Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Báo Chui “đối Thoại” Ra Đời Đòi Quyền Dân Chủ

05/08/200000:00:00(Xem: 4244)
HANOI (VB) - Một tờ báo chui lại khai sinh ngay giữa lòng Hà Nội, có tên là “Đối Thoại.” Số đầu tiên là bài viết “Chủ Nghĩa Mác Tản Mạn Ký...” với bút hiệu Tểu, được nhóm Nối Kết phổ biến ra hải ngoại. Nguyên văn như sau.

(Đối thoại - Đối thoại: Không thể trông cậy vào các chủ thuyết gia Mác - Nồi gạo. Chỉ có Đối thoại tự do mới giải quyết được những vấn đề khó khăn của đất nước. Đảng không dám đối thoại, những người tâm huyết trung thực muốn đóng góp xây dựng đành phải trôi nổi tự do trong xã hội và tiếp tục “tán phát” những ý kiến tư tưởng trong nhân dân. Nối kết tiếp tay “tán phát” đến các bạn bài “tản mạn ký” trong tờ “Đối thoại” đầu tiên đang được “tán phát” rộng rãi trong quần chúng nhân dân tháng qua. Nối kết).

CHỦ NGHĨA MÁC TẢN MẠN KÝ: DÃN NỞ CHẬM CHẠP CỦA MỘT KHUÔN PHÉP
”...Coi trọng mở rộng dân chủ, tăng cường đối thoại, lắng nghe đầy đủ ý kiến của cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân, ý kiến thuận và cả ý kiến nghịch. Thường vụ Bộ chính trị đã đồng ý kiến nghị của chúng ta là tổ chức đối thoại, giao cho Ban tư tưởng - văn hóa Trung ương chủ trì, ở đó mỗi người có quyền trao đổi ý kiến của mình về những vấn đề khác nhau, thậm chí đối lập về quan điểm. Trao đổi với cơ quan tổ chức tốt hơn là ngấm ngầm đi tuyên truyền, tán phát trong nhân dân...!”

Đây là “lời vàng, ý ngọc” của ông Lê Xuân Tùng, uỷ viên Bộ chính trị trong bài: Nhiệm vụ chủ yếu của công tác tư tưởng văn hóa hiện nay! đăng trong Tạp chí TT Công tác tư tưởng số 5 năm 2000. Một bài nói nghiêm túc đăng trong một tạp chí đứng đắn mà cứ như chuyện đùa trong mục vui cười. Vậy thì từ tháng 4 năm 2000 trở về trước cán bộ, đảng viên và nhân dân sống trong “nền dân chủ” nào để đến hôm nay (tháng 5-2000) Thường vụ Bộ chính trị mới cho phép “con dân của Đảng mình” được tổ chức đối thoại. Tổ chức đối thoại nói nôm na là cuộc nói chuyện về thời cuộc của đất nước của những ngườI thân trong nhà trao đổi với nhau, nó hết sức thường tình chứ chưa cần phải gắn hai chữ “dân chủ” vào làm gì! Thế mà trong suốt hơn một nửa thế kỷ xương chất thành núi, máu chảy thành sông vì một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa - Độc lập - Tự do - Hạnh phúc đến tháng 5 của năm cuối cùng của thế kỷ 20 và thiên niên kỷ II, nhân dân ta mới được Đảng của nhân dân ta “đồng ý” cho tổ chức đối thoại. TỂU tôi nhấn mạnh chữ “đồng ý” - vì từ chữ “đồng ý” đến bao giờ được “thực hiện” là một khoảng cách khó mà các thần dân biết trước được. Và khi được tổ chức đối thoại thì đối tượng: cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân sẽ là ai" Vì TỂU tôi rất sợ cái trò chơi cũ mèm là “Đảng cử, Đảng cho phép” thì ta lại đành trở về vạch xuất phát cách đây hơn nửa thế kỷ! Thôi thì tự an ủi là muộn còn hơn không, xin các thần dân theo rõi cái đoạn “hạ hồi phân giải”.
Nhân câu nói của ông Lê Xuân Tùng, TỂU tôi cũng trích một câu của cái nước mà Marx tiên đoán là nó sẽ giẫy chết:

”...Quyền được nghĩ khác nhau đương nhiên được công nhận và chế độ có đủ sức mạnh để có thể chấp nhận những kẻ phản bác mình, mà chức năng của những người này cũng đã được thể chế hóa. Xã hội chịu đựng những người chống đối, nó phải áp dụng chính những luật lệ do nó đặt ra...” Trích trong tác phẩm “Văn minh Hoa Kỳ” của Jean Pierre Fichou do nhà xuất bản Thế giới xuất bản 1998.

Những tư tưởng lớn thường hay gặp nhau, thế là ông Lê Xuân Tùng ở đất Á đã gặp ông Jean Pierre Fichou ở trời Âu cùng chấp nhận đối thoại hai chiều: đồng tình và phản bác. Nhưng cũng cần phân tích thêm một chút để thấy rõ tính chất dân chủ của hai chế độ: tư bản và cộng sản! Chế độ tư bản coi cái quyền được nghĩ khác nhau là đương nhiên, như ta hít thở khí trời vậy. Và cái đương nhiên này đã có hàng trăm năm nay đối với nhân dân của họ. Còn cái quyền được nghĩ khác nhau của chế độ “triệu lần dân chủ” này mới được “cho phép” tháng 5 năm 2000. Còn bao giờ được thực thi “cái quyền được nghĩ khác” thì ta cần chờ đợi. Kiên nhẫn chờ đợi, nhẫn nhục chờ đợi vốn là đức tính quí báu của người dân Việt Nam trong mấy chục năm qua và đã được “thử thách”. Nhân đây TỂU tôi nói một câu chuyện vui về khi hỏi một chuyên gia Nhật sang công tác Việt Nam. Thưa ông! Khi sang đất nước tôi công cán, điều gì để ông suy nghĩ trước tiên" Ngập ngừng một chút rồi ông trả lời: “Tôi chưa hề đến Việt Nam bao giờ, nên chưa có khái niệm về điều suy nghĩ trước tiên. Nhưng chúng tôi được Đại sứ quán của nước tôi căn dặn: Điều đầu tiên của người nước ngoài đến công tác ở Việt Nam là “kiên nhẫn”!”

Chí lý vậy thay, cái ông nào ở đại sứ quán Nhật Bản chắc từng “nếm mùi” ứng xử từ ngôn từ cho đến thủ tục hành chính Made in Việt Nam nên đã có lời khuyên đồng bào của ông cùng các người nước ngoài luôn nhớ tới chữ “NHẪN”. Cách đây hơn năm trăm năm, cụ Nguyễn Trãi cũng nói nhiều về chữ “NHẪN” cùng với chữ “THỜI”.

Trước những phản ứng quyết liệt của phong trào nông dân Đồng Nai, Thọ Xuân Thanh Hoá, Uy nổ Đông Anh, Thái Bình rồi Nam Định và còn âm ỉ ở xã Hồng Việt cùng một số điểm ở Thái Bình vẫn tiếp tục “nóng”. Trước những cuộc bãi công của giai cấp công nhân bị áp bức, bóc lột ở các xí nghiệp liên doanh mà các tổ chức Công Đoàn chỉ là một lũ bù nhìn. Trước những phản ứng ngấm ngầm, còn dè dặt của giới doanh nghiệp, của các chủ trang trại đều không nói lên một điều gì tốt đẹp. Đặc biệt là những phản ứng gay gắt về mặt triết học, về đường lối chính sách, về quản lý đất nước, về hệ thống tổ chức của cơ quan hành pháp, lập pháp, tư pháp và “đảng cầm quyền”... của các bậc sĩ phu, trí thức, các nhà khoa học, các văn nghệ sĩ và các cựu chiến binh... những người lãnh đạo không có thể nhẫn tâm cứ bắt mãi cả một dân tộc thông minh, sáng tạo cứ phải ngậm miệng, có những suy nghĩ trí tuệ siêu việt mà cứ phải “vâng vâng, dạ dạ” trước một cái khuôn phép bảo thủ, cũ rích, trong quá khứ cũng như trong hiện tại nó luôn luôn mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác. Một quá trình dãn nở hết sức chậm chạp của khuôn phép kỳ lạ nó cấm đoán mọi suy nghĩ ngược, mọi tư tưởng đối lập, nó triệt tiêu sự phát triển của trí tuệ.

Cũng xin thưa với ông Lê Xuân Tùng là: sự đời theo qui luật cái gì phải đến thì sớm muộn gì cũng đến, dù có dùng trăm phương ngàn kế cũng không ngăn được cái quá trình tất yếu này! Việc tổ chức đối thoại chả phải là ý tưởng mới mẻ gì. Cách đây có dễ đến hai mươi năm những ý tưởng đề nghị được hội thảo, được đối thoại trực tiếp của các tầng lớp nhân dân với “đảng cầm quyền” về sự phát triển của đất nước, về sự tự do, no ấm hạnh phúc của dân tộc đều là những điều cấm kỵ. Thế mà sự dồn nén tất yếu phát triển, những điều tâm huyết trung thực đóng góp xây dựng đành phải trôi nổi tự do trong xã hội để rồi bi qui tội là “tán phát”.

Trong bài viết trên của ông có đoạn (trang 12): “Ví dụ một vấn đề lớn mà hiện nay chúng ta đang tranh luận là thế nào là tư bản tư nhân" Thật là buồn vì câu hỏi đó chúng ta đặt ra đã 10, 15 năm nay mà vẫn chưa trả lời được...”

Đúng là đáng buồn thật, một đảng vĩ đại với các nhà lý luận siêu hạng khi đặt tên hoặc giải thích một hiện tượng, một phát triển xã hội mà bị trói chặt bởi một học thuyết cực đoan về “tư hữu”, về “bóc lột” thì ông nào cũng sợ “lỡ miệng” lại bị qui là chệch hướng thì như lời ông Hữu Thọ từng khuyên: “Sức ông chẳng mang lại lợi ích gì lớn cho quốc gia thì ông cũng cố giữ lấy nồi cơm cho con!” Với những nhà Marxisme - Marmitisme thì không những chỉ 10, 15 năm mà có khi cả cuộc đời họ chẳng đóng góp gì cho đất nước. TỂU tôi mạo muội múa rìu qua mắt thợ suy nghĩ về tư bản tư nhân bằng hình ảnh cụ thể mà nơi TỂU tôi đang sinh sống. Hai vợ chồng TỂU tôi có một cái ao nhỏ khoảng 15m2, gọi là cái vũng thì đúng hơn. Hằng năm thả khoảng 20 con chắm. Cuối năm đánh lên hai ông bà ăn và cho con cháu mỗi đứa một vài con là hết. Cách một mảnh vườn có hai vợ chồng bác hàng xóm là cán bộ về hưu, ngoài mấy sào vườn còn một cái ao gần một mẫu thừa kế. Hai bác hoặc vì “bôn” hoặc không “nông vi bản” nên cái ao chỉ thả muống và một số cá tự nhiên. Cái ao to như vậy mà thu nhập hàng năm chả đáng là bao. TỂU tôi nổi máu “tư bản tư nhân” xin thuê lại cái ao với hợp đồng 5 năm. Năm đầu TỂU tôi thả hơn 5000 cá giống, đảo vụ thả tiếp 5000 nữa. Để bảo vệ và chăm sóc cá TỂU tôi có thuê 2 cháu thanh niên chưa có việc làm. Cuối năm ngoái sau khi thu hoạch, thuế má nghĩa vụ đóng góp đủ, trừ chi phí sản xuất và tiền công cho 2 cháu lao động, bước đầu đã có chút ít lợi nhuận. Nhưng tiếc thay TỂU tôi lại “bị” một vài đồng chí trong chi bộ đảng “phê” rất dữ: Đã tự coi mình là một đảng viên thì không được bóc lột dù chỉ là thuê 1 hoặc 2 lao động và vv... TỂU tôi đành kính cẩn thưa:” Thưa mấy ngài đảng viên khả kính! Tôi ít quan tâm đến việc được gọi là “đảng viên” hay “tư hữu tư nhân” hoặc “bóc lột” v.v... mà tôi chỉ muốn làm một công dân bình thường. Một công dân bình thường mỗi năm góp cho xã hội 10.000 con cá là điều tôi vươn tới và nếu tôi thả được 1.000.000 con cá và thuê 200 lao động thì tôi vẫn làm. Tôi sẵn sàng đổi “thân phận đảng viên” lấy 10.000 con cá cho cuộc đời còn nghèo đói cực khổ này.”

Thưa ông Lê Xuân Tùng! Nếu được đối thoại tự do thì chả cần 10 đến 15 năm, mà chỉ cần nửa ngày “đối thoại” thôi, trí tuệ Việt Nam cũng sẽ trả lời được ngay. Hình như tôi nhớ không lầm thì một đồng chí trong Bộ Chính trị từng nói: Trong Đảng có thể thiếu người tài chứ ngoài thì không thiếu! Ngay trong bài nói chuyện của ông nếu được “đối thoại” thì cũng còn nhiều điều buồn cười chảy ra nước mắt!

Một con chim nắm trong tay bao giờ cũng giá trị hơn hai con đang bay trên trời! (Tục ngữ Mỹ). Xin ngàn lần cám ơn đảng cho phép tổ chức đối thoại để mỗi công dân có trách nhiệm với vận mệnh của Tổ Quốc bước vào thiên niên kỷ mới. Trong tổ chức đối thoại nên có tư tưởng chủ đạo là không hề có ý kiến nào là thuận, ý kiến nào là nghịch mà cũng chả có sự đối lập nào cả mà mọi người đều tâm niệm rằng với ý thức cao nhất của một công dân cùng đất nước, cùng đảng với bao xương máu đã xóa được nỗi nhục mất nước của ngàn năm Bắc thuộc, của trăm năm nô lệ. Nay giang sơn đã thu về một mối, mối thù muôn đời muôn kiếp không tan với những đất nước ngày hôm qua còn là “không đội trời chung” cùng khép lại quá khứ để làm bạn với nhau hướng tới tương lai tốt của ngôi nhà chung: Trái đất!

Vậy hà cớ gì, những người con cùng chung một bọc “Âu Cơ” sao nỡ để chữ thuận, chữ nghịch, để đối lập lẫn nhau cho đau lòng tổ tiên, ông bà. Riêng với TỂU tôi, nếu đảng thực hiện đúng lời hứa cho tổ chức đối thoại thì TỂU tôi xin giã từ “tán phát” để được nói với Tổ quốc, với đảng những lời, những tâm tư trung thực bằng máu, bằng nước mắt của mình, để xây dựng thành công Xã Hội Chủ Nghĩa Hồ Chí Minh là Hòa Bình - Thống Nhất - Độc Lập - Dân Chủ và Giàu Mạnh.

Mong lắm vậy thay!
Hà Nội ngày 24 tháng 5 năm 2000
TỂU

* Marmite là cái nồi. Tểu tôi bịa ra cái từ “Marmitisme” tùy bạn hiểu!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.