Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

NS Lam Phương, "Người Trong Bóng Tối"- Kỳ 2

25/10/201809:21:00(Xem: 5848)

NS Lam Phương, "Người Trong Bóng Tối"- Kỳ 2

  

Trịnh Thanh Thủy

 

Trong đôi mắt người nhạc sĩ nhạy cảm, bỗng thấp thoáng đâu đó một bóng hồng chấp chới. Ngăn kéo quá khứ bỗng mở ra, đoá Cẩm Chướng màu hường bị tôi chạm phải, khiến NS Lam Phương tuôn dòng tâm sự. Cái giọng miền Nam chân chất trải hết cả cõi lòng.

-Hồi đó chú qua Paris,(1980) tính chơi mấy tháng rồi về, không ngờ "đụng bả" nên ở đó luôn, rồi mở vũ trường Baccara. ("Bả" ở đây ám chỉ người đẹp Việt Nam Cẩm Hường nức tiếng Paris). Hồi đó bên Paris đâu có vũ trường dành cho người VN, vũ trường Baccara, là vũ trường đầu tiên chú mở. Chú lấy tên Baccara vì ở VN chú đã mở 1 cái trước 1975 cũng lấy tên Baccara vào khoảng năm một ngàn chín trăm năm mươi mấy. Chú về Mỹ năm 1990, qua Pháp lại, 1995 về ở luôn tới bây giờ. Thời gian ở với cô Cẩm Hường tuy không dài bằng ở với cô Túy Hồng nhưng thấm đậm tình cảm hơn, tuy sau nhưng nồng nàn hơn.

 blank

Pic 1 Trịnh Thanh Thủy và NS Lam Phương

 

Tôi chớp mắt nhìn nỗi xúc động hằn trên mặt ông.

-Vì hạnh phúc nên chú sáng tác nhiều nhạc vui trong thời gian này phải không?

Ông gật đầu,

-Chú có khoảng trên 40 bài nhạc vui, trong mấy tập nhạc kia kìa.

Ông chỉ tôi mấy ngăn kéo để nhạc và tôi bắt đầu khám phá kho tàng sách, đĩa nhạc của ông. Tôi ngạc nhiên,

-Chú có nhiều băng nhạc quá nhỉ?

-Tất cả các CD đó đều do các ca sĩ hát nhạc chú gởi tặng, không phải tự khen, nói cháu nghe thôi, có thể nói chú là người có nhiều CD được nhiều ca sĩ hát nhất.

Tôi cũng tin điều đó, vì sau 75 trong nước phong trào hát nhạc Boléro lên cao, mà nhạc Lam Phương rất được ưa chuộng. Đó là chưa kể trước 75, con số còn cao hơn nữa vì chú Ngọc Chánh của ban nhạc Shotguns đã xác định điều này trong bài phỏng vấn chú Ngọc Chánh lâu rồi. Chú ấy kể,

-Ngày xưa NS Lam Phương có tiền lắm. Anh ấy tự in nhạc rồi đưa cho tôi phát hành và lo ca sĩ, thu băng nhạc, số doanh thu lúc nào cũng cao ngất ngưởng vì bán rất chạy. Có tiền nhưng anh ấy đối tốt với các anh chị em nghệ sĩ và bạn bè.

 
blank

Pic 2 NS Lam Phương ngày còn trẻ

  

Tôi nói những điều này cho Lam Phương nghe, ông gật đầu.

-Trong lòng chú, chú tự hào là đời mình không ai ghét chú, ganh thì có nhưng ghét thì không, vì mình có làm gì cho họ ghét đâu. Bây giờ cũng vậy, buồn lắm. Tối ngày ở nhà, buồn thì ăn, ăn rồi lên giường nằm ngủ, hay ra vườn nhìn trời, ngó đất, có hại ai đâu.

Tôi cảm hoài.

-Nên chú sáng tác bài Một Mình?

-Ừ, năm 1990, bài đó làm bên Pháp, xong rồi chú bỏ về Mỹ.

Ông bỗng cười lớn, vừa khôi hài vừa pha chút cay đắng

-Sau đó bị stroke, bà nào cũng rút hết.

-Cháu có đọc trên mạng nói sau khi chú bị Stroke có người thương chú tình nguyện chăm sóc chú mà?

-Chăm sóc hoài, mà không có tiền công trả, nên bả.. đi luôn".

-Chú tếu thiệt, mà chú giờ khoẻ mạnh mà vui vẻ chắc là nhờ không có bà nào làm phiền.

-Ừ, chẳng có bệnh gì ngoại trừ tật nhớ dai, mượn tiền ai thì chú quên, còn ai mượn thì chú nhớ lắm đó.

-Cháu nghĩ, tuy không có người phối ngẫu bên cạnh, chú có vợ chồng cô em gái chăm sóc tận tình, ngoài ra còn khán thính giả bốn phương ái mộ, thương mến chú nữa, biết bao nhiêu là tình yêu mến chú.

-Cái đó rất cần, tuy chú còn buồn nhưng bao nhiêu năm qua rồi, cũng quen.

Tôi đổi đề tài để kéo ông ra nỗi buồn cô đơn.

-Chú ở Pháp lâu chắc giỏi tiếng Pháp lắm hở?

-Hồi nhỏ chú học chương trình Pháp và thi tú tài Pháp mà.

-Vậy chú có thích nhạc Pháp và có chịu ảnh hưởng nhạc Pháp không? Vì cháu thấy sau 75, âm điệu nhạc của chú khác đi, không còn như cũ, tỷ như bài Cho em quên tuổi ngọc hoặc Một Mình chẳng hạn.

-Khi làm nhạc hay nghe nhạc đừng để nhạc ảnh hưởng, chú viết cho mình trước, xong thấy ai hợp thì trao người đó hát. Lúc sáng tác, chú quên những gì chung quanh. Chú có nghe nhạc pháp nhưng không để nó nhập tâm làm ảnh hưởng mình. Nhạc của chú không ảnh hưởng hay giống ai hết. Trước 75, chú viết nhạc có lai ngũ cung, cải lương. Sau này nhạc chú mới hơn và hoàn toàn khác theo thời cuộc như hai bài cháu nêu tên đó.

-Nhưng trước 75 cháu thấy bài "Biển tình" không giống những ca khúc biệt ly khác của chú, buồn nhưng lại có chất chứa hạnh phúc tình yêu đôi lứa trong ấy

-Mỗi bài, mỗi khác, tùy hoàn cảnh, bài này buồn nhưng là cái buồn man mác, nhẹ nhàng.

-"Mắt em u sầu là cả một trời thơ", cháu nghe nói bài này chú viết cho cô Minh Hiếu, chắc mắt cô buồn lắm hở chú?

-Chú tưởng tượng thôi, tuy vui và hạnh phúc nhưng phải tạo cho nó buồn mới thơ mộng.

-Cháu thích cô Minh Hiếu hát bài này nhất, giống cô Túy Hồng hát nhạc chú rất hay, hình như cô sinh ra để hát nhạc của chú thôi. Những bài như Phút cuối, Trăm nhớ ngàn thương, Thu sầu, cô diễn tả rất sát với cảm xúc và nội dung của bài hát. 

-Tại chú là người tập cho cô ấy hát mà, tuy nhiên tùy theo sự thẩm âm của mỗi người khác nhau, có người thích, có người không thích và lối trình diễn hay hát nhạc thay đổi theo từng giai đoạn thời kỳ cháu à.

 blank

Pic 3 NS Lam Phương và MC Nguyễn Ngọc Ngạn. Paris 1993

  

-Hồi còn nhỏ, cháu có xem kịch Sống của cô Túy Hồng, có phải mỗi vở kịch chú đều xem rồi viết cho nhạc cho từng vở phải không vì nhạc và kịch rất hoà hợp.

-Ngày xưa mỗi khi cô ấy nhận được một kịch bản của tác giả gởi tới, cô sửa lại cho hợp với vai của từng diễn viên trong đoàn và xem xét coi vở kịch có phù hợp với khán giả hay không. Nếu không cô đề nghị với tác giả sửa lại. Còn nhạc bản thì phần lớn cô lấy các nhạc bản của chú đã có sẵn chêm vào kịch. Cô coi đoạn nào hợp với kịch bản thì chêm vào cho hợp tình, hợp lý. Một bài nhạc cắt ra làm nhiều đoạn , đoạn nào hợp thì chêm vào.
 

Trong lúc lật tập nhạc, tôi khám phá một bài hát lạ "Cụ già và con chim trường Luật", tôi chưa từng nghe ai hát, liền hỏi. Ông bảo đây là một liên khúc dài viết theo lối kể chuyện. Tôi thấy có ba bốn trang nhạc mà những nhịp điệu trong đó đổi từ Lento, qua Valse, Pasodoble ..v..v..liên tục. Ông nói bài hát dài, thời gian trình diễn từ 20 phút tới nửa tiếng. Tôi lẩm bẩm đọc "Đường Sài Gòn âm thầm chiều vắng….đìu hiu…mây nhuộm màu tang…". Tôi nhận ra bối cảnh và thời gian của bài hát dường như sau 75. Khi tôi hỏi, ông bảo ông có quen một cô bạn là sinh viên trường Luật, ông nhớ đến cô còn kẹt lại tại Sài Gòn nên ông viết bài này. Tôi cứ tiếc rẻ:

-Sao không có ai biết đến hay hát bài này, cháu rất muốn nghe liên khúc này.

Ông cười:

-Có lẽ vì nó quá dài và khó hát. Chắc phải đợi sau khi chú chết…

Tôi đứng dậy chào ông ra về, lòng thầm cầu nguyện cho ông sống an lành và mạnh khoẻ mãi. Tôi tin như vậy vì chính ông đã chấp nhận số phận mình thì sự an lạc ắt phải đến. Có lẽ cái buồn đã có trong con người ông khi sáng tác nhạc, nên nó biến thành người bạn thân của ông từ rất lâu rồi.

Trịnh Thanh Thủy thực hiện

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
Nguyệt Quỳnh: Anh còn điều gì khác muốn chia sẻ thêm? Trịnh Bá Phương: Trong cuộc đấu tranh giữ đất, nhóm chúng tôi đã tham gia các phong trào khác như bảo vệ cây xanh, bảo vệ môi trường, tham gia biểu tình đòi tự do cho các nhà yêu nước, tham gia các phiên toà xét xử người yêu nước bị nhà nước cộng sản bắt giam tuỳ tiện. Và hướng về biển đông, chống sự bành trướng của Bắc Kinh khi đã cướp Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam! Và mới đây là phản đối bè lũ bán nước đã đưa ra dự luật đặc khu và dự luật an ninh mạng.
Có một câu thần chú mới mà các nhân viên FBI đã khuyên tất cả chúng ta phải học thuộc và nên áp dụng trong thời đại này. Thời đại của cao trào xả súng đang diễn ra khắp nơi ở Hoa Kỳ. Xin giới thiệu cùng bạn đọc một bài viết hữu ích của nữ ký giả Alaa Elassar của đài CNN đang được đăng tải trên liên mạng. Cô đã nêu ra những lời khuyên rất cần thiết cho chúng ta, căn bản dựa trên những video clips huấn luyện và đào tạo nhân viên của FBI.
Since I arrived in the United States in “Black April” of 1975 (the Fall of Saigon) and had been resettled in Oklahoma City to date, I have had two opportunities to go back to schools. The first one I studied at Oklahoma City University (OCU) for 5 years and received my degree in 1981. Having to work during day time, I could only go to school in the evening.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.