Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Nhiều Tay Khiến Vỗ Nên Kêu

20/04/201600:00:00(Xem: 4621)

Từ hồi năm 1965 trở đi, nhóm anh chị em trẻ chúng tôi làm việc tự nguyện trong Chương trình Phát triển ở các Quận 6, 7, 8 Saigon, thì phải thường xuyên phân công với nhau mà đi hội họp với bà con trong các xóm hẻm, để bàn thảo về công việc cải thiện môi trường ở địa phương, cụ thể như việc đặt đường cống thóat nước, chinh trang các con hẻm lầy lội v. v...Chúng tôi phải vận động để bà con ngồi lại với nhau, để cùng hợp tác trong công việc có ích lợi cho tập thể cộng đồng. Người thì góp công sức lao động, người thì góp tiền bạc mua sắm vật liệu, để hòan thành các dự án cải tiến cụ thể này.

Trong những dịp hội họp với bà con như vậy, một trong những câu nói chúng tôi hay sử dụng là như thế này: Xin bà con vui lòng góp công, góp sức vào công tác này. Việc công ích cho cộng đồng, thì mỗi người kẻ ít, người nhiều mà cùng tham gia vào, thì nhất định chúng ta phải thành công thôi. Rõ rệt là “Nhiều tay, thì khiến vỗ nên kêu mà!” Và quả thật, cái lối nói đơn giản, bình dân như vậy, thì dễ lọt tai của quần chúng lao động lắm.

Có thể nói là trong suốt 6 năm say sưa với công việc vận động quần chúng dấn thân tham gia vào công việc cải tiến dân sinh như thế, anh chị em cán bộ tự nguyện chúng tôi đã phải tổ chức đến hàng ngàn các buổi họp với bà con khắp trong ba quận nói trên. Nhất là sau vụ Tết Mậu Thân 1968, chúng tôi phải lo việc tổ chức tái thiết lại đến 8000 đơn vị gia cư trong 20 khu rải rác khắp trong 3 quận, vốn là cửa ngõ của bộ đội cộng sản xâm nhập từ miệt Long An, Cần Giuộc vào thành phố, khiến cho số nhà bị phá hủy lên đến cả mấy vạn đơn vị. Cái khó nhất là nhiều khu vực không bị phá hủy bình địa, mà vẫn còn lại một số căn nhà còn nguyên vẹn, lởm chởm lọt vào giữa khu đa số nhà cửa đã bị phá hủy nặng nề. Vì vậy, công việc tái thiết của tòan khu vực như thế theo một sơ đồ chỉnh trang sao cho có đường ra, lối vào đúng theo tiêu chuẩn đô thị hóa, thì phải phá hủy cả những căn nhà còn lại đó. Điều này, hầu hết các gia chủ thì phản đối không chịu cho đập bỏ căn nhà của mình. Cho nên chúng tôi phải rất vất vả mới thuyết phục được các gia chủ này bằng lòng cho Ban Tái Thiết cuả điạ phương cho ủi sập nhà mình đi, hầu dễ áp dụng đúng theo sơ đồ tái thiết. Mà muốn có được sự đồng ý như thế cuả gia chủ, thì phải nhờ cậy vào”sức mạnh cuả chính số đông bà con tại điạ phương”, chứ bọn chúng tôi thì không thể tự mình mà làm áp lực, bắt buộc được ai phải nghe theo mệnh lệnh cuả mình được. Đó cũng chính là hậu quả cuả cái chuyện “ Nhiều tay khiến vỗ nên kêu”, mà được dùng làm tiêu đề cho bài viết này vậy.

Nhân tiện, cũng xin ghi ít dòng về sự yểm trợ cuả chánh quyền Việt nam Cộng hoà và cơ quan viện trợ Mỹ USAID cho chương trình phát triển cộng đồng này. Khởi sự thì chương trình được Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ chấp thuận cho phép chúng tôi tiến hành; đồng thời lại giao cho Bộ Thanh niên và Toà Đô chánh làm hai cơ quan bảo trợ. Chánh quyền còn trích từ ngân sách quốc gia một ngân khoản ban đầu là 10 triệu đồng để làm quỹ điều hành; sau này còn cấp bổ túc thêm 20 triệu nữa. Bộ trưởng Thanh niên lúc đầu là Bác sĩ Nguyễn Tấn Hồng, sau đến Kỹ sư Võ Long Triều …, thì đều yểm trợ chúng tôi hết mình. Còn vị Đô trưởng Saigon là bác sĩ Văn Văn Cuả, thì cũng rất tích cực nâng đỡ và yểm trợ công việc cuả anh chị em thanh niên tự nguyện chúng tôi. Vế phiá cơ quan viện trợ Mỹ, thì họ cung ứng vật liệu xây dựng chính yếu như sắt, ciment và tôle khá dồi dào. Tiêu chuẩn cấp phát cho mỗi gia đình nạn nhân có nhà bị cháy là: 10 bao ciment, 10 tấm tôle lợp mái và 50 kilo sắt. Còn các vật liệu khác như gỗ, gạch, cát đá v.v…, thì bà con phải tự túc lấy. Nhưng nhờ việc xây cất nhà liên kế với nhau trong từng lô 10-20 căn một dãy, nên tiết kiệm được vật liệu rất nhiều.

Ngoài ra, cũng phải kể đến sự yểm trợ cuả các tổ chức xã hôi nhân đạo quốc tế khác như cơ quan CARE, CRS (Catholic Relief Service), Tin Lành Á châu (Asian Christian Service) Tin Lành Việt nam (Vietnam Christian Service), OXFAM, Adenauer Foundation, Misereor v.v…là những cơ quan giúp nhiều về huấn nghệ, hay cung cấp thực phẩm và thuốc men cho các nạn nhân chiến cuộc nữa.

Tổng kết lại, thì trong quá trình liên tục họat động trong 6 năm 1965-1971, Chương trình Phát triển các Quận 6,7,8 đã tổ chức cho bà con ở địa phương chỉnh trang được hàng trăm đường hẻm bằng cách đặt đường cống thóat nước,hoặc tráng ximăng, lấp những khúc lầy lội; xây dựng được nhiều cây cầu bắc qua con rạch. Đặc biệt là mở được 2 trường Trung học Cộng đồng tại Quận 6 và Quận 8. Giúp các chùa và nhà thờ mở được nhiều trung tâm huấn nghệ. Công tác lớn nhất là giúp tái thiết được trên 8000 đơn vị gia cư trong 20 khu vực bị tàn phá hồi Tết Mậu Thân như đã ghi chi tiết ở trên.


Chương trình phát triển mà đạt được thành quả như thế, đó chính là do “rất nhiều bàn tay khiến vỗ nên kêu”. Trước hết là do số đông đảo quần chúng nhân dân tại hạ tầng cơ sở địa phương, hàng ngàn hàng vạn người cùng nối vòng tay lớn với nhau để mà thực hiện hàng mấy trăm dự án xây dựng cụ thể ngay trong xóm ngõ của mình. Điều này chỉ có thể được thực hiện do sự chấp thuận cho phép và yểm trợ của chánh quyền cấp trung ương, cũng như cấp địa phương. Rồi đến sự viện trở của USAID cũng như các tổ chức xã hội nhân đạo quốc tế nữa. Dĩ nhiên còn phải ghi ra con số hàng ngàn những thanh niên, sinh viên, học sinh cũng tình nguyện tham gia vào các công tác phát triển đó nữa.

Đây là trường hợp minh họa cho sư “ hợp tác của Xã hội Dân sự với cơ quan Nhà nước” để cùng phục vụ đồng bào tại một địa phương đang gặp cảnh chiến tranh tàn phá nặng nề. Rõ ràng Xã hội Dân sự ở đây đã đóng vai trò “làm đối tác” (counterpart) cùng với Nhà nước, trong việc mưu cầu công ích cho tập thể cộng đồng địa phương. Thiết nghĩ lớp người trẻ hiện nay ở trong nước vẫn có thể xoay xở vận dụng tính sáng tạo và lòng nhiệt thành của mình, để mà cùng phát động được cái phong trào “Tuổi trẻ dấn thân nhập cuộc với đồng bào”, trong ý hướng thực hiện công trình “Nâng cao Dân trí, Chấn hưng Dân khí và Cải tiến Dân sinh”, đúng như nhà cách mạng tiền bối Phan Châu Trinh đã kêu gọi ngay từ hồi đầu thế kỷ XX đó.

Trên đây là những chuyện xưa cũ đã trên dưới 40 năm, trước năm 1975 ở Việt nam. Còn hiện nay trên đất Mỹ, thì tôi được biết có rất nhiều nhóm họat động thật hữu hiệu với sự hợp tác rộng rãi của nhiều tổ chức quốc tế khác nữa. Cụ thể như “Cao Trào Nhân Bản do Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của BS Nguyễn Đan Quế điều hành từ miệt thủ đô Washington DC, thì hiện đã mở rộng họat động chung với các phong trào tranh đấu cho Dân chủ, Tự do, Nhân quyền ở Á châu như Miến Điện, Tây Tạng, Trung Quốc v.v… Tổ chức này lại đã thu hút được nhiều người trẻ mà điển hình là Bác sĩ Nguyễn Thể Bình, cháu ngọai của Trung Tướng Linh Quang Viên, Bác sĩ Đỗ Minh Thiệu, con trai của Luật sư Đỗ Ngọc Phú v.v…Các bạn trẻ thuộc thế hệ thứ hai này mới thật sự có khả năng để đi sâu sát với dòng chính của nước Mỹ (American Mainstream) và nâng cao hiệu quả của phong trào tranh đấu cho Dân chủ và Nhân quyền của Viêt nam trong tương lai gần đây.

Cũng vậy, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt nam với trụ sở chính ở Nam California, thì đã mở rộng sư liên kết với nhiều tổ chức tranh đấu nhân quyền của người Việt cũng như quốc tế, điển hình như Ân xá quốc tế (Amnesty International), Human Rights Watch (Theo Dõi Nhân quyền), Reporters Sans Frontieres (Phóng viên Không Biên giới), v.v…

Cũng nên ghi nhận sự kiện quan trọng khác nữa: Đó là việc Cựu Tổng Thống Tiệp khắc là Vaclac Havel từ năm 2007 đã nhận làm “Cố vấn danh dự” cho Hội Ái Hữu Cựu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo do Thượng Tọa Thích Thiện Minh sáng lập. Đây là một thành công lớn của Hội Ái Hữu trong việc kết hợp được với các nhân vật có tầm vóc quốc tế như vị lành đạo “Phong trào Hiến Chương 77” đã làm nên một “Cuộc Cách Mạng Nhung” góp phần làm xụp đổ chế độ cộng sản ở Đông Âu 20 năm trước đây.

Đấy là những minh họa cụ thể, rất ư lạc quan và phấn khởi của chuyện “Nhiều tay khiến vỗ nên kêu” trên phạm vi quốc tế, giữa thời đại “tòan cầu hóa ngày nay” vậy.

Sau cùng, cũng về chuyện “Vỗ tay”, thì vào thời những năm 60-70 đó, trong các buổi sinh hoạt tập thể thanh niên chúng tôi thường có dịp ca hát chung với nhau theo nhịp điệu rất phấn khởi say sưa, cả một số đông đảo “vừa vỗ tay vừa hát”, khiến tạo được một khí thế sôi nổi, rộn ràng lôi cuốn mọi người tham dự, cùng nhập vào cuộc vui chung, mà có ý nghiã xây dựng rất lành mạnh. Cụ thể là các bài tâm ca của nhạc sĩ Phạm Duy, bài “Gia tài của Mẹ” của Trịnh Công Sơn. Và nhất là các bài hát của nhạc sĩ Du ca Nguyễn Đức Quang, thì rất được giới trẻ khắp nơi ưa chuộng và được cả tập thể nồng nhiệt ca hát.

(Xin coi ở Phần Phụ Lục: Bài hát “Hy Vọng Đã Vươn Lên” của nhạc sĩ Du ca Nguyễn Đức Quang)

Như vậy đó: Công tác xã hội cụ thể, thiết thực mà còn gắn liền với sinh họat tập thể như thế đã đánh dấu cả một thời đại say mê lý tưởng phục vụ đồng bào của giới thanh niên, sinh viên học sinh tại miền Nam Việt nam duới chế độ cộng hòa hồi trước năm 1975 vậy.

Tiếng vỗ tay ngân vang của hàng hàng lớp lớp những người trẻ đó, thì nay vẫn còn dư âm mãnh liệt trong sâu thẳm nội tâm mỗi người chúng tôi, mà phần đông đã bước vào tuổi lục thập, thất thập cả rồi. Thật là cảm động để mà khơi lại cái kỷ niệm của “ những ngày xưa đam mê miệt mài và đày tình thân ái như thế ấy”./

California, Tháng Hai 2009

Đoàn Thanh Liêm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Herschel Walker vừa chấm dứt hi vọng tái tranh cử tổng thống của Trump. Herschel Walker loạng choạng, lầm bầm, lóng ngóng cuối cùng đã thất bại trong cuộc đua vào Thượng viện Georgia. Nhưng trong khi Walker có thể sẽ rời khỏi chính trường và chìm vào tình trạng mờ mịt, người đàn ông đã lôi kéo ông Walker vào cuộc đua và áp đặt một ứng cử viên rõ ràng không đủ tiêu chuẩn vào Đảng Cộng Hòa Georgia, hiện đang gặp khó khăn trong việc giải quyết thiệt hại...
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.