Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Diệu Hương: Tiếng Hát Của Hoa Lan

28/08/201300:00:00(Xem: 9372)
Nhạc sĩ, cũng như thi sĩ, là những tâm hồn mà một nhà thơ tiền chiến cho rằng: “ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây, để linh hồn ràng buộc bởi muôn giây..” Nhạc sĩ viết bài hát như thi sĩ làm bài thơ, chợt một khoảnh khắc nào đó, cảm hứng dâng trào, có thể là do một cơn gió thổi qua làm bay mất chiếc khăn quàng cổ, có thể là bất ngờ nhìn thấy một ánh mắt lung linh, cũng có thể là vì một chiều không lá, không hoa, chỉ có tiếng chân người chậm bước trên ngõ vắng… Nếu hỏi họ, vì sao mà viết được những lời ca và âm điệu tuyệt tác như thế, chắc họ không thể trả lời được! Và giả như nếu vì một lý do nào đó, mà bản nhạc mới vừa viết xong bị gió cuốn đi, và ta mong họ viết lại, cũng chắc rằng họ sẽ không thể làm được chuyện ấy. Bởi những tư tưởng và âm điệu mới bất ngờ xuất hiện trong trí não sẽ như người yêu đam mê một tối, sẽ chẳng trở lại, để ghế bàn lạnh tanh, mặc cho hương thơm ngây ngất đêm qua còn vương vấn dưới chân cửa. Bởi những trường canh, những nốt nhạc đứng trên lời ca là kết quả của bao đêm dài suy tư, của những lần đớn đau năm ấy, của hạnh phúc đã xa, của chuỗi dài kỷ niệm từ ấu thơ đến khôn lớn.. được pha trộn với sắc mầu hiện tại, với sự vun vút của thời gian, để cho miệng bật ra lời hát, tay búng trên phím đàn và thế là, môt bản nhạc ra đời. Vì thế, mỗi nhạc sĩ có một phong cách khác nhau, người thê thiết vì bi quan, người lâng lâng vì hạnh phúc, người phóng khoáng với thiên nhiên, người mong chờ một thực tế không bao giờ đến, và có người luôn trách hận cuộc đời.

Diệu Hương là một nhạc sĩ có phong cách lạ lùng, có trình độ suy tư rất khác biệt với nhiều nhạc sĩ khác. Diệu Hương không than thở, uất ức với những mối tình không trọn, cũng chẳng mộng mơ như em bé tuổi mười lăm, mà khoan dung nhìn cuộc đời, dù cuộc đời không âu yếm mình như mình yêu thiên hạ. Diệu Hương chấp nhận những cay đắng một cách bình thản:

“Đã biết trong thầm lặng là tình yêu có bao lần trối trăn. Dẫu biết yêu một người là hồn nghe năm thắng mảnh tình vơi… Nói với tôi một lời, đừng lặng thinh như thế, hỡi người ơi.” (Nói với tôi môt lời)

Tình yêu là những quả đắng trong tâm hồn Diệu Hương, nhưng lạ lùng thay, người thiếu nữ này vẫn muốn yêu bất chấp những đau đớn có thể đến với mình:

“Hỡi tình yêu là những vết dao đậm sâu. Đem tâm hồn tôi rướm máu. Hỡi người ơi! Giọt nước mắt rơi từ đây. Cho anh, cho anh, những đêm dài vắng tanh.” (Đêm buồn). Hoặc:

“Yêu thương như chỉ là một khoảng khắc đi qua, Trong tôi không tuyệt vọng. Trong tôi không sầu hận. Cho tôi đem nỗi lòng thả trôi hết trên dòng sông. (Cho dòng sông cuốn trôi)


Có lẽ vì tử thuở nhỏ, Diệu Hương là người ham mê đọc sách. Đọc hoài, đọc mãi, từ lớp học, về nhà, trở về căn phòng riêng, là đọc mê mải. Từ những cuốn sách đó mà Diệu Hương đã thấy cuộc đời thật rõ nét với điêu ngoa, lừa dối, phản bội, có anh hùng trở thành gian hùng hay ngược lại. Vì thế, Diệu Hương đã có sẵn một sự tỉnh táo, thoải mái với cuộc đời của riêng mình.

“Nói với tôi một lời, dù lời ấy sẽ theo thời gian trôi. Nói với tôi một lời, dù ngày mai trái đất nứt làm đôi. Đến với nhau dịu dàng dù tình yêu có khi đã cạn khô. Tiếng yêu thương ân cần rồi tinh phai như nắng rơi ngoài sân…” (Nói với tôi môt lời).

Đôi khi sự tỉnh táo đó đã khiến Diệu Hương cười đùa với chuyện tình, như môt thiếu nữ thơ ngây vẫn mê say bắt bướm, hái hoa, vẫn mở to mắt đọc chuyện Tấm Cám, Công Chúa ngủ trong rừng, rồi vừa vuốt tóc, vừa nhai kẹo, lúc cười lúc khóc với các nhân vật trong chuyện. Bài hát “Hỏi Tình” mà Diệu Hương mới sáng tác cho thấy một phương trời mới trong nhạc Diệu Hương, vui vui, là lạ, và dịu dàng:

“Hỏi tình là hỏi tình.. hỏi tình là tình khuất nơi nao? Hỏi duyên, duyên trốn phương nào là nào người ơi!.. Hỏi người, hỏi người là người biết hay chăng? Người sao chưa đến cho tình là tình quạnh hiu. Trong em vẫn có là có những chiều Cô đơn lẻ bóng một mình là mình hoang liêu. Hỏi tình là tình mãi xa xăm. Tình ơi là ơi xin lại, cho dù cho dù đợi chờ trăm năm…” (Hỏi Tình).

Điểm đặc biệt khác nữa mà ít nhạc sĩ có thể diễn tả như Diệu Hương đã làm: Chữ Hiếu! Thời gian qua, giới thưởng ngoạn âm nhạc đã bồi hồi với bài “Mình Ơi!” mà Diệu Hương đã thay Mẹ tả nỗi đau xé ruột khi người Cha ra đi vĩnh viễn, thì nay, lại một bài ca mới, cô đọng những tình yêu của người con gái dâng lên Mẹ, một tình yêu thuần khiết, không so đo, cân nhắc:

“Cho tôi được nói câu Mẹ thương yêu. Trong lòng quá nhiều tình chất chứa thiêng liêng Tôi còn dấu lại thầm kín trong tim. Đêm khuya thổn thức yêu mẹ trong tôi. Mơ về những ngày tuổi ấu thơ bay. Bên mẹ tôi còn một diễm phúc này.. “ (Xin mãi còn bên Mẹ).

Với tâm sự dịu hiền đó, người nhạc sĩ, ca sĩ Diệu Hương đang là một đóa hoa thơm lừng lẫy lôi cuốn bao chú bướm say mê âm nhạc đến gần. Tiếng ca Diệu Hương là lời thì thầm âu yếm, chân tình, không vút lên lộng lẫy với những nốt nhạc thuộc bát độ cao, nhưng lại mang những âm thanh của hoa dạ lan thoảng trong gió đêm, không ngào ngạt làm người thưởng ngoạn chới với, nhưng sẽ ở lại trong tim người mãi mãi như một điệu rung êm ái của buồng tim.

Chu Tất Tiến. Ngẫu hứng sau khi nghe băng nhạc Cho Giòng Sông Cuốn Trôi của tác giả Diệu Hương.

Ý kiến bạn đọc
29/08/201305:22:46
Khách
Tac giã CTT tả chân các bài hát hay quá.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.