Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ: Phở Bò Viên Hiếu Tử...

31/05/201400:00:00(Xem: 1798)
Hôm nay con trai chị Diệu về thăm nhà, nghỉ lễ đâu được 1 tuần. Cậu ta rối rít trên điện thoại:

- Má ơi má nhớ nấu nhiều đồ ăn ngon cho con ăn nghe. Con thèm đồ ăn má nấu quá trời. Má phải nấu phở bò viên hiếu tử nghen má.

Nghe mà mũi cứ nóng lên rồi nước mắt từ đâu cứ dâng trào. Tội nghiệp con tôi, đi học xa nhà, thèm đồ ăn Việt Nam, mà lại phải là thức ăn má làm ở nhà mới chịu.

Nói tới món phở bò viên hiếu tử, càng nhớ con hơn. Nó đi học xa, chung đụng với thanh niên thiếu nữ người bản xứ, đông, rất đông, gặp ngừơi đồng hương, mà sao còn nhớ món thịt bò viên hiếu tử. Bây giờ trong chợ bán hằng hà món ăn nầy, ngon hơn chị làm gấp mấy mấy lần, vậy mà con chị vẫn muốn ăn món chị làm ở nhà.

Nhắc tới những món ăn nấu ở nhà, làm chị nhớ lại quảng thời gian mới qua Mỹ, sống trong một thành phố chỉ có vài ba gia đình người đồng hương, thức ăn thiếu thốn, có tiền cũng chẳng đâu bán, thiệt là khó khăn. Thế nhưng, lòng thương con mạnh hơn, chị vượt qua được. Không ai bán thì mình làm ở nhà. Vừa làm vừa chế biến vừa kinh nghiệm, miễn sau gia đình có món ăn hợp khẩu vị là chị vui lắm rồi.

Đầu tiên là món bánh ướt chả luạ. Thời đó làm gì có internet bày và chỉ dẫn đủ thứ như bây giờ. Cái computer còn chưa có, huống hồ gì? Cho nên, chị với mấy đứa em xúm xít lại, người đưa ý kiến, người thực hành và sau cùng là chồng con thưởng thức trong tiếng cười đùa vui vẻ.

Trong nhà có cô em thứ năm có khiếu nấu nướng, mẹ chị đứng chỉ huy, phải làm cho được món bánh ướt chả luạ nầy. Mấy mẹ con lóc thịt gà xắt thịt heo, bầm, đâm, giã cho nhuyển nhừ, quết cho thiệt mịn, đè, ấn, gói, vo cho tròn, bọc lại bằng bao nylong và giấy bạc lớp ngoài rồi hấp hay luộc? quên mất tiêu rồi. Vậy mà cũng ra được mấy đòn chả luạ thơm lừng lẩy, ngon ngọt vì là thịt gà sống mua từ trại gà về, thịt heo cũng mua từ trang trại, cho nên, mãi cho tới bây giờ, ăn toàn là những thứ mua từ siêu thị, không làm sao tìm lại được hương vị xưa. Những miếng bánh ướt tráng bằng tay, em chị tráng trên cái nồi nước sôi căng lớp vải mỏng, từng miếng từng miếng bánh ướt xắt ra để lên dĩa với giá trụn chả lụa thái mỏng nước mắm chanh ớt tỏi, vài lá rau húng lủi, chan lên muỗng mỡ hành, thơm ngon hết biết. À, còn giá nữa chi, má chị lo phần nầy, trồng bằng đậu xanh, cũng lên những cọng giá trắng tinh, ngắn ngắn mập mạp, tươi rói chứ không phải cọng giá ốm nhom dài thòn mua ở chợ như bây giờ.


Vừa quết thịt bò chị vừa nhớ căn nguyên của tên gọi “thịt bò hiếu tử” nầy.

Ngày xửa ngày xưa, có gia đình kia hiếm hoi, hai mẹ con sống bên nhau. Con lên rừng đốn củi, kiểu như một cuốn phim VN xưa, hồi còn rất nhỏ đã coi, tên phim “Lý chân Tâm anh hùng cỡi củi” là một tiều phu nghèo khổ xấu xí răng hô, về sau ăn ở hiền lành có hiếu với mẹ cha, được ơn trên thương, biến hóa cho thay đổi thành người đẹp trai, cỡi lên đống củi, bay tuốt lên trời.

Chị vừa bầm thịt bò cho nhuyển, vừa nhớ chuyện xưa mà mỉm cười. Rồi chị mang bao tay vô, dùng sức của cả hai bàn tay mà nhồi cho thịt vừa dai vừa dòn, để vắt thành thịt viên “hiếu tử”. Nhưng món bò viên nầy không phải dành cho mẹ chị mà là cho đứa con trai xa nhà sắp về thăm. Nhắc tới má, chị lại nhớ thêm vài chuyện, nhớ hồi nhỏ nhà nghèo, mà con thì đông nên phải “giật gấu vá vai”, đâu có được ăn ngon như bây giờ, muốn gì cũng có. Hồi ba chị còn sống, lâu lâu còn được ba đưa cả nhà đi ăn tiệm, sau khi ba mất rồi, cảnh nhà rất khốn khó một tay má lo nuôi bầy con còn đi học, cực kể gì, hết chuyện đi ăn tiệm.

Cho nên bây giờ chị thường nhắc má thèm gì cứ ăn, đừng hà tiện nữa.

Nói thì nói vậy, chớ thịt thà ở đây quá nhiều, ăn riết ngán, cho nên mấy món ngày xưa như dưa mắm, cải chua, tương hột, cà pháo, tàu hủ chiên, mì căng xào… lại trở thành cao lương mỹ vị. Nhiều người còn bỏ luôn không ăn thịt nữa mà cứ rau củ, tương chao cho khoẻ người.

Trở về chuyện hai mẹ con kia, một hôm người mẹ trở bịnh, cơm nước không ăn được, anh nấu nồi cháo chỉ có nhúm gạo và đậu, ngày càng sa sút, một hôm được hàng xóm tốt bụng cho miếng thịt bò, không biết làm sao mẹ nhai nổi nên anh nghĩ cách bầm ra thiệt nát rồi vò viên tròn tròn lại bỏ vô nồi cháo. Nhờ thế, ăn lại sức, mẹ khỏe lại.

Từ đó hàng xóm bắt chước và đặt tên là thịt viên hiếu tử.

Chị biết con chị sẽ ăn ít nhứt hai ba tô, rồi nó sẽ hít hà khen rối rít, rồi nó sẽ hỏi “lần tới về má nấu món gì cho con ăn?”

Cái thằng!. Thiệt tình. Ôi, con trai của tôi./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.