Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Song Ngữ Anh-Việt: Three Young Patriotic Survivors in Vietnamese Communist Jail

14/09/201300:00:00(Xem: 12577)
1. Đỗ Thị Minh Hạnh

2. Đoàn Huy Chương

3. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng

The Socialist Republic of Vietnam is considered a perpetrator of Human Rights violations by organizations such as Human Rights Watch, United States Commission on International Religious Freedoms, Amnesty International and etc. The Vietnamese Communist (VC) government has jailed or imprisoned its own citizens exercising their Right to Freedom of Expression and Association. Bloggers, activists, patriotic students and religious leaders are hunted down and arrested for simply Voicing Their Opinions. An example of abusive government power from VC follows below.

Three young labor activists are still being held prisoners by the Vietnamese Communist government such as Ms. Đỗ Thị Minh Hạnh, Mr. Đoàn Huy Chương, and Mr. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. They continue to survive inhumane treatment daily in their respective prisons. Đoàn Huy Chương was arrested on Feb. 13, 2010, Đỗ Thị Minh Hạnh on Feb. 23, 2010, and Nguyễn Hoàng Quốc Hùng on Feb. 24, 2010. They are young patriots who love Vietnam and against VC government who has allowed Communist China invading Vietnam’s land and sea areas gradually. They also helped abused workers and poor peasants whose land was taken by local VC government. The emotional and physical abuse from VC police and their jails has resulted in injuries and deteriorating health for all three activists. Ms. Đỗ has since lost hearing ability in one ear and Mr. Đoàn has lost the use of three of his fingers.

Detained since February 2010, the trio initially caught the eyes of the Vietnamese Communist government when they helped to organize workers at the My Phong shoe factory in Tra Vinh town, due to the company’s abusive treatment of their employees. A list of worker demands was circulated and a strike ensued. Despite having reached a successful compromise from both parties, the VC authorities still arrested these three young activists on charges of “disrupting national security” and “trying to overthrow the regime” (Vietnamese Communist Criminal Code Article 89).

A closed trial was held in October 2010 and all three were convicted and sentenced to prison (Mr. Đoàn Huy Chương and Ms. Đỗ thị Minh Hạnh 7 years, Mr. Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 9 years). They were not allowed to speak in their own defense. An appeal was held in January 2011 and petitioners were allowed legal representation. However, allowing them legal representation was simply an act to deceive the public, the VC court upheld its previous verdict.

Đỗ Thị Minh Hạnh has since written a letter to her father regarding the ill treatment she receives while in prison. The VC prison guards turn prisoners against one another as part of their “security plan.” This tactic encourages prisoners as a group to beat other prisoners who do not fall in line with inhuman prison rules. The VC guards simply stand by and watch the evil beatings without intervening. Đỗ Thị Minh Hạnh wrote to her father that she has been the victim of these beatings many times.

The trio’s situation has impacted the lives of their loved ones and family members. Their relatives must wonder on an everyday basis how each of them is doing in VC prison. They wonder whether each of them is receiving enough food and clean water and how they are being treated by the communist prison system. The patriotic prisoners’ families eventually submitted Pleas For Help nationally and internationally to let the world know of Ms. Đỗ, Mr. Đoàn, and Mr. Nguyễn’s plight.

I am shocked and dismayed about the Socialist Republic of Vietnam’s treatment of its own citizens. Its authoritarian rule has placed its own people in fear and contempt of their own government. The three young patriotic adults mentioned above were merely assisting poor workers to receive better working conditions and compensation for their time in the factory. They were compassionate and wanted to help their brethren. Instead of supporting them, their own government turns against them and continues to abuse them. By writing this article, I hope to bring awareness to what is happening in our homeland juxtaposed with the freedoms we currently have in the U.S.

Nguyễn Hoàng Điệp (Saturday Ocean Member, Dallas)

Sources:

1. Declaration of Vietnamese Mass Organizations in the U.S. (2013, July 23). Retrieved from
http://vietnamhumanrightsdefenders.net/2013/07/23/declaration-of-vietnamese-mass-organizations-in-the-us/#more-7827

2. Do Thi Minh Hanh (2013, July). Private letter. Retrived from
http://danlambaovn.blogspot.com/2013/07/do-thi-minh-hanh-sent-out-letter-to.html#.Uii GUOo4R8

3. Committee to Protect Vietnamese Workers (2013, September 6). Update on Jailed Labor-Rights Advocates’ Conditions. Retrieved from
http://protectvietworkers.wordpress.com/2013/06/09/update-on-jailed-labor-rights-advocates-conditions/

4. Freedom Now (2013, September 4). Doan Huy Chuong, Do Thi Minh Hanh, and Nguyen Doan Quoc Hung Vietnam. Retrieved from
http://www.freedom-now.org/campaign/doan-huy-chuong-do-thi-minh-hanh-and-nguyen-doan-quoc-hung/

5. Robertson, Phil (2010, May 20). Vietnam: Overturn Labor Activists’ Harsh Prison Sentences. Retrieved from
http://www.hrw.org/news/2011/03/16/vietnam-overturn-labor-activists-harsh-prison-sentences

6. Human Rights Council United Nations General Assembly (2012, October 11). Petition to: The United Nations Working Group on Arbitrary Detention. Retrieved from
www.freedom-now.org/wp-content/uploads/2012/10/Doan-Do-and-Nguyen-UNWGAD-Petition-10.11.12.pdf

......................

Ba Người Trẻ Yêu Quê Hương, Đang Sống Trong Tù VC

Nước CHXHCN Việt Nam bị xem là kẻ thù nghịch vì xâm phạm Nhân Quyền, bởi các tổ chức như Bảo Vệ Nhân Quyền, Nhiệm Vụ của Hoa Kỳ về Các Quyền Tự Do Tôn Giáo trên Thế Giới, n Xá Quốc Tế, v.v… Nhà cầm quyền Việt Cộng (VC) đã giam tù những công dân người Việt khi họ thực hành Quyền Tự Do Phát Biểu và Hội Họp. Những người viết blog, các nhà đấu tranh, các sinh viên học sinh yêu nước, và các lãnh đạo tôn giáo bị săn đuổi và bắt giữ chỉ vì họ Lên Tiếng. Sau đây là một thí dụ về sự lạm quyền của nhà nước VC.

Ba công nhân tranh đấu vẫn đang bị giam giữ như tù nhân bởi nhà cầm quyền VC là Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, Cậu Đoàn Huy Chương, và Cậu Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Các em đang phải sống trong cách đối xử vô nhân đạo hằng ngày trong tù. Đoàn Huy Chương đã bị bắt vào ngày 13/2/2010, Đỗ Thị Minh Hạnh vào ngày 23/2/2010, và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng vào ngày 24/2/2010. Các em là những người trẻ yêu quê hương Việt Nam và chống lại việc nhà cầm quyền Việt Cộng chấp nhận cho Trung Cộng xâm lăng dần dần các vùng đất, biển của Việt Nam. Các em cũng đã giúp các công nhân bị bóc lột và các nông dân bị chiếm đất bởi bọn cầm quyền VC địa phương. Sự đầy đọa về thể xác và tinh thần, tình cảm, từ bọn công an VC và nhà tù, đã gây ra thương tật và hủy hoại sức khỏe của cả ba người trẻ đấu tranh nầy. Em Mỹ Hạnh đã mất thính giác ở một bên tai và em Huy Chương đã mất khả năng xử dụng ở ba ngón tay.

Bị bắt giữ từ Tháng Hai, năm 2010, cả ba em đã bị bọn cầm quyền VC chú ý khi các em giúp các công nhân tập họp thành tổ chức ở xưởng giầy Mỹ Phong, thị xã Trà Vinh, vì công ty giầy ở đó bóc lột nhân viên. Một danh sách đòi hỏi quyền lợi chính đáng cho công nhân đã được phân phát và một cuộc đình công đã xẩy ra. Mặc dù đã đạt được một thỏa thuận thành công từ hai bên, chủ và thợ, bọn cầm quyền VC vẫn bắt giữ ba người trẻ nầy với tội “gây rối an ninh quốc gia” và “định lật đổ chế độ” (Điều 89, Luật Hình Sự của VC).

Một cuộc xử kín được tổ chức vào Tháng 10, năm 2010, và cả ba bị xử và kết án tù. (Em Huy Chương và Minh Hạnh, mỗi em 7 năm tù, và em Quốc Hùng 9 năm tù). Các em không được cho phép nói để tự biện hộ. Các em đã kháng cáo vào Tháng Giêng 2011 và được luật sư biện hộ. Nhưng đó chỉ là thủ thuật đóng kịch bề ngoài để lừa dối công chúng, nên tòa án VC vẫn giữ nguyên tội-trạng cũ, chống lại các em.

Sau đó, em Minh Hạnh đã viết thư cho cha bộc lộ cách đối xử tàn ác trong tù. Các tên cai tù VC đã biến đổi các tù nhân thành các kẻ thù chống đối lẫn nhau, như một âm mưu cho “kế hoạch an ninh” của chúng. Độc kế nầy khuyến khích một nhóm người tù xúm đánh hội-đồng từng tù nhân khác, vì những người nầy không chịu tuân theo luật bất-nhân trong tù. Các cai tù VC chỉ đứng yên và nhìn ngắm các vụ đánh đập dã man nầy, không can thiệp. Minh Hạnh cho cha biết trong thư rằng em đã là nạn nhân bị đánh đập như vậy nhiều lần.


Hoàn cảnh của 3 em đã ảnh hưởng đến cuộc sống của những người thương mến các em và của cả 3 gia đình. Các thân nhân phải tự hỏi hằng ngày, mỗi em phải sống ra sao trong tù VC. Họ tự hỏi không biết các em có nhận được đủ thức ăn, nước sạch không, và bị đối xử ra sao trong hệ thống tù tội của Cộng Sản. Sau cùng, gia đình của 3 em đã viết Thư Kêu Cứu, trong và ngoài nước, để mọi người trên thế giới biết tình trạng nguy khốn của 3 em.

Tôi kinh hoàng và đau buồn về cách xử sự của chính quyền CHXHCN Việt Nam đối với công dân của họ. Luật lệ độc tài chuyên chế đã làm dân chúng sợ hãi và khinh thường nhà cầm quyền. Ba người trẻ yêu nước nói trên chỉ giúp đỡ công nhân nghèo đạt được những điều kiện làm việc tốt đẹp hơn và có tiền công xứng đáng với giờ làm việc của họ trong xưởng giầy. Ba người trẻ nầy có lòng nhân ái và muốn cứu giúp đồng nghiệp mình. Thay vì ủng hộ, bọn cầm quyền chống lại họ và tiếp tục hành-hung họ. Viết bài nầy, tôi hy vọng tạo nên ý thức hiểu biết về những gì đang xẩy ra ở quốc nội đã tương phản với những sự tự do mà chúng ta hiện đang được hưởng ở Hoa Kỳ.

GS Trần Thủy Tiên – M.A. in Human Sciences, Ngày 11.9.2013

Việt dịch từ bài viết Anh ngữ của Nguyễn Hoàng Điệp (Thành Viên của Nhóm Biển Xanh)

Below is the Plea For Help from the Three Young Vietnamese Patriots’ Families in the year 2010.

PLEA FOR HELP

From Families of Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, và Đỗ Thị Minh Hạnh

Saigon City, Ngày 26.10.2010

To: Leaders of Democratic Nations, Human Rights Organizations, Social Justice Organizations, and Unions around the world

We, the undersigned:

- Đỗ Ty, domiciled at Di Linh, Lâm Đồng, father of Đỗ Thị Minh Hạnh

- Nguyễn Kim Hoàng, at 14/12 Bến Chương Dương, Phường Cầu Kho, Quận 1, Sàigòn City, father of Nguyễn Hoàng Quốc Hùng,

- Chiêm Thị Tường Mạnh, domicied at Trà Vinh, wife of Đoàn Huy Chương.

We ask that you use your power and influence to help save our daughter, son, and husband, Đỗ Thị Minh Hạnh 25 years old, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 29 years old, and Đoàn Huy Chương 25 years old, to be free from the harsh conviction which the Vietnamese authorities have declared, accusing them of “disrupting national security and trying to overthrow the regime”, and sentencing them 7, 9, and 7 years in prison.

They are innocent and the conviction is unjust.

They are youths who are patriotic and humane who, for many years, have quietly helped poor people, people whose properties who have been forcibly taken, and workers who have been exploited and mistreated by employers. Those actions are the right thing to do and are not illegal.

But, instead of encouraging such actions which benefit society, eliminate injustice, build a fair society, our loved ones have been arrested by the police and accused under Clause 89 of the criminal act.

Đoàn Huy Chương was arrested on Feb. 13, 2010, Đỗ Thị Minh Hạnh on Feb. 23.2010, and Nguyễn Hoàng Quốc Hùng on Feb. 24, 2010.

During the 8 months of imprisonment without charges, our loved ones were held in solitary confinement, were forcibly questioned, and treated like common criminals. During this whole time, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng was not allowed any visit by us; he was beaten and we were not allowed to send in provisions for him. From a strong and healthy young man, Hùng was physically beaten into a sick and weak man. The same with two others.

At the trial on 26.10.2010 at Trà Vinh, South Vietnam, the court violated its own trial procedures. Our loved ones decided to defend themselves but the judge did not allow them to speak. The trial was very quick and the sentences were decided beforehand.

When allowed to say their last words, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh, and Đoàn Huy Chương strongly denied any wrongdoing and asserted that the court was wrong.

All they have is their love for the country, in their hand they have no weapon, how can they be accused of “harming national security”? This is a most unjust conviction. Our loved ones are unjustly tried.

After their arrests, we were heartbroken but maintained some hope in justice because they had done nothing wrong. But the court of this regime has caused us pain and we are disappointed in the regime’s justice system.

We cannot find justice in the Socialist Republic of Vietnam.

We plead for your help, please help end our loved ones’ days in jail.

Respectfully and gratefully yours,

Đỗ Ty, Nguyễn Kim Hoàng, and Chiêm Thị Tường Mạnh

...............................................................................................................................................................

THƯ KÊU CỨU

Của Các Gia Đình Đoàn Huy Chương, Nguyễn H. Quốc Hùng, và Đỗ Thị Minh Hạnh

Thành phố Sàigòn, ngày 26 tháng 10 năm 2010,

Kính gửi các ngài Tổng Thống, các ngài Thủ Tướng các nước Dân Chủ trên toàn thế giới,

Kính gửi các tổ chức Nhân Quyền, các tổ chức Xã Hội trên toàn thế giới,

Kính gửi các tổ chức Nghiệp Đoàn trên toàn thế giới,

Chúng tôi là:

– Đỗ Ty, thường trú tại Thị Trấn Di Linh, Tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam, là ba của Đỗ Thị Minh Hạnh.

- Nguyễn Kim Hoàng, thường trú tại 14/12 Bến Chương Dương, Phường Cầu Kho, Quận 1, thành phố Sàigòn, Việt Nam, là ba của Nguyễn Hoàng Quốc Hùng,

- Chiêm Thị Tường Mạnh, thường trú tại tỉnh Trà Vinh, là vợ của Anh Đoàn Huy Chương

Kính xin quý ngài bằng uy tín, quyền lực và ảnh hưởng của mình cứu giúp các con và chồng của chúng tôi là Đỗ Thị Minh Hạnh 25 tuổi, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng 29 tuổi, cùng với Đoàn Huy Chương 25 tuổi, khỏi chốn lao tù vì bản án khắc nghiệt mà tòa án nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam xét xử, với bản cáo trạng và buộc tội vô lý là “vi phạm an ninh quốc gia và định lật đổ chế độ”. Bản án dành cho Nguyễn Hoàng Quốc Hùng là 9 năm tù; Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương, mỗi người 7 năm tù.

Các con và chồng chúng tôi vô tội và đã bị kết án oan ức.

Là những Thanh Niên yêu nước và giàu lòng nhân ái, từ nhiều năm nay, các con và chồng chúng tôi đã âm thầm giúp đỡ người nghèo, giúp đỡ những người dân oan, bị chiếm đất, những công nhân bị giới chủ bóc lột hành hạ. Những việc làm đó phù hợp với đạo lý làm người và không hề vi phạm pháp luật.

Nhưng, thay vì khuyến khích những việc làm giúp ích cho xã hội, xóa bỏ những bất công, tạo nên một xã hội công bằng lành mạnh, thì các cháu Nguyền Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương bị lực lượng công an vây bắt, và bị vu cáo là “kích động công nhân đình công”, làm ảnh hưởng đến “an ninh quốc gia” theo Điều 89, Bộ Luật Hình Sự nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Đoàn Huy Chương bị bắt ngày 13.02.2010, Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt ngày 23.02.2010, và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng bị bắt ngày 24.02.2010.

Hơn 8 tháng trong tù chưa thành án, các con và chồng chúng tôi bị biệt giam, bị đối xử như tội phạm, bị bức cung. Riêng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng suốt thời gian bị giam, cha mẹ không được gặp mặt, bị đánh đập và bị hạn chế gửi quà nuôi nấng. Từ những thanh niên nhanh nhẹn, khoẻ mạnh, các cháu trở thành những người ốm yếu, bệnh tật.

Tại phiên tòa, ngày 26.10.2010 ở tỉnh Trà Vinh, Nam Việt, tòa án đã vi phạm nguyên tắc xét xử. Vì cảm thấy vô tội, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương đã không thuê luật sư, mà quyết định tự bào chữa, nhưng chủ tọa phiên tòa đã không cho các cháu nói để tự biện hộ, phiên tòa kết thúc rất nhanh với bản án đã định sẵn trước.

Khi được phép nói lời cuối cùng, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đoàn Huy Chương đã kiên quyết không nhận tội, phản đối lời buộc tội của chánh án, phản đối bản án.

Chỉ có tấm lòng yêu nước, không có một tấc sắt trong tay, làm sao các con và chồng chúng tôi có thể “làm mất an ninh quốc gia” được? Một bản án vô lý. Các con và chồng chúng tôi bị oan.

Từ khi các con và chồng bị bắt, gia đình chúng tôi mặc dù rất đau lòng, rất thương con, biết rõ con mình không làm điều gì sai trái, nên vẫn hy vọng vào sự công minh của pháp luật và chờ đợi phiên tòa có thể giải tội cho con. Nhưng toà án của nước CHXHCN Việt Nam đã làm chúng tôi đau đớn, thất vọng, và mất hết niềm tin.

Chúng tôi không thể tìm công lý ở nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Chúng tôi gửi lời kêu cứu đến quý ngài, mong được sự cứu giúp, để các con và chồng chúng tôi được trả tự do, thoát khỏi cảnh tù đày.

Xin gửi đến quý ngài lòng biết ơn và kính trọng.

Đỗ Ty, Nguyễn Kim Hoàng, và Chiêm Thị Tường Mạnh

http://baovelaodong.com/2010/11/thư-keu-cứu/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng …’ 40.000 đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê… Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế.”
Các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa có thể tiếp tục than phiền về tình trạng kinh tế khó khăn và các chương trình của Biden có khuynh hướng xã hội, nhưng khi nhìn những thống kê về dư luận quần chúng thì rõ ràng quan điểm của Đảng Cộng Hòa không phản ảnh đúng với nhận thức của đa số dân Mỹ.
Nhạc Sĩ Tô Hải và Cựu Đại Tá Bùi Tín là hai nhân vật đã có dịp theo dõi và tham gia cuộc sống trong thời gian hai biến cố kể trên xảy ra, đã phục vụ chính quyền Cộng Sản trong Quân Đội Nhân Dân, trong văn nghệ và báo chí, sau đó đã đổi thái độ. Ngày 11/8/ 2018, hơn một tuần lễ trước ngày có thể coi là mở đầu cho định mệnh của hai ông, hai ông cùng qua đời, cùng ở tuổi 91. Câu hỏi được đặt ra là hai ông đã nhận định ra sao về ngày 19/8/1945 này?
Tuy nhiên, khi Chính phủ áp dụng giãn cách nhà với nhà, người với người, cấm ra đường nếu “không có lý do chinh đáng”, khoanh vùng, lập chốt kiểm soát cho tới ban hành lệnh giới nghiêm tại Sài Gòn từ 6 giớ tối đến 6 giớ sáng thì tình hình kinh tế và xã hội xáo trộn rất nhanh. Đời sống người dân bị đảo lộn, gặp muôn vàn khó khăn do mất việc, giảm việc, cạn kiệt tài chính vì dù không có việc làm nhưng vẫn phải ăn để sống, vẫn phải trả tiền thuê nhà, điện nước v.v…
Tôi tha phương cầu thực đã lâu nên tiếng mẹ đẻ không khỏi có phần giới hạn. Bữa qua, đứng xếp hàng ở chợ chờ trả tiền thùng bia, chợt nghe loáng thoáng dăm câu đối thoại của mấy người đồng hương mà không khỏi có đôi chút băn khoăn: Vậy chớ chị thuộc diện gì? Nào có “thuộc diện” gì đâu. Mình chỉ là loại … ăn theo thôi mà! Về nhà, xem qua tự điển thì thấy Soha định nghĩa (“ăn theo”) thế này: Khẩu ngữ: Được hưởng hoặc có được nhờ dựa theo cái khác, người khác, không phải do tự bản thân có hoặc làm nên: “Nước lên cá đuối ăn theo, Lái buôn hết gạo bỏ neo cầm chừng.” (Cdao)
Lời người dịch: Các lý giải của Jude Blanchette và Richard McGregor về sự ra đi và kế vị của Tập Cận Bình trong tương lai là một đóng góp hữu ích cho độc giả quan tâm đến sự nghiệp chính trị của Nguyễn Phú Trọng và sự thống trị của ĐCSVN, vì không có sự khác biệt to lớn trong hệ thống chính trị của Trung Quốc và Việt Nam. Nhưng hai tác giả không nêu lên một khía cạnh thời sự đang tác động cho tình thế là dịch bịnh COVID-19. Cả hai ĐCSTQ và ĐCSVN đều luôn tự hào về các thành tích kinh tế toả sáng mà không cần cải cách tự do chính trị và tự tuyên dương là “cường quốc chống dịch bịnh” hữu hiệu hơn các nước dân chủ phương Tây. Hiện nay, biến chuyển thảm khốc về dịch bịnh tại Việt Nam cho thấy một sự thật khác hẳn và giúp cho người dân có một cơ hội để nhận định đúng đắn hơn về sự lãnh đạo của ĐCSVN.
Ở độ cao hơn 46,000 feet tức là cao hơn 14 kilomets trên vùng sa mạc khô cằn của tiểu bang New Mexico, chiếc phi thuyền không gian màu trắng và bạc đã được hỏa tiễn phóng lên hướng về bầu khí quyển của Trái Đất, cỡi lên một chòm khói khí đốt và nhiên liệu cao su cứng đang cháy rực, theo ký giả Michael Greshko của báo National Geographic. Một vài phút sau, 2 phi công và 4 hành khách của phi thuyền, gồm tỉ phú Richard Branson, đã trôi trên bề mặt của hành tinh chúng ta hơn 53 dặm, tức hơn 85 cây số là độ cao đủ để nhìn thấy độ cong của Trái Đất và trượt qua mối ràng buộc của hấp lực, trong vòng ít nhất vài phút. Chiếc phi thuyền lấp lánh đó -- Virgin Galactic’s V.S.S. Unity – được phóng vào không trung từ một chiếc máy bay lớn hơn để đạt tới độ cao hơn 53 dặm trên bầu trời. Khi nó hoàn tất đường phóng lên, nó xoay cặp đuôi của nó lại, sắp xếp lại hình dạng chiếc phi thuyền để cho phép nó rơi trở lại thượng tầng khí quyển như một trái banh vũ cầu. 15 phút sau khi tách khỏi phi thuyền mẹ,
Câu chuyện của Giannis Antetokounmpo cũng là câu chuyện của những người di dân Mỹ. Bất kể đến từ đâu, bất kể màu da, bất kể chủng tộc, giá trị của người di dân chỉ có thể được đánh giá trên sự phấn đấu và những đóng góp của họ cho quê hương mới.
Như vậy, thì “mạng xã hội” đã lũng đoạn thành công và làm tha hóa đảng Cộng sản chưa, hay là, nói như lời để lại ngày 15/09/2017 của Cố Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh (Trung Cộng) rằng: ”ĐCSVN nay đã hoàn toàn biến chất, trở nên quá hư hỏng, khó có thể sửa chữa được! Đảng đã đánh mất mình, không còn xứng đáng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội nữa.”
Sóng radio, sóng ánh sáng lan tỏa trong không gian như thế nào ta đã biết. Chỉ còn một thắc mắc: Nguyên do nào khiến một vi phân tử, thí dụ như photon, “bay” nhanh đến thế – có thể nhanh nhất trong Vũ Trụ. Theo truyền thống, trước hết, thỉnh ý tiền nhân. Lên Gúc, tra cứu sách báo khoa học, không thấy các ngài – như Einstein, Newton – dạy bảo gì rõ ràng, dứt khoát về vụ này. Đành trông chờ ở các bậc cao minh của thời đại chúng ta.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.