Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Người Đứng Bên Lề

04/09/201200:00:00(Xem: 12653)
Đại Hội Đảng Cộng Hòa đã hoàn tất tuần qua. Mitt Romney chính thức nhận vai trò ứng cử viên Tổng Thống do Đảng Cộng Hòa trao cho.

Romney cam kết sẽ tạo ra 12 triệu việc làm trong 4 năm tới, nhưng không kế hoạch cụ thể nào đưa ra. Romney đã thành công khi tạo một khuôn mặt nhiều cảm xúc, khi nói về ba mẹ. Trước đó một ngày, bà Ann Romney đã kể về những ngày hai vợ chồng mới gặp nhau, thơ mộng, cảm xúc...

Romney cũng kể chuyện thời thơ ấu trưởng thành trong tôn giáo Mormon, nhưng khéo léo nói thêm rằng cậu thanh niên Romney không quan tâm chuyện tôn giáo bằng quan tâm đầu tư. Tuyệt vời, Romney tránh né chuyện Mormon bằng kiểu rất là Mỹ: bày tỏ trách nhiệm sử dụng tiền đầu tư vì sợ thua lỗ, và khôn ngoan kể về nỗi băn khoăn rủi sau này có rớt xuống địa ngục... Như thế, cử tri các dòng chính Ky Tô Giáo (như Công Giáo và Tin Lành Phúc Âm) sẽ không bận tâm chuyện đạọ nàỳ, đạo kia... dù rằng rất nhiều linh mục và mục sư đã từng chỉ trích đạo Mormon là tà giáo. Diễn văn được như thế là khéo vô cùng.

Trong khi các nhà hoạt động Cộng Hòa phấn khởi, tin tưởng rằng đã trang bị đủ cho chiến thắng... nhưng nếu nhìn kỹ, chúng ta sẽ thấy có rất nhiều người đứng bên lề của Đại Hội Cộng Hòa. Những người bị đẩy ra bên lề. Kể cả bà cựu Ngoại Trưởng Condi, người đứng trên diễn đàn và ca ngợi Romney.

Trong bài diễn văn đọc trước đại hội, Romney kể về ba mẹ, và xúc động ứa nước mắt:

“Ba mẹ cưới nhau 64 năm... Mỗi ngày, ba tôi tặng mẹ tôi một đóa hoa hồng, mà ông đặt trên chiếc bàn nhỏ bên giường của bà. Đó là cách mẹ tôi nhận ra là có chuyện đã xảy ra vào ngày ba tôi chết. Mẹ dậy, tìm ba, bởi vì sáng hôm đó, không có đóa hồng nào cả.”

Chuyện cực kỳ lãng mạn, xúc động... dễ làm mềm lòng các nữ cử tri, và dễ làm ghen tị các nam cử tri không có tiền mua biệt thự có đầy vườn hoa hồng để tặng mỗi ngày. Thực tế, nếu bạn ở chung cư, lấy đâu ra bông hồng tặng mỗi ngày, vì chẳng có chợ nào bán bông hồng lẻ chiếc cả. Chỉ một chuyện lãng mạn thế thôi, cũng đủ để đẩy vô số người sang bên lề cách biệt, để thấy rằng gia đình Romney sống tuyệt vời như tiểu thuyết lãng mạn cổ thời. Thời naỳ, có khi ông chồng đi làm ca đêm, sáng sớm không kịp dậy để chở con đi học... và chẳng ai còn nhớ phải tặng vợ những gì. Nhưng chắc chắn rằng, Romney đã thành công với những người ưa đọc tiểu thuyết lãng mạn thời trung cổ.

Chàng Romney cũng đã bày tỏ về các thách thức kinh tế, về thất nghiệp, về sự hồi phục chậm, về thâm thủng ngân sách, về nợ công quá lớn.

Romney cũng lập lại lời cam kết là sẽ gỡ bỏ luật cải tổ y tế của Obama, hứa tăng sản lượng dầu nội địa, hứa giảm gánh nặng công quyền và hứa giảm thuế cho cơ sở kinh doanh. Cũng hứa tạo ra 12 triệu việc làm nhưng không nói bằng cách nào. Romney cũng hứa giữ sức mạnh và ảnh hưởng Hoa Kỳ khắp toàn cầu.

Trong Đạị Hội Đảng Cộng Hòa cũng xuất hiện tiếng nói từ giới phụ nữ và cộng đồng di dân. Trong đó có Susana Martinez, Thống Đốc tiểu bang New Mexico. Bà Martinez là gốc Mỹ Latin, kể về thời 18 tuổi đã theo cha đi gác nhà thờ, và giúp cha thành lập một công ty chuyên về bảo vệ, canh gác. Thống Đốc South Carolina là bà Nikki Haley, cũng tự hào là con gái của những di dân Ấn Độ. Như thế, cũng sẽ thêm một số phiếu phụ nữ và di dân.

Rồi Thống Đốc Nevada là Brian Sandoval tự mô tả là đứa con của những người Mỹ gốc Mỹ Latin đã “sống giấc mơ Hoa Kỳ.”

Hay là Dân Biểu da đen Artur Davis của Alabama, người rời bỏ Dân Chủ để chuyển sang Cộng Hòa.

Và rồi Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio của Florida ra giới thiệu Mitt Romney. Rubia là gốc Cuba.

Như thế, có đủ sắc dân thiểu số, có cả phụ nữ... Ai dám bảo Cộng Hòa kỳ thị phụ nữ và ghét di dân?

Nhưng có một thực tế mà Cộng Hòa không nói tới: tất cả nỗ lực để vận động cho dự luật DREAM Act đã thất bại. Đơn giản vì Cộng Hòa không muốn tìm giải pháp cho các thiếu niên theo cha mẹ di dân lậu vào Hoa Kỳ, và rồi Dân Chủ đành tìm giải pháp tạm thời.


Tại sao lại bắt dân Mỹ Latin vào lậu Hoa Kỳ phải chờ có thể tới 20 năm hay lâu hơn mới cho hợp pháp hóa, trong khi dân Cuba chỉ cần bơi tới bờ biển Mỹ là tự động có quy chế tỵ nạn chính trị, và một năm sau là có thẻ xanh liền? Không ai giảỉ thích thuận lý chỗ này.

Bà cựu Ngoại Trưởng Condoleezza Rice xuất hiện trong đại hội đã cho thêm một sức đẩy mới cho Romney. Bà nói rằng “lý tưởng Hoa Kỳ... gặp nguy,” và nói rằng Mỹ phải giữ cho kinh tế thế giới cởi mở, phải vận động cho thương mại tự do và công bằng để Mỹ tăng xuất cảng và ảnh hưởng được thế giới, và ngầm tấn công Obama: “Trong mấy năm qua, Hoa Kỳ đã phê chuẩn 3 hiệp định thương mại tự do, tất cả đều thương thuyết dưới thời Tổng Thống Bush. Nếu quý vị quan ngại vể Trung Quốc trỗi dậy, hãy suy ngẫm chuyện này: Trung Quốc đã ký 15 Hiệp Định Tự Do Thương Mại và đang thương thuyết thêm 20 hiệp định khác nữa. Buồn là chúng ta bỏ rơi sân chơi tự do mậu dịch, và nó sẽ quay trở lại ám ảnh chúng ta.”

Thực tế, chỗ này phải nói, gần như tất cả những gì Obama làm mấy năm đều bị Cộng Hòa chống dữ dội.

Bà Rice là người trong danh sách xét duyệt để làm ứng cử viên Phó Tổng Thống cho Romney, và được nhiều chiến lược gia xem như liên danh Romney-Rice sẽ là quả bom nguyên tử dứt điểm cặp Obama-Biden. Người ta dự đoán, nếu Romney chọn Rice làm phó, là sẽ hốt phiếu cả da đen và cả phụ nữ. Lúc đó, có thể Obama sẽ sắp xếp mời bà Hillary Clinton ứng cử thay Phó Tổng Thống Biden, nghĩa là thay ngựa giữa đàng.

Tại sao Romney không chọn bà Rice, dù rằng đã sắp xếp phỏng vấn bà Rice, đã mời bà Rice diễn thuyết trong một số buổi họp Cộng Hòa? Có nguồn tin, ban cố vấn của Romney cuối cùng khuyên rằng không mời bà Rice làm Phó được, chỉ vì bà Rice có lập trường “bao dung về ngừa/phá thai và kết hợp dân sự đồng tính.”

Để nhớ lại, thời Bush còn có tiếng nói đồng tính, với cô con gái của Dick Cheney. Bây giờ thì, không có lời nào bênh vực đồng tính được nêu lên. Chỉ vì, những người sùng đạo đã tin rằng đồng tính là xứng đáng bị đẩy xuống địa ngục, vì Kinh Thánh cho biết Thượng Đế đã trừng phạt 2 thành phố vì đồng tính. Còn chuyện ngừa/phá thai, bất kể là bị hiếp dâm hay bị loạn luân, đa số Cộng Hòa vẫn giữ lập trường cấm ngặt. Do vậy, bà Rice đành dạt ra đứng bên lề, một cách vô hình.

Tương tự như thế, nhiều triệu di dân hoặc gốc Ấn (đồng hương của ba mẹ bà Thống Đốc Haley), hoặc gốc Cuba (đồng hương của ba mẹ TNS Rubio), hoặc gốc Mỹ Latin (đồng hương của ba mẹ bà Thống Đốc Martinez)... vẫn là những người đứng bên lề của Đại Hội Đảng Cộng Hòa.

Họ dạt ra bên lề vì họ không có người cha giàu tới mức tặng mẹ bông hồng mỗi ngày như ông Romney, vì họ có ba mẹ nghèo tới mức phảỉ bám vào Medicaid và Medicare để bị Cộng Hòa hết người này tới người kia cằn nhằn là gánh nặng di dân ăn bám, vì họ không đủ nhanh nhẹn để thành công trong học vấn và thương trường như Martinez và Rubio để góp tiếng vào đạị hội. Và ngay cả giới trẻ trong gia đình di dân bất hợp pháp ước mơ xin DREAM Act cũng bị Cộng Hòa vùi dập tàn bạo.

Nhìn kỹ, trong Đạị Hội Cộng Hòa, không nghe tiếng nói của người thợ thất nghiệp nào, dù Romney hứa sẽ tạo ra 12 triệu việc làm, không nghe tiếng nói của các em sinh viên gốc di dân lậu từ Mỹ Latin nào dù các em có tận lực muốn đóng góp cho Hoa Kỳ. Chứ đừng nói gì tới người đồng tính, và người Hồi Giáo -- họ đã bên lề của Cộng Hòa từ lâu.

Bởi vì ngay cả bà Rice, ngay khi đứng trên diễn đàn để ca ngợi Romney, cũng đã bị đẩy ra bên lề. Vì 2 cuộc thánh chiến của hầu hết người Cộng Hòa thật khó kết thúc: thánh chiến chống người đồng tính, bất kể những dị biệt cơ thể đó có là do Ý Trời mà ra; và cuộc thánh chiến liên hệ tới cơ thể người phụ nữ, mà rất nhiều quý ông Cộng Hòa thần thánh hóa tới mức tin rằng đó là một cơ thể biết tự động không thụ thai khi bị hiếp dâm.

Ý kiến bạn đọc
04/09/201204:51:01
Khách
Bài viết thật thuyết phục. Tôi thấy thêm được một tay tổ nói láo: mỗi ngày tặng vợ một đoá hoa hồng! Nghe những bài diễn thuyết của họ, chỉ thấy NÓI LÁO và NÓI LÁO.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.