Hôm nay,  
CTA_United Educators_Display_300x250_Vietnamese - Nguoi Viet

Truyện Ngắn: Từ Bỏ Hay Rời Xa!

03/04/201600:14:00(Xem: 7610)

Truyện ngắn: TỪ BỎ HAY RỜI XA!

blank

Cú điện thoại Viper reo! “Alo”.

- Alo! Bé Tư đó hả?

- Dạ, con đây. Chú Lưu có khoẻ không?

- Khoẻ chứ sao không. Chú khoẻ như con trâu vậy!

- Ủa sao không phải là “phẻ re như con bò kéo xe” hả chú, hehe!

- Ở hải ngoại, ai cũng đi cày hết, nên thành trâu hết rồi con ơi! Lưu đùa.

- Chú vui quá. Ủa sao chú không trả lời email của con? Bé Tư trách móc.

- Ò, thì chú gọi về thăm con và để trả lời câu hỏi hơi hắc búa của con đây vì chú không thể tài nào giải thích qua mail hoặc facebook inbox được. Câu hỏi “Tại sao dân Việt Nam mình ngày càng muốn rời ra đất nước nếu không nói là từ bỏ quê hương?” Đó là một câu hỏi rất hay và có chiều sâu. Thực ra câu hỏi đó không phải chỉ một mình con hỏi, có lẽ là có nhiều thế hệ. Mới đây, chú đọc một câu chuyện của tác giả Nguyệt Quỳnh, trong đó có đoạn:

Cứ mỗi năm cuộc tranh giành quyền lực ở cấp lãnh đạo thượng tầng lại lập đi lập lại, và càng ngày mức độ càng gay gắt. Tôi tự hỏi không biết các vị lãnh đạo có từng bao giờ quan tâm để nhận biết ra rằng từ lâu nhiều người dân VN đã thầm lặng bỏ nước ra đi!

Điều đáng giật mình là - ngày nay người ta rời bỏ quê hương mình không một chút vấn vương luyến tiếc. Quê hương là nơi chốn thiêng liêng, nơi thân thuộc, nơi có cha mẹ, anh em, bằng hữu, có cả một trời thơ ấu; nhưng vì sao người VN lại tìm mọi cách để rời bỏ đất nước mình?

         Cháu là tầng lớp trẻ, trí thức của Việt Nam. Thế hệ trẻ trưởng thành như các cháu cần phải tìm cho ra được câu trả lời, Lưu tâm sự:

Bé Tư tiếp lời,

- Chú ơi. Tụi cháu bận rộn với miếng cơm manh áo. Tuổi trẻ chúng cháu cũng không cần tìm câu trả lời chi cho mệt. Cái xã hội này đạo tạo chúng con như vậy, ăn chơi thoả mái; lo chi việc nước việc nhà.

-  Cháu nên xét lại. Đừng bao giờ làm khách trên quê hương của mình cháu nhé.”

Chú Lưu nhấn mạnh từng chữ.

- Cháu đâu có làm khách, cháu chỉ muốn những gì tốt nhất cho cháu và gia đình thôi vì thế cháu cũng đang tìm cách qua bên Âu Châu học đây. Chú có cách nào giúp cháu không, bảo lãnh kết hôn giả, du học hay tỵ nạn gì đó cũng được?

- “Ò, thì ra con cũng muốn “tỵ nạn giáo dục”. Chú Lưu nửa đùa nửa thật

- “Tỵ nạn giáo dục” là gì vậy chú? Bé Tư hỏi.

- Năm vừa rồi, bạn của chú cũng tìm mọi cách để đưa đứa con gái yêu duy nhất ra ngoại quốc chỉ vì muốn con mình ‘tỵ nạn giáo dục’.

- Tại sao là phải ‘tỵ nạn giáo dục’ hả chú? Con chỉ biết là người Việt Nam, chúng ta đã cho nhiều cuộc tỵ nạn hay di tản, ví dụ như những cuộc tản cư trong thời chiến, rồi đất nước chia đôi vào năm 1954 mà người Nam ra Bắc gọi là tập kết, và người Bắc vào Nam gọi là Bắc 54, v.v… Con chỉ biết sau biến cố 30 tháng 4, mà chúng con gọi là ngày giải phóng miền Nam; chú gọi làngày mất nước. Sau đó thì nhiều người Việt Nam chế độ cũ đi ‘tỵ nạn chính trị’. Thập niên sau đó, thì nhiều người Việt Nam đi ‘tỵ nạn kinh tế’, rồi bây giời thì có chuyện, ‘tỵ nạn giáo dục?’ Sao người mình bỏ xứ đi vậy Chú?

- Bé Tư thương. Thực ra, người Việt đang rời xa Quê hương thân yêu chứ không phải từ bỏ Quê hương đâu con. Có thể là số người Việt không có thích chính sách lãnh đạo đương thời hoặc bất đồng với chính quyền không đem lại những gì họ mong muốn, nên họ tìm cách ra đi, nhưng không có nghĩa là từ bỏ Quê hương.

          Như các cháu học sử đó, triều đại nào, chính quyền nào rồi cũng mai một cũng bị thay thế, chỉ có Quê hương Tổ quốc là vẫn còn đó. Chú chính là nhân chứng sống đây, bao nhiêu năm sống xa xứ mà vẫn theo dõi, vẫn hy vọng vẫn sẻ chia, hoặc bức xúc nhiều điều trên quê hương mình. Cháu biết không? Những năm 90 làm việc ở Á Châu, chú mơ ước đến 25 năm sau (2015), về hưu, sẽ về lại quê nhà, sống những ngày còn lại của đời mình, nơi đã được sinh ra.

          Bài viết của Nguyệt Quỳnh đã giúp an ủi tâm hồn chú và trả lời câu hỏi : "Tại sao giấc mơ kia không thành hiện thực." Lần về  thăm nhà 1990, sau 15 năm tha hương, trước những đổi thay qúa lớn, chú ngậm ngùi viết bài thơ dài, khóc cho thân phận, trong đó có mấy câu:

..."Mắt thấy rộng một trời Âu, bể Á

Mờ bóng quê Cha thất thểu đường về

Đứng giữa trời nhìn núi cao, biển rộng

Mới hay mình lạc mất một tình quê...

.

Xưa mơ bình nguyên bên kia dãy núi

Giờ nhìn thấy sông ngập mặt tuyết băng

Xưa gối quê hương trong từng giấc ngủ

Giờ nhìn quê hương ánh mắt xa xăm..."

          Đã 25 năm rồi đó cháu mà đọc lại chú cứ tưởng như vừa mới viết ra để chia sẻ với cháu và cả những người con Việt xa tổ quốc.

- Bài thơ hay quá chú ơi. Nhưng sao mà buồn tủi và ngậm ngùi vậy chú. Bé Tư thở nhẹ.

          Tự nhiên chú Lưu bỗng nghẹn lời vì cô bé đã gọi đúng tên giấc mơ của mình nay xưa.

          Lưu thầm nghĩ, nếu tuổi trẻ Việt Nam biết nhạy cảm như thế này thì hay biết mấy!



.
.

Ý kiến bạn đọc
08/04/201605:18:56
Khách
Cho toi no mot nu cuoi . Nu cuoi hanh Dien la nguoi viet nam
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một tuần sau, sau khi dư luận nổi sóng về phát biểu của thiếu niên Chu Ngọc Quang Vinh (“tôi coi đảng như một thế lực xấu chỉ biết lừa gạt dân”) tạm lắng – hôm 7 tháng 9 vừa qua – nhà văn Phạm Đình Trọng kết luận: “Sự việc cho thấy người dân, nhất là thế hệ trẻ đã có nhận thức sâu sắc về pháp luật, có ý thức về sự có mặt của cá nhân trong cuộc đời, trong xã hội”.
Nội dung phát biểu của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm ngày 27/08/2024 về đường lối khóa đảng XIV cho thấy ông không dám đi ra khỏi quỹ đạo một người Cộng sản bảo thủ để được tồn tại...
Kamala nhắc lại Donald Trump đã cảm ơn Tổng Thống Tập Cận Bình về những gì ông ta đã làm trong thời gian đại dịch COVID. Bà nhớ cả nội dung Trump đã viết trên Twitter: “Thank you, President Xi” và đọc lại cho chục triệu người dân Mỹ đang xem màn hình. “Khi chúng ta biết rằng Tập Cận Bình phải chịu trách nhiệm vì không cung cấp và cung cấp không đầy đủ cho chúng ta sự minh bạch về nguồn gốc của COVID.” Kamala nhắc lại cả việc Donald Trump đã mời Taliban đến David Camp, “là một nơi có ý nghĩa lịch sử đối với chúng ta, với tư cách là những người Mỹ, một nơi mà chúng ta tôn vinh tầm quan trọng của ngoại giao Hoa Kỳ, nơi chúng ta mời và tiếp đón các nhà lãnh đạo thế giới được kính trọng. Và cựu tổng thống này với tư cách là tổng thống đã mời họ đến David Camp vì ông ta, một lần nữa, không biết tầm quan trọng và trách nhiệm của tổng thống Hoa Kỳ. Và điều này quay trở lại vấn đề ông ta đã liên tục hạ thấp và coi thường các quân nhân của chúng ta, những người lính đã hy sinh...
Từ ngày nước Mỹ lập quốc, chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại bị đối thủ mang ra mổ xẻ, tấn công với những lời lẽ không phù hợp với tư cách một người tranh cử vị trí lãnh đạo quốc gia. Nhưng ngược lại, cũng chưa bao giờ nụ cười của một ứng cử viên tổng thống lại trở thành niềm hy vọng cho một đất nước đang đối đầu với mối nguy hiểm “duy nhất suốt 248 năm” (theo lời cựu Phó Tổng Thống Dick Chenny.) Đó là nụ cười của Kamala Harris – Một nụ cười đang ngày càng thay hình đổi dạng cuộc tranh cử tổng thống kinh điển của nước Mỹ.
Cựu Tổng Thống Donald Trump đã trình bầy kế hoạch kinh tế của ông tại Economic Club of New York trước đám đông các kinh tế gia, lãnh đạo doanh nghiệp và nhà báo vào 5-9-2024 vừa qua. Buổi nói chuyện này nằm trong chiến dịch tranh cử. Kế hoạch kinh tế trong nhiệm kỳ 2 nếu ông thắng cử bao gồm nhiều chính sách mà ông đã thi hành trong bốn năm đầu cầm quyền. Ông tuyên bố sẽ loại bỏ nhiều chương trình của chính quyền Biden. Ứng cử viên tổng thống của Cộng Hòa quảng cáo chương trình của ông với thuế nội địa thấp, thuế nhập cảng cao chưa từng thấy, giảm bớt luật lệ, và kinh tế phát triển mạnh. Nhưng nhiều chuyên viên đã nghi ngờ giá trị của chương trình kinh tế này. Nhiều người đã lên tiếng chỉ trích đề xuất kinh tế của Trump như chúng ta sẽ thấy trong những phần dưới đây của bài báo này.
Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào tháng 11 sắp tới không chỉ định hình tương lai chính trị của quốc gia trong vài năm tới mà còn đặt ra những câu hỏi căn bản về bản sắc và tương lai của chính nước Mỹ. Trong khi kết quả bầu cử sẽ quyết định nhiều vấn đề quan trọng, những xung đột sâu sắc về bản chất của nước Mỹ đã được phản ảnh rõ nét qua đường lối, chính sách nêu ra tại hai đại hội Đảng Cộng Hòa và Dân Chủ vừa qua.
Tôi đã xem qua cả trăm bài viết với với nội dung và ngôn từ (“đầu đường xó chợ”) tương tự nhưng chưa bao giờ bận tâm hay phiền hà gì sất. Phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả, các bạn DLV đều không quen cầm bút nên viết lách hơi bị khó khăn, và vô cùng khó đọc. Họ hoàn toàn không có khái niệm chi về câu cú và văn phạm cả nên hành văn lủng củng, vụng về, dài dòng, lan man trích dẫn đủ thứ nghị quyết (vớ vẩn) để chứng minh là đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn luôn đúng đắn. Họ cũng sẵn sàng thóa mạ bất cứ ai không “nhận thức được sự đúng đắn” này, chứ không thể lập luận hay phản bác bất cứ một cáo buộc nào ráo trọi.
Ngày 20/7/1969, hai phi hành gia Neil Armstrong và Edwin Aldrin đi vào lịch sử như là hai người đầu tiên đặt chân lên Mặt Trăng thế nhưng sự kiện này bị một số nhà “lý thuyết âm mưu” lên tiếng phủ nhận. Căn cứ vào những điểm “khả nghi” trong tấm hình chụp Armstrong đứng cạnh lá cờ cắm trên Mặt Trăng, họ quả quyết rằng tất cả chỉ là chuyện dàn dựng và bức hình này chỉ được chụp tại một sa mạc ở Nevada. Nhưng bằng chứng của vụ đổ bộ ấy đâu chỉ duy nhất một tấm hình? Tàu Appollo 11 phóng từ mũi Kennedy trước con mắt hàng chục ngàn người và hàng trăm triệu người qua ống kính truyền hình. Hàng trăm ngàn thước phim quay được và chụp được khi tàu Appollo vờn trên quỹ đạo quanh mặt trăng, cảnh tàu con rời tàu mẹ để đổ bộ, cảnh các phi hành gia đi bộ và cả những túi đất đá mang về từ Mặt Trăng v.v. Chúng ta thấy gì ở đây? Những bằng chứng xác thực thì nặng như núi nhưng, khi đã cố tình không tin, đã cố vạch ra những âm mưu thì chỉ cần mấy điểm khả nghi nhẹ tựa lông hồng.
Một bài bình luận của báo Chính phủ CSVN hôm 2/9/2024 viết: “Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, đến nay chúng ta ngày càng có cơ sở vững chắc để khẳng định sự thật chúng ta đã trở thành nước tự do độc lập, người dân ngày càng ấm no hạnh phúc…” Những lời tự khoe nhân dịp kỷ niệm 79 năm (1945-2024) được gọi là “Tuyên ngôn độc lập” của ông Hồ Chí Minh chỉ nói được một phần sự thật, đó là Việt Nam đã có độc lập. Nhưng “tự do” và “ấm no hạnh phúc” vẫn còn xa vời. Bằng chứng là mọi thứ ở Việt Nam đều do đảng kiểm soát và chỉ đạo nên chính sách “xin cho” là nhất quán trong mọi lĩnh vực...
Năm 2012 Tập Cận Bình được bầu làm Tổng Bí Thư Trung Ương Đảng; năm 2013 trở thành Chủ Tịch Nước; đến năm 2018 tư tưởng Tập Cận Bình được chính thức mang vào Hiến Pháp với tên gọi “Tư tưởng Tập Cận Bình về chủ nghĩa xã hội với đặc sắc Trung Quốc trong thời đại mới”. Tập Cận Bình đem lại nhiều thay đổi sâu sắc trong xã hội Trung Quốc, mối bang giao Mỹ-Trung và nền trật tự thế giới...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.