Hôm nay,  

Tôi Ăn 80%

27/07/201300:00:00(Xem: 11885)
"Tôi ăn 80%" là câu nói của người Nhựt Bổn nhắc nhở cách ăn uống hằng ngày để giữ gìn sức khỏe tránh bệnh tật.

Y học đông phương từ ngàn xưa chủ yếu phòng bệnh nên cách ăn uống và thức ăn uống đều nhằm phòng bệnh là quan trọng. Trái lại, Tây phương khi nghành y dược phát triển, y tế chữa bệnh được sử dụng triêt để. Ngân sách bảo hiểm sức khỏe do đó ngày càng bị thâm thụt khó cải thiện. Giới thẩm quyền Y tế lên tiếng kêu gọi phải sớm có chánh sách y tế phòng bệnh tốt hơn là chạy theo con bệnh. Thông thường tránh bệnh là cần và quan trọng, ai cũng biết. Nhưng chẳng mấy ai chịu tránh bệnh đúng theo sự hiểu biết của mình. Đợi tới khi lâm bệnh, thầy nào, thuốc nào, cũng chạy cho bằng được để chữa bịnh. Phải mổ xẻ, cắt thẻo,… cũng chịu. Trong lúc đó, lời thề trước Y Tổ của giới thầy thuôc ngày càng bị phai nhạt. Họ chỉ còn tôn trọng luật pháp xã hội nhưng nếu có kẻ hở, chưa chắc không có kẻ muốn chui qua an toàn!

Tuy nhiên, cùng với đà tiến bộ của ngành Y tế chữa bệnh, thành tựu nghiên cứu tìm cách phòng bệnh phổ biến ngày càng nhiều. Trong gần đầy, những nhà nghiên cứu đưa ra cách phòng bệnh rất hiệu quả, dễ làm ngay trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Đó là thay đổi những thói quen sanh hoạt như ăn uống. Về y khoa phòng bệnh, ở Nam kỳ vào giữa thế kỷ XIX, Cụ Nguyễn Đình Chiểu đã phổ biến để hướng dẩn dân chúng, lúc bấy giờ hãy còn ít thầy, ít thuốc, biết tổ chức cho mình đời sống lành mạnh, tránh bệnh tật, sống thọ. Trong tập Ngư Tiếu Vấn Đáp, Cụ Đồ viết những lời dạy về phòng bệnh, ngày nay vẫn còn giá trị hàng đầu:

« … Người nay ăn ở khác bề,
Rượu đầm trong bụng, sắc kề bên thân.
No say rồi lửa dục tình,
Đốt trong khí huyết tinh thần còn chi!
Chịu đau lấy chứng nan y,
Bốn, năm mươi tuổi chết đi uổng đời ”.

Ăn uống phòng bệnh

Kết quả những nghiên cứu phổ biến gần đây đã khẳng định thực phẩm trong bữa ăn hằng ngày có giá trị ngăn ngừa nhiều bệnh tật hiễm nghèo đang hoành hành con người khắp nơi trên thế giới, nhứt là dân chúng của những nước phát triển mạnh như Âu châu và Huê kỳ. Đó là những bệnh như ung thư, tim mạch, tiểu đường, Alzheimer… Trên Đài RTL ở Pháp, trong buổi phát hình hôm 18 tháng 7/2013, Bác sĩ Richard Béliveau, Giám đốc Phòng ngiên cứu Y khoa Hạt nhân và Phân khoa Giải phẩu thần kinh của Bệnh viện Notre-Dame ở Montréal, Canada, nói về phát minh mới của ông, Khoa Dinh dưởng Phòng bệnh.

Ông quả quyết bữa ăn hằng ngày của chúng ta ảnh hưởng hoàn toàn tới sức khỏe của chúng ta. Nếu biết chọn thức ăn thích hợp sẽ giúp chúng ta tránh được bệnh ung thư, tai nạn tim mạch (ACV), tiểu đường, Alzheimer. Sữa đổi tập quán sanh hoạt hằng ngày sẽ giúp chúng ta tránh được 40% bệnh ung thư về tiền liệt tuyến và tới 60% ung thư vú của phụ nữ. Biết vậy, nhưng người ta khó thay đổi thói quen hằng ngày đã bám sâu vào tâm thức chúng ta. Chẳng những ở hôm nay mà cả ở ngày mai này nữa. Ngoài thiếu sự can đảm thông thường để thay đổi, phần quan trọng do những nhà kỹ nghệ thực phẩm, vì quyền lợi của họ, đã vận dụng tối đa nghành lobby đưa ra những thông tin hấp dẩn dân chúng nhằm làm lung lay ý muốn thay đổi tập quán ăn uống cố hữu, đồng thời đưa ra những kết quả nghiên cứu cũng “ khoa học ” để tuyên truyền nhằm hạn chế sự tác hại của nhiều thực phẩm kỷ nghệ trước giới tiêu dùng. Nhơn đây, Cỏ May nhắc lại một trường hợp điển hình.Tại vùng Đông-Bắc nước Pháp, cách đây không lâu lắm, dân chúng lớn tuổi bị bệnh sưng và ung thư ruột già chiếm một tỷ lệ quá cao so với những vùng khác làm cho Quỹ Bảo hiễm sức khỏe lo ngại. Họ bèn cho mở cuộc điều tra dân chúng. Kết quả cho biết dân chúng ở đây chăn nuôi nhỏ, đủ cung cấp thực phẩm cho gia đình. Mọi người vì đó có xu hướng tiêu thụ sữa, bơ, phó–mác, yaourt vượt nhu cầu bình thường vì không phải mua ở chợ tốn kém. Ruột già bị bệnh vì phải tiêu hóa thêm những thức ăn bằng sữa mà đó không phải chức năng chánh của ruột già.

Kết quả điều tra vừa công bố, các nhà kỷ nghệ thực phẩm lập tức tìm cách phản ứng mạnh để giữ vững thị trường. Từ đó chuyện bệnh ruột già và lý do bệnh không được nhắc tới nữa.

Ai cũng có sẳn những tế bào bệnh

Giám đốc Phòng thí nghiệm Y khoa hạt nhân chuyên về ung thư, Bác sĩ Richard Béliveau nghiên cứu sự công dụng của trà xanh, tỏi, trái cây đỏ, gừng, nghệ và nhiều thứ nữa. Ông làm việc trong nghành này từ ba mươi năm qua. Theo ông ngày nay, không còn ai có thể nghi ngờ vai trò thực phẩm ảnh hưởng sức khỏe con người nữa. Một cuộc khảo cứu thực hiện trên 400 000 người Âu châu đã công nhận. Trên thực tế, biết chọn thức ăn, người ta có thể ngăn ngừa 1 trên 5 trường hợp ung thư không xảy ra. Hơn nữa, nếu không hút thuốc, biết tránh nắng gay gắt của mùa hè hay ở xứ nóng, mỗi ngày hoạt động cơ thể chừng 30 phút như đi bộ, thể dục, thì khả năng xảy ra ung thư có thể giảm tới 70%. Đồng thời, những phòng ngừa này cũng có giá trị đối với những bệnh tiểu đường, tim mặch và ngay cả với Alzheimer.


Bữa ăn hằng ngày ảnh hưởng tới sức khỏe. Nhưng theo Bs Richard Béliveau chỉ có lối hai mươi thứ rau cải, trái cây có tác dụng mạnh phòng bệnh. Đó là rau cải xanh, trái cây nhỏ, trà xanh, nghệ là thứ chống sưng mạnh nhứt trong các thứ thảo mộc, hành, tỏi… Những thứ thực vật này chứa đựng những phân tử có khả năng tạo ra môi trường sinh lý chống lại sự phát triển ung bướu.

Nhưng biết chọn thực phâm trong bữa ăn hằng ngày chỉ giúp phòng bệnh chớ không phải chữa bệnh khi bệnh đã xảy ra. Nên hiểu thực phẩm không có những khả năng mầu nhiệm như tiên dược. Khi biết bị ung thư thì đúng vào lúc ung thư đang phát triển cực nhanh, người bệnh không thể ngồi đó thư thả uống trà xanh, nước tô-mát, ăn bông cải xanh (broccolis có khả năng ngằn ngừa ung thư và nhiều bệnh khác). Thực phẩm là biện pháp tốt phòng bệnh tật mà không có hậu quả xấu như phần nhiều dược phẩm bào chế.

Khoa dinh dưởng phòng bệnh của Bs Richard Béliveau dựa trên những khám phá gần đây. Theo ông, nếu đem giải phẩu một xác chết không vì bị bệnh như ung thư, người ta sẽ thấy 30% phụ nữ trên 40 tuổi có những tế bào ung thư ở vú, 40% đàn ông có những tế bào ung thư ở tiền liệt tuyến, 98% dân chúng có sẳn mầm móng bệnh bướu cổ (thyroide). Thực sự, cơ thể của chúng ta mỗi ngày sản xuất ra 1 triệu tế bào “ tiền ung thư ”. Nhiều thực phẩm có những phân tử chống ung thư khi ta ăn hằng ngày sẽ giúp ngăn chận những tế bào ung thư li ti không phát triển thành bệnh. Khi cơ thể mang nhiều mầm móng bệnh, nhờ ăn những loại thực phẩm có đặc tính chống sưng, thực phẩm sẽ phản ứng sinh hóa tạo thành những thứ diệt sâu bọ, diệt nấm, diệt vi khuẩn bảo vệ cơ thể.

Trên báo chí, người ta khuyên mỗi ngày nên ăn năm loại hoa quả để ngăn ngừa bệnh tật. Chỉ nên ăn có 5 loại thực vật vì đó là bài thuốc tối thiểu mà đại đa số có thể tuân hành. Ở Huê kỳ và Âu châu ngày nay có nhiều người bị phù mập, bị bệnh tim mặch hoặc tiểu đường bởi vì họ ăn thứ thực phẩm không được lành mạnh và có quá nhiều ca-lô-ri.

Người Nhựt Bổn rời bàn ăn, bụng chưa thật sự no để tránh ăn quá nhiều. Nói theo ở Việt nam ngày nay là “ăn quá tải ”. Không phải họ nhịn đói, mà họ chờ nảo bộ sẽ nhận những tín hiệu “ ăn như vậy là no rồi, là đủ rồi ”, do cơ thể gởi thông báo.

Theo Bs Richard Béliveau, trong vòng 5 triệu năm phát triển của con người, một số những “gen” (gène) được tuyển chọn để làm nhiệm vụ tích trữ ca-lô-ri nhờ đó mà chúng ta mới đủ sức tồn tại qua những nạn đói. Ngày nay, thảm trạng của con người không phải là thiếu ăn, mà là sự dư thừa ca-lô-ri. Có ai tưởng tượng hiện có 1, 4 tỷ người mập phì do ăn quá tải và ăn những thứ thực phẩm kỹ nghệ. Những thứ này không thích ứng tốt với cơ thể chúng ta. Nhưng cũng đừng quên, trong lúc đó, có bao nhiêu trẻ em đi ngủ bụng trống rổng!

Sự hấp dẩn của thực phẩm kỹ nghệ

Thực phẩm kỹ nghệ thường phẩm chất kém nhưng nhờ nghành khoa học thực phẩm cho nó 3 chất rẻ tiền, có hại cho sức khỏe, mà làm thay đổi khẩu vị người tiêu dung. Đó là chất béo, đường và muối. Ba chất này, chẳng những thay đổi phẩm chất sản phẩm, làm cho thực phẩm hấp dẩn, ngon, vừa ý người tiêu dùng, mà còn làm cho người ăn ghiền khi ăn lâu dài. Những cuộc khảo sát những con chuột ghiền bạch phiến cho thấy, khi cho chúng nó chọn lựa bạch phiến hay đường, chúng nó sẽ chọn ngay cục đường. Bên ngoài thiên nhiên, đường vẫn là vật hiếm. Nảo động vật cần đường để hoạt động nên phản ứng của con vật là tìm ngay cục đường để thỏa mản nhu cầu sinh lý. Kỹ nghệ thực phẩm khai thác triệt để cái tính ghiền này nhằm phục quyền lợi của mình, giống như những xí nghiệp thuốc lá khai thác chất nicotine để có khách hàng và giữ khách hàng dài hạn.

Cơ thể con người mạnh khỏe nhờ hệ thống năng lượng trong người điều hòa và cân bằng. Khi sự quân bình này mất thì lập tức con người ta ngã bệnh. Ăn nhiều đường hơn nhu cầu của cơ thể sẽ làm cho cơ thể suy yếu và bệnh. Ăn những thứ thực phẩm thiếu phẩm chất tốt lại có nhiều mùi vị giả tạo dần dần làm cho người ta mất đi hương vị quen thuộc đơn thuần và thật như vị đắng. Người ta bỏ mất những thứ quan trọng như bấp cải,hoa quả xanh, trà xanh, …Ăn những thức ăn kém phẩm chất thiên nhiên dễ làm cho người ta mau lên cân, mập phì. Và sự mập phì lại là một trong những nguyên nhơn chủ lực gây ra bệnh ung thư.

Ai cũng có thể sống khỏe và sống lâu nếu biết tự biến bản thân mình thành vừa ông thầy thuốc giỏi, vừa thứ thuốc bổ và trường sanh. Tức biết cải thiện nếp sống. Tránh những thức ăn kém phẩm chất mà xưa nay thường ăn vì thói quen hoặc bị ảnh hưởng bởi quảng cáo, năng hoạt động thể chất, …sẽ làm giảm tiểu đường loại 2 tới 90%, làm giảm nguy cơ tim mạch tới 82%, tránh tai nạn tim mạch (acv) 73%, tránh ung thư tới 70% và tránh bệnh Alzheimer 50%.

Bà con mình ráng sống lâu để chứng kiến cộng sản ở Hà nội sụp đổ. Đó là ta thắng chúng nó ngon lành nhứt!

Nguyễn thị Cỏ May

Ý kiến bạn đọc
27/07/201317:33:22
Khách
Thành thật mà nói,những kẻ làm báo ngày nay "báo Việt ngữ"không có khả năng săn-tin,không có tài dùng ngôn ngữ mẹ đẻ.Mà chỉ biết vay-mượm của bọn csvn đang buôn-dân,bán nước có gì hảnh diện vì ngôn-ngữ của những kẻ cs thất học.Tại sao phả dùng ngôn ngữ của bọn diệt chũng mà thí dụ như cụ bà nguyễn thị cỏ mây viết trong bài nầy.
Bởikhông sai người xưa có nói từ thời người Việt biết làm báo là "nhà báo nói láo ăn tiến"đúng vậy vì bấc tài,vô năng-lực.
Tôi đọc báo Việt là vì muốn nhìn thấy và hiểu được những kẻ thất học cố tình làm tay sai cho csvn để mà tỏ thái độ ghê-tởm,ói mữa chúng.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người ta hay ca ngợi tình yêu tuổi già như thể đó là đích đến viên mãn của mọi cuộc tình - hai người nắm tay nhau nhìn hoàng hôn, bình yên như trong tranh. Nhưng thực tế thì không phải cặp nào cũng may mắn như vậy. Có những cặp già đi cùng nhau không phải trong hạnh phúc mà trong đau khổ. Họ không chia tay vì già rồi, ly hôn tốn kém và xấu hổ. Họ không yêu nhau nhưng cũng không rời nhau. Họ sống chung một mái nhà như hai kẻ thù bị giam trong cùng một căn phòng, chờ xem ai chết trước để người còn lại được giải thoát. Đó là thứ bi kịch mà không ai muốn nhắc đến, nhưng nó tồn tại, âm thầm và đau đớn, trong biết bao gia đình.
Trong cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn bão tuyết mùa Đông ở Minnesota, hai mạng người đã bị tước đoạt chóng vánh dưới tay các đặc vụ biên phòng (CBP) và Cảnh Sát Di Trú (ICE), những cơ quan thuộc Bộ Nội An (DHS.) Một lần nữa, chúng ta lại vật lộn với những câu hỏi cũ rích: Từ khi nào mà huy hiệu cảnh sát lại trở thành giấy phép để hành quyết và đồng thời là “kim bài miễn tử”?
Thảo Trường kể chuyện rất tỉnh. Ông không cần tố cáo, không cần gào thét. Chỉ tả: ban ngày, những đứa lớn chơi trò “cai tù” — đứa bắt, đứa bị bắt; quát tháo, tra hỏi, úp mặt vào tường. Tất cả đều học từ người lớn quanh mình. Những đứa còn nhỏ, chưa biết đi, ngồi nhìn. Có bà mẹ mang thai bị đánh đến sẩy thai, sinh con trong tù. Sinh xong, gửi con vào nhà trẻ để quay lại “lao động tốt”. Sáng, bọn nhỏ chạy theo cô giáo sang nhà trẻ để có ăn. Tối, chạy về khu B để kịp chỗ ngủ cạnh mẹ.
Thuế quan được áp dụng, rồi lại thu hồi; biện pháp quân sự được nêu ra như một chọn lựa, rồi bất chợt bị gạt sang một bên. Trong những tháng gần đây, kiểu hành vi thất thường, khó lường như vậy bỗng được nói tới nhiều trong các vòng bàn luận về đối ngoại, nhất là quanh Bạch Ốc, như thể đó là một thứ lợi khí chiến lược hơn là một nhược điểm của chính sách. Thật ra, chuyện ấy không mới. Những lời đe dọa ầm ỹ, những cú xoay trục bất ngờ trong chính sách, cùng lối phát biểu cố ý mập mờ từ lâu đã được dùng để làm đối phương mất thăng bằng, nhằm tìm thế thượng phong trên bàn cờ quốc tế. Trong ngôn ngữ quan hệ quốc tế, lối đó có tên hẳn hoi: “thuyết kẻ điên”.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Sau 26 năm đàm phán, Liên minh châu Âu (EU) đã đạt được thỏa thuận ký kết Hiệp định Thương mại với khối MERCOSUR bao gồm Argentina, Brazil, Uruguay và Paraguay và sẽ hứa hẹn tạo ra những tác động sâu rộng về kinh tế, nông nghiệp, môi trường và địa chính trị cho cả hai bên...
Trong một đêm mùa Đông, an toàn trong căn phòng ấm, câu chuyện giữa những người sống đời di dân nhiều thập niên, dù cố gắng né tránh, rồi cũng trở về thực trạng nước Mỹ. Hành động của chính quyền liên bang buộc người Mỹ – đặc biệt là những ai đã từng nếm trải mùi vị của cuộc trốn chạy – phải tự hỏi mình: Chúng ta là ai khi bàn tay quyền lực siết chặt? Có phải chúng ta đang nhìn lịch sử độc tài tái diễn, trên một đất nước xa quê hương nửa vòng trái đất?
Sáng nay, mở trang mạng Việt Báo ra, tôi đi thẳng xuống những đề mục “comment” dưới các bài thời cuộc – cái phần mà lẽ ra chỉ để “tham khảo ý kiến độc giả”, vậy mà đọc vào thành cả một bữa no nê. Người ta không nói chuyện với nhau nữa, người ta ném vào nhau từng tràng chữ thô lỗ, cay nghiệt. Mỗi phe đều tin mình đang bảo vệ “sự thật”, nhưng nhìn kỹ thì cái sứt mẻ trước tiên chính là… văn hóa chữ nghĩa, rồi tới tự trọng.
Trong nhiều năm qua, diện mạo chính trị Trung Hoa dần khép lại dưới chiếc bóng ngày càng đậm của Tập Cận Bình. Chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” được mở rộng không ngừng, và đến năm 2025, cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương cho biết đã xử lý gần một triệu đảng viên, phản ánh một bộ máy thanh trừng vừa mang danh chống tham nhũng vừa củng cố uy quyền của người cầm đầu.
Trên đỉnh Davos năm nay, giữa tuyết trắng, cà phê nóng và những lời kêu gọi “đa phương, bền vững, trách nhiệm” - xuất hiện giữa quần hùng là một giọng nói “ngoại môn” chẳng xa lạ gì với chính trường: Donald Trump. Ông lên núi Thụy Sĩ không phải để trồng cây, bàn cứu khí hậu, hay nói chuyện hòa giải, mà để nói với thế giới một câu thẳng thừng: Greenland là “CỦA TÔI”. Bài diễn văn của tổng thống Hoa Kỳ mở đầu bằng một màn “điểm danh công trạng” đúng kiểu độc thoại: chỉ trong một năm trở lại Nhà Trắng, ông tuyên bố đã tạo nên “cuộc chuyển mình kinh tế nhanh và ngoạn mục nhất trong lịch sử nước Mỹ”, đánh bại lạm phát, bịt kín biên giới và chuẩn bị cho đà tăng trưởng “vượt mọi kỷ lục cũ” của nước Mỹ, hay “của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.