EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Nhà Văn Ngô Viết Trọng Ấn Hành 2 Tác Phẩm Mới

17/04/201400:00:00(Xem: 5807)

Nhà văn Ngô Viết Trọng -- một tác giả nổi tiếng về nhiều thể loại thơ, văn, hồi ức và tiểu luận -- vừa xuất bản 2 tác phẩm mới:

-- "Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng," viết theo thể loại tiểu thuyết lịch sử.

-- "Xưa và Nay," một tuyển tập nhiều bài viết, các thể loại truyện ngắn, hồi ký và tiểu luận.

Sinh năm 1944, nhà văn Ngô Viết Trọng đã ở vào "tuổi xưa nay hiếm," ngòi bút của ông lại đến trễ với văn đàn, chỉ sau khi đã trải qua nhiều năm tù cải tạo và sang Mỹ định cư, nhưng mang đầy tâm tư của một người đang nhìn lại những thăng trầm của đất nước và bản thân.

Đó là những ngậm ngùi khi trong lòng đâỳ ắp nhũng tiếng nói và hình ảnh cần diễn tả: Ngô Viết Trọng trong khoảng 15 năm sáng tác đã xuất bản khoảng 12 tác phẩm đủ thể loại, từ tuyển tập truyện ngắn cho tới tiểu thuyết lịch sử, từ hồi ức cho tới tiểu luận. Tính ra, gần như mỗi năm in một tác phẩm -- sức viết đã mạnh, và hy sinh in sách cũng là nhiệt tâm lớn.

Hãy nhìn xem những quan tâm của ông: thí dụ, tiểu thuyết "Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng," nội dung kể lại chuyện Bà Triệu, một nữ anh hùng khởi nghĩa chống quân Tàu... nhưng rồi bị các sử gia Phương Bắc bôi bác và bịa đặt như một phụ nữ "kinh dị với vú dài ba thước," một hình ảnh không hề có ở đời thực dù ở Tây, Tàu, Mỹ, Nhựt... vậy mà cứ ghi mãi trong sử Tàu và cả sử Việt. Ngô Viết Trọng như thế đã viết bằng trọn tâm tình của người đời sau, của một người yêu nước nhìn lại sử Việt.

Trong "Lời Tựa" của Võ Hương An in nơi đầu sách "Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng," nhà văn họ Võ đã trân trọng giới thiệu người cầm bút họ Ngô như sau, trích:

"Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng là tác phẩm thứ 12 của nhà văn Ngô Viết Trọng, là tiểu thuyết lịch sử thứ 6, sau Lý Trần Tình Hận (2002), Công Nữ Ngọc Vạn (2004), Dương Vân Nga: Non Cao & Vực Thẳm (2005), Trần Khắc Chung (2009), Chế Bồng Nga, Anh hùng Chiêm quốc (2011), trong đó, Lý Trần Tình Hận đã được tái bản vào năm 2005. Điều này chứng tỏ tiểu thuyết lịch sử của tác giả họ Ngô đã được độc giả hải ngoại tìm đọc với hảo cảm.

Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng là truyện dài viết về cuộc khởi nghĩa của Bà Triệu vào năm 248, chống lại sự thống trị bóc lột, hà khắc của nhà Đông Ngô thời Tam Quốc.

Sau khi chào độc giả bằng tác phẩm đầu tay Vết Hằn Mùa Xuân, một tuyển tập truyện ngắn dễ thương, dành được nhiều cảm tình của người đọc, Ngô Viết Trọng bỗng rẽ sang một nẻo đường mới – mà rất ít người cầm bút muốn dấn thân, nhất là giới cầm bút hải ngoại – là tiểu thuyết lịch sử.

Nhớ lại thời niên thiếu đã có lần mê mẩn đọc Tiêu Sơn Tráng Sĩ của Khái Hưng, Bà Chúa Chè của Nguyễn Triệu Luật, rồi Gia Long Tẩu Quốc, Gia Long Phục Quốc, v.v, chưa kể những Đông Chu Liệt Quốc, Hán Sở Tranh Hùng, Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa…, nên tôi không thể bỏ qua tác phẩm đầu tay về tiểu thuyết lịch sử của anh và nhận ra rằng đây là một sự chuyển hướng hợp tình lý, có thể tạo cho tác giả một chiếu riêng trong sinh hoạt văn học hải ngoại... (...)

...ta có thể hiểu rằng trước thời kỳ tự chủ (939), để chép sử nước ta, các nhà làm sử đều phải mượn sử liệu từ những ghi chép của Trung Hoa. Với mặc cảm tự tôn “thiên triều” của kẻ đi đô hộ, dĩ nhiên những ghi chép của họ sơ sài và đầy thiên kiến.

Nói đến Bà Triệu, họ gọi là Triệu Ẩu và thêm chi tiết là người cao lớn, thô tháp, hung dữ (giết chị dâu). Những bộ sử đầu tiên của Việt Nam cũng lặp lại những điều này. Ẩu,nghĩa là bà già. Bà Triệu qua đời lúc mới 23 tuổi, chưa chồng, sao gọi là bà già? Như vậy, chỉ có thể hiểu người Hoa muốn gọi xách mé Bà Triệu là con mụ họ Triệu. Có lẽ vì cảm nhận được điều này nên trong kỳ tái bản bộ Việt Nam Sử Lược tại Pháp (Nxb Institut de l’Asie du Sud-Est, 1987), thấy sử gia Trần Trọng Kim đã thay cái tên Triệu Ẩu bằng BÀ TRIỆU (TRIỆU THỊ CHINH) với chú thích ”Bà Triệu, các kỳ xuất bản trước để là Triệu Ẩu, nay xét ra nên để là Triệu Thị Chinh” (Sđd, Quyển I, tr.44). Vua Tự Đức (1848-1883) khi đọc Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục do Quốc Sử Quán biên soạn, tới đoạn Bà Triệu vú dài 3 thước, đã châu phê “Nhưng nói là vú dài ba thước thì cũng quái gở, đáng cười“.

Tôi dẫn dài dòng như thế để chỉ nói lên một điều: để xây dựng nên Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng, Ngô Viết Trọng, ngoài việc dựa vào Đại Nam Nhất Thống Chí (tỉnh Thanh Hóa, mục Liệt Nữ Phụ, Tập Hạ, bản dịch của Trần Tuấn Khải, Nha Văn Hóa, Saigon, 1960) còn phải tham khảo nhiều sách sử khác, sàng lọc các chi tiết, rồi mới dám cấu tứ và xuống bút làm thành tác phẩm. Chỉ với sử liệu dài hơn một trang sách, bằng óc sáng tạo, nhà văn họ Ngô đã có thể cống hiến cho độc giả 200 trang sách đầy cuốn hút với một văn phong giản dị như chính con người của anh. Nếu viết một truyện dài tình cảm trong đời thường, có lẽ người cầm bút không phải khổ công như thế. Sự khổ công đó, ngoài lòng tự trọng và sự tôn trọng độc giả, không muốn muốn cung cấp cho người đọc một món hàng mạo hóa, mà còn được thúc đẩy bởi một động cơ tình cảm khác, âm thầm và mãnh liệt hơn.


Trước cảnh Biển Đông dậy sóng với đủ trò diễu võ dương oai của Tàu cộng, nào xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, tuyên bố lãnh hải lưỡi bò, bức hiếp ngư dân Việt Nam, v.v. mà nhà cầm quyền CSVN vẫn chịu lép một bề, người dân đã đứng lên, đã lên tiếng, và đã bị đàn áp tù đày nhưng vẫn hiên ngang đối mặt,trong đó không thiếu những anh thư của thời đại mới, như Nguyễn Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần, v.v. khiến ngòi bút của Ngô Viết Trọng không thể nằm yên..."(hết trích)

Thật vậy, chúng ta hãy hình dung, vì sao nữ tướng họ Triệu ở lứa tuổi 20 của Việt Nam được đồng bào phong tặng danh hiệu Nhụy Kiều Tướng Quân (Vị nữ tướng yêu kiều, xinh đẹp như nhụy hoa) vậy mà dưới ngòi bút sử gia Phương Bắc lại trở thành một "bà già vú dài, hung ác"...

Thế mới biết, các chế độ độc ác luôn luôn có nhà văn độc ác hỗ trợ (hình ảnh quen quen? Có phải ở VN, Bắc Hàn... hiện nay cũng có hiện tượng bóp méo ngòi bút như thế?). Do vậy, một ngòi bút như Ngô Viết Trọng cực kỳ cần thiết, và ông đã đóng vai trò này trong một thể hiện rất là văn chương.

blank
Bìa 2 tác phẩm.

Trong khi đó, trên Trang Nhà Gia Đình CSQG, tuyển tập "Xưa Và Nay" của Ngô Viết Trọng được nhà văn Lưu Trần Nguyễn giới thiệu bằng ngôn ngữ cực kỳ trân trọng, trích như sau:

"...XƯA VÀ NAY chính là những đặc thù của ông, hay nói đúng hơn chính là những mảnh vụn tâm tư, chứa đầy tình người, tình yêu quê hương, mà tác giả đã gom lại thành một chúc thư khiêm tốn, ít nhất là dành cho bằng hữu. Ngay trong lời mở đầu, nơi phần kết, tác giả đã tha thiết bày tỏ một cách thật lòng: “Rất mong tập sách nhỏ này ngoài việc giúp độc giả giải trí, nó có thể gợi được chút ý tưởng hữu ích nào cho những ai nuôi chí cứu nước giúp đời!”

...trong tự truyện Ông Nhà Văn - Thằng Bỏ Báo, ông mô tả cái biên giới giữa Ông và Thằng thật gần gũi. Tác giả dùng chính bản thân mình làm người mẫu, để đời vẽ lên một chân dung tương phản của Ông nhà văn Ngô viết Trọng, và Thằng bỏ báo Trọng Ngô. Tác giả tự nhìn hình ảnh mình cùng bằng hữu nhếch môi cười. Nụ cười của đời thường, xem ra chua xót, nhưng lại là những tiếng thở dài của chính tác giả và những người thấu hiểu ông.

“Tôi vẫn nhớ mãi những hình ảnh trái nghịch ngộ nghĩnh trong những lần ra mắt sách của chính mình. Buổi khuya tôi là một anh bỏ báo lôi thôi lếch thếch, lượm từng cái lon hoặc ngửa tay nhận vài đồng tiền tip, buổi chiều tôi lại thành một nhà văn mặc veston, trịnh trọng đóng vai chính trong một buổi sinh hoạt văn nghệ này! Cũng truyền thông báo chí phỏng vấn, cũng văn nghệ ca nhạc rềnh ràng như ai! Cảnh đó lâu lâu lại tái diễn một lần. Vì vậy các đồng nghiệp của tôi vẫn hay gọi đùa tôi là; “ông nhà văn – thằng bỏ báo”…”(Trang 45)

Như người viết đã từng nói, với cái nhân dáng giản dị gần như quá hiền hậu bên ngoài, Ngô viết Trọng thường bị chìm lỉm trong đám văn nghệ môi son má phấn, khăn đóng áo thụng. Nhưng nếu đi sâu vào những tác phẩm của ông, và gần nhất Xưa Và Nay thì thấy ông đã vượt ra khỏi cái tầm thường bề ngoài của mình bằng cái chân dung thật chững chạc của một kẻ sĩ có nhiệt tâm với cộng đồng và đất nước...

...Xưa và Nay, tập truyện dày 240 trang bìa Ngọc Danh, nội dung gồm 17 đoản thiên, chia làm 2 phần như tựa đề cuốn sách. Mỗi một đoản thiên của tác giả đều hàm chứa một ý nghĩa sâu sắc, nó không đơn thuần mang tính cách giải trí, mà là một tài liệu để người đọc rút ra được rất nhiều bài học giá trị về cuộc sống và con người. Cuốn sách như một giòng sông, hướng dẫn người đọc phiêu du qua khắp bến bờ, mỗi phong cảnh phù hợp với một cá nhân..."(hết trích)

Chúng ta có thể nói gì về nhà văn Ngô Viết Trọng? Thật khó để nói về ông một cách đơn giản, vì trong từng trang sách là những thác lũ Biển Đông, những gầm rú của tổ tiên Việt tộc đang cùng Bà Triệu phất cờ, lũ lượt đi cùng binh sĩ, voi, ngựa... ra trận chống Bắc quân -- và tất cả những hình ảnh đó đã được viết trong ngôn ngữ văn chương điềm đạm, của một ông già xa xứ, lo ngại nhìn về quê nhà...

Mỗi tác phẩm trên đều ghi giá 15 Mỹ Kim. Độc giả có thể tìm mua qua email: trong27767@yahoo.com hay (916) 549-7689.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Herschel Walker vừa chấm dứt hi vọng tái tranh cử tổng thống của Trump. Herschel Walker loạng choạng, lầm bầm, lóng ngóng cuối cùng đã thất bại trong cuộc đua vào Thượng viện Georgia. Nhưng trong khi Walker có thể sẽ rời khỏi chính trường và chìm vào tình trạng mờ mịt, người đàn ông đã lôi kéo ông Walker vào cuộc đua và áp đặt một ứng cử viên rõ ràng không đủ tiêu chuẩn vào Đảng Cộng Hòa Georgia, hiện đang gặp khó khăn trong việc giải quyết thiệt hại...
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...