Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bắc Kinh Trên Sông Seine

05/09/201500:00:00(Xem: 4249)
Có người nói "Có Tàu là có tất cả". Những cái "có" made in china do Tàu đem tới theo lớp di dân Tàu, ngày nay, các nước âu châu đã bắt đầu thấy ngại, muốn bài trừ. Dân các nước phi châu, đã qua giai đoạn hồ hởi lúc đầu, nay cũng đã thật sự thấy ê càng. Nhưng chánh phủ các nước thì có cái nhìn khác, cái nhìn có lợi cho quốc gia về mặt kinh tế. Chánh phủ các nước kém mở mang và độc tài tù trưởng thì vẫn bám theo Tàu để có tiền và tồn tại.

Mùa xuân vừa qua, chuẩn bị cho mùa du lịch mới, Tổng trưởng Ngoại giao Pháp, Ông Laurent Fabius, đã thân chinh ra tận phi trường Charles de Gaulle đón chào đoàn du khách Tàu đầu tiên trong mùa. Do đó, những cái của Tàu do Tàu đem tới thường dễ quên.

Triết lý ngoại giao của Tàu

Đầu thập niên 80, khu Paris 13 ở cực Đông-Nam Paris bắt đầu mở mang thành khu chợ Á châu theo làn sóng tỵ nạn cộng sản của dân Đông dương tới nhập cư. Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, người ta thấy người Đông dương thì ít mà người Tàu thì đông hơn. Mà người Tàu tỵ nạn lại không biết nói một thứ tiếng nào của ba quốc gia cựu đông dương. Mà vẫn tử các đảo ở Đông Nam Á tới với giấy tỵ nạn cộng sản việt-miên-lèo đầy đủ!

Người Tàu có câu nói như lời kinh thánh “Khi túi áo của con người, mìệng túi còn mở ra phía trên thì không có gì phải lo sợ. Mọi việc đều giải quyết được như ý. Chỉ khi nào túi áo, mìệng trút xuống thì mới sợ”.

Tàu đủ loại, đủ địa phương, từ bên Tàu từ từ tới Paris, rồi ở lại. Họ lo làm việc vô cùng vất vả, sống suốt ngày ở dưới hầm để trốn cảnh sát. Họ cũng bị người Tàu bốc lột tận xuơng. Số người ở lậu ở Paris thường xuyên không dưới 3000. Thỉnh thoảng họ xuất hiện tham gia những cuộc biểu tình của dân đen phi châu và rệp để đòi quyền cư trú. Lúc đó là dịp dân Paris trông thấy Ba Tàu đang ở xứ mình.

Sau biểu tình, họ biến mất ngay.

Tới thập niên 90, người Pháp lấy làm lạ không thấy có người Tàu chết. Thông thường, một cộng đồng sắc dân nào, cũng phải có 10% tử vong. Khi tin đó loan, có người đùa bảo “Hay họ làm bánh bao, xíu mại hết rồi chăng?”.

Hìện tượng này ngày nay lại thấy ở cộng đồng người Việt nam ở vài nước cộng sản củ. Có lần báo Ba-lan lên tiếng.

Và người ta chỉ thấy số dân tới sanh sống ở Pháp và Âu châu ngày càng đông chớ ít khi thấy đám ma tàu. Như ở Chợ lớn ngày xưa.

Có Tàu là có

Ngày nay, chánh quyền Pháp đang điên đầu vì nạn mại dâm trá hình của gái Tàu ở Paris dưới hình thức những tiệm mát-xa. Trong vòng không tới mười năm, số tìệm mát-xa tăng lên mau chóng, từ 60 tiệm bốc lên 600 tiệm. Chánh quyền không dẹp được. Luật pháp chỉ phạt người dẩn mối, không phạt người bán dâm và mua dâm. Mà bắt người dẩn mối không phải là dễ.

Ngành kinh doanh này dễ kiếm lời mà chi phí cơ sở rất nhẹ. Có thể chỉ cần 2 người đủ sức quản lý một cửa tiệm. Mức thu lợi không dưới 12 000 euros/tháng bằng cách chia với gái mát-xa.

Nguồn cung cấp là số gái tàu du lịch từ lục địa. Một cách thật thà lắm là họ ở 3 tháng làm việc. Hết 3 tháng, họ trở về xứ. Rồi sau 3 tháng, lại xin trở qua Pháp tiếp tục làm việc.

Trong số những gái mại dâm Tàu, cũng có nhìều trường hợp, biết qua dễ làm rơi nước mắt. Phụ nữ Tàu làm mại dâm ở Paris, phần lớn trên dưới 40 tuổi. Có gia đình ở Tàu. Họ cắn răng lấy quyết định một mình qua Paris làm kiếm tiền gởi về nuôi gia đình, nhứt là thực hiện giấc mơ cho con đi học trường tư có học tiếng ngoại quốc.

Từ bên Tàu, họ vay mượn từ 10 000 đô-la tới 14 000 đô-la trả cho mối lái để đưa qua Paris, giới thiệu chổ ở và vìệc làm, với lời thuyết phục là chỉ trong vòng nửa năm là đủ trả hết nợ. Cách đưa người đi của Tàu không khác cách “xuất khẩu lao động” của đảng cộng sản ở Việt nam để cho ra ngoại quốc lấy tiền. Cũng cùng một giá biểu nữa.

Khi tới Paris, làm nghề may quần áo, lương quá rẻ, chỉ vừa đủ ăn ở. Ráng lắm, còn được chút ít cuối tháng gởi về gia đình. Nợ không thể trả được, mà giấc mơ cho con đi học trường tư sẽ không bao giờ thực hiện được. Người còn chút ít nhan sắc đành nghe theo lời giới thiệu của bà con cùng người Tàu với nhau là đi khách lậu.

Nghề không lấy gì làm đẹp nhưng ở đây, có ai biết ai đâu mà ngại tai tiếng, nhưng chắc chắn mỗi tháng kiếm được trên dưới 2000 euros. Trả tiền chổ ở 180 euros chung với nhiều người khác chỉ cần chổ ngả lưng. Ăn xài cho bản thân 300 euros. Trả nợ 700 euros. Số còn lại gởi về gia đình đủ sống đàng hoàng. Những người phụ nữ này hài lòng vì sự hy sinh của mình có ý nghĩa đẹp và cụ thể.

Có nhiều cô trẻ nuôi giấc mơ sẽ gặp được một người chồng bản xứ để thật sự đổi đời.

Cả 3000 người Tàu ở lậu, làm ăn lậu, nhưng họ không ồn ào như các sắc dân khác, họ chỉ lo lượm bạc cắc, nên ít làm người Pháp và chánh quyền chú ý và quan ngại lắm.

Trong lúc đó, những người Tàu có tiền, qua Pháp và Âu châu du lịch, ăn chơi, lại làm cho cả chánh quyền địa phương phải lo nhiều biện pháp đối phó với cách ứng xử của họ thiếu giáo dục một cách trầm trọng. Có nhiều thành phố muốn không nhận du khách Tàu nhưng tiền của họ tiêu xài tại chổ không có hình Mao-xính-xáng và lại không nặng mùi xì dầu!

Du khách trung quốc bắt đầu chê Paris

Hàng năm có hàng triệu du khách Tàu tới Paris và số tiền họ ăn xài ở đây lên tới hơn tỷ euros. Pháp hết mực o bế du khách Tàu và cả nhà cầm quyền Bắc-kinh. Trong 2 cửa hàng lớn ở Paris, La Fayette và Printemps, có cả khu vực dành cho khách tàu, với nhơn viên bán hàng hoặc các cô xẩm, hoặc nhơn viên biết nói tiếng tàu và làm thủ tục trừ thuế ngay tại chổ.

Tuy vậy, vẫn có ít du khách Tàu không hài lòng. Họ chê Paris, đường phố đầy cứt chó, người Paris không lịch sự, không hiếu khách. Khác hơn ở bên Tàu, ít khi thấy cứt chó trên đường phố. Nghe bị du khách Tàu phê bình, người Pháp phì cười “Paris có cứt chó vì Paris còn chó. Ở bên Tàu không thấy cứt chó vì chó bị người Tàu nấu canh củ cải hết cả rồi”.

Đừng quên trên đời này, cho tới ngày nay, vẫn còn biết bao người mong một lần đến được thủ đô nước Pháp. Nhiều người Việt nam ta vẫn thường mơ về thành phố Paris tráng lệ và đầy lãng mạn. Hảy nghe thơ Nguyên Sa “Paris có gì lạ không em?”, để thấy tại sao, trước khi chết, phải ráng tới thành phố ấy một lần cho được? Vì Paris sao mà kiêu sa, thơ mộng?

“Mai anh về giữa bến sông Seine.
Anh về giữa một giòng sông trắng.
Là áo sương mù hay áo em?...”

Vậy mà Paris đã phụ lòng những du khách đến từ lưu vực sông Hoàng Hà. Một phụ nữ Tàu nói với người hướng dẩn du lịch:

“Đối với người Trung quốc, Pháp luôn luôn lãng mạn, bí ẩn và hấp dẫn. Chúng tôi được bảo rằng. Thượng Đế sống ở Paris. Một khi tôi nhận ra người Paris thật lạnh lùng, tôi đã quyết định tận hưởng chuyến đi này, nhưng không bao giờ quay trở lại Paris nữa”.

Và Âu châu cũng ngán du khách trung quốc

Muốn không nhận du khách trung quốc vào xứ nhưng chánh quyền các nơi thấy khó từ chối những đồng đô-la hay euros của du khách đem tới. Họ phải suy nghĩ tìm biện pháp thích ứng.

Hôm đầu tháng 9/2015, chánh quyền Thụy sĩ đã nghĩ ra một cách giải quyết vấn đề rất ổn. Họ đã tổ chức một chiếc xe lửa dành riêng cho du khách trung quốc ở khu nghỉ mát trên núi Rigi thuộc dãy Alpes để như vậy người dân thụy sĩ sẽ không phàn nàn khi phải đi chung xe với người trung quốc luôn luôn quá ồn ào đúng như “chệt về Tàu” và những ứng xử hoàn toàn thiếu văn minh.

Thật vậy, cách ứng xử truyền thống lâu đời của người trung quốc như khạc nhổ tứ tung, nói lớn như la làng, tới chổ đông người như khi chờ lên xen tàu, không bao giờ biết xắp hàng cho có trật tự,… đã làm cho dân thụy sĩ bình thường vô cùng bất mản nên tờ báo Blick của Thụy sĩ đã phải lên tiếng cảnh báo.

Ngoài ra còn có các báo cáo về sự thô lỗ của họ trong các toa xe, và một số người thậm chí còn nói rằng họ đã nhìn thấy khách du lịch Trung Quốc khạc nhổ trên sàn xe, trong khách sạn, tiệm ăn,….

Ông Peter Pfenniger, Giám đốc công ty hỏa xa địa phương ở Rigi Bahnen than phiền công khai số lượng lớn du khách đến từ Châu Á đã gây ra những khó khăn cho công ty trong việc giám sát vì "sự đông đúc của họ là một thách thức ".

Thực trạng du khách Trung Quốc cư xử thật sự thiếu giáo dục cũng được Thời báo Hoàn cầu phản ánh. Hồi đầu năm nay, Cục Du lịch Quốc gia Trung Quốc thừa nhận “những hành vi thiếu văn minh” của du khách Trung Quốc đang làm ảnh hưởng tiêu cực đến hình ảnh của Trung Quốc với thế giới.

Khi vào tháng 9-2015, công ty dự kiến sẽ cải thiện tình hình và tránh cho du khách của các nước khác trên thế giới không cảm thấy khó chịu trước người trung quốc, họ sẽ cho dọn vệ sinh thường xuyên hơn. Bảng chỉ dẫn chi tiết về cách thức sử dụng toilet cũng được dán nhiều hơn bằng tiếng tàu. Lập tức, thông tin này nhận ngay sự phản ứng khá tiêu cực từ phía Trung Quốc.

Du khách Việt nam mình

Du khách Việt nam bị Singapour kiểm soát khó khăn để cho nhập cảnh cũng do sự ừng xử phức tạp của du khách việt nam trong thời gian ở Singapour.

Khi đi du lịch, người hướng dẩn luôn luôn nhắc nhở tôn trọng những nghi thức thong thường khi ở khách sạn, nhà hang,… như đừng làm ồn, đừng làm mất trật tự, mà phải xếp hang giử trật tự. Nhứt là khi ăn, đừng dành lấy nhiều thức ăn, ăn không hết rồi bỏ mứa. Ngoài ra, còn ăn cắp vặt đồ vật ở khách sạn, hoặc ở siêu thị làm cho ban tổ chứa du lịch nhiều lần phải trả tiền phạt cho những vi phạm này.

Nhớ một hôm, đứng đợi xe ở Paris với Cụ Luật sư TTH, người Hà nội di cư, thấy một phụ nữ phi châu đen nói chuyện và cười lớn vang dội với bạn, Cỏ May bất chợt hỏi Cụ “Các bà Mít nhà mình có nói lớn tiếng chổ công cộng bằng bà đen này không? ”

Cụ trả lời: “Các bà nhà mình nói còn to hơn nhiều.”

Vậy chẳng lẽ về mặt ứng sử tìêu cực trong quan hệ xã hội, người Việt nam mình vẫn không thể thua người trung quốc, và cả người phi châu.

Nguyễn Thị Cỏ May

Ý kiến bạn đọc
05/09/201523:19:32
Khách
Tin tuc hay va day du du kien (ỉnformative & resourceful). Xin gop y kien nho (minute) la khong nen su dung danh tu "rep" de am chi nguoi Trung Dong vi dung cham toi van de ky thi chung toc (racist). Cam on tac gia nhieu.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.