Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Rét Mướt Mùa Sau

08/01/201400:00:00(Xem: 4892)
Dù dự báo trước, cơn gió lạnh từ Bắc Cực đã tràn qua thành phố và dùng dằng ở lại thật lâu, làm cái lạnh cuối năm thật tàn nhẫn. Mới ngày qua đã ấm áp mặt trời, thì hôm nay đã xám tro băng giá. Mặt trời như mãi nằm bên nửa kia trái đất. Chẳng biết sáng, trưa hay chiều. Chỉ biết một không gian u ám đậm đặc hơi nước và mù sương suốt ngày. Im ắng tiếng chim đầu ngày và cả tiếng cánh vỗ trên hàng cây khi chiều về chầm chậm. Hàng dây điện lẻ loi không bóng chim đậu, như khung nhạc kẽ trống trơn trên không gian xám, thiếu vắng những bóng chim đen thường đỗ xuống như những nốt nhạc buồn tênh đã mù tăm vô thanh.

Chỉ có tiếng băng vỡ rơi nhẹ trên mặt đất. Tiếng vỡ giòn nức nở và thổn thức như cùng tiễn đưa những chiếc lá cuối đông lìa cành. Làn hơi thở co ro trong bao tấm áo trùm che cũng kịp tan vào hơi nước như làn khói trắng chưa kịp bốc lên trời, đã vội vàng cùng tiếng thở dài thầm lặng tan nhanh và không gian xám.

Cái lạnh ở đây đúng là cold to the bone, lạnh thấu xương. Làm chạnh nhớ cái lạnh quê nhà. Ngày đó, những tháng ngày cuối đông rét mướt như thế này, mẹ hay nói: lạnh từ trong xương lạnh ra. Phải nói vậy mới cảm thấy cái lạnh ngày đó đến cỡ nào. Dù không có đông đá hay băng tuyết, nhưng cái ẫm ướt từ phía đông Trường Sơn, từ con sông quanh phố, từ bốn ngã thành cổ rêu phong, từ những vòm cây rợp bóng đã làm cái lạnh như từ trong người lạnh ra, dù có quấn bao nhiêu áo ấm, phủ bao nhiêu chăn mền, vẫn lạnh. Lạnh đến run rẫy, nói không ra hơi, đôi môi lập cập và lồng ngực như co lại sợ thở ra sẽ mất đi hơi ấm còn sót lại trong thân gầy.

Gió mùa đông tàn nhẫn đi vào từng khe cửa lá sách, đi lòn vào dưới mái tôn và như đi xuyên qua bức tường gạch bộng táp-lô, tươm đọng hơi nước. Mẹ ngồi co ro bên om đất nung bọc nang tre, bên trong có vài cục than hồng cháy đỏ âm ĩ, trong ánh sáng tù mù của ngọn đèn vàng, người đan lại chiếc áo len mới, được tháo ra từ chiếc áo cũ năm rồi. Chiếc áo len thật đẹp với đường viền nổi thật khéo đen chéo bên vai.

Những cục than đỏ nhỏ nhoi ấy cũng được em bỏ vào chiếc bàn ủi con gà bằng đồng nặng trịch, đi lượt qua những đường nhăn, làm thẳng thớm tinh khôi một tấm áo sơ mi, một chiếc quần lụa trắng hay tà áo dài đã úa màu thời gian...

Và tôi trong những ngày đông ấy, lang thang trên phố đi tìm những cảm giác nồng ấm trong nỗi cô đơn da diết. Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng (TCS). (Có vệt son nào màu tươi trên môi em khi mùa đông rét mướt để anh thay thế điếu thuốc trên môi? Có tách cà phê Tôn nào nhỏ xíu như cốc rượu nóng để làm tỉnh táo những đam mê? Có miếng bánh mỳ nóng giòn nào ở vỉa hè để vỡ vụn trong ta những lời chưa kịp nói...)

Theo truyền thuyết Hy Lạp thì Boreas là vị thần của ngọn gió Bắc tàn bạo này. Boreas rất mạnh mẽ đầy bạo lực, một lão già đầy râu tóc, có cánh dưới chân, khoác áo choàng dài, tay cầm chiếc vỏ sò lớn và thổi về phương nam những cơn gió rét căm căm chết người. Con gái của Boreas là nàng Chione, vị thần băng tuyết và nàng chỉ làm tuyết rơi theo lệnh của cha.

Trên màn ảnh truyền hình, một màu trắng, hồng và tím trải dài từ cực bắc xuống Canada và miền nam nước Mỹ. Những mảng màu trắng lan dần xuống phía nam, như vị thần hung hãn Boreas đang hà hơi thổi ngọn gió rét trên cao. Và nàng con gái Chione băng tuyết theo sau bao trùm lên một màu trắng tàn khốc.

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự. Nỗi lo ngày xưa của Quang Dũng trong Đôi Bờ còn chút ngợi ca lãng mạn về cái lạnh, khi đem rét mướt về ngự. Hay là nỗi lo âu kiêu sa khi rước cơn rét mướt quyền uy lên ngôi mà trong lòng ngăn cách tan tác lạnh lùng?...

Nơi này bây giờ là cuối đông. Lạnh như chừng không thể lạnh hơn nữa. Những đường bay phủ đầy tuyết làm những chuyến bay bỏ dở, nằm yên đắp tấm chăn tuyết trắng đợi chờ. Những đường ray như cánh tay gầy vươn ra từ sân ga vắng người, heo hút gọi mời những cuộc lên đường hay trở về muộn màng... Thi thoảng vài chuyến xe buýt chầm chậm lượt trên mặt đường đóng băng mỏng. Anh ngồi đó bên khung lặng yên nghe cái lạnh hoang đàng ngoài kia. Và để tâm trí ngược xuôi trong giòng thời gian xám.

Chiếc áo len dệt bằng máy thật đẹp, món quà giáng sinh của em còn đó chưa mặc bên lò sưởi. Chiếc quần khaki hiệu Dockers wrinkle free còn thẳng nếp trong hộp giấy màu và đôi giày ủng hiệu Ugg bằng da cừu đắt tiền. Trong lò sưởi lửa vẫn bập bùng từ những thanh Duraflame củi than nhân tạo. Than vẫn nổ tí tách và ấm áp...

Ngoài phố mùa đông, một mùa đông khắc nghiệt với cái lạnh âm độ. Những người homeless đã về trú nơi nào, như những con chim đen đã xù lông trốn khuất nơi kín gió dưới chân cầu xa lộ. Tuyết băng và giá rét bao giờ cũng đẹp và lãng mạn trong phim ảnh. Nhưng thật tàn nhẫn và đáng nguyền rủa trong đời thực. Người ta bảo hãy chăm lo cho bốn chữ P: pets, plant, pipes và people. Con mèo đã ngủ say bên lò sưởi, chậu húng quế anh đã mang vào nhà, các vòi nước anh đã bọc khăn và trùm bao ni lông, cho nước rỉ giọt. Và anh ngồi đây bên song, nhìn hàng cây giơ xương run rẩy trong gió rét ngoài kia. Căn nhà thật ấm áp nhưng sao nghe lành lạnh từ tâm khi nhìn những đóm lữa than tí tách bên lò sưởi. Anh nhớ vô cùng những cục than củi, khói cay mắt trong om đất bọc nang tre cạnh giường mẹ. Nhớ cục than nóng trong bàn ủi bằng đồng có hình con gà trên nắp, lượt qua những tấm áo ẫm ướt nhàu nát ngày xưa. Nhớ chén cơm nóng độn nhiều khoai mỳ và vị muối sã đậm đà cay xé. Và nhớ nhất chiếc áo len đẹp mẹ đan cuối năm.

Những món quà Noel năm này thật chu đáo và ấm áp cho mùa đông. Chiếc áo len dệt cổ cao, đôi giày ủng da cừu, chiếc quần khaki bằng vải không nhăn. Và có em với môi son đỏ. Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đóm lửa hồng. Môi em cháy bỏng thay cho những đóm thuốc lá anh đã vứt bỏ. Sao vẫn thấy lạnh, lạnh từ trong lạnh ra. Khi mặc chiếc áo len mới, lại nhớ đến chiếc áo len mẹ đan năm xưa, mặc suốt mấy mùa đông. Hồn chợt cháy bỏng như cục than hồng trong chiếc bàn ủi con gà bằng đồng ngày nọ, khi mặc chiếc quần wrinkle free thẳng ply.

Làm sao mình có thể ủi đi những nếp nhăn, làm thẳng thớm những kỷ niệm buồn? Khi ngoài kia rét mướt đã về ngự...

Jan 6, 2013

Sean Bảo

www.baosinh.com| Tùy Bút site

www.sean-bao.com
| SB Graphic Design

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
Vậy bằng cách nào mà cuốn tạp chí BK, số cuối cùng (phát hành vào ngày 20 tháng 4 năm 1975) đã không bị ném vào mồi lửa, không trở thành giấy gói xôi, không bị thu hồi, tịch thu, tiêu hủy” và vẫn có thể xuất hiện “nguyên con” trên trang web của Tạp Chí Thế Kỷ 21 vào ngày 2 tháng 4 năm 2017? Đây là câu hỏi mà qúi vị lãnh đạo của chính phủ hiện hành ... cần “suy ngẫm” để có thể ban hành những nghị quyết, hay nghị định đỡ ngớ ngẩn (và lạc hậu) hơn chút xíu...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.