Hôm nay,  

Tổ quốc trên hết

22/10/201100:00:00(Xem: 6462)

Tổ quốc trên hết

Mimosa Phương Vinh

Người ta đè đầu, đè cổ nắm tóc một người dám la lên trong đám đông: Bán nước rồi, đừng có bán nước…và dẫn anh ta vào nhà thương vì họ cho rằng anh ta bị bệnh tâm thần!

Dễ có mấy người không bị bệnh tâm thần mà tuyên bố được những lời dõng dạc, trung thực như người đàn ông kia! Hỡi hồn thiêng sông núi, hỡi các bậc tiền nhân, anh hùng, tử sĩ đã có công dựng nước và giữ nước trong những chặng đường thương khó nhất của dân tộc Việt xin hãy về đây mà chứng dám cho lời kêu cứu của một người con bé cổ thấp miệng, một người điên thời đại, một người đã dám lên tiếng nói chân chính của con tim, một người Việt Nam yêu nước. Một tiếng kêu lạc lõng giữa sa mạc, giữa những người cùng chung huyết thống, cùng chung ngôn ngữ và người ta đã vật anh xuống đường như đối xử với một con vật vì anh đã dám nói lên sự thật.

Tại sao từ chối sự thật" Bởi một điều rất giản dị là sự thật ấy quá đau lòng, quá bỉ ổi xấu xa mà người ta không muốn ai nhắc đến. Người ta cố tình bưng bít sự thật bằng những nụ cười, tiếng nói thân thiện, ngọt ngào và những cái vuốt ve của loài chồn cáo quỹ quyệt, ranh ma. Người ta sợ sự thật được nói lên bởi một người điên, điên vì thấy mình bất lực không bảo vệ được đất nước mình, điên vì cảm thấy cô đơn giữa những khuôn mặt lạnh lùng vô cảm của đồng bào.

“Tổ quốc trên hết” câu châm ngôn luôn luôn hiện hữu trên vách tường lớp học từ những năm tiểu học. Tất cả chúng ta đã ra rả những gì như là: làm người dân thì phải yêu đất nước, tiền nhân có công dựng nước chúng ta có bổn phận phải giữ nước, yêu nước yêu nhà, chống bọn ngoại xâm, vân vân và vân vân

Và hôm nay, trong chính cái đất nước hình cong chữ S tên gọi là Việt Nam, giữa những người đã có thời gian xa xưa được mệnh danh là dân Giao Chỉ đã bị chính đồng bào của mình vật ngã xuống như một con vật, bị gọi là một kẻ tâm thần vì anh ta dám nói lên lòng yêu nước, lòng yêu thương mãnh đất nhỏ bé đơn sơ mà tiền nhân đã hy sinh, đổ bao xương máu để tạo dựng và để lại cho con cháu đời sau.

Thế nghĩa là sao" Người ta nhảy múa ca hát trên những sân khấu xa hoa, người ta mang hai chữ Việt Nam đi khoe khoang, quảng cáo trên những tấm thân nõn nà của những nàng hoa hậu. Người ta xưng tụng những thiên tài của đất nước, người ta trình bày những công trình, dự kiến bằng những danh từ đao to, búa lớn, những học vị lớn lao, người ta muốn cả thế giới biết đến mình và họ quên rằng:

Chính họ không bảo vệ được đất nước của mình và tệ hại hơn nữa còn muốn bịt miệng những người muốn nói lên sự thật.

Hội nghị Diên Hồng ngày xưa vang lừng lời thề nguyền rung động trăm ngàn con tim Lạc Việt, dòng máu anh hùng chưa bao giờ biết lùi bước trước ngoại xâm:

- Trước giặc nước nên Hòa hay nên Chiến"

- Quyết chiến! Quyết chiến!

Người xưa thổn thức, đớn đau trong cái đau mất nước của con dân: bởi ý dân là ý trời. Còn ngày nay

Buổi sáng mai nhận được email của một người bạn về một ngôi sao vàng lạ trên lá cờ của tên hàng xóm côn đồ, dù đã xem tin đó nhiều lần trên Internet mà lòng tôi vẫn uất nghẹn, xót xa nước mắt lưng tròng. Nhớ ngày nào bỏ nước ra đi tìm tự do, sự ra đi bị họ xem như một hành động phản quốc dù trong tim mình vẫn biết vì sao phải ra đi. Rồi chính những người bị họ khinh khi, chửi bới đã mang mồ hôi, sức lao động để về xây dựng cái đất nước nghèo nàn đau khổ bớt đói nghèo( hay xây dựng nhà cao cửa rộng cho những kẻ chiến thắng!

Và hôm nay những kẻ chiến thắng đã làm gì cho quê hương, xứ sở hay đang say mê gom góp cho mình, xây mộ cho chính mình và cúi đầu, khom cổ trước ngoại xâm.

Khi chính người cha đã đánh đập con cái vì chúng phản đối ông láng giếng ăn cắp của cải, dành đất đai và lấy mẹ mình thì cái gia đình ấy sẽ đi đến đâu, không nói thì ai cũng biết hậu quả.

Xin được làm một người điên mà biết kêu lên:

- Bán nước mất rồi, đừng bán nước nữa!

Còn hơn làm một người tỉnh mà che lỗ tai, hỉ hả nói cười với lão hàng xóm tham lam, quỹ quái.

Không có ai có quyền cản ngăn lòng yêu nước của một người dân, bởi “Tổ quốc là trên hết”. Không có ai có quyền che dấu những sự thật khi những sự thật đó có liên quan đến sự mất còn của một dân tộc. Lỗi lầm của những người đã tạo ra lá quốc kỳ đồng dạng với lá cờ của ngoại bang, sự lỗi lầm ấy đã gây cảnh nồi da nấu thịt, vấy máu anh em và đến hôm nay vẫn còn gây sự chia rẽ trầm trọng giữa những người Việt Nam yêu nước và muốn nói lên lòng yêu nước của mình.

Lịch sử sẽ phê phán tất cả, điều đó đúng! Nhưng liệu có còn lịch sử nữa hay không, câu trả lời là trách nhiệm của mỗi chúng ta!

Mimosa Phương Vinh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.