Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thảm Sát Đệ Tứ Quyền

16/01/201500:00:00(Xem: 3612)

Lời nói đầu: Ngàn năm trước, con người sống thành từng bộ lạc, giết nhau dành thực phẩm. Khi có thần thánh, giết nhau vì niềm tin khác biệt. Khi nhân loại văn minh, chính thức giết nhau trong chiến tranh. Ngày nay người ta giết nhau vì những bức tranh biếm họa. Chuyện xảy ra thứ tư 7 tháng 1-2015 ngay tại Paris, kinh đô ánh sáng của Âu Châu. Để bênh vực những cây bút bị thảm sát, một triệu người xuống đường bày thái độ tại Pháp và các thủ đô Tây Âu. Năm mươi vị lãnh đạo các quốc gia tham dự. Nhưng tại Mỹ, không có biểu tình ủng hộ và vị tổng thống Mỹ không qua Paris để bày tỏ thái độ. Tại Âu Châu, các nhà báo cầm bảng Je suis Charlie để vinh danh quyền tự do ngôn luận. Trên tờ New York Times, nhà báo Mỹ viết rằng I'am not Charlie. Từ Tây Âu đến Bắc Mỹ, cùng là đồng minh, cùng một vấn đề, cùng một thế chế dân chủ, cùng một kẻ thù, sao lại khác biệt. Phải chăng chân lý bên này và bên kia Đại tây dương cũng như chân lý hai phía của ngọn núi Alps. Mâu thuẫn chân lý bởi vì chân lý bên này và bên kia dãy núi Alps khác nhau. Các triết gia Tây phương đã ghi lại như vậy.

blank
Hơn 50 nhà lãnh đạo thế giới biểu tình vì quyền tự do báo chí tại Pháp. (Photo AFP/Getty Images)

Mâu thuẫn chân lý

Hiến pháp Hoa Kỳ ban hành năm 1787 chính là 1 bản tuyên ngôn nhân quyền phản ánh nền văn minh của nhân loại. Lý thuyết tam quyền phân lập là căn bản của nền dân chủ. Lập pháp, hành pháp và tư pháp. Quốc hội làm luật, chính phủ thi hành và toà án giám sát. Như vậy vẫn chưa đủ. Năm 1870 tu chính án nhân quyền với tiến bộ của xã hội đã ghi thêm quyền của báo chí, quyền tự do ngôn luận. Đó là đệ tứ quyền.

Bây giờ lại nói đến đâu là ý nghĩa đích thực của quyền lập pháp. Đâu là giới hạn của quyền hành pháp và đâu là chân lý của quyền tư pháp. Ai xét xử và xét xử ai. Dù rõ ràng, dù xác định nhưng công việc giải thích hiến pháp vẫn mãi mãi không xong. Lần này qua biến cố thảm sát đệ tứ quyền tại Pháp, xin góp đôi lời về quyền của truyền thông.

Báo chí, radio v.v.. có quyền tuyệt đối hay không. Không. Sai lầm là ra tòa. Tôn giáo cũng nằm trong đệ tứ quyền. Con người theo hiến pháp có quyền mưu cầu hạnh phúc. Vì theo đuổi hạnh phúc, con người có quyền tin theo một lý thuyết tôn giáo. Chúa, Phật, Thượng đế, Tin lành, Ấn giáo, Bà La môn, Do Thái giáo và Hồi giáo. Tôn giáo nọ chống đối tôn giáo kia. Phật giáo vốn là đạo hiền cũng phân chia làm nhiều nhánh.. Thiên chúa Giáo với lòng tin vào con đức Chúa Trời xuống trần, xả thân cứu thế cũng đã chia làm nhiều nhánh. Các tôn giáo khác biệt muốn chinh phục đối phương nhân danh thần quyền đã gây nên biết bao nhiêu tan tác đau thương trong thánh chiến.

Bây giờ nguồn cơn của quyền tự do tư tưởng rất đơn giản nhưng hóa ra đau thương tàn khốc nhất. Người ta giải thích rằng đạo ai nấy giữ, dù xấu hay tốt mỗi đạo có niềm tin riêng. Không đươc chê bai, phỉ báng. Đó là quyền tự do tư tưởng trong lãnh vực tôn giáo. Phía báo chí phê bình chỉ trích chế độ, vẫn được coi là tự do tư tưởng dù có thể gây mầm cách mạng. Tuy nhiên luật bất thành văn tại Hoa Kỳ không cho phép chỉ trích, nhục mạ tôn giáo.

Trên căn bản tư tưởng như vậy, xin nói đến chuyện thảm sát đệ tứ quyền tại Pháp đầu năm 2015 vừa qua.

Giết người nhân danh đấng tối cao.

Ba tên sát thủ được huấn luyện chu đáo, quốc tịch Pháp, thấm nhuần văn hóa tây phương đã xử dụng súng liên thanh thi hành cuộc thảm sát trọn vẹn tòa báo vẽ trào phúng Charlie Hebdo vào ngày 7/1/2015. Toàn thể chủ bút, các họa sĩ, các biên tập viên 12 người đang hội họp đều bị bắn chết. Thêm các cảnh sát giữ an ninh cũng bị giết. Các tay giết người còn hô lớn nhân danh nhà tiên tri Muhammad. Hai trong số 3 sát thủ là anh em Kovachi. Hai ngày sau, cảnh sát Pháp đã truy tầm và hạ sát cả 2 anh em. Tên thứ ba, da đen và cô bạn gái da trắng xông vào 1 ngôi chợ Do Thái tại Paris, bắt con tin. Cảnh sát tấn công hạ được tên sát thủ da đen, một số con tin được giải thoát nhưng lại thêm 1 số bị giết. Cô gái da trắng trong toán khủng bố còn tại đào. Ngày chủ nhật tiếp theo hàng trăm ngàn người dân Pháp và nhiều nơi trên thế giới xuống đường tưởng niệm và khóc thương cho các nhà báo hy sinh. Trên 50 vị lãnh đạo các quốc gia về Paris tham dự ngày đoàn kết nhưng vắng mặt tổng thống Hoa Kỳ. Quốc gia được coi là thù nghịch nhất của các tổ chức Hồi giáo cuồng tín.

Đó là thật sự tóm lược nội vụ đã xảy ra. Ở đây không phải là bản tin nên không có sự cập nhật giờ chót, và không có sự chính xác về ngày giờ tên tuổi. Chỉ tóm tắt để đưa ra ra các nhận định. Sự việc như vậy người Âu châu nghĩ gì. Người Mỹ nghĩ gì và người Việt nghĩ gì.

Cũng xin nhớ rằng quan điểm vẽ biếm họa hết sức châm chọc tấn công đạo Hồi quá khích của báo Charlie không được toàn thể độc giả Pháp tán thành, nhưng họ vẫn bày tỏ hết sức đau lòng về vụ thảm sát. Mặt khác phía Hồi giáo quá khích cho rằng các hình ảnh biếm họa còn tàn độc hơn cả việc cắt cổ các ký giả. Quả thực là chân lý khôn cùng.

Muốn suy nghĩ về các quan điểm khác nhau thì phải bỏ ra 1 vài giây phút tìm hiểu về đạo Hồi. Sẽ không mất nhiều thì giờ đâu.

Hồi giáo, tôn giáo hay vấn nạn

Hồi giáo hiện nay là tôn giáo đứng thứ hai thế giới sau Thiên chúa giáo. Đấng tối cao Muhammad là nhà tiên tri nhân danh thượng đế viết ra kinh Qur'an phổ biến cho các Muslim có nghĩa là những người quy phục thượng đế. Tôn giáo nào cũng có nhiều điều luật phải tôn trọng thì so với Phật giáo, Hồi giáo đơn giản nhưng vô cùng khắc nghiệt. Năm điểm chính gồm có. Thứ nhất Cầu nguyện 5 lần 1 ngày. Thứ hai, mỗi năm tham dự 1 tháng chay Ramada. Thứ ba, làm điều thiện, bố thí. Thứ tư, hành hương về thánh địa Mecca và thứ năm,tuyệt đối tin theo, không nghi ngờ. Dựa trên các nền tảng này giới tu sĩ vẽ ra các đường lối áp dụng khắc nghiệt và hết sức độc tài. Một điều quan trọng hơn hết là Hồi giáo là tôn giáo của phái mạnh, của đàn ông. Đàn bà là hạng thấp. Thậm chí đàn ông được quyền tra tấn đánh đập phụ nữ. Con gái phải chịu tội hy sinh cho cả gia đình. Cực kỳ vô lý là gia đình có con gái nhỏ bị hiếp dâm. Chính cha hay anh trai phải đem con hay em gái đi giết để dòng họ giữ được danh dự.

Những tục lệ vô lý và dã man như vậy vẫn còn được áp dụng tại 1 số quốc gia Trung Đông cho đến ngày nay.

Dù vậy thế giới hiện có 1 tỷ và 500 triệu nhân loại theo đạo Hồi. Hồi giáo thuần khiết và Hồi giáo cực đoan nổi danh ở Trung Đông nhưng chỉ có 20%. Các quốc gia Á châu, Phi châu, Âu châu đều có nhiều người theo Hồi Giáo. Riêng Indonesia có đến 13% theo Hồi giáo. Nhưng cho đến nay dân theo đạo Hồi tại Á châu vốn sống hiền hòa. Thánh chiến giữa các phe Hồi giáo Trung đông mới là điều đáng ngại. Riêng tháng 11 năm 2014 vừa qua thống kê ghi lại giữa các nước Trung Đông trong 30 ngày có 664 cuộc tấn công 5.000 người bị giết trong đó 50% là dân thường, gồm cả đàn bà trẻ con.

Các quốc gia lầm than vì thánh chiến là Syria, Iraq, Afghanistan, Pakistan, Nigeria. Các tổ chức khủng bố cực đoan là Taliban, Al-Qaeda, Boko và bây giờ là nhà nước Hồi giáo Daesh gọi tắt là IS (The Islamic State of Iraq).

Chủ trương của các tổ chức quá khích là đàn áp, khủng bố, tẩy nảo nội bộ và công khai các hành động tàn bạo để uy hiếp toàn thế giới. Sự quá khích leo thang đến mức độ xử dụng phụ nữ có bầu làm vũ khí quyết tử. Dạy các em nhỏ trai gái dùng vũ khí từ lúc 5 tuổi. Tuyên truyền tuyển mộ ngay các thanh thiếu niên từ Canada, Âu châu, Úc châu để thi hành các sứ mạng phá hoại tại chỗ hay thoát ly qua Trung Đông để làm công tác vận động quần chúng.

Chủ trương của Hồi giáo quá khích hiện nay không phải chỉ là hiểm họa của nhân loại mà là hiểm họa của chính 1 tỷ 500 triệu dân Hồi trên thế giới.

Nhu cầu hiện tại là 1 cuộc cách mạng trong lòng đạo Hồi.

Chúng ta hãy tưởng tượng có 1 toán người Việt làm các hành động điên cuồng bắn người tại Mỹ, cộng đồng chúng ta sẽ vất vả chừng nào. Dân Hồi tại Pháp cũng đang hết sức hoảng loạn không biết phải làm gì.

Đành rằng đám Hồi quá khích chủ trương khủng bố là điều không thể chấp nhận được, tuy nhiên đem giáo chủ đạo Hồi ra vẽ biếm họa, dù xử dụng quyền tự do tư tưởng nhưng cũng đã làm những kẻ điên cuồng vì tôn giáo thêm nổi cơn giận dữ. Sự tự chế trong quyền tự do tư tưởng cũng cần phải được xem lại.

Đó là lý do tổng thống Hoa Kỳ, dù hết sức thông cảm với cái chết trong vụ thảm sát đệ tứ quyền nhưng đã không tham dự cuộc xuống đường tại Paris.

Hoa Kỳ tự thắng

Có dư luận phiền trách Hoa Kỳ không tham dự cuộc xuống đường bày tỏ tình đoàn kết với Pháp tại Paris sau vụ thảm sát các nhà báo. Tuy nhiên không thấy quốc hội Mỹ tỏ thái độ. Truyền thông Mỹ không phản ứng. Dân chúng Mỹ không phiền trách. Nếu như vậy là trong chỗ riêng tư, Hoa kỳ không tán thành viết và vẽ chỉ trích đạo Hồi. Họ chỉ đưa ra các tin tức về các hành động dã man của phe Hồi Giáo quá khích.

Về vấn đề này, trên internet, độc giả Trần thị Ngự đã đưa tin bình luận gia David Brooks viết trên tờ NY Times.

Nếu Je suis Charlie chỉ có nghĩa là nêu cao quyền tự do ngôn luận thì OK. Nhưng nếu Je suis Charlie là đệ tứ quyền tuyệt đối thì I'am not Charlie. Vì ông không muốn bôi nhọ niềm tin của Hồi giáo. Như vậy nước Mỹ khác với quan điểm của Âu châu. Mặc dù là quốc gia đối đầu với thế giới Hồi giáo quá khích nhưng vẫn còn tự chế. Trong cơn đau thương vì đệ tứ quyền bị thảm sát, quyền tự do ngôn luận được hiểu là bị trả thù bằng súng đạn. Nhưng chắc chắn cũng cần phải xem lại cuộc chiến bằng cây bút của phe tự do để đừng hiểu rằng tự do ngôn luận là quyền lực tuyệt đối.

Vì đâu mà dân Hồi chậm tiến nằm trên các mỏ vàng đen lại trở thành Taliban sống trong hận thù. Dẹp chưa xong lại thêm Al-Qaeda. Và ngày nay vùng dậy tàn độc hơn với một quốc gia Hồi giáo IS. Ông Bush cha đánh Iraq trận thứ nhất nửa chừng xuân. Ông Bush con kỳ sau triệt hạ hoàn toàn chế độ Saddam Hussein. Ngày nay IS ở đâu ra quý vị có biết không. Các tướng lãnh của Hussein còn sống đã thành lập quốc gia Hồi giáo với môn võ cắt cổ người Mỹ vô tội trên TV. Ngày xưa Saddam không bao giờ điên như thế.

Tại Hoa Kỳ ngày nay vẫn có người mong làm sống lại thời Hussein. Cái anh chàng độc tài chỉ chuyên xách động chống Hoa Kỳ, lâu lâu cầm súng bắn chỉ thiên nhưng thực sự hết lòng kính nể nước Mỹ.

Đó là lý do tại sao Hoa Kỳ lui về thế thủ. Tránh đương đầu trực tiếp. Để Âu châu lo việc Âu châu. Á châu lo việc Á châu. Không có gì phải vội vã. Các hãng xưởng lớn của Hoa Kỳ tại Trung cộng dần dần kéo quân về Mỹ. Phía Đông, ở Đại tây dương Mỹ bắt tay Cuba. Phía Tây, ở Thái bình dương Hoa Kỳ vỗ vai Hà nội. Yểm trợ cho Nam Hàn hội họp với Bắc Hàn. Quay lưng lại với Nga sô để khoan ngang mặt đất lấy dầu lục địa lên mà xài. Tiếp tục chống Hồi quốc quá khích từ thật xa nhưng quyết không chế diễu ông Muhammad. Ở đời không có gì là tuyệt đối. Kể cả đệ tứ quyền. Đụng vào niềm đau của thiên hạ là điều cần xem lại. Không bao giờ Hoa Kỳ giải quyết hết mọi chuyện trên cõi đời. Cộng sản đã thanh toán xong cộng sản, rồi đây Hồi giáo sẽ có cuộc cách mạng để xây dựng lại đạo Hồi. Cuộc đời như sóng biển, hết đợt này qua đợt khác, chẳng bao giờ yên. Gia đình, đất nước hay thế giới. Kế hoạch ngắn, kế hoạch dài. thành công hay thất bại. Muôn sự tại Trời...

Giao Chỉ, San Jose.

Ý kiến bạn đọc
16/01/201515:58:24
Khách
Ông Giao Chỉ không đồng ý với chuyện vẽ tranh với lý do là làm vậy là xúc phạm niềm tin tôn giáo. Nhưng ông lại cho phép ông nói người Hồi có những " tục lệ vô lý và dã man". Thưa ông, những cái mà ông gọi là "tục lệ" đó, vốn được phát nguyên từ và đồng hành với giáo lý của họ. Nói "tục lệ" của họ là dã man, có khác gì nói giáo lý của họ là tàn bạo. Ông đã thoải mái lên tiếng chỉ trích niềm tin tôn giáo của người khác, trong khi ông không đồng ý với chuyện vẽ tranh. Ông có thấy là ông tự mâu thuẩn không?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác!
Mùa hè năm 2022, Hoa Kỳ đã chứng kiến một sự thay đổi đáng kể về cách đa số các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện luận giải về Hiến pháp.Vào cuối nhiệm kỳ, tòa án đã bác bỏ quyền phá thai theo hiến pháp lâu đời, mở rộng quyền sử dụng súng và phán quyết rằng tôn giáo có thể đóng vai trò lớn hơn trong các tổ chức công cộng.
Bài này được viết theo lời đề nghị của bạn Tâm Thường Định --- một nhà giáo, một huynh trưởng Gia Đình Phật Tử, và là một nhà văn trong nhóm chủ biên Tạp chí Phật Việt --- rằng “nhờ anh viết bài gì để giúp hoằng pháp.” Bản thân người viết không có đủ tầm nhìn để viết về những suy nghĩ chiến lược; việc đó xin để các bậc tôn túc như Thầy Tuệ Sỹ và nhiều vị khác suy nghĩ. Trong khi đó, trong và ngoài nước đang có hàng ngàn bậc thiện tri thức, ở cả tứ chúng tăng ni cư sĩ, nơi người muốn học Phật có thể tìm nghe pháp, tìm học pháp, cũng như đã có hàng trăm ngàn bài viết giá trị về Phật học trên mạng… do vậy bài này sẽ dựa vào Kinh Phật để nói về một đề tài ít được chú ý: thiền tập với pháp ấn, câu hữu với định. Pháp định nơi đây sẽ tập trung vào sơ thiền. Những sai sót có thể có, xin được sám hối.
Hiến pháp có một giá trị tự tại, nghĩa là, không cần quy chiếu hay trưng dẫn các luật khác để tạo ra giá trị chấp hành...
Lâu nay ta thường nghe nói thanh niên là rường cột của Quốc gia, nhưng tuổi trẻ Việt Nam thời Cộng sản đã xuống cấp trên mọi phương diện từ thể chất đến tinh thần và từ gia đình ra xã hội. Vậy đâu là nguyên nhân?
Rõ ràng toàn là những đòi hỏi quá đáng và … quá quắt. Ngay đến bác Hồ mà còn không bảo vệ được cả vợ lẫn con, bác Tôn cũng chỉ có mỗi một việc làm là… sửa xe đạp cho nó qua ngày đoạn tháng thì bác Quang biết làm sao hơn và làm gì khác được?
✱ VOA: Trên cương vị tổng thống, ông Trump đôi khi chia sẻ thông tin, bất kể mức độ nhạy cảm của nó. Ông ngẫu hứng cung cấp thông tin bảo mật cấp độ cao cho bộ trưởng ngoại giao Nga ✱ VOA: Những tài liệu này cần được bảo mật là việc rất nghiêm trọng- đặc biệt là đối với Mar-a-Lago, những khách nước ngoài ở đó - tạo ra một mối đe dọa đến an ninh quốc gia ✱ VOA: John Kelly khởi động một nỗ lực để cố gắng hạn chế những người có quyền tiếp cận ông Trump tại Mar-a-Lago, nhưng nỗ lực này thất bại khi Trump từ chối hợp tác...
Hôm thứ Sáu 23-9 trên tạp chí Project-Syndicate, nhà báo Laurence Tubiana cho rằng không có gì là hay, là tốt một khi châu Âu theo đuổi chính sách đa phương hóa theo tiêu chuẩn hai mặt (double standard) trong cuộc chiến Ukraine, vì cộng đồng Âu còn nhiều vấn đề ưu tiên giải quyết...
Đại Hội Đồng Liên Hiêp Quốc lần thứ 77 đã khai mạc tại New York hôm 20-9-2022, trong bối cảnh thế giới đối mặt với hàng loạt khủng hoảng, đang bị chia rẽ vì nhiều vấn đề: Cuộc chiến Ukraine, khủng hoảng khí hậu, mất an ninh lương thực, khủng hoảng năng lượng, và nạn dịch Covid-19 vẫn chưa chấm dứt...
Truyện dài chống tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam đã được thi hành từ Trung ương xuống địa phương, nhưng tham nhũng cứ trơ ra là vì sao? Thắc mắc này không phải đến thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới có mà từ khuya lắm rồi, ít nhất cũng từ khóa đảng VII thời ông Đỗ Mười làm Tổng Bí thư (28 tháng 6 năm 1991 - 26 tháng 12 năm 1997). Nhưng tại sao tình trạng này cứ kéo dài mãi và không có dấu hiệu suy giảm mà còn biến chứng, lan nhanh mặc dù nhà nước đã tung ra nhiều biện pháp phòng ngừa và chữa trị...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.