Hôm nay,  

Sinh Nghề Tử Nghiệp - To Live By The Sword And Die By The Sword

26/05/201721:05:00(Xem: 6669)
SINH  NGHỀ  TỬ  NGHIỆP
 
Hồi ký PT. Nguyễn Mạnh San

Trong dịp tôi vừa mới đi tham dự Đại Hội Quốc Tế Về Tù Nhân được tổ chức tại một nước Châu Mỹ La Tinh Costa Rica, từ ngày 26 tới 28 tháng 4, 2017 vừa qua, gồm các tham dự viên đến từ các quốc gia theo chế độ Tự Do, Dân Chủ trên thế giới, ngoại trừ không có mặt các tham dự viên của 3 nước:  Bắc Hàn,Trung Cộng và Việt Nam, sự vắng mặt của 3 nước này cũng dễ hiểu, không cần phải giải thích ra đây. Riêng tôi là người Việt Quốc Gia duy nhất trong đại hội và khi vị Trưởng Ban tổ chức cuộc hội thảo giới thiệu danh tánh các quốc gia đến tham dự đại hội, không ngờ sự nhậy cảm của ông, sợ tôi sẽ bị hiểu lầm là từ Việt Nam đến, tự động ông giới thiệu tôi là công dân Hoa Kỳ và sẽ là một trong những thuyết trình viên trong Đoàn Thuyết Trình của Hoa Kỳ (US Panel Guest Speakers). Ngay sau đó, tôi ngỏ lời cám ơn ông về sự giới thiệu thật chính xác tình trạng công dân của tôi trước mặt các tham dự viên.
blank

Trong 3 ngày Đại Hội Quốc Tế về tù nhân này, ngày thứ 2 dành riêng cho các tham dự viên đến thăm trại nữ tù nhân tại đây. Chúng tôi gồm 40 người được chia ra làm 3 toán,  mỗi toán đến thăm hỏi các nữ tù nhân ở 3 khu gia cư khác nhau trong trại tù. Trước khi chúng tôi đến tiếp xúc trực tiếp thăm hỏi các tù nhân, một nữ nhân viên thay mặt cho vị Trưởng Trại Tù cho biết sơ qua vài nét chính yếu của trại tù nữ, là ở Costa Rica không có án tử hình, bị tù lâu nhất là 50 năm và đặc biệt trại tù nữ có 2 loại: Một loại có bầu trước hay có bầu sau khi đang bị ở tù, được cấp cho mỗi người một căn phòng riêng và sau khi sanh con, người mẹ được quyền nuôi nấng con ngay trong căn phòng này, cho đến khi nó tròn 3 tuổi, nếu bố nó hay người thân trong gia đình không lãnh nó về nuôi, bắt buộc chính phủ phải đưa nó vào trong cô nhi viện mồ côi.

Trong lúc nhóm chúng tôi đang trực tiếp thăm hỏi tập thể khoảng 20 tù nhân, thì tình cờ trong số những nữ tù nhân này, có một cô khoảng trên 30 tuổi, bất thình lình chạy đến chỗ tôi đứng, ngỏ ý muốn được nói chuyện riêng với tôi với mục đích mong nhận được sự chỉ dẫn của tôi trước khi cô sẽ được phép ra khỏi tù trong vòng 3 năm nữa, theo quy chế tạm dung (Parole) khoan hồng của chính phủ Costa Rica mà cô sẽ được thụ hưởng . Cô tâm sự cho tôi biết là cô theo đạo Công Giáo và là một luật sư tại nước này, cô hành nghề luật sư mới được hơn 1 năm, thì cách đây 3 năm, cô bị lãnh án tù ở 18 năm, về tội làm giả mạo giấy tờ di chúc  cho một thân chủ của cô, để người này được thừa hưởng một gia tài kếch sù của bố để lại cho con cái là thân chủ của cô và cô sẽ được thân chủ chia cho cô 40% của tổng giá trị tài sản, mà thân chủ của cô sẽ được hưởng và câu chuyện xẩy ra như sau:

Cô yêu thương một cậu trai, bạn học cùng lớp trước kia với cô ở bậc trung học, anh này thuộc con nhà nghèo, mẹ hóa con côi, anh phải bỏ học trước khi học hết bậc trung học để đi làm thợ hồ, kiếm tiền nuôi mẹ còn trẻ đẹp nhưng bị bán thân bất toại phải nằm  liệt trên giường bệnh, trong khi cô này vẫn tiếp tục học hết bậc trung học và ngay sau đó cô ghi danh vào đại học luật khoa, rồi cô ra trường với văn bằng tiến sĩ luật khoa và cô mở văn phòng riêng hành nghề luật sư. Vì là luật sư còn trẻ tuổi mà lại mới ra trường, thiếu kinh nghiệm trong nghề, nên cô có rất ít thân chủ đến nhờ cậy cô bênh vực cho họ trước tòa; nhưng cô vẫn hy vọng trong một tương lai gần, cô chỉ cần có một vụ kiện tụng nào lớn lao trước tòa, thì cô sẽ kiếm được nhiều tiền, để cô có thể tổ chức một bữa tiệc cưới linh đình, mời bà con họ hàng đông đủ hai bên, bạn bè và đồng nghiệp của cô, để chung vui ngày cô bước lên xe hoa với anh chàng thợ hồ nghèo nàn, là người chồng yêu dấu nhất suốt đời của cô, mà hai người đã thề hứa chung thủy với nhau khi bệnh hoạn cũng như khi nghèo đói và hai người sẽ cùng nhau đi hưởng tuần trăng mật ở một vài nước Âu Châu và Hoa Kỳ. Thế rồi điều mong ước này của cô sắp trở thành hiện thực, như cô đang mong mỏi chờ đợi bấy lâu nay, thì bất ngờ một hôm, có một người con trai của một nhà triệu phú đến văn phòng nhờ cô viết di chúc cho anh, anh nói cho cô biết bố anh mới qua đời đêm hôm qua và ông không để lại một tờ di chúc nào, để phân chia tài sản và tiền bạc của ông cho 2 người con trai duy nhất còn sống sót, đó là người anh cả của anh và anh là người con trai út còn độc thân, người anh cả hơn anh 10 tuổi này, đã lập gia đình từ lâu lắm rồi, anh yêu cầu cô viết di chúc ghi rõ tất cả tài sản và tiền bạc của bố anh là để lại cho anh. Vì chợt nghĩ đến dự tính của cô như vừa kể trên đây, nên cô đã nhận lời làm giấy tờ di chúc giả mạo (Fraud Will) cho anh, có nghĩa là cô nhại lại chứ ký của bố anh và cô sợ lỡ ông bố đã có viết di chúc, tự tay đem cất giấu một chỗ kín nào đó ngay trong nhà, mà người nhà không tìm thấy hoặc đưa cho một ai đó cất giữ kỹ dùm ông, mà người trong nhà cũng không hay biết, nên để đề phòng sự bất chắc có thể xẩy ra trong tương lai và tránh cho bản thân cô và thân chủ của cô đều có thể bị truy tố trước pháp luật về tội hình sự, là 2 người đã thông đồng, cấu kết với nhau làm giả mạo giấy di chúc , cùng với 2 chữ ký của 2 nhân chứng giả mạo (False Witnesses), nên ngay trên trang đầu của tờ di chúc, cô đã ghi to 4 chữ Di Chúc Cuối Cùng (The Last Will). Nhưng trời cao có mắt, Công Tố Viên (Prosecutor) buộc tội cô trước tòa, là người chủ mưu làm giả mạo di chúc cho thân chủ của cô, với bằng chứng cụ thể, qua những lời tình nguyện thú tội của chính thân chủ của cô trước tòa, là cô đã làm giấy tờ di chúc giả mạo cho đương sự, để được quyền thụ hưởng tất cả gia tài của bố đương sự để lại sau khi ông qua đời và đương sự còn trưng ra trước tòa giấy tờ ký hợp đồng giữa đương sự với nữ luật sư này, đã ghi rõ trong hợp đồng rằng: Số tiền tổng cộng trị giá tài sản hiện hữu, tiền đầu tư vào các ngân quỹ đặc biệt của chính phủ và của tư nhân, và cuối cùng là tiền bỏ vào các chương mục ngân hàng của bố đương sự, tất cả những nguồn lợi tức khổng lồ như vừa liệt kê trên đây, mà đương sự là người duy nhất đuợc quyền thừa hưởng tất cả gia tài này. Trong tờ hợp đồng cũng ghi rõ, sau khi đã khấu trừ các chi phí cho việc thi hành di chúc này, tất cả tổng số những nguồn lợi tức còn lại từ bất động sản cho đến hiện kim, đều phải được chia thành 6/4, 60 phần trăm cho đương sự và 40 phần trăm cho nữ luật sư. Cô cho tôi biết, sau khi phải đóng thuế lợi tức cho số tiền của 40 phần trăm này mà cô sẽ được hưởng, thì ít nhất cô sẽ lãnh được một số tiền to lớn tương đương với 4 triệu Mỹ kim và với số tiền to lớn này, không những cô dư tiền chi phí cho tổ chức tiệc cưới linh đình như đã dự định, hai vợ chồng sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở nhiều quốc gia, mà còn dư tiền mua căn nhà khang trang, không cần phải mượn tiền trả góp hàng tháng cho ngân hàng. Nhưng mộng đẹp của cô đã không thành, như tôi đã trình bầy ở phần đầu bài này, mà cô đã phải lãnh án 18 năm tù về tội làm giả mạo giấy tờ di chúc. Tuy nhiên cô vẫn còn được may mắn, là sau 3 năm ở tù với hạnh kiểm tốt, cô đã được Hội Đồng Tái Xét Bản Án (Case Reviewing Board) cho phép cô được hưởng quy chế tạm dung về nhà cư ngụ, sau khi đã hoàn tất đủ 6 năm ngồi tù. Trước khi từ giả cô, tôi cùng phái đoàn thăm viếng trại tù lên đường trở về khách sạn, cô yêu cầu tôi cho cô một lời khuyên như sau: Vì cô phạm tội hình sự (Criminal Crimes), bị mất bằng hành nghề luật sư, nhưng khi cô ra khỏi tù, từng là cựu luật sư xuất sắc, cô có thể dễ kiếm việc làm cho một hãng luật sư (Law Firm), chỉ ngồi trong văn phòng tra cứu (Research) những vu án lệ (Case Law) và ngồi viết những bài lý đoán (Pleadings) cho những luật sư trong hãng có tài hùng biện, được mệnh danh là luật sư tranh tụng (Trial Lwayer) trong các vụ xử án trước mặt quan tòa, để bào chữa tội trạng cho thân chủ của mình trước tòa, vì các vị luật sư này không có đủ ngày giờ để tự mình ngồi tra cứu tài liệu pháp luật và ngồi viết những bài lý đoán cho mình, nên cần phải có vị luật sư phụ tá, làm những công việc này. Nhân thấy với đức tin bền vững vào Lời Chúa của cô, tôi thấy cô không cần phải chờ tới lúc kiếm được nhiều tiền như trước đây cô hằng ao ước, để cô có thể tổ chức đám cưới thật linh đình với chàng thanh niên mà cô yêu thương hết lòng, rồi hai vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật ở một vài nước ngoại quốc, trong đó có Hoa Kỳ, thì điều đó hoàn toàn không cần thiết, miền sao hai người phải giữ lời thề hứa yêu thương nhau trọn đời, đám cưới càng đơn giản bao nhiêu thì càng ý nghĩa bấy nhiêu và khi được tại ngoại, nên cưới nhau sớm chừng nào tốt chừng ấy, qua thủ tục pháp luật làm giá thú ngoài đời và qua phép bí tích hôn phối được cử hành trong Ngôi Thánh Đường Công Giáo, đó mới là 2 điều tối quan trọng cho cô cần ghi nhớ những lời tôi khuyên cô và xin Thiên Chúa toàn năng ban phép lành cho cô.

Nói tóm lại,sự việc cô nữ luật sư này bị rút giấy phép hành nghề luật sư vô thời hạn định (Indefinite Disbarment), không có gì là điều xa lạ dối với tôi, vì qua kinh nghiệm hơn 32 năm đặc trách Luật Sư Đoàn Liên Bang Hoa Kỳ tại tiểu bang Oklahoma (Over 32 years in charge of US Attorney Admissions in Oklahoma) và để tuân thủ lệnh cấp trên ban xuống, tôi đã trực tiếp tiến hành những thủ tục hành chánh pháp lý, tạm rút giấy phép hành nghề của một số luật sư vi phạm nội quy hành nghề luật sư, không được phép hành nghề luật sư trong một thời gian dài hay ngắn hạn (Long or short suspension), hoặc không được phép hành nghề luật sư vô thời hạn (Indefinite time). Do đó, câu chuyện của cô nữ tù nhân này có thể được ví như câu nói của Cha Ông chúng ta là: Sinh Nghề Tử Nghiệp, cô này sinh ra làm nghề luật sư nhưng cũng thân liệt danh bại vì nghề luật sư của cô. Trái lại có một câu chuyện thật xẩy ra ở Hoa Kỳ được tiết lộ mới đây trên báo chí, mà nội dung của câu chuyện này hoàn toàn mang ý nghĩa trái ngược hẳn với nội dung của câu chuyện vừa kể trên đây, thay vì câu chuyện nữ luật sư tù nhân trên đây là Sinh Nghề Tử Nghiệp, thì câu chuyện dưới đây lại là Tử Nghiệp Sinh Nghề như sau:

Một nam tù nhân trẻ tuổi, mới 23 tuổi, bị nghiện xì ke ma túy và anh cùng với người bạn thân lớn tuổi hơn anh, xâm nhập vào trong ngân hàng, dùng súng uy hiếp các nhân viên đang làm việc tại đây, để cướp được một số tiền khá lớn, nhưng 2 người vừa bước chân ra khỏi cửa ngân hàng định tẩu hoát, liền bị nhân viên công lực bao vây chung quanh ngân hàng, bắt 2 đương sự tại trận và 2 đương sự đều lãnh án ở tù nhiều năm. Riêng anh tù nhân trẻ tuổi, trong những năm ở tù, anh đã dùi mài khảo cứu về luật pháp trong thư viện của trại tù và ngay sau khi ra khỏi tù, anh đã cắp sách trở lại trường học để lấy được bằng cử nhân và tiếp theo anh học thêm 3 năm nữa để lấy bằng tiến sĩ luật khoa và trở thành luật sư và cũng là giáo sư trường luật thuộc một đại học nổi tiếng ở Hoa Kỳ, đúng như câu nói: Có công mài sắc có ngày nên kim và trường hợp của anh tù nhân này xẩy ra trái ngược lại hẳn trường hợp của nữ luật sư vừa kể trên, một đằng luật sư trở thành tù nhân, đằng khác tù nhân trở thành luật sư kiêm luôn giáo sư trường luật.

                     

                                                                                                      PT Nguyễn Mạnh San



-----


TO LIVE BY THE SWORD AND DIE BY THE SWORD
Memoir -Deacon San  Manh  Nguyen

On the occasion of the recent attendance of the International Congress on Prisoners held in Costa Rica, a Latin America country, from April 26 to 28, 2017, several participants from free and democratic countries around the world came to participate, and none from three countries: North Korea, China and Vietnam; the absence of representatives from these three countries is understandable, and needless to explain. I was the only Vietnamese National present in the Congress, and when the Head of the Organizing Committee introduced the names of the countries attending the Congress, being concerned that people may misunderstand the country which I represented, he automatically introduced me as a US citizen and being one of the speakers of the US Panel Guest Speakers. Soon after, I thanked him for the accurate introduction of my citizenship in front of the attendees.
 

C:\Users\tqnguyen\Desktop\SanNguyen\Pic_153.jpg

 

During the three days of the International Congress on Prisoners, the second day was dedicated to the attendees for visiting the woman prisoner camp. Our group of 40 people was divided into three teams, each team visiting one of the compounds of the woman prisoner camp. Before we came in direct contact with the inmates, a female employee, on behalf of the Prison Director, talked briefly about the main features of the woman prison camp, that there is no death penalty in Costa Rica,the longest serving time is 50 years and particularly the woman prison camp includes two types: one for those pregnant before the imprisonment and the other for those pregnant while in prison, each was given a separate room, and after giving birth, the mother is entitled to raise her child right in the same room until the baby is reaching 3 years old.  After that, if his or her father or a family member does not take the child home for raising him/her, the government would put him/her in an orphanage.


While our group was directly meeting with about 20 prisoners, incidentally, among these female prisoners, a woman over 30 years old, suddenly ran to me and wanted to talk to me for seeking my advice before she will be released from prison within three years according to the Costa Rican government's leniency parole process that she will be granted. She confided in me that she was a Catholic and that she was a lawyer in this country. She practiced law for more than a year. Three years ago, she was sentenced to 18 years in prison for falsifying a will in which a father intended to give his properties to his children, and one of them is her client. The client promised to give her 40% the value of the fortune. The story happened as follows:


She loved a boy, her high school sweetheart, he was a poor child, his mother is a single woman; he had to drop out of school before finishing high school to work as a bricklayer to take care of his young and beautiful mother, who was bed ridden because of her hemiplegia. While she, the female prisoner - a former lawyer, continued to finish high school, and soon after graduation she enrolled in Law school, then she earned a Jurist Doctor degree. She opened her private law practice. As a young lawyer who had just graduated from Law school, lacking experience in the profession, she had very few clients asking her to defend them in the Court; but she still hoped that in a near future, she might win a big lawsuit in Court, and she would make a lot of money, so she could have a great wedding party inviting relatives, friends, colleagues to enjoy of the day when she marry with the poor bricklayer, the most beloved husband, with whom she would swear faithfully for their whole life even in sickness or in poverty, and both of them would have a honey moon in Europe and USA. Then her wish was almost coming true, as she has been longing for, suddenly one day, a son of a millionaire came to her office asking her to write a will. He told her that his father passed away last night and he left no will to divide his assets and cash to the only two surviving sons: his eldest brother and him, the youngest son, who is 10-year younger than his brother who have been married for a long time, and he asked her to write a will stating that all of the assets and cash would be given to him. As soon as she thought out of her plan as mentioned above, she accepted to write a fraud will, that meant she was forging his father's signature; she was concerned that his father might have made a will and hid it somewhere in the house and nobody could find it, or he would have given the will to somebody to keep it, and the family members did not know. In avoiding such circumstance and to protect herself and her client from being prosecuted under the criminal law for collusion between her and the client for making a false will, along with the two false witnesses who signed on the will, she put down in large letters “The Last Will” on the front page of the will. But God knew, the prosecutor charged her in Court that she had master minded the falsification of the will with concrete evidence, and the confession of the client himself in front of the Court that she had made false will for the litigant so he would be entitled to all the inheritance of his father. The litigant also presented to the Court a signed agreement between the litigant and her clearly specifying that the sum of the total value of existing assets, investments in special government and private funds, and all money deposited in the bank accounts of his father, and the huge sum of cash and properties as listed above would go to only one person who is the litigant. The agreement also stated that, after deducting the costs of executing the testament, all the remaining resources from real estate to cash must be divided by a ratio of 6/4, 60 percent for litigant and 40 percent for his attorney. She, the female attorney, told me that after paying income tax on the 40%that she would earn, she would still get a large sum of money estimated to be equivalent to $4 million.  She also said that with the amount of cash she would be able to pay for a magnificent wedding party as planned, they could go on honeymoon to several countries, and still can afford to buy a spacious and comfortable house without borrowing any money from a bank.  However, her dream did not come true, as I presented at the beginning of this story she was sentenced to 18 years in prison for forgery of probate papers of a will. However, she was still fortunate, after three years in prison with good behavior, the Case Reviewing Board reviewed her case and granted her a probationary status at home after she completing six years in prison.  As we leaving the prison for the hotel, before I said good-bye to her, she asked me to give her an advice; and I told her that: Even though she was a criminal offender and lost her law practice; but once she getting out of jail, with the sound experience of a practicing lawyer, she could easily find a research job in a law firm, where she would dedicate her time in review and research of case law and prepare the pleadings for eloquent trial lawyers who represent the firm in defending clients of the firm in the Court.  These lawyers do not have time to look up and review legal documents and to write their own statements, they need an assistant attorney to do the work. Considering her strong faith in God's Words, I recommended her not to wait until she can earn so much money, as she had always hoped for, in order to hold a big wedding with the young man whom she loved wholeheartedly, and to go on a honeymoon in some foreign countries, including the United States; it is absolutely unnecessary; the important matter is the couple must keep their vows to love each other forever. The simpler the marriage, the more meaningful it is, and when she is out of the prison, they should get married as soon as possible, through legal procedures of getting a marriage license and through the sacramental marriage with the vows taken in a Catholic Church. Those are the two most important recommendations that she has to memorize and I prayed the Almighty God to bless her.


In short, the fact that this lawyer has been indefinitely disbarred, is no stranger to me; since over 32 years of experience in charge of the US. Attorney Admissions in Oklahoma, and to comply with the order, I directly handled legal and administrative procedures for withdrawing the licenses to practice law of the lawyers, who violated the rules and regulations of practicing laws, for long or short suspensions, or indefinite disbarment. Therefore, the story of this female prisoner could be comparable to our forefathers' saying:“to live by the sword and die by the sword”, she was born then became a lawyer, but the law profession has failed her badly. On the other hand, there was a true story occurring in the United States and recently revealed in the press; however, the content of the story is completely in contrary to the content of the story above.  Rather than dying by the “sword”, it actually helped him succeeding in life.


A young male prisoner, 23 years old, a drug addicted, he and his partner, who is older than him, made a force entry into a bank, using guns to intimidate the employees working there, they robbed a large sum of money, but when stepping out of the bank for escaping they were immediately surrounded and arrested by police, and they were sentenced to prison for several years. For the young detainee, during his years in prison, he spent time in the prison's library to study Law. Immediately after being released from the prison he went back to school and earned his Bachelor's degree. Then he continued on for another three years to get his doctorate in Law and became a Law professor at a famous university in the United States.  This story exemplified a Vietnamese proverb: “With time and effort one can transform an iron bar into a needle”; the meaning is equivalent to an U.S. proverb: “Where there’s a will, there’s a way”.  This story is contrary to the case of a female lawyer in Costa Rica mentioned above: a lawyer became a prisoner, and in this case, a prisoner became a lawyer and a law school professor.

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tác phẩm Metamorphosis, tạm dịch Biến Dạng của Franz Kafka mở đầu bằng một trong những câu văn gây ám ảnh nhất trong văn học thế giới: khi Gregor Samsa thức dậy và phát hiện mình đã biến thành một con côn trùng khổng lồ. Không có lời cảnh báo, không có lời giải thích, không có sự chuẩn bị kịch tính nào. Cú sốc đến ngay lập tức – và đó là thiên tài của Kafka. Ông không dẫn dắt người đọc bước nhẹ nhàng vào cơn ác mộng của Gregor Samsa. Ông ném độc giả của ông thẳng vào đó, buộc chúng ta phải đối mặt với sự phi lý của sự tồn tại mà không có sự an ủi của logic hay lý trí.
Sự thật là nạn nhân không “bám theo ICE suốt cả ngày” như Kristi Noem đã nói. Cô bị bắn khoảng 9 giờ 30 phút sáng, trên đường quay về sau khi chở con trai cô đến trường học cách đó vài ngã tư đường. Hôm nay, tờ New York Times và Washington Post đã có video và bài phân tích chi tiết những gì xảy ra thông qua tất cả video nhân chứng ở hiện trường. Hai tờ báo lớn chỉ ra mỗi phát súng của đặc vụ ICE bắn ra ở góc độ nào, có thật sự vì gặp nguy hiểm tính mạng hay không.
LTS: Biến cố Venezuela sau vụ bắt giữ Nicolás Maduro đang làm rúng động toàn vùng Nam Mỹ. Trong bối cảnh ấy, bà Delcy Rodríguez, 56 tuổi, vốn là phó tổng thống dưới thời Maduro, đã được Tòa án Tối cao và quân đội Venezuela đưa lên nắm quyền lâm thời. Bà cũng là một nhân vật từng được Washington ngỏ ý đối thoại trước đây. Sự kiện này đặt ra câu hỏi: Phải chăng đó là bước đầu của sự "chuyển quyền trong nội bộ," hay chỉ là hồi kế tiếp của cùng một vở tuồng?
Cuộc tấn công và bắt sống vợ chồng Tổng thống Nicolás Maduro ngay trên lãnh thổ Venezuela trong ngày cuối tuần đã trở thành một sự kiện chính trị thế giới hàng đầu khi bước vào năm mới 2026 này. Trong khi những đồng minh của Donald Trump ca ngợi và ủng hộ chiến dịch quân sự này thì ngược lại, một số câu hỏi cũng đã được đặt ra là, liệu một cuộc tấn công quân sự vào Venezuela, một quốc gia không mang tính đe dọa trực tiếp và hiển hiện đến an ninh quốc gia Hoa Kỳ, có được thông báo và sự chuẩn thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ theo hiến pháp? Cũng như một chiến dịch quân sự và bắt sống một nguyên thủ quốc gia khác trên lãnh thổ một quốc gia có chủ quyền như Venezuela có đúng với nguyên tắc ngoại giao và công pháp quốc tế hay không?
Người đàn ông lê những bước chân nặng nề giữa hai triền núi mù sương. Gió và bụi cát làm mái tóc dài của ông ta rối bời. Chiếc khăn choàng và áo măng-tô có vẻ không đủ ấm, nên gương mặt hốc hác, mệt mỏi, lấm lem những vết đen như vừa chui ra từ mỏ than. Rồi ngay sau đó, ông ta xuất hiện trong một quán nước, ngồi bên chiếc bàn có ly trà nóng bốc khói nghi ngút trên tay, mắt nhìn xa xăm ra cửa. Một tiếng hát khàn, đục, nặng như những vách núi hai bên đường ông ấy đang đi, vang lên.
Sau khi bài “Chúng Ta Sống Sót” đăng tuần qua, Việt Báo nhận được nhiều hồi âm hơn thường lệ: tin nhắn, điện thoại, thư điện tử. Có người quen, có độc giả chưa từng gặp. Nội dung không khác nhau mấy. Phần lớn là sự đồng cảm. Có người nói đọc xong thấy nhẹ lòng, vì biết mình không phải là kẻ đơn độc nghĩ như thế. Có người gửi lời cảm kích khi có người nói hộ tiếng nói lòng mình. Nhưng điều đáng chú ý không nằm ở nội dung, mà ở cách người ta nhắn gửi hồi âm. Tất cả đều chọn nói riêng. Không bình luận công khai. Không chia sẻ kèm ý kiến. Họ đi bằng “cửa hậu”. Lý do dễ hiểu: không muốn bàn chuyện chính trị nơi công cộng, nhất là trên mạng xã hội — nơi một câu nói có thể bị chụp mũ nhanh hơn tốc độ người ta kịp giải thích mình muốn nói gì.
Năm 2025 đi qua trong chiếc bóng của Donald Trump. Vị tổng thống ồn ào này, với cách hành xử phá bỏ mọi khuôn thước, đã làm xoay chuyển trật tự thế giới: khiến các nền kinh tế lên cơn sốt, nhưng cũng đẩy đồng minh Âu châu phải chi nhiều hơn cho quốc phòng. Bước sang 2026, khi “cơn lốc Trump” vẫn còn cuộn, đây là mười điều đáng dõi theo.
Năm 2025 đang khép lại. Không tổng kết. Không lời ca tụng. Chỉ lặng lẽ như một người vừa đi qua nhiều mất mát — chẳng còn hơi sức nói thêm điều gì. Nhìn lại — năm 2025 không dạy ta cách thắng, mà dạy ta cách không ngã gục. Chúng ta sống sót — vì thói quen nhiều hơn hy vọng. Quen giá cả leo nhanh hơn đồng lương. Quen nhìn nhau bằng ngờ vực hơn cảm thông. Quen tin dữ đến sớm hơn cà phê sáng. Quen mỗi ngày đều phải chọn một nỗi lo để mang theo, bởi không ai ôm nỗi chừng ấy đổ vỡ vào lòng cùng lúc.
Con người ở bất cứ nơi nào trên thế giới cũng có quyền được hạnh phúc và tạo ra hạnh phúc. Nó giống như dưới bầu trời có thể xảy ra trận không kích bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, nhưng người Ukraine vẫn có thể khảy lên tiếng đàn Bandura. Một năm qua, ai trong chúng ta không mệt mỏi với những dòng chảy đầy bụi bặm, thoát ra từ một gánh xiếc nghiệp dư, mang theo những chất dơ của hận thù, ích kỷ, tham vọng, độc tài. Những ngày cuối cùng của năm 2025, hãy nói về Lửa Và Tro (Avatar: Fire and Ash), thưởng thức siêu phẩm giả tưởng của James Cameron, để cùng khép lại một năm ngộp thở của nước Mỹ, và cùng chiêm nghiệm một điều mà nước Mỹ đang cố tình lãng quên.
Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.