Hôm nay,  

Rét Mướt Mùa Sau

08/01/201400:00:00(Xem: 5344)
Dù dự báo trước, cơn gió lạnh từ Bắc Cực đã tràn qua thành phố và dùng dằng ở lại thật lâu, làm cái lạnh cuối năm thật tàn nhẫn. Mới ngày qua đã ấm áp mặt trời, thì hôm nay đã xám tro băng giá. Mặt trời như mãi nằm bên nửa kia trái đất. Chẳng biết sáng, trưa hay chiều. Chỉ biết một không gian u ám đậm đặc hơi nước và mù sương suốt ngày. Im ắng tiếng chim đầu ngày và cả tiếng cánh vỗ trên hàng cây khi chiều về chầm chậm. Hàng dây điện lẻ loi không bóng chim đậu, như khung nhạc kẽ trống trơn trên không gian xám, thiếu vắng những bóng chim đen thường đỗ xuống như những nốt nhạc buồn tênh đã mù tăm vô thanh.

Chỉ có tiếng băng vỡ rơi nhẹ trên mặt đất. Tiếng vỡ giòn nức nở và thổn thức như cùng tiễn đưa những chiếc lá cuối đông lìa cành. Làn hơi thở co ro trong bao tấm áo trùm che cũng kịp tan vào hơi nước như làn khói trắng chưa kịp bốc lên trời, đã vội vàng cùng tiếng thở dài thầm lặng tan nhanh và không gian xám.

Cái lạnh ở đây đúng là cold to the bone, lạnh thấu xương. Làm chạnh nhớ cái lạnh quê nhà. Ngày đó, những tháng ngày cuối đông rét mướt như thế này, mẹ hay nói: lạnh từ trong xương lạnh ra. Phải nói vậy mới cảm thấy cái lạnh ngày đó đến cỡ nào. Dù không có đông đá hay băng tuyết, nhưng cái ẫm ướt từ phía đông Trường Sơn, từ con sông quanh phố, từ bốn ngã thành cổ rêu phong, từ những vòm cây rợp bóng đã làm cái lạnh như từ trong người lạnh ra, dù có quấn bao nhiêu áo ấm, phủ bao nhiêu chăn mền, vẫn lạnh. Lạnh đến run rẫy, nói không ra hơi, đôi môi lập cập và lồng ngực như co lại sợ thở ra sẽ mất đi hơi ấm còn sót lại trong thân gầy.

Gió mùa đông tàn nhẫn đi vào từng khe cửa lá sách, đi lòn vào dưới mái tôn và như đi xuyên qua bức tường gạch bộng táp-lô, tươm đọng hơi nước. Mẹ ngồi co ro bên om đất nung bọc nang tre, bên trong có vài cục than hồng cháy đỏ âm ĩ, trong ánh sáng tù mù của ngọn đèn vàng, người đan lại chiếc áo len mới, được tháo ra từ chiếc áo cũ năm rồi. Chiếc áo len thật đẹp với đường viền nổi thật khéo đen chéo bên vai.

Những cục than đỏ nhỏ nhoi ấy cũng được em bỏ vào chiếc bàn ủi con gà bằng đồng nặng trịch, đi lượt qua những đường nhăn, làm thẳng thớm tinh khôi một tấm áo sơ mi, một chiếc quần lụa trắng hay tà áo dài đã úa màu thời gian...

Và tôi trong những ngày đông ấy, lang thang trên phố đi tìm những cảm giác nồng ấm trong nỗi cô đơn da diết. Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng (TCS). (Có vệt son nào màu tươi trên môi em khi mùa đông rét mướt để anh thay thế điếu thuốc trên môi? Có tách cà phê Tôn nào nhỏ xíu như cốc rượu nóng để làm tỉnh táo những đam mê? Có miếng bánh mỳ nóng giòn nào ở vỉa hè để vỡ vụn trong ta những lời chưa kịp nói...)

Theo truyền thuyết Hy Lạp thì Boreas là vị thần của ngọn gió Bắc tàn bạo này. Boreas rất mạnh mẽ đầy bạo lực, một lão già đầy râu tóc, có cánh dưới chân, khoác áo choàng dài, tay cầm chiếc vỏ sò lớn và thổi về phương nam những cơn gió rét căm căm chết người. Con gái của Boreas là nàng Chione, vị thần băng tuyết và nàng chỉ làm tuyết rơi theo lệnh của cha.

Trên màn ảnh truyền hình, một màu trắng, hồng và tím trải dài từ cực bắc xuống Canada và miền nam nước Mỹ. Những mảng màu trắng lan dần xuống phía nam, như vị thần hung hãn Boreas đang hà hơi thổi ngọn gió rét trên cao. Và nàng con gái Chione băng tuyết theo sau bao trùm lên một màu trắng tàn khốc.

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự. Nỗi lo ngày xưa của Quang Dũng trong Đôi Bờ còn chút ngợi ca lãng mạn về cái lạnh, khi đem rét mướt về ngự. Hay là nỗi lo âu kiêu sa khi rước cơn rét mướt quyền uy lên ngôi mà trong lòng ngăn cách tan tác lạnh lùng?...

Nơi này bây giờ là cuối đông. Lạnh như chừng không thể lạnh hơn nữa. Những đường bay phủ đầy tuyết làm những chuyến bay bỏ dở, nằm yên đắp tấm chăn tuyết trắng đợi chờ. Những đường ray như cánh tay gầy vươn ra từ sân ga vắng người, heo hút gọi mời những cuộc lên đường hay trở về muộn màng... Thi thoảng vài chuyến xe buýt chầm chậm lượt trên mặt đường đóng băng mỏng. Anh ngồi đó bên khung lặng yên nghe cái lạnh hoang đàng ngoài kia. Và để tâm trí ngược xuôi trong giòng thời gian xám.

Chiếc áo len dệt bằng máy thật đẹp, món quà giáng sinh của em còn đó chưa mặc bên lò sưởi. Chiếc quần khaki hiệu Dockers wrinkle free còn thẳng nếp trong hộp giấy màu và đôi giày ủng hiệu Ugg bằng da cừu đắt tiền. Trong lò sưởi lửa vẫn bập bùng từ những thanh Duraflame củi than nhân tạo. Than vẫn nổ tí tách và ấm áp...

Ngoài phố mùa đông, một mùa đông khắc nghiệt với cái lạnh âm độ. Những người homeless đã về trú nơi nào, như những con chim đen đã xù lông trốn khuất nơi kín gió dưới chân cầu xa lộ. Tuyết băng và giá rét bao giờ cũng đẹp và lãng mạn trong phim ảnh. Nhưng thật tàn nhẫn và đáng nguyền rủa trong đời thực. Người ta bảo hãy chăm lo cho bốn chữ P: pets, plant, pipes và people. Con mèo đã ngủ say bên lò sưởi, chậu húng quế anh đã mang vào nhà, các vòi nước anh đã bọc khăn và trùm bao ni lông, cho nước rỉ giọt. Và anh ngồi đây bên song, nhìn hàng cây giơ xương run rẩy trong gió rét ngoài kia. Căn nhà thật ấm áp nhưng sao nghe lành lạnh từ tâm khi nhìn những đóm lữa than tí tách bên lò sưởi. Anh nhớ vô cùng những cục than củi, khói cay mắt trong om đất bọc nang tre cạnh giường mẹ. Nhớ cục than nóng trong bàn ủi bằng đồng có hình con gà trên nắp, lượt qua những tấm áo ẫm ướt nhàu nát ngày xưa. Nhớ chén cơm nóng độn nhiều khoai mỳ và vị muối sã đậm đà cay xé. Và nhớ nhất chiếc áo len đẹp mẹ đan cuối năm.

Những món quà Noel năm này thật chu đáo và ấm áp cho mùa đông. Chiếc áo len dệt cổ cao, đôi giày ủng da cừu, chiếc quần khaki bằng vải không nhăn. Và có em với môi son đỏ. Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đóm lửa hồng. Môi em cháy bỏng thay cho những đóm thuốc lá anh đã vứt bỏ. Sao vẫn thấy lạnh, lạnh từ trong lạnh ra. Khi mặc chiếc áo len mới, lại nhớ đến chiếc áo len mẹ đan năm xưa, mặc suốt mấy mùa đông. Hồn chợt cháy bỏng như cục than hồng trong chiếc bàn ủi con gà bằng đồng ngày nọ, khi mặc chiếc quần wrinkle free thẳng ply.

Làm sao mình có thể ủi đi những nếp nhăn, làm thẳng thớm những kỷ niệm buồn? Khi ngoài kia rét mướt đã về ngự...

Jan 6, 2013

Sean Bảo

www.baosinh.com| Tùy Bút site

www.sean-bao.com
| SB Graphic Design

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đôi lời từ tác giả: “Sẽ có nhiều người không thích bài viết này. Họ sẽ cảm thấy bị công kích và rằng thật bất công. Phản ứng càng mạnh mẽ càng cho thấy nỗi sợ hãi về chủng tộc đã cắm rễ sâu vào nền chính trị Hoa Kỳ, và sẽ tồn tại mãi.” Tầm quan trọng của vấn đề chủng tộc trong nền chính trị của chúng ta được thể hiện rõ ràng qua chiến dịch tranh cử tổng thống hiện tại. Khẩu hiệu (slogan) đình đám nhất là từ chiến dịch tranh cử của Donald Trump: “MAGA” – Make America Great Again (Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại). Ý của slogan này là Hoa Kỳ đã từng rất vĩ đại, nhưng đã và đang đánh mất hào quang của mình.
Sau 11 năm chống Tham nhũng (2013-2024) nhưng Tham nhũng cứ trơ ra cười vào mũi Đảng là tại sao?
Thời gian gần đây, những người thương vay khóc mướn ở Việt Nam thường đem vấn đề Chủ nghĩa Xã hội và đảng có quyền một mình lãnh đạo ra hù họa dư luận. Tuy nhiên, càng vênh váo và cù nhầy bao nhiêu lại càng lâm vào thế bí. Những bài viết không trả lời được câu hỏi: Ai đã trao quyền lãnh đạo cho Đảng, và tại sao Đảng sợ Dân chủ đến thế?
Cận Tết năm Thìn, Marianne Brown (Guardian Weekly) có bài “Vietnam’s parents want a dragon son.” Trời! Tưởng gì, chớ cả Tầu lẫn Ta ai mà không muốn có con trai tuổi Rồng. Nhâm Thìn, tất nhiên, lại càng bảnh dữ nữa. Nam nhâm nữ quí thì sang mà lị. Theo tuviso.com: “Tuổi Nhâm Thìn có nhiều hy vọng tốt đẹp về vấn đề tình duyên và tương lai về cuộc sống, có phần tốt đẹp về tình cảm và tài lộc, vào trung vận và hậu vận thì được nhiều tốt đẹp về hạnh phúc, công danh có phần lên cao.”
Một quan điểm lạc quan đang dấy lên trong hàng ngũ Lãnh đạo đảng CSVN khi bước vào năm 2024, nhưng thực tế tiềm ẩn những khó khăn chưa lường trước được...
Nếu Donald Trump giành lại được Nhà Trắng vào tháng 11, năm nay có thể đánh dấu một bước ngoặt đối với quyền lực của Mỹ. Cuối cùng, nỗi sợ hãi về tình trạng suy tàn đã khiến cho người Mỹ bận tâm kể từ thời thuộc địa sẽ được biện minh. Hầu hết người Mỹ tin rằng, Hoa Kỳ trong tình trạng suy tàn, Donald Trump tuyên bố rằng ông có thể “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại”. Nhưng tiền đề của Trump đơn giản là sai, và các biện pháp trị liệu được ông đề xuất đặt ra mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ.
Đảng CSVN hay nói “Trí thức là “nguyên khí của quốc gia”, làm hưng thịnh đất nước, rạng rỡ dân tộc*; “Trí thức là vốn liếng quý báu của Dân tộc”; hay “Thanh niên là rường cột của nước nhà” , nhưng tại sao nhiều người vẫn ngại đứng vào hàng ngũ đảng? Lý do vì đảng chỉ muốn gom Trí thức và Thanh niên “vào chung một rọ để nắm tóc”...
Tây Bắc hay Tây Nguyên thì cũng chừng đó vấn đề thôi: đất đai, tôn giáo, chủng tộc… Cả ba đều bị nhũng nhiễu, lũng đoạn tới cùng, và bị áp chế dã man tàn bạo. Ở đâu giới quan chức cũng đều được dung dưỡng, bao che để tiếp tục lộng quyền (thay vì xét sử) nên bi kịch của Tây Nguyên (nói riêng) và Cao Nguyên (nói chung) e sẽ còn dài, nếu chế độ toàn trị hiện hành vẫn còn tồn tại...
Bữa rồi, nhà thơ Inra Sara tâm sự: “Non 30 năm sống đất Sài Gòn, tôi gặp vô số người được cho là thành công, thuộc nhiều ngành nghề, đủ lứa tuổi, thành phần. Lạ, nhìn sâu vào mắt họ, cứ ẩn hiện sự bất an, lo âu.” “Bất an” có lẽ không chỉ là tâm trạng của người Sài Gòn mà dường như là tâm cảm chung của toàn dân Việt – không phân biệt chủng tộc, giới tính hay giai cấp nào ráo trọi – nhất là những kẻ sắp từ giã cõi trần. Di Cảo của Chế Lan Viên và di bút (Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất) của Nguyễn Khải, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn, chỉ là những tác phẩm “cốt để xếp hàng cả hai cửa. Cửa cũ, các ông chẳng bao giờ từ. Còn nếu tình hình khác đi, có sự đánh giá khác đi, các ông đã có sẵn cục gạch của mình ở bên cửa mới (bạn đọc có sống ở Hà Nội thời bao cấp hẳn nhớ tâm trạng mỗi lần đi xếp hàng và không sao quên được những cục gạch mà có lần nào đó mình đã sử dụng).”
Tập Cận Bình tin rằng lịch sử đang dịch chuyển theo hướng có lợi cho mình. Trong chuyến thăm Vladimir Putin tại Matxcơva vào tháng 3 năm ngoái, nhà lãnh đạo Trung Quốc nói với Tổng thống Nga rằng “Ngay lúc này, chúng ta đang chứng kiến một sự thay đổi chưa từng thấy trong 100 năm qua, và chúng ta đang cùng nhau thúc đẩy sự thay đổi ấy.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.