Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bợm Già Mắc Bẫy

05/08/200000:00:00(Xem: 4786)
Hà Nội và Washington không phải hai người xa lạ, bang giao chỉ là một hình thức. Không có bang giao người ta vẫn tiếp xúc được với nhau như thường. Giữa thời chiến tranh Việt Nam, Mỹ và chế độ Hà Nội vẫn mở được hội đàm Paris và Kissinger vẫn đến Hà Nội trước khi ký hiệp định đình chiến. Bởi vậy lịch sử quan hệ giữa hai bên phải gồm cả thời kỳ tiền và hậu bang giao. Cái tiền soi sáng cái hậu.

Trong cuộc hòa đàm Paris, Mỹ đã gập những tay thương thuyết của Hà Nội rất cứng rắn, kiên trì cố thủ trong lập trường không chịu xê xích nửa bước, rút cuộc Mỹ kém vế đành phải ký hiệp định đình chiến. Vào thời điểm đó thời gian không làm việc cho Mỹ, thời gian làm việc cho Việt Cộng. Thời gian càng kéo dài, Mỹ càng bị áp lực phản chiến trong nước, chưa kể đến những áp lực khác của nhu cầu chiến lược toàn cầu và dư luận thế giới. Phía Hà Nội cũng chịu áp lực của bom B-52, kể cả những tấm thảm bom quanh Hà Nội. Nhưng những nguời cầm đầu chế độ đâu có dại ngồi ở Hà Nội để ngửa cổ chịu bom, họ rút vào những hang núi của miền Bắc, chỉ có dân và vài đội dân quân hứng chịu bom rơi.

Sau khi có bang giao chính thức, vai trò đã đổi khác. Bây giờ thời gian làm việc cho Mỹ chớ không làm việc cho Việt Nam. Hình ảnh này đã nổi bật trong cuộc thương thuyết bản thương ước gọi là quan hệ thương mại bình thường. Thương thuyết kéo dài trong 4 năm, tương xứng với độ cò cưa của hòa đàm Paris, rút cuộc Hà Nội vẫn phải ký bản thương ước theo những điều kiện của Mỹ. Lần này Hà Nội bị áp lực kinh tế, còn Mỹ không có áp lực đó, có chăng chỉ là những nhu cầu của một nhóm nhỏ giới kinh doanh và đầu tư Mỹ khi thấy cái gọi là thị trường béo bở Việt Nam trông bóng loáng năm 1995. Lạ lùng thay, thời gian càng kéo dài áp lực càng đè nặng lên Hà Nội, trong khi cái mồi thị trường kia ngày lại càng ốm teo. Thế nhưng đáng kể nhất vẫn là những áp lực sau khi hai bên đã ký thương ước.

Ký rồi thì sao" Ký rồi là phải có phê chuẩn mới được thi hành. Bây giờ phải chờ đến tháng 5 sang năm Quốc hội Mỹ mới phê chuẩn cho thì thật đau khổ cho Hà Nội. Ký rồi là không rút ra được nữa, bút sa gà chết, nhưng lại không được ăn ngay mà phải chờ dài cổ trong khi kinh tế Việt Nam đang bốc mùi sình thối. Lỗi tại ai, Mỹ giục ký cho bằng được rồi bắt ngồi chờ đó, Mỹ chơi xỏ chăng" Sự thật Mỹ đã chứng tỏ rất đàng hoàng tử tế, hối thúc Hà Nội ký thương ước từ tháng 9 năm 1999. Mỹ rất thực thà cảnh giác rằng nếu chậm ký, coi chừng sẽ bị kẹt vào thế tranh cử Mỹ năm 2000 và có nguy cơ kéo dài đến 2001. Hà Nội vẫn cứng đầu không chịu ký, có thể vì trong nội bộ còn tranh cãi, nhưng cũng có thể lần khân để mong tạo tư thế mặc cả cò kè bớt một thêm hai vào giờ chót. Rồi đến chí kỳ, rút cuộc vẫn phải ký mà không thay đổi được gì đáng kể trong thương ước. Dân gian Việt Nam có câu tục ngữ “Ăn hơn hờn thiệt, đánh tiệt cất đi”. Đó là lời bà mẹ mắng đứa con hư, thức ăn bà đã dọn ra rồi còn hờn dỗi không chịu ăn. Rút cuộc cậu quý tử đành ăn vậy. Rõ là thân con lừa, nhẹ không ưa chỉ ưa nặng.

Cũng có thể ở phía Hà Nội người ta bất chấp, phê chuẩn sớm hay muộn cũng chẳng sao. Sớm là phải thi hành sớm, vậy muộn càng tốt. Bởi vì nguời ta muốn kéo dài cho mấy ổ quốc doanh dẹp tiệm từ từ mà tận hưởng, trong khi lại có thời giờ “hóng gió dựa hơi” thương ước cho đã. Thế nhưng đón gió thì gió còn ở chân trời, mà dựa hơi thì mùi chưa tới vị đã tan. Hãy nhìn trình tự của vụ này. Một tuần sau khi ký thương ước, thị trường chứng khoán Saigon khai trương, và một tuần sau nữa mới thực sự mua bán. Người ta cần một tuần để sắp đặt mâm cỗ. Nhưng quái ác thay, mộng vẫn không thành, vì một ngày trước đó người ta bị kê tủ đứng vào họng. Thứ năm mở chợ thì thứ tư có tin thương ước phải chờ đến tháng 5 năm 2001 mới có phê chuẩn của Quốc Hội Mỹ.

Tin này xuất phát từ một ông luật sư Mỹ ở Hà Nội kèm theo phụ đề rùng rợn “có thể thương thuyết lại”, khiến tòa đại sứ Mỹ phải lên tiếng vuốt. Một giới chức sứ quán nói ông ta “tin tưởng” rằng bất cứ ai được bầu lên ở Mỹ cũng sẽ nhìn nhận thỏa ước đã ký kết giữa hai chính phủ, nhưng ông ta không phủ nhận đến sang năm mới phê chuẩn. Thế tại sao không nạp thương ước lên Quốc hội ngay bây giờ để may ra nội trong tháng 8 có phê chuẩn" Bạch Cung đã nhã nhặn nói không phải lỗi tại ai mà vì xét ngày giờ làm việc của Quốc hội còn quá ít, chuyển qua Quốc hội lúc này là điều không thực tiễn. Lời tuyên bố này đã đóng đinh vào sự xác nhận sang năm mới có phê chuẩn. Người ta đã thấy ngày đầu của việc mua bán chứng khoán Việt Nam tiêu điều như thế nào.

Dân ngoài phố Hà Nội chắc hẳn phải có lời bàn hóm hỉnh “ta đã đi vào xiếc của Mỹ rồi”. Vào xiếc có nghĩa là khi anh đã chui vào rọ là nó “xiết bù-loong” không cách nào cựa quậy cho được. Càng quậy nó càng xiết. Bây giờ còn xiết gì nữa" Người ta bắn tin nếu chính phủ Mỹ chuyển thương ước qua Quốc hội vào tháng 1 sang năm, rất có thể được phê chuẩn vào cuối tháng 2. Nhưng nếu Quốc hội Việt Nam chờ Quốc hội Mỹ làm trước rồi mới làm sau, điều đó có nghĩa là phải chờ đến tháng 5. Tại sao có kỳ hạn tháng 5" Đó là vì người ta muốn chờ qua tháng 3 năm 2001 xem đại hội đảng CSVN ăn nói như thế nào về thương ước. Để chắc ăn, nguời ta thúc Quốc hội Việt Nam làm trước để đại hội đảng khỏi giở giọng.

Nghệ thuật xiết là như vậy đó. Người ta làm từ từ để con mồi khỏi chết, vì còn lợi dụng nó đúng theo kiểu cho lên màn hát xiệc. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, hay bợm già mắc bẫy cò ke cũng vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.