Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lê Thiệp: Người Chí Tình Với Bạn Bè

09/07/201300:00:00(Xem: 3536)
Trung tuần tháng sáu vừa qua khi còn vui chơi ở Paris, tôi thấy lại Lê Thiệp thời đang làm báo ở Saigon hồi những năm 60 khi đọc cuốn Lững Thững Giữa Đời do tủ sách Tiêng Quê Hương ở Virginia in năm 2011, nằm trong kệ sách nhà của Trần Công Sung. Văn phong và cách trình bày cuốn sách với cái hình của tác gỉa ở trang bìa thể hiện rõ con người của Lê Thiệp.

Thời đó mới ngoài hai mươi, nhưng anh đã là một nhà báo có hạng. Tự tin, ngang tàng, bất cần đời, có lý tưởng và chí tình với bè bạn; anh đã cùng với một số nhà báo trẻ lập nên nhóm Việt Nam Ký Sự (VNKS), cung cấp cho làng báo miền nam Việt Nam những bài báo thuộc đủ mọi lãnh vực; đã khiến cho các báo phải tranh nhau đăng tải vì nó quá ăn khách. Lững Thững Giữa Đời đã cho thấy nhóm chúng tôi VNKS đã lột xác làng báo Miền Nam thế nào.

Tôi những tưởng nhà báo nhà văn Lê Thiệp sẽ như nhạc sĩ Từ Công Phụng, nhà văn nhà báo Uyên Thao và rất nhiều người thầm lặng khác đã chứng tỏ rằng bệnh ung thư không phải là một bản án tử hình. Hiếm người như bạn ta Lê Thiệp đã thành thật khai báo rằng anh bị ung thư gan thời kỳ cuối, ở Falls Church, Virginia vào tối ngày Chủ Nhật 24/3/2013 tại buổi sinh hoạt giới thiệu những tác phẩm mới của Nhà Xuất bản Tủ Sách Tiếng Quê Hương (TS/TQH).


Lê Thiệp dịp này cho biết anh sẽ cố gắng hoàn tất bản thảo của cuốn sách dù ung thư ập tới. Chỉ vài tháng sau, tin từ Nguyễn Thiên Ân, Phạm Trần cho tôi hay là bệnh tình của bạn ta đã đến thời kỳ “hết thước chữa”. Cuốn sách của Lê Thiệp bị bỏ lỡ.

Tuy đã biết trước, nhưng Phân ưu trên báo Người Việt cũng đã khiến tôi bàng hoàng khi đọc lại: “Được tin anh Lê Thiệp từ trần ngày Thứ Sáu ngày 5 tháng 7 năm 2013 tại tư gia, Oakton Virginia, hưởng thọ 69 tuổi.Thành thật chia buồn với chị Phương Mai, các cháu và toàn thể tang quyến trong sự mất mát lớn lao này. Chúng tôi cũng mất một người bạn yêu quý”

Để nhớ bạn tôi xin ghi lại lời cuối của Lê Thiệp ngày 24/3/2013 :“Nếu có tình cờ cầm một cuốn sách của TS/TQH, xin quý vị hãy tiếp tay với ông Uyên Thao và TS/TQH với cái ước vọng rằng mai này khi trở lại quê hương chúng ta sẽ có không chỉ vài chục mà vài trăm hoặc có khi cả vài ngàn cuốn sách để anh em, đồng bào có dịp nghe, nhìn, đọc thấy một lịch sử do những người Việt đích thực viết về một lịch sử đúng như những gì đã và đang diễn ra”.

Phan Thanh Tâm
Saint Paul, Minnesota
7/7/2013
(Do Nhà báo Phạm Trần, đại diện thân hữu của Lê Thiệp tiềp nhận và phổ biến để tưởng nhớ đến một Ký giả có lòng với mọi người.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong chiến tranh 1954-1975 vừa qua trên đất nước chúng ta, cả Bắc Việt Nam (BVN) và Nam Việt Nam (NVN) đều không sản xuất được võ khí và đều nhờ nước ngoài viện trợ. Nước viện trợ chính cho NVN là Hoa Kỳ; và một trong hai nước viện trợ chính cho BVN là Liên Xô. Những biến chuyển từ hai nước nầy ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chiến tranh Việt Nam.
Nói một cách tóm tắt, hiểm hoạ lớn nhất của Việt Nam không phải là chế độ độc tài trong nước hay âm mưu xâm lấn biển đảo của Trung Quốc mà là sự dửng dưng của mọi người. Chính sự dửng dưng đến vô cảm của phần lớn dân chúng là điều đáng lo nhất hiện nay.
Bà Vivien Tsou, giám đốc Diễn đàn Phụ nữ Mỹ gốc Á Thái Bình Dương, cho biết: “Mặc dù trọng tâm là sự thù ghét người gốc Á, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ quan điểm da trắng thượng đẳng, và bất cứ ai cũng có thể trở thành “Con dê tế thần bất cứ lúc nào”.
Tổ chức Người Bảo Vệ Nhân Quyền cho biết hiện có 276 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ tại Việt Nam. Nhà đương cuộc Hà Nội đối xử với họ ra sao? Tồ Chức Ân Xá Quốc Tế nhận định: “Các nhà tù ở Việt Nam có tiếng là quá đông và không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế tối thiểu. Vietnamese jails are notoriously overcrowded and fail to meet minimum international standards.”
Nếu so sánh ta sẽ thấy các cuộc biểu tình giữa Việt Nam và ba nước kia khác nhau: ở Việt Nam, yếu tố Trung Quốc là mầm mất nước, nguyên nhân chánh làm bùng phát các cuộc biểu tình. Còn ở Miến Điện, Hồng Kông và Thái Lan, nguyên nhân thúc đẩy giới trẻ xuống đường là tinh thần dân chủ tự do, chống độc tài.
Ma túy đang là tệ nạn gây nhức nhối cho toàn xã hội Việt Nam, nhưng Đảng và Nhà nước Cộng sản chỉ biết tập trung nhân lực và tiền bạc vào công tác bảo vệ Chủ nghĩa Mác-Lenin và làm sao để đảng được độc tài cầm quyền mãi mãi.
Tôi sinh ra ở Sài Gòn, nơi vẫn được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Chỉ tiếc có điều là ngay tại chỗ tôi mở mắt chào đời (Xóm Chiếu, Khánh Hội) thì lại không được danh giá hay ngọc ngà gì cho lắm.
Một ngày không có người Mexican có thể sẽ không dẫn đến tình trạng xáo trộn quá mức như cách bộ phim hài "A day without a Mexican" đã thể hiện nhưng quả thật là nước Mỹ sẽ rất khó khăn nếu thiếu vắng họ. Xã hội sẽ bớt phần nhộn nhịp vì sự tươi vui và tràn đầy sức sống của một sắc dân phần lớn là chân thật và chăm chỉ.
Công cuộc chống độc tài vẫn đang tiếp tục và đang trả những cái giá cần phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Chị là một trong số những người chấp nhận tự đóng góp vào những phí tổn đó cho toàn dân tộc. Chị là: NGUYỄN THÚY HẠNH.
Dưới thể chế Việt Nam Cộng Hòa người dân không chỉ bình đẳng về chính trị mà còn có cơ hội bình đẳng về kinh tế, nên mặc dù chiến tranh khoảng chênh lệch giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, giữa những người ở thành thị với nhau không mấy khác biệt.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.