Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hương Thơm Của Chén Trà

26/07/201200:00:00(Xem: 18373)
Nguyễn Tăng Giao Huyền
(Thương kính tặng mẹ)

Bước xuống bục gỗ kê khá xinh xắn trong sân chùa làm sân khấu để cho những người yêu thích ca hát góp chung vào chương trình hát mừng Khánh Đản, tôi thở phào nhẹ nhỏm rồi vội đến ôm mẹ, sung sướng nhìn thấy mẹ nở nụ cười. Có thế thôi mà tôi đã phải kiên nhẫn trong nhiều tháng trời tập dợt cho được bài hát mà mẹ yêu thích. Ừ thì ngày nào mẹ cũng pha trà cho ba mẹ cùng uống, kịp đến khi trưởng thành, quen dùng, riết rồi cũng như mẹ, tôi thích uống trà. Có kỷ niệm hay câu chuyện gì để nhớ mãi bên cạnh những lúc ngồi uống trà một mình, với ba hay với bạn bè mà khi nghe tôi để lòng tập hát ca khúc “Chén Trà” mà người bạn vừa chuyền tay với lời nhận xét khích lệ cho chất giọng của tôi trên chuyến xe cùng về tu viện Kim Sơn góp lời ca tiếng hát giúp vui ngày nào.

Sau đó tôi được biết người phổ thành ca khúc và người đã viết lên lời thơ. Từ những yêu thích ban đầu, đến lượt mẹ cùng tôi đi nghe hát, gặp người nhạc sĩ và mẹ cho phép tôi được theo nhóm văn nghệ mà không ngần ngại. Đã có nhiều lần tôi trầm ngâm suy nghĩ để cố thử bắt những gì không nói qua lời thơ mà mẹ tôi đã cảm nhận qua hình ảnh ngang tàng của người lãng tử quay về ngôi chùa nhỏ bên góc núi thong thả ngồi uống chén trà với thiền giả mà xưa kia họ là bạn bè. Ừ nhỉ, có cà ngàn câu chuyện có thể họ sẽ nói với nhau, chia xẻ cho nhau giữa cuộc đời ô trọc mà đáng yêu nầy, thế tại sao vẫn an nhiên ngồi uống trà; có sự giao hòa huyền diệu nào giữa tâm hồn của hai người, giữa đời và đạo. Hình như họ đã nói những gì không nói, không trò chuyện những gì chẳng cần trò chuyện, ngồi tận hưởng giây phút hiện tại. Đẹp quá, chiều tắt nắng giữa sân chùa, dưới tàn cây cổ thụ, hơi lạnh từ núi lan ra, hơi ấm từ chén trà đem lại, tình thâm không phải nói, lãng đãng như trời chiều như hạt sương lạng trên áo thấm dần vào thân.
thuong_kinh_tang_me
Lời ca để thương kính tặng mẹ.

Tôi tự hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ làm mẹ buồn nữa, và làm được điều gì để mẹ vui thi không bao giờ từ nan sau khi mẹ trải qua cơn bệnh ngặt nghèo. Tâm thành trước bàn thờ phật, bàn thờ ông bà nội ngoại, tôi nguyện giữ đời chay lạt cầu cho mẹ ngày đêm an lành ở bên cạnh; cho dù đời sống tôi co lại để đời mẹ được dài thêm ra thì tôi cũng nguyện xin làm. Mong manh của đời sống, vô thường của vạn vật. Học lấy từ tâm, lòng chân thật ở mẹ, nên tôi biết trân quý và yêu mến những gì qua đời mình như nó đã và sẽ đi qua.

Tháng Năm rồi mà vẩn còn lành lạnh buổi sáng, để đến trưa trời thét nắng đỗ tràn về thung lũng, ngày tôi được dịp hát ca khúc để dâng tặng mẹ, bởi cả một đời mẹ quay cuồng với đàn con, tất bật hơn sau ngày ba vào trại “học tập cải tạo”; dễ gì có thời gian nhàn rỗi ngồi uống chén trà trong an nhiên để ngắm nhìn, để chiêm nghiệm cuộc đời. Như một biết ơn mẹ đã yêu thương con không bờ bến, biết có thể đem niềm vui cho mẹ, biết mẹ chờ ngày tôi hát, nên tôi xếp qua những gì không cần thiết, những vướng mắt đã có xung quanh chuỗi ngày tập hát; sáng nay tôi thanh thản nhìn mẹ để lòng theo lời ca, theo tiếng nhạc, hát tặng mẹ bài hát mà mẹ yêu thích.

Con đã làm và làm được phải không hở mẹ. Xin cảm ơn người, cảm ơn đời đã cho tôi có dịp đem tiếng hát của mình đến với mọi người. Tiếng đàn, tiếng hát rơi vào thinh không và có rơi vào lòng người, tôi chẳng biết. Riêng tôi, tôi đã biết một điều là tôi sẽ không còn đứng trên bục gỗ để hát thêm lần nữa như tôi đã nói với chính tôi.

Qua rồi, chẳng còn gì để lưu luyến, cho dù ai đó có trách móc cũng xin được mĩm cười. Rừng chiêm bao xao xát, bởi không như nhiều người, ca hát là để góp vui cho những ngày lễ lượt là một cơ hội để làm quen sân khấu, làm quen với mọi người, trau luyện tiếng hát chờ một ngày tiến lên trong ước vọng trở thành ca sĩ. Với tôi chỉ là một niềm vui và một dâng tặng thế thôi.

Đêm nay vằng vặt trên cao trăng Rằm tháng Tư, khi cả nhà chìm vào giấc ngủ, một mình thong thà kéo mở tấm màn cánh cửa cho gió mát tràn vào, cho trăng thanh soi bóng, bên ngọn nến lung linh, tôi châm bình trà ngồi uống. Nào phải danh trà mà tôi nghe hương vị ngọt ngào tỏa ra. Phải, hương thơm tự tấm lòng; tôi tự nhủ và mĩm cười.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Các hãng thăm dò ỳ dân đã thống nhất kết luận hầu hết ý kiến cho rằng Tổng thống Trump không có khả năng đối phó với cuộc khủng hoảng kỳ thị mầu da, dịch Covid 19 và tình trạng kinh tế suy sụp do nạn dịch gây ra. Đa số người được hỏi ý kiến cũng đồng ý, chính quyền Trump rất ít có khả năng làm cho tình hình sáng sủa hơn trước ngày bầu cử 3/11/2020. Nếu đúng như thế thì cán cân sẽ nghiêng về phía liên danh Joe Biden-Kamala Harris.
Tiến Sĩ Sanjay Gupta là bác sĩ giải phẫu thần kinh ở Grady Memorial Hospital (Atlanta, GA). Ông cũng là giáo sư ở Emory University School of Medicine, và là Chief Medical Correspondent của CNN. Nhân mùa tựu trường thời đại dịch, ông chia sẻ ý kiến, và tham khảo của ông với tư cách là một người cha về quyết định có cho con mình trở lại trường học hay không?
Người xưa thường nói «Chồng già vợ trẻ là tiên, Vợ già chồng trẻ là duyên 3 đơi» . Nhưng trong trường hợp cặp uyên ương Marc Lavoine và Line Papin, tưởng nên nói lại «Chồng già vợ trẻ là duyên 3 đời» mới hợp.
Chiều thứ Ba ngày 11 tháng 8, cựu Phó tổng thống Joe Biden đã chính thức thông báo nữ Thượng Nghị Sĩ Kamala Harris của tiểu bang California đã được ông mời chọn làm ứng viên phó tổng thống, đứng chung vào liên danh trong cuộc tranh cử tổng thống 2020. Trong thư gởi đến cử tri ủng hộ, ông viết rằng, "Tôi đã quyết định rằng Kamala Harris là người tốt nhất để giúp tôi tranh cử cùng Donald Trump và Mike Pence, để rồi dẫn dắt quốc gia từ tháng Một năm 2021. Tôi cần một người tài trí, cứng rắn và sẳn sàng dẫn dắt quốc gia sát cánh cùng tôi. Kamala là mẫu người đó"
Chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày bầu cử tổng thống 2020 và một số các chức vụ dân cử khác, nước Mỹ đang bị phân rẽ hơn bao giờ hết kể từ cuộc chiến Việt Nam lồng trong bối cảnh của Chiến tranh Lạnh.
Mà nào có riêng chi thân phận của 41 sinh linh lớn bé mang dòng máu Việt. Biển Hồ cạn nước, tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang cạn dần theo. Rồi ra, trong số 750.000 kiều bào ở Cambodia thì ít nhất cũng phải có đến hơn nửa sẽ phải tìm đường trở về cố quốc. Chứ còn nơi nao để mà dung thân nữa?
Phe Biden sẽ dựa vào ngoại giao, thương thuyết và liên minh (alliance) thay vì đánh bài thấu cáy như Trump. Ngược lại cánh diều hâu cho rằng Mỹ thương thuyết bị gạt từ 30 năm nay trong lúc liên minh kiểu ASEAN đã bị Bắc Kinh bẻ gãy. Mỹ không dễ dàng trở lại TPP khi bị cả hai cánh tả Bernie Sander lẫn hữu chống đối. Phần Trump chẳng nhờ cậy nước nào mà lại dấu kín lá bài tủ nên không ai biết Mỹ sẽ giải quyết căng thẳng với Trung Quốc như thế nào, thế giới lo sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.
Ngày xửa ngày xưa, dưới chân Hy Mã Lạp Sơn có một vương quốc trù phú tên gọi Thắng Man. Dù là một vương quốc giàu mạnh nhưng lòng người ở đây không thành thật, sống trên những giá trị giả dối, phù phiếm. Tại ngôi chợ bên ngoài hoàng thành có một người đàn ông sống bằng nghề bán mũ. Mũ của anh chàng này rất đẹp nhưng không hiểu sao hàng ế ẩm nên anh chàng toan tính bỏ nghề, tìm nghề khác sinh sống.
Theo dõi các cuộc tranh luận cộng đồng trên các trang mạng xã hội, có lẽ cũng dễ dàng nhận ra một điều rằng: cộng đồng mạng của người Việt khá bạo lực. Một dạng bạo lực tâm lý, từ trong tâm tưởng và thể hiện qua những mẩu viết, lời bình trên Facebook hay dưới các bài báo. Đặc biệt khi liên quan đến các vấn đề chính trị xã hội, như về chính trường Hoa Kỳ hiện nay chẳng hạn.
Hôm nay, 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.