinh nghiệm chuyện du thuyền. Ông vừa cười vừa nói tiếng Anh qua lối phát âm tiếng Việt bình dân: “Lần sau muốn đi phải biết lựa… cruise (c..u) dài khó hợp, c..u ngắn dễ chịu hơn”. Ý nói đừng chọn chuyến du thuyền nào dài hơn 5 ngày. Sống trên tầu 10 ngày trở lên sẽ thấy gò bó và ăn uống kiểu Tây phương chỉ một tuần sẽ nhàm chán. Âu cũng là kinh nghiệm… ai cũng phải qua cầu mới hay!

10/25/2018

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi may mắn được bằng hữu gửi cho cuốn băng ghi âm buổi nói chuyện (“Định Hướng Tương Lai Với Thế Hệ Tăng Sĩ Trẻ Ngày Nay”) của Thích Tuệ Sỹ, tại chùa Từ Hiếu. Khi đề cập đến sự “căng thẳng” giữa quý vị sư tăng bên Viện Hóa Đạo và nhà đương cuộc Hà Nội, về quyết định khai sinh ra Giáo Hội Phật Giáo Quốc Doanh – vào năm 1981 – Hòa Thượng có nhắc lại lời phát ngôn (rất độc đáo và thú vị) của một vị tướng lãnh trong của lực lượng công an
Nỗi buồn tận huyệt của những đầu óc cải cách lớn nhất của dân tộc cũng giống như nỗi lòng của người mẹ khi thấy đàn con ngày càng suy kiệt. Mà những thách thức họ từng đối phó cũng chính là chướng ngại của người mẹ vì sự nhỏ nhen, ghen tuông của những thứ “cha/dượng” nhỏ nhen, thậm chí chỉ đơn thuần là thứ tiểu nhân mơ làm cha, làm dượng.
Nhà báo thạo tin nội bộ đảng CSVN. Huy Đức (Trương Huy San, Osin Huy Đức) và Luật sư Trần Đình Triển, chuyên bênh vực Dân oan bị bắt tạm giam, theo tin chính thức của nhà nước CSVN ngày 07/06/2024...
Quý vị nghĩ sao nếu có người nói với quý vị rằng chính phủ và giới truyền thông Hoa Kỳ đang bị kiểm soát bởi một băng nhóm bí mật, nhóm người này tôn thờ ma quỷ và đứng sau hàng loạt các vụ bắt cóc trẻ em? Theo một cuộc khảo sát gần đây, 17% người dân Hoa Kỳ tin rằng thuyết âm mưu này là có thật.
Ngày 30 tháng 5, một bồi thẩm đoàn ở New York kết luận, cựu Tống thống Donald Trump phạm tất cả 34 tội danh. Đây là một sự kiện chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Mỹ, khi lần đầu tiên một cựu tổng thống bị tuyên án nhiều tội đại hình trong một vụ án hình sự. Ông Trump bị kết tội làm làm giả hồ sơ kinh doanh để che giấu các khoản khoản thanh toán tiền bịt miệng cho cựu ngôi sao phim khiêu dâm Stormy Daniels, nhằm mục đích ém nhẹm các thông tin bất lợi trước cuộc bầu cử năm 2016, để cử tri bỏ phiếu cho ông ta.
Hôm rồi, cháu Út hỏi: Người mình hay nói “phải sống đàng hoàng tử tế”. Thế nào là “đàng hoàng”, hả bố ? Tôi lúng túng không biết trả lời sao cho gọn gàng và dễ hiểu nên đành phải kể lại cho con nghe mẩu chuyện ngăn ngắn, của một nhà báo lẫy lừng (Anh Ba Sàm) đọc được qua Thông Tấn Xã Vỉa Hè: “Sau 1975, có những thứ mà Sài Gòn, miền Nam làm cho hắn rất lạ và không thể quên. Một đêm, chạy xe máy về nhà (ông cậu), tới ngã tư đèn đỏ, ngó hai bên đường vắng hoe, hắn rồ ga tính vọt thẳng. Bất ngờ nghe bên tai tiếng thắng xe cái rẹc, liếc qua thấy ông lão với chiếc xích lô trống không. Quê quá, phải dừng theo!”
Nếu cái gì cũng có bước khởi đầu của nó thì -- ngoài công việc thường ngày là quan sát hành động của từng con người để có một phán xét cuối cùng vào thời điểm thích hợp -- đâu là việc làm đầu tiên của Thượng Đế? Câu trả lời, theo một câu chuyện chỉ để cười chơi, rất thích hợp với bộ máy chuyên tạo nên cảnh rối ren hỗn loạn trên đất nước chúng ta. Cái câu chuyện về một cảnh trà dư tửu hậu khi những nhà chức nghiệp cãi nhau rằng nghề của ai có trước, dựa trên những tín lý từ bộ kinh Cựu Uớc, đặc biệt là chương Sáng Thế Ký.
Đảng CSVN có nhiều chứng bệnh lây nhiễm trong thời kỳ “đổi mới” như tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm và chia rẽ, nhưng 3 chứng “nhận vơ”, “lười lao động” và “lười làm việc” của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên đã khiến Đảng lo sợ.
Bất ngờ sáng 30/05/24, TT Biden tuyên bố bỏ giới hạn sử dụng võ khí của Huê Kỳ cung cấp cho Ukraine đánh Nga. Đồng thời, Âu châu đã thỏa thuận một quyết định mới quan trọng là bỏ giới hạn đỏ, gởi huấn luyện viên quân sự qua Ukraine giúp quân đội Ukraine, cho phép Ukraine sử dụng các loại võ khí mạnh và có tầm hoạt động xa tới lãnh thổ Nga nhằm những mục tiêu quân sự. Riêng Anh đã bước tới trước, một số quân đội Anh đang hoạt động tại Ukraine.
“Que Sera Sera,” ca khúc này luôn gắn bó với tâm tư của cậu bé bảy tuổi. Đi xem xi-nê với mẹ, sau này mới biết là phim The Man Who Knew Too Much, về nhà tôi nhớ mãi cái giai điệu vui tươi và đôi môi nhảy múa, khi nữ diễn viên hát đoạn que sera sera. “Chuyện gì đến sẽ đến,” một câu nói đầy thơ mộng đối với cậu bé, rồi dần dần lớn lên biến thành câu nói chấp nhận chuyện ngày mai ‘Life is a crazy ride, and nothing is guaranteed. (Đời là chuyến đi điên rồ, không có gì bảo đảm. ‘Eminem’.) Dường như, có một chút bất cần, không quan tâm chuyện gì sẽ xảy đến. Tưởng chỉ là như vậy, ai ngờ, câu nói bỗng đứng dựng lên, lớn tiếng hỏi: “Chuyện gì đến sẽ đến là sao?” Đúng, “sẽ đến” thuộc về tương lai, thuộc về bí mật, nhưng “chuyện gì đến,” một phần đã bị khám phá, tìm thấy, công bố. Chúng ta, con người hiện tại, thế kỷ 21, may mắn có một khoa học khá trung thực và năng nổ, mở ra cho sự hiểu biết còn kém cỏi, nhiều nơi quá khứ còn tối tăm và nhiều nơi chờ ánh sánh rọi tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.