Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sinh Hoạt Cộng Đồng: Những Gương Mặt Xinh Đẹp Của Tết Nhi Đồng Queensland -

10/10/200500:00:00(Xem: 5235)
Đã lâu lắm rồi, tôi hầu như rất ít tham gia các sinh hoạt cộng đồng, dù trong lòng vẫn rất thiết tha, rất muốn... Già rồi, chỉ còn sức để trông cháu hay đưa vợ đi chợ. Mọi sinh hoạt cộng đồng đều trông cậy lớp trẻ đầy nhiệt huyết, năng động và trình độ cao. Thế mà bỗng dưng gần đây tôi lại bị lôi cuốn vào một chuyện, nghe qua đã thấy xúc động: Cùng nhau làm Tết Nhi Đồng!
Tôi là một cựu lính già, tất cả những gì trong cơ thể của tôi đã cũ hết rồi. Tất cả những lễ lạc có tính cách công cộng không còn thích hợp với sức vóc tôi nữa. Nhưng vì niềm vui và hạnh phúc của các cháu trong ngày Tết Nhi Đồng truyền thống của dân tộc, nên tôi ngồi lại với anh em. Anh em đây là các đại diện các hội đoàn, đoàn thể và cá nhân hảo tâm. Thấy ai cũng sốt sắng, tôi cũng mạnh bạo cùng “góp sức” với anh chị em dù rằng tôi biết tổ chức lễ Tết Nhi Đồng nhiễu nhương lắm.
Buổi họp đầu tiên tôi rất vững tinh thần khi thấy có nhiều vị trẻ và có trình độ, hăng hái gánh vác nhiều chuyện nặng nhọc. Phần tôi thì bị gán vào “chức” Thư Ký, một chức vụ tương đối nhẹ nhất. Nhẹ thì có nhẹ thật, nhưng tôi khó có thể chu toàn được nhiệm vụ nếu không có cô Ngọc Anh kiêm điều hợp viên, Nguyễn từ Hương Mai phụ trách về đối ngoại.
Sau buổi họp kế tiếp thì công việc mới bắt đầu thấy khó khăn. Biết bao nhiêu chuyện cứ từ từ lòi ra. Thời xa xưa, tôi cũng có sinh hoạt những lễ hội như thế này, nhưng không biết những khó khăn như hiện nay. Tôi không biết anh chị em có lo lắng không" Tôi thì lo dữ lắm. Tánh tôi có cái dở là có việc gì, dù nhỏ mọn cũng hay lo. Lần này, việc không nhỏ chút nào, không biết tất cả kham nổi không" Không lo sao được, chúng tôi hầu như những người chưa từng tổ chức Tết Nhi Đồng và bắt đầu từ số không to tướng.
Gần đến ngày lễ hội, chúng tôi được một mạnh thường quân đến hợp tác. Đó là cô Tuyết Minh. Với số tiền nhỏ nhoi chúng tôi quyên góp chỉ ước vọng mỗi phần quà chỉ có một cái bánh Trung Thu, một lồng đèn giấy nhỏ, vài cái kẹo. Khi có cô tham dự, phần quà của mấy em được nâng thêm 500 phần gồm có từ 7 tới 8 món quà bên trong với bao bì đẹp đẽ. Cô Nguyễn Từ Hương Mai nói nhỏ với tôi: “Anh Vượng à, chúng ta chưa bao giờ mơ tưởng phần quà như thế”. Cô Nguyễn Từ Hương Mai gãi đúng chỗ ngứa của tôi. Tôi liền nói lớn: “Hoan hô cô Tuyết Minh”. Mọi người vui vẻ vỗ tay. Chưa hết, cô Tuyết Minh còn bảo trợ mướn một người hề Úc, mướn người vẽ mặt cho các em và mỗi em có một bong bóng bay. Xin nói thêm là bong bóng bay để trang trí sân khấu và nơi phát quà cho các em là của anh Kiệt thuộc Liên Minh Dân Chủ VN. Viet Visions cũng vào cuộc với hai thùng bong bóng và 300 cái lồng đèn, ngoài ra cũng phụ giúp trong phần phân phát quà. Ông Bảy Đức ngoài công sức đi quyên góp cũng phụ họa thêm 200 cái lồng đèn và 500 đồng tiền mặt. Ông Sách, đại diện cho đài 2VNR Radio cũng ủng hộ một số bong bóng và một số tiền mặt cùng trang trí sân khấu. Hội V.A.A.N. phụ trách vẽ mặt.
Cũng trong dịp này em Lê Mạnh Hùng vui mừng cho biết đã hoàn tất việc gọi trò chơi của người chuyên nghiệp, mướn bàn ghế, thùng rách, lều, nhà vệ sinh, và đã tìm được người bảo trợ cho việc bắn pháo bông.
hững người có mặt nghe vậy, đều hớn hở, sung sướng. Thấy ai cũng cực nhọc và hảo tâm, tôi đâm ra ngượng. Với “chức” Thư Ký nhẹ nhàng, quả thật không cân xứng với những việc của những người khác chút nào. Chắc tôi phải nhận thêm việc gì cho cân bằng. Chụp hình để báo cáo cho City Council" Việc này chả có ai khiến tôi cũng làm. Thôi thì nhận việc hốt rác vậy" Việc này chả cực nhọc gì, chỉ cần chút chịu khó. Vâng tôi đã xung phong hốt rác. Vừa xung phong thì có nhiều người xung phong theo trong đó có mấy cô ở Hội V.A.A.N, vợ chồng anh Bắc, cô Hảo. Thế là tôi đương nhiên làm Trưởng Ban Hốt Rác.
Đến ngày lễ hội, tất cả hẹn nhau 9 giờ sáng để lo mọi thứ, nào là trang trí sân khấu, xếp bàn ghế v.v… Những việc này hoàn toàn không dính líu gì tôi. Ở nhà cũng ngượng. Thế là mò ra Ducie Park, nơi làm lễ hội. Vừa đến nơi thì đã có nhiều anh em đã đến đó rồi. Vài thành viên trong Ban Xử Lý Thường vụ Cộng Đồng cũng ra phụ giúp và cho mượn những thứ mà chúng tôi không tìm đâu ra. Thì ra anh em cũng lo lắng đâu thua gì tôi" Mọi người vừa làm, vừa cười nói vui vẻ. Nhưng còn cái lo chót là trời mưa. Đài khí tượng đã dự báo hôm nay trời tốt. Dù tin đài khí tượng, nhưng lo vẫn lo. Người lo khác, không trong Ban Tổ Chức chúng tôi là ông Nghị Viên Les Bryant. Hơn 10 giờ sáng ông tới hỏi han vài điều rồi thòng một câu: “Hy vọng hôm nay không mưa”. Ông lo cho chúng tôi bị trở ngại, mấy em nhỏ sẽ mất đi ngày vui dành riêng cho mấy em. Chúng tôi ngồi lại với nhau là để cố gắng không làm mất ngày vui đó. Tôi tin ông trời chắc chắn thấy điều đó.
Quả như dự báo thời tiết thông báo, trời chiều rất tốt. Mọi việc của Ban Tổ Chức tuần tự hoàn tất. Điều tôi choáng ngộp là phần quà của các em. Một chiếc xe tải lớn do anh Châu Kim Ngọc lái, chở những thùng quà đến nơi sẽ phân phát. Những vị có trách nhiệm tới khiêng xuống, đồng thời những em nhỏ từ đâu cũng có mặt. Có lẽ các em là thành viên của Viet Visions thì phải" Tôi cũng xía vào, liền bị em Đáng bên Việt Nam Quốc Dân Đảng chê tuổi già của tôi. Chà cái này va chạm nặng à nghen. Thế ông Ba Lang bên Phong Trào Phục Hưng thì sao" Ông ấy tuổi đời cao hơn tôi, cũng hùng hục khuân vác đâu thua gì ai. Cô Tuyết Minh, cô Trưởng Ban Tổ Chức Đặng Tuyết Loan, liễu yếu đào tơ, cũng “chuyển hàng” vùn vụt thì sao" Nói vậy chứ trong chốc lát tôi cũng oải, lấy cớ lấy máy chụp hình chụp cảnh này.
Khi tôi trở lại thì choáng ngộp những phần quà được bày biện trên bàn. Với 21 bàn cho 9 đường để phân phối cũng không đủ chứa những phần quà với những bao bì đẹp đẽ, phải để nguyên thùng và nhét dưới gầm bàn, chưa nói những phần quà đặc biệt dành riêng cho những em trình diễn được xếp trên ba bàn trước sân khấu. Với lượng quà như thế này, không biết những vị phụ trách phải mất bao lâu để hoàn tất" Tôi thầm hoan hô những vị đó.
Còn lâu đến giờ khai mạc lễ hội, trò chơi của người chuyên nghiệp bắt đầu mở nhạc và hoạt động. Rải rác các em tới sớm vào chơi những trò chơi này. Chú hề từ đâu tới với khuôn mặt được vẽ như luôn luôn vui vẻ với nụ cười của… hề. Chú đến các em nhỏ để chọc phá, biểu điễn những trò của chú. Có vài em, chú hề đi tới đâu các em theo đó để coi chú hề… giở trò gì nữa đây.

Tôi dạo qua những lều được dựng cạnh sân khấu, được biết, có một gian hàng bán thực phẩm của chị Hải, một lều của cứu thương và cảnh sát, một lều dành cho hai toán vẽ mặt do hội V.A.A.N và cô Tuyết Minh hỗ trợ và một lều nơi phát lồng đèn. Phải công bằng mà nói, việc phát lồng đèn, vẽ mặt và bong bóng bay là ba khâu làm việc cực lực, hầu như từ trước buổi lễ cho đến phát quà. Bên khâu bong bóng khởi đầu thì có vẻ “nhẹ nhàng” dễ chịu. Thế rồi bình gas to tướng cũng hết, người phụ trách phải dùng “gas miệng”. Tôi phải phục hai ông Úc phụ trách việc này. Hai ông đã chiều mấy bé nhỏ đến chậm mà ráng thổi hết cái này sang cái khác. Gương mặt của họ luôn tươi tắn, và nụ cười của họ chỉ ngưng khi ra sức thổi cho cái bong bong to hết cỡ.
Gần đến giờ khai mạc, quan khách đến do ông Phan Lương Qưới và cô Nguyễn Từ Hương Mai hướng dẫn. Đồng hương tham dự đã đông với con em ăn mặc đẹp đẽ. Có những trẻ mặc sắc phục Việt Nam trông dễ thương quá.
Đến giờ khai mạc, thật tình mà nói, những thủ tục như thế này các bé nhỏ không hứng thú gì mấy, nhìn vào mấy trăm cái ghế, người lớn đã chiếm gần hết rối. Sau những bài phát biểu của qúy vị Trưởng Ban Tổ Chức, ông dân biểu Henry Palaszczuk, Bộ trưởng Natural Resources and Mines, Ông Norm Wyndham đại diện thị trưởng thành phố Brisbane, Nghị viên Les Bryant, là một học trò trường Trưng Vương lên đọc một bài về Trung Thu , rồi tới phần trình diễn quốc phục Việt Nam. Trong tất cả tiết mục, có lẽ tiết mục này hấp dẫn… người lớn nhất. Các em bé trong đó có hai em Úc chánh cống với y phục rực rỡ , gương mặt thơ ngây lên khán đài. Các khán giả người lớn túa đến trước khán đài để nhìn các bé cho rõ hay để chụp hình. Không biết cuộc thi hoa hậu có cảnh “loạn” này không, chứ các em trình diễn y phục tối hôm đó đều được cái hân hạnh này. Cuộc trình diễn chấm dứt và bé nào cũng được nhất cả, nên phần quà đều như nhau. Một hình ảnh mà tôi ghi lại không kịp vì vướng khán giả, là vài em bé không thể xách nổi phần quà của mình, đành phải kéo lê đến cầu thang để thân nhân “bê” giúp.
Phần trên khán đài tạm ngưng, để các bé rước đèn. Theo chương trình mà chính tôi có viết trong thư mời là có lân dẫn đầu lễ rước đèn Trung Thu. Giờ cuối được biết lân bịnh. Có cái kẹt là bác sĩ thú y ở Úc chưa hề chữa bịnh lân nên lân không thể lết tới chung vui với mấy em. Dù sao đi nữa tôi chưa hề nghe mấy em phàn nàn hay thắc mắc, chỉ nghe người lớn thôi... Mấy em nhỏ cầm đèn rạng rỡ đi vòng vòng do mấy em Hướng Đạo hướng dẫn. Nhìn mấy em tung tăng mà tôi thèm. Tôi biết chắc, những em bé ở VN chẳng thể nào có được niềm vui đồng đều như ở đất Úc này. Ở đây, các em được đối xử như nhau, và luôn được nuông chìu hàng đầu.
Kế tiếp là bắn pháo bông. Tôi không biết mục này mấy trẻ thích không chứ người lớn thì thích lắm. Cháu nội tôi thì “thỏ” quá. Vừa ôm chặt lấy mẹ, hai tay bịt kín tai, mặt hướng nơi khác. Xong mục bắn pháo bông cháu nội tôi cũng trong tư thế đó. Mẹ nói gì cũng nhất định không nghe.
Chương trình giúp vui tiếp diễn, thế nhưng những khán giả nhỏ lẫn lớn “thờ ơ”. Một số đã đổ xô tới nơi phân phát quà. Anh điều hợp viên Nguyễn Hữu Nam phải gân cổ trên phóng thanh mời gọi mọi người trở lại coi văn nghệ, vì chưa tới giờ phát quà. Một số trở lại, một số vẫn “kiên trì” xếp hàng. Sau được biết là mấy em bé lo lắng không có quà mà mấy em lại muốn tung tăng nên nhờ cha mẹ xếp hàng trước.
Thế rồi phần phát quà cũng tới. Ối chao ơi, giờ tôi mới chứng kiến được trẻ con sao đông thế này. Việt Úc đề huề trong phút này. Quí vị phát quà cứ phát liên tục, không kịp nghe lời cảm ơn của mấy trẻ. Mấy trẻ nhận quà, vui thích ra tìm nơi trống mở ra coi, có trẻ còn coi phần quà của bạn có khác gì của mình không. Mấy trẻ Úc cũng thế. Mấy trẻ rạng rỡ qua gương mặt được vẽ ngộ nghĩnh mở quà khoe bố mẹ. Đã lâu lắm tôi mới thấy những gương măt đẹp đẽ đông như thế. Rồi đây, mấy trẻ này biết đâu là rường cột của nước Úc mà cũng có thế là rường cột của nước Việt Nam Tự Do"
Đợt bắn pháo bông thứ hai báo hiệu cho cuộc vui của mấy em bé chấm dứt. Nhưng chúng tôi vẫn chưa tàn “cuộc vui”. Phần của người nào, người đó lo. Mấy em võ sinh trong võ đường Việt Võ Đạo cùng sư phụ Hoàng Sự sau khi biểu diễn xong, không có phần nào “cuối chương trình" thế mà cũng nhảy vào cuộc, nhanh chóng xếp gọn ghẽ 21 cái bàn và nhổ mấy cọc làm đường phân phát quà.
Phần tôi lo thu nhặt rác rưởi vung vãi khắp nơi. Đúng ra phần này “theo chương trình” thì để sáng hôm sau, vì tánh tôi hay lo nên cố gắng “dợt” qua một vòng để “coi cho được” trước. Vừa mới “ra quân” thì có cả chục người phụ họa, trong đó lại cũng có các võ sinh Việt Võ Đạo nữa. Thế là trong chốc lát đã thủ tiêu hết những gì “thấy được” trên sân cỏ dưới những ngọn đèn lờ mờ.
Sáng hôm sau, chưa đến giờ hẹn cả chục người đã tới thanh toán nốt phần rác còn lại. Họ vừa nhặt rác vừa đùa giỡn. Đây là những “đứa trẻ” từ 4 bó đến 7 bó. Họ nô đùa hồn nhiên làm tôi cũng cảm thấy trẻ lại. Anh Võ Ngọc Bé bề bộn trong lễ cưới của ai đó cũng góp mặt với anh em từ hôm trước đến hôm nay, để rồi anh về sớm tiếp tục việc riêng. Vợ chồng anh Bắc, cô Hảo vất vả suốt hôm qua, hôm nay cũng có mặt. Ông Lê Huy Lượng chả có dính líu trong Ban Tổ Chức cũng góp một tay, Ông Phan Lương Quới thì không thể vắng mặt được rồi. Chính ông phải tải lượng rác to lớn vào bãi rác. Chỉ trong vài giờ, Ducie Park đã trở lại khang trang như cũ. Chúng tôi chưa chia tay vội. Chúng tôi còn nhiều chuyện để vui đùa nhau. Đây là dịp hiếm hoi chúng tôi có cuộc họp mặt vui vẻ như thế này.
Sau vài ngày “dưỡng sức”, tôi ôn lại những gì đã qua, ngoài những gương mặt thơ ngây xinh đẹp, những vị góp sức để hoàn thành lễ hội Tết Nhi Đồng cũng có gương mặt dù nhăn nheo theo thời gian cũng xinh đẹp không kém. Họ đã làm một việc chưa từng có chút kinh nghiệm nào. Ai chê trách điểm này, điểm nọ. Tôi thì không. Tôi hoan hô họ. Tuy nhiên, tôi nhớ là không ai hẹn gặp lại năm sau, vì ai cũng tin tưởng, khi đó, cộng đồng người Việt tại Queensland đã có được một Ban Chấp Hành mới, xứng đáng với niềm tin và lòng kỳ vọng của đông đảo đồng hương...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.