Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Im Lặng & Lắng Nghe

31/05/201400:00:00(Xem: 2824)
Hôm nay Chủ Nhật đẹp trời, Tâm dậy sớm thu dọn nhà cửa xong xuôi lo vệ sinh cá nhân thì đã 9 giờ sáng. Sau khi ăn sáng qua loa, Tâm lái xe đến nhà con gái thăm hai đứa cháu ngoại ngoan hiền hôm nay được nghỉ học. Vừa bước chân vào cửa, Tâm đã nghe tiếng cãi nhau của hai vợ chồng Lan, con gái út của Tâm phát ra từ phòng ngủ. Cố lắng nghe, nhưng Tâm không nghe rõ chi cả vì tiếng bù lu, bù loa của con gái át tiếng nói của Đức… Đức là đứa con rễ của Tâm vốn tính trầm tĩnh ít nói lại hiểu biết sâu rộng… Tâm tự nhủ “quái, có gì trầm trọng mà vợ chồng nó to tiếng với nhau thế!?” Tâm vốn biết Đức rất nể nang mẹ vợ nên cao giọng khỏa lấp…

- Có chuyện gì mà vợ chồng bay cãi vả nhau khóc lóc um sùm làm các cháu ngoại mẹ ôm nhau ngơ ngác lo sợ ngồi một góc phòng khách thế kia?! Được một ngày nghỉ cuối tuần mà vợ chồng không vui vẻ hòa thuận nhau để cho con trẻ hưởng hạnh phúc mái ấm gia đình, mà lại tạo điều xấu cho con trẻ lo sợ thế kia?!

Nghe tiếng phiền trách của Tâm, Đức như có vị cứu tinh, vội vàng rời phòng ngủ ra phòng khách chào hỏi mẹ vợ và phân bua “Lan nghi ngờ con có cảm tình với cô bạn đồng nghiệp trong sở nên khóc lóc không chịu nghe con phân trần hơn thiệt đó mẹ!”

Vốn biết Lan là đứa con gái út ngoan hiền hay nghe lời mẹ khuyên bảo nên Tâm cao giọng gọi Lan “Lan, con ra đây nói đầu đuôi câu chuyện ra sao để mẹ làm quan tòa phân xử cho các con, nhưng một đứa nói, một đứa phải lắng nghe để biết phải trái đó nhé! Chứ hai con tranh nhau nói cùng một lượt thì Bao Công tái thế cũng đành chịu thua thôi!”

- Con nghe Mai bạn con làm chung sở với anh Đức cho biết là dạo này có cô Thủy trẻ đẹp mới vào làm chung phòng với Đức và anh ấy quan tâm săn sóc Thủy đặc biệt…Anh ấy lại cận kề chỉ bảo công việc quên đi giờ ăn trưa, xem ra họ có cảm tình đặc biệt lắm…Lan ủ dột mặt mày giọt ngắn giọt dài phân bua…

- Em sao nghe bạn em thêu dệt, không cho anh phân trần. Thủy là em họ của xếp, cô ấy mới ra trường trên nên xếp phân chia anh phải chỉ bảo cặn kẻ việc làm và kinh nghiệm cho cô ấy. Cũng vì vậy, anh phải nhiệt tình theo lệnh cấp trên chỉ bảo cho cô ta, chứ anh đâu có gian tình gì đâu mà em làm khó anh! Em không tìm hiểu nguyên nhân nghĩ quấy cho chồng ngoan của em tội nghiệp thế! Em cứ thế cằn nhằn làm cho không khí gia đình ngột ngạt, các con lo sợ mất đi ngày cuối tuần gia đình sum họp sau một tuần vợ chồng mình miệt mài làm việc…

- Lần sau có chuyện gì thì các con phải tôn trọng nhau truy xét cội nguồn hẳn hoi và nhất là im lặng lắng nghe lời phân bua của nhau nhé! Tâm phì cười nhẹ nhỏm vì tính hờn ghen của con gái. Tâm tiếp lời “ Tình yêu không chỉ đơn giản là tình cảm giữa hai người trai gái… Mà nó còn dạy cho ta rất nhiều điều: Biết kiên nhẫn ! Biết chờ đợi, im lặng & lắng nghe là những yếu tố quan trọng để xây dựng hạnh phúc. Xây dụng thì khó, đạp đổ rất dễ… TÌNH YÊU là sự bắt đầu từ những điều gì giản dị và thực lòng nhất...Đừng mải mê đi tìm kiếm những điều xa vời và viển vông.

Hãy quan tâm và trân trọng những điều nhỏ bé xung quanh mình

Nếu có một thùng táo, gồm cả trái ngon lẫn trái hư, nếu ăn trái ngon trước, bỏ những trái hư đi. Nếu ăn trái hư trước, những trái ngon rồi cũng sẽ hư, chúng sẽ vĩnh viễn không bao giờ ăn được trái táo ngon. Cuộc sống cũng vậy!

Khi gặp chuyện không may hãy nghĩ đến những điều tốt của nó, chúng ta sẽ thấy vui hơn. Đôi khi chúng thấy cuộc đời này thật bất công!..Có khi cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu... Nhưng vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi chúng ta cho đi là đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà chúng ta không chạm vào được. Có điều thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì có người khác luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại bên ta…

- Thưa mẹ đúng vậy! Chắc chắn chúng ta phải biết rõ thời điểm nào nên im lặng và lắng nghe người khác nói. Nghệ thuật giao tiếp với mọi người trong công ty, mọi nơi là hết sức quan trọng đó mẹ! Con có đọc một bài dịch… “Khi Romanus Wolter, một chuyên gia giao tiếp kinh doanh nổi tiếng tại Mỹ và là tác giả của các cuốn sách như “Kick Start Your Success” và “Kick Start Your Dream Business”, quyết định tự mình khởi sự kinh doanh, cha của ông đã dạy ông một bài học quan trọng: Con đường hiệu quả nhất đưa kinh doanh phát triển cho là lắng nghe mọi người khác nói chuyện. Qua kinh nghiệm hoạt động chuyên môn của mình, Wolter nhận ra rằng các chủ doanh nghiệp, các nhà quản lý hiếm khi nắm bắt được sự chú ý và các mối quan tâm của những người khác… Không phải lúc nào chúng ta cũng chờ những câu trả lời hoặc những lời khuyên. Đôi khi chỉ im lặng lắng nghe, thế là đủ,” Đức ôn tồn chia sẻ…

- Người ta rất dễ nhầm lẫn giữa: Tôi hiểu cảm giác của bạn vì tôi cũng từng trải qua điều đó với sự cảm thông thực sự. Không điều gì tự nhiên hơn việc cố gắng xoa dịu một người bạn đang trĩu nặng buồn lo bằng việc khẳng định chắc chắn rằng cô ấy không cô đơn. Khi ta cảm thấy buồn nản, bối rối hay hạnh phúc, điều ta mong muốn nhất chính là sự sẻ chia của một người bạn sẵn sàng lắng nghe chúng ta bất cứ lúc nào. Lắng nghe để đồng điệu với nỗi đau hay niềm vui của người khác mới là biểu hiện của sự cảm thông thực sự. Rất may, cảm thông là đức tính mà chúng ta có thể dễ dàng học được học cách lắng nghe và tôn trọng mạch cảm xúc của họ, quan tâm hơn tới ngôn ngữ cơ thể, biểu hiện gương mặt, âm điệu giọng nói và những hàm ý chưa bộc lộ thành lời của họ. Không phải lúc nào chúng ta cũng chờ đợi những câu trả lời hoặc những lời khuyên nhủ. Đôi khi chỉ cần một ai đó im lặng lắng nghe, thế là đủ. Tâm ôn tồn nói… Sau một hồi suy nghĩ nàng nói tiếp…

- Im lặng là nghe, là thâu thập. Lắng nghe rồi phát xuất để nói-Văn dĩ tải đạo lời nói ra nhẹ nhàng xây dựng là có ý tốt. Thật vậy, người tốt thì lời văn thơ viết ra đức độ, xây dựng vì đọc văn là biết tính người đó tốt xấu thế nào?! (tải đạo, chứ không phải tải đao gươm, tải đạn súng). Im lặng lắng nghe để phân tích hơn thiệt, bộp chộp phát xuất khi nói trong khi mất tự chủ, nóng tính là cơ nguy tải đao, tải đạn đó! “Xét người cho tột, xét thân ta”. Người biết dằn tính, mềm mỏng khi người đối diện nổi cơn nóng, và rồi họ sẽ nói sai lầm, nói quấy có khi xúc phạm đến ta… là học được điều hay trong tâm linh! Tóm lại Lắng Nghe rất quan trọng trong cuộc sống, nó là kỷ năng đi sâu trong lòng người, và đó là kỷ thuật tốt đáng noi theo. Qua đây chúng ta tránh phán xét mọi sự việc trong đời sống tình cảm gia đình, xã hội, công việc có nhiều mặt mà đôi khi chúng ta chỉ xét một mặt mà thôi. Nó theo cảm nhận không chính xác nên có khi sai lầm, oan ức…Biết Lắng Nghe từ trái tim, chuyển ý từ trái tim. Qua đây mẹ kể câu chuyện Hello Kitty cho các cháu của bà nghe nhé…

…Có một cô bé sống ở Nhật. Lúc bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô bé muốn tâm sự nhưng không biết chia sẻ cùng ai. Chẳng ai có thời gian để lắng nghe cô bé, bạn bè thì cuốn quýt với việc học, một số thì mải mê với trò chơi game hiện đại. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình trong vỏ óc. Nhưng cô bé cũng không được yên, vì cô quá bé nhỏ và nhút nhát, nên hay bị những học sinh lớp trên bắt nạt và trêu ghẹo, giật sách, nắm tóc, đôi lúc còn đánh cô bé. Vào buổi chiều nọ, khi bị nhóm lớp trên mang ra làm trò đùa, cô bé buồn bã đi đến công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và chỉ biết khóc. Khóc một hồi thì cô bé ngẩng lên thấy một ông lão ngồi cạnh mình. Ông lão nhìn cô bé và nhẹ nhàng hỏi: “cháu bé, đã tan học rồi sao không về nhà mà ngồi đây khóc?” Như có sự động viên vô hình, cô bé òa lên khóc: “ cháu không muốn về, về nhà buồn lắm, không ai hết, không ai nghe cháu nói”. Ông lão ôn tồn: “ vậy ông sẽ nghe cháu đây!” Cô bé vừa khóc vừa kể cho ông lão nghe những uất ức và nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Ông lão im lặng và chỉ lắng nghe, không một lời phán xét hay nhận định, ông chỉ nghe.

Cuối cùng khi cô bé kể xong, ông khuyên cô bé đừng buồn nữa và hãy về nhà. Từ đó trở đi, sau khi tan học là cô bé ra công viên trải lòng với ông. Cô bé thay đổi hẳn, mạnh dạng và vui vẻ hơn, rồi nhận thấy cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa. Vào một ngày nọ, cô bé bị một bạn trong lớp bắt nạt. Vốn nhỏ bé không làm được gì, cô bé uất ức và nóng lòng chạy ra công viên để được chia sẻ với ông lão nỗi buồn tủi ấy. Cô bé vội vã vượt qua cả đèn đỏ để mong gặp ông lão kể cho ông nghe nỗi niềm ấy, thì tai nạn xảy ra ngay khi cô bé băng qua đường.

Ngày hay tin cô bé mất, vẫn trong công viên ấy, vẫn chiếc ghế đá cô bé hay ngồi, ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông định tặng cho cô bé vào ngày hôm ấy, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo đáng yêu, trắng trẻo, với hai tai to, đôi mắt tròn xoe hiền lành, nhưng lại không có miệng. Ông lão muốn nó ở cạnh cô bé, luôn lắng nghe cô và không bao giờ phán xét. Từ đó trở đi, trên bàn mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng. Cô mèo hiện nay đã mang tên Hello Kitty, cô mèo được làm ra mục đích để lắng nghe tất cả mọi người….”

- Bà kể chuyện hay quá, hôm sau bà kể chuyện khác cho các cháu nghe nữa nhé! cháu đói bụng quá! Hai cháu ngoại sà vào lòng Tâm tranh nhau nủng nịu nói…

Như quên đi những bất đồng ý kiến vừa mới xảy ra và học được lời khuyên của mẹ qua câu chuyện “Im Lặng & Lắng Nghe” hai vợ chồng Lan lăn xăn bắt tay vào việc nấu nướng, Đức nhặt rau và hai cháu phụ giúp dọn chén bát muổng ly ra bàn một cách vui vẻ. Áng mây mù như tan đi, nắng ấm chan hòa bừng lên, Tâm nhìn hạnh phúc con cháu mà lòng cảm thấy rộn rã chi lạ…

Nguyễn Ninh Thuận

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
Vào ngày 11 tháng 9 năm 2001, những kẻ khủng bố Hồi giáo thuộc tổ chức mạng lưới Al-Qaida đã dùng bốn phi cơ dân sự làm thành một loại vũ khí quân sự để tấn công vào Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York và Lầu Năm Góc ở Washington D.C. Các sự kiện không tặc loại này là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh của nhân loại và đã có hậu quả nghiêm trọng nhất trong lịch sử cận đại.
Thứ Bảy, ngày 11/09/2021, nước Mỹ tưởng niệm 20 năm vụ tấn công khủng bố thảm khốc nhắm vào tòa tháp đôi World Trade Center ở New York, bộ Quốc Phòng Mỹ ở gần Washington và ở Shanksville tại Pennsylvania. Gần 3.000 người chết, hơn 6.000 người bị thương. Hai mươi năm đã trôi qua, vẫn còn hơn 1.000 người chết đã không thể nhận dạng. Chấn thương tinh thần vẫn còn đó. Mối họa khủng bố vẫn đeo dai dẳng. Lễ tưởng niệm 20 năm vụ khủng bố gây chấn động thế giới diễn ra như thế nào, nhất là trong bối cảnh Hoa Kỳ triệt thoái toàn bộ binh sĩ khỏi Afghanistan sau đúng 20 năm tham chiến ? Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn với nhà báo Phạm Trần từ Washington.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.