Hôm nay,  

Hoa Thịnh Đốn Mùa Hoa Đào 2011 Trong Nỗi Niềm Nhớ Huế

12/04/201100:00:00(Xem: 6411)

Hoa Thịnh Đốn Mùa Hoa Đào 2011 Trong Nỗi Niềm Nhớ Huế

hoat_canh_hon_vong_phu-large-content: Nhạc cảnnh Hòn Vọng Phu, người Chinh Phụ la Nguyệt Thu, Đồng Khánh 1973, người trẻ nhất trong BTC Nhơ Huê 2011.

hinhnhohuechupchung-large-content: Dàn đồng ca NHƠ HUÊ-MÙA HOA ANH ĐÀO 2011 WASHINGTON DC sãn sàng trình diễn trong khi chị Võ Thị Nguyệt, đại diện Ban Tổ Chức đang đọc diễn văn...

Bài viết của Phạm Cơ

Người Huế tản mát khắp nơi trên thế giới cũng như khắp các tiểu bang của Hoa Kỳ. Người Huế đã thành công khắp nơi, do đó nhiều người đã so sánh người Huế với người Do thái, quả là không ngoa. Người Do thái vẫn hẹn với nhau hàng năm "Sang năm gặp lại nhé, ở Jerusalem!". Người Huế không thể trở về cố hương để gặp nhau trên cầu Trường Tiền, đành phải gặp nhau hằng năm ở một nơi nào đó mà thôi. Năm nay nơi đó là Hoa Thịnh Đốn, thủ đô của Hoa Kỳ, vào ngày hội ngộ ngày 3 tháng Tư, cũng là ngày thủ đô rợp bóng hoa anh đào.

Chương trình hội ngộ khá phong phú với một ngày du ngoạn trên sông Potomac ngắm hoa anh đào tinh khiết trắng rực ở hai bên bờ sông, một ngày khác để viếng những di tích lịch sử của thủ đô, tuy nhiên cái đinh của mùa đoàn tụ là ngày Nhớ Huế tại khách sạn Marriott ở Falls Church và đêm chia tay tại nhà hàng Harvest Moon.

Người Huế gần gũi nhau thân mật với nhau hơn các thành phố khác có lẽ vì ngôn ngữ. Ai đó đã từng làm thơ "Nơi xứ lạ bổng nhiên nghe giọng Huế! - Thương làm sao tiếng nói của quê mình". Hoa kỳ đất tạm dung vẫn còn là "xứ lạ", do đó mà mọi người dễ cảm thấy ấm lòng, dễ thoãi mái trong ngày đại hội với hơn 700 người rặc giọng Huế vang lên khắp nơi trong đại sảnh đường của khách sạn Marriott. 

Văn hóa thanh lịch của Huế cũng có lẽ thấm dần từ 2 ngôi trường lớn nhất của Huế: Quốc Học và Đồng khánh cho nên hôm nay cũng là nơi gặp lại của những cựu học sinh xuất thân từ Huế. Mối giao tình của 2 trường từ những thế hệ năm xưa đã có và vẫn còn kéo dài mãi cho tới hôm nay với một pano thật lớn ghi dấu con đường Nguyễn Trường Tộ nằm giữa 2 ngôi trường với "tóc bay bên nớ, tơ vương bên này". Mối giao tình đó đã tạo nên một nữ MC khả ái Tôn Nữ Trang Thanh, Trang Thanh đã làm cho người Huế tham dự xúc động khi cô nhí nhảnh ngây thơ bên cạnh một MC nam điềm đạm từ tốn, một dấu tích của Huế ngày xưa: Tăng quốc Ái, báu vật của nhà sách Tân Hoa.

Trước giờ khai mạc, có lẽ nơi mà người ta phải xếp hàng chờ để được chụp hình lưu niệm là 2 tấm pano rất lớn, một tấm ghi hình Hoàng Thành Đại Nội Cố Đô và tấm kia là cổng Trường Quốc Học. Đứng đây bên Cổng trường QH mà tưởng như ngày nào còn ngơ ngác khi bước vào ngội trường to lớn mới đậu vào lớp đệ thất…

Bảy trăm con người, trong đó có cả quá khứ, hiện tại và tương lai đã mừng rỡ gặp nhau, đựơc anh Ngô Nẫm va chị Trần thị Xuân Lan, Trương Ban Văn Nghệ, gìới thiệu từ 28 Tiểu Bang của Hoa Kỳ quê hương thư hai của chúng ta va 7 Quốc Gia trên Thế Giới về tham dự….Họ đã trao đổi nhau những tin tức những kỷ niệm và "những con mắt còn có đuôi". Sau những phút xao lòng khi gặp gỡ, bảy trăm linh hồn chỉ thật sự im lặng khi buổi lễ bắt đầu.

Có lẽ không nên nhắc tới nhũng thủ tục rườm rà như thường lệ của các ngày họp mặt, những lời cám ơn, những lời chúc tạm biệt từ giả vì nó không nói hết được tấm chân tình của những người tham dự hôm nay. Anh Hoàng Trọng Hàn, KĐ 45-52, với tâm tình Huế-QHĐK đã làm bùi ngùi Đồng Hương cũng như bạn hữu KĐĐK hơn nưã Thế kỷ bây gìờ mới gặp nhau…

Chương trình văn nghệ năm nay đặc biệt có sự tham dự của 3 nhóm văn nghệ phương xa không đến từ thủ đô:

Nhóm văn nghệ Hội Thân Hữu Thừa Thiên-Huế/Florida đã cho mọi người thưởng thức một bản nhạc hợp xướng tập luyện rất công phu, rất nghệ thuật. 

Nhóm thứ hai là nhóm Đồng khánh 1967 Nhóm này rất serious nghe đồn rằng cả nhóm phải bỏ dở buổi du ngoạn trên sông Potomac để kịp thời tập dượt. Hai màn vũ nhịp nhàng công phu, tập luyện với đồng phuc áo quần lộng lẫy đã làm cho mọi người thán phục. Khi chợt nhớ rằng, những "vũ nữ thân gầy" này đã từng là bà nội bà ngoại, và có người cũng đã 70 tuổi chớ chẳng chơi, tôi xin nhái một câu thơ của Nguyên Sa để mô tả lòng hâm mộ của tôi:

"Mười ngón tay có ngón ngắn ngón dài, - Ngón tay chiều chồng, ngón tay nuôi cháu - ngón tay lướt web, ngón mở email. Trong mười ngón tay đó, Em còn ngón tay nào để tập múa tập ca""

Nhóm cuối cùng mà chúng tôi muốn nhắc là Đồng Khánh 1970. Nhóm này tập hợp bạn hữu từ 4 phương trời đến thủ đô họp mặt đòan tụ vui chơi, chụp hình là chính, thế mà cũng nổi đình nổi đám với vở hoạt cảnh Hòn Vọng Phu. MC duyên dáng của nhóm Đoàn Thúy Hồng đến từ Dallas, đã đưa mọi người từ trí tưởng tượng của một sân khấu đã nhỏ lại lỉnh kỉnh trống loa và nhạc cụ đến một đại hý viện với ba màn phông cảnh. Trong hòan cảnh thiếu thốn đó, lối giơi thiệu hết sức linh hoạt của Thúy Hồng, khi thì diễu cợt sân khấu 3 màn, khi hùng hồn với đoàn quân ra đi, lúc nức nở ngâm thơ với người chinh phụ mảnh khảnh (Nguyệt Thu) hóa đá trên đỉnh vọng phu đã làm khán giả rơi nước mắt. Ben, một người Hoa kỳ đã ngạc nhiên hỏi vợ mình: "Sao có nhiều người khóc như thế" What's happened". Nói chung hoạt cảnh cũng lôi cuốn nhiều nhờ vào trang phục đầy màu sắc, cờ xí phất phới, các diễn viên đã mang hết tâm tư tình cảm vào trong vai diễn, dù chỉ qua vài giờ tập luyện.

Đó chỉ là phương xa, riêng DC dĩ nhiên cũng đóng góp đáng kể: 

Những quá khứ êm đềm, những kỷ niệm gần xa, những lúc hẹn hò, những khi muốn cầm tay mà không dám, những khi e thẹn trong nụ hôn lén đầu đời đã được nhắc đến nhiều lần trong các lời tâm sự, các lời cám ơn của ban tổ chức có lẽ cũng làm cho ai đó thấm thía với hoàn cảnh của mình "Ôi phải chi ngày xưa mà mình can đảm hơn một chút thì có đâu ngày hôm nay…""

Ban đồng ca Nhớ Huê 2011 vùng Hoa Thịnh Đốn với "kiềng vàng" áo màu "cổ đồng" rất Huế như các thiếu nữ Huế của một thời Huế cổ kính. Aó dài các nàng Huế của Thủ Đô nổi bật trên sân khấu, nên các hình chụp trông rất rực rỡ, trong ca khúc Thương Về Xứ Huế…với giọng nam của các anh Quốc Học.

Phần đơn ca, Hoa thịnh đốn đã có các tài năng quen thuộc với Hiếu Tâm, Hiếu Thuận (rất nổi tiếng trên các trang web với các nhạc phẩm của Thanh Trang) dĩ nhiên không cần phải có những lời khen vì thật là quá thừa. Cuối cùng (tuy thật là quan trọng nhưng lại là những ca sĩ chuyên nghiệp nên "khen nhau thì lại bằng mười phụ nhau") để có thể làm cho khán giả ưa thích hơn, ban tổ chức đã cho mời giọng ca của thế kỷ: Ngọc Hạ, và một giọng nam truyền cảm Nguyên Khang. Ngọt ngào, duyên dáng, nhỏ nhẹ Ngọc Hạ đã hát như một người con gái Huế đi xa trở về với các bản nhạc chọn lọc kỷ càng liên quan đến Huế và tâm tình của người Huế làm cho con người cảm thấy càng nhớ Huế nhiều hơn.

Ngày vui nào rồi cũng qua mau, 6 giờ 30 chiều, ban tổ chức loan báo chấm dứt mà không ai muốn rời nơi họp mặt. "Bước đi một bước dây dây lại dừng" Biết làm sao hơn:

Thì thôi tóc ấy phù vân, thì thôi lệ ấy còn ngần giáng sương. Thì thôi mù phố xe đường. Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi!

Những người Do Thái gốc Huế lại hẹn sang năm sẽ gặp nhau. Tại nơi đâu" Dieu seul le sait

Phạm Cơ

Tháng Tư Ngày 8 năm 2011

+++

Hẹn Cùng Nhớ Huế 2012 Tại California
Bài của Bác Sĩ Võ Văn Tùng

bs-vo-van-tung-han-400-contentÔng Hoàng Trọng Hàn trong Ban Tổ Chức và người viết, Bác sĩ Võ Văn Tùng, trước hình ảnh trường Quốc Học Huế.

Các bạn thân qúi,

Thư nầy tôi viết trên chuyến bay Boeing 777 trở về Los Angeles sau 4 ngày 4 đêm tham dự Nhớ Huế - Mùa Hoa Anh Đào tại Washington DC .

Thật là những kỷ niệm khó quên được gặp lại bạn bè ngày xưa mà tôi muốn tìm như Ngô Kỳ Phong ở Canada , đứng mãi gần nữa tiếng mới nhận ra, như Đỗ Như Đài, Bùi Xuân Nhiếp, Ngô Bút thời ở Đại Học Xá Minh Mạng cách đây hơn nữa thế kỷ. Biết bao nhiêu đứa nằm chung hay cạnh phòng với nhau đã" bỏ cuộc chơi"sớm như Tôn Thất Minh, Nguyễn Văn Thi ,Nguyễn Văn Liễn v.v. to béo mạnh bạo như rứa, làm răng mà chết được, rứa mà đã chết trong tuổi trẻ tức tối.

Tâm Thường và tôi xin cám ơn anh chị Hòang Trọng Hàn - Xuân Lan thật nhiều, đã đón tiếp nồng hậu và tận tình trong 4 ngày họp mặt.

Ngày đầu BTC đã cho dịp đi ngắm hoa đào rồi , không ngờ ngày cuối cùng trong chương trình thăm viếng Hoa Thịnh Đốn, lại được ngắm hoa bên dòng sông Potomac một lần nữa. Xe chạy qua các đài kỷ niệm nổi tiếng, tháp Washington cao vòi vọi, nghĩa trang Arlington buồn, tòa nhà Quốc Hội liên bang trắng xóa và tòa Bạch Cung hoa cỏ xanh tươi, chỉ được đứng ngòai hàng rào ngó vô.

Khi đến thăm Bức tường đá đen dài hun hút ghi tên hàng chục ngàn người Mỹ anh hùng đã chiến đấu cho tự do Miền Nam VN mới thấy xúc động và tức giận, mình tự hỏi làm sao có thể xảy ra chuyện lạ như vậy ở nước Mỹ được. Thôi đành cúi đầu cầu nguyện và thầm cám ơn họ đã giúp cho chúng mình được sống đến ngày hôm nay trên một đất nước tân tiến và tự do nhất thế giới.

Những ngày ở Hoa Thịnh Đốn ,tuổi trẻ chợt trở về, Huế "nhỏ xíu" hiện ra trứơc mặt qua hình vẽ của hai ngôi trường QHDK làm mình nhớ lại những buổi sáng mùa đông mưa dầm gió bấc , co rút trong chiếc tơi cá, lạnh thấu xương qua cầu Tràng tiền để đến trường Khải Định, với nắm cơm bới mẹ vắt để trong cái mo cau và con cá kho bằng đầu ngón tay. Thế mà nay đã gần bảy mươi năm qua và đang lưu lạc nơi đất khách nầy…

Bạn bè nay được gọi bô lão, Hòang Trọng Hàn xấp xỉ tuổi với mình mà thân thể còn tráng kiện, vừa đi vừa ngâm thơ Pháp văn rất hay chứng tỏ trí óc vẫn còn tốt. "Thân lão nhưng Tâm bất lão", thật đáng khen và thèm được như vậy. Nhìn Nguyễn Tấn Thọ gần 80, người bạn vong niên đang chống gậy mà đi thoan thóat giữa vợ hiền và Trần Vĩnh Lộc , lòng mình không khỏi bồi hồi, giờ nầy còn nhiều đứa nữa muốn đi gặp bạn mà không đủ sức.

Trong chuyến đi điều ngạc nhiên là gặp lại người bạn cùng lớp Y Khoa 54-60, chị Bội Ngọc, một thời là nội trú ruột của Thầy Trần đình Đệ, giáo sư giải phẩu nỗi tiếng ở Sàigon , đưng trước mặt mà nhìn không ra, bây giờ chị nhỏ lại, khuôn mặt khác hẵn . Cũng là sự tình cờ gặp được sử gia nỗi tiếng Trần Gia Phụng trong một buổi sáng sớm uống cà phê ở khách sạn Marriot Fairview, hỏi qua hỏi lại té ra cũng là anh em bà con bên nội bên ngọai.

Và nhiều bà con bạn bè khác nữa, biết mặt mà không nhớ tên.

Huế mình là rứa đó, ngó đi ngó lại chỗ mô cũng bà con quen biết , cho nên ngày xưa khi tốt nghiệp xong , phải đi xa Huế một chặng đường, làm ăn mới khá được.

Trước khi lên phi trường Dulles về nhà, chúng tôi sung sướng được vợ chồng Ngô Bút đải một bửa cơm trưa tai một tiệm ăn Việt Nam nổi tiếng Four Sisters, tôi được ngồi giữa a/c Trương Trọng Công và Hồ Đăng Lễ - Dạ Thảo, thóang thấy chị Thu Vân, bà con bên ngọai và Liên Hải bà con bên nội của mình đi ngang qua , chỉ dừng lại nói với nhau vài tiếng chào hỏi cũng đủ ấm bụng rồi.

Về thời tiết, trước khi đi ai cũng lo ngại mưa gió, Ngày đầu tiên của chương trình, sau khi ăn trưa trên tàu đang dạo chơi và chụp hình trong công viên, chợt một cơn gió độc xoay tới , rồi mưa đá ào ào làm khách phương xa bối rối phải tìm tới những gốc cây to để trú ẩn. Hôm sau, ngày chính của Đại hội, trời tạnh , qua ngày thứ ba thì trời thương, ánh nắng chan hòa, tha hồ ngắm cảnh, ngắm người thật thú vị vô cùng.

Khi đến thăm Bức tường đá đen dài hun hút ghi tên hàng chục ngàn người Mỹ anh hùng đã chiến đấu cho tự do Miền Nam VN mới thấy xúc động và tức giận, tự hỏi làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy được ở nước Mỹ. Thôi đành cúi đầu cầu nguyện và thầm cám ơn nhờ họ chúng mình được sống đến ngày hôm nay trên một đất nước tự do và tân tiến nhất thế giới.

Đêm chia tay, phần lớn anh chi em đều trên bảy mươi mà nụ cười vẫn nở trên môi, mi mi tau tau liên hồi như thuở còn thơ ấu. Nhới lại câu chuyện đọc trên Internet:

-Hôm ni mi đi ga mô"

-Hôm ni tau đi ga ni

-Còn mi đi ga mô"

-Tau đi ga tê.

-Ga tê đi mô.

-Ga tê đi Lăng Cô.

-Răng bửa ni đông khách đi ghê hí !,

-Thôi! Mi đi đi, nhớ khi mô về phone cho tau nghe!.....

Phải chăng đây là tiếng nói giống như tiếng Nhật của hai người bạn Huế gặp nhau trên ga Huế! Đố người Nam , người Bắc nghe mà hiểu được!

Lại một lần nữa cám ơn Chị Nguyệt , các anh Ngô Nẫm , Phan Đình Tùng, Anh Ái v.v. và các anh chị không biết tên đã cho bạn bè có dịp gặp nhau tại thủ đô xinh đẹp của Nước Mỹ.

Đêm chia tay, một số anh chị em bên ni có bàn bạc với anh chị Hàn-Xuân Lan và anh Nẫm: Rằng tinh thần các bô lão đang lên cao quá, phải giữ không cho nó xuống, nên năm sau Quận Cam-Orange County- sẽ mời các bạn về họp mặt tại Little Saigon , thủ đô của người Việt lưu vong, đặc biệt có tổ chức chuyến đi cruise 3 ngày qua Mexico chơi. Trên tàu ăn uống no nê, có người phục vụ cho mình 24/24. Chỗ ngũ cũng có người dẹp phòng thay khăn hằng ngày, bạn sẽ có nhiều thì giờ để tha hồ hàn huyên, hoặc hát hò hay kể chuyện đời cho nhau nghe mà tốn kém chẳng bao nhiêu. Buổi tối rũ nhau đi xem show hay đánh bài ở Casino .

Các bô lão ai cũng có tiền già, nên tiêu đi cho hết, con cái nó đâu cần tiền của mình để lại. Ngày ra đi, hai tay không , có đem theo được cái gì đâu, kể cả tiền tài và danh vọng.

Bạn ơi hãy Sống Vui chứ không phải chỉ Vui Sống là đủ mô. Từ đây ráng tập thể dục, ăn uống đầy đủ, uống thêm sửa Ensure cho khõe, hể ai kêu Nhớ Huế là mình đi ngay.

Thân chúc các bạn may mắn và hẹn ngày này năm sau.

Sẽ cho biết thêm chi tiết.

Thân mến

Võ Văn Tùng,

tuổi Giáp Tuất.

Nhờ chị Xuân lan chuyển, cám ơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Paris by Night hân hạnh kính mời quý khán thính giả tham dự hai buổi văn nghệ sẽ diễn ra vào lúc 2:00 chiều và 7:30 tối Chủ Nhật 1 tháng 2 năm 2026 với chủ đề “O Sen Ngọc Mai – Từ Giọng Hát Em” tại rạp Pechanga Theater bên trong Pechanga Resort Casino. Trong những năm tháng gần đây, những tài năng nghệ thuật ở Việt Nam, nhất là trong lãnh vực âm nhạc, mau chóng nổi bật trong văn nghệ đại chúng. Người yêu nhạc đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác trước sự xuất hiện của rất nhiều khuôn mặt trẻ đẹp và xuất sắc trong việc trình bày và diễn tả những âm điệu cổ điển lẫn tân thời khiến người nghe không khỏi cảm thấy như được nhìn thấy sự kết nối liên tục của dòng nhạc một thời với khuynh hướng đổi mới sinh động hơn của ngày nay. Khán giả sành điệu cũng kỳ vọng được thưởng thức những ca khúc, những khuôn mặt, giọng ca thực sự có thể tiếp nối thế hệ đi trước để thổi lửa vào nền âm nhạc Việt Nam trong cũng như ngoài nước
Mùa lễ là khoảng thời gian của truyền thống, gia đình và những bữa ăn ấm áp. Với tôi, một đầu bếp, nấu ăn luôn là cách ý nghĩa nhất để thể hiện tình yêu. Nhưng thú thật mà nói, chúng ta thường mua quá nhiều, nấu quá nhiều và tạo ra nhiều rác hơn bình thường. Năm nay, tôi muốn truyền cảm hứng cho một cách làm khác.
Sky River Casino mở màn năm 2026 với Thử Thách Két Sắt Tiền Mặt $1,000,000, một chương trình khuyến mãi kéo dài tám tuần diễn ra mỗi thứ Bảy từ ngày 03 tháng 01 đến ngày 28 tháng 02, mang đến cơ hội trúng thưởng lên tới $100,000 tiền mặt trong một lần xổ số. Sòng bài cũng sẽ chào mừng tết Nguyên đán với màn biểu diễn múa lân truyền thống vào Chủ nhật, ngày 15 tháng 02, cùng thực đơn đặc biệt tám món độc quyền tại Dragon Beaux với các món ăn mừng truyền thống đặc trưng cho ngày lễ.
Tổ Đình Chùa Huệ Quang do Hòa Thượng Thích Minh Mẫn khai sơn, viện chủ đã long trọng tổ chức Lễ Hiệp Kỵ, Lịch Đại Tổ Sư và họp mặt Chư Tôn Đức Tăng Ni, buổi lễ diễn ra vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 25 tháng 12 năm 2025. Chứng minh tham dự buổi lễ khoảng 250 chư tôn Giáo Phẩm, Chư Tôn Đức Tăng, Chư Tôn Đức Ni và rất đông đồng hương Phật tử. Chư Tôn Đức chứng minh có quý Trưởng Lão: Hòa Thượng Thích Phước Thuận, HT. Thích Minh Tuyên, HT. Thích Thiện Long, HT. Thích Minh Mẫn, HT. Thích Viên Lý, HT. Thích Giác Ngôn, HT. Thích Minh Trí, HT. Thích Thông Hải, HT. Thích Quảng Mẫn, HT. Thích Tâm Thành… cùng chư Thượng Tọa Đại Đức Tăng, quý Ni Trưởng, Ni Sư cùng chư tôn đức Ni.
Sky River Casino chào đón năm 2026 với chương trình mừng Giao Thừa theo chủ đề “Lửa & Băng” vào thứ Tư, ngày 31 tháng 12, bao gồm các tiết mục biểu diễn xiếc, DJ trực tiếp, và nhiều điểm chụp ảnh đầy sắc màu miễn phí khắp khuôn viên sòng bài. Sự kiện này đồng thời bổ sung cho chuỗi khuyến mãi mùa lễ trị giá $450,000 đang diễn ra, bao gồm Chương Trình Biếu Tặng Xe BMW Chỉ Cho Bài Bàn $200,000 và Chương Trình Ghép Tương Ứng Tiền Mặt Mùa Lễ $250,000 kéo dài đến cuối tháng 12.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu Đêm Nhạc "Best Wishes 2026" vào thứ Bảy, ngày 28 tháng 02 năm 2026, tại Trung Tâm Sự Kiện Pechanga Summit. Siêu sao nhạc pop tiếng Quảng Đông của Hồng Kông Lý Khắc Cần cùng Hồng Trác Lập và Thẩm Chấn Hiên sẽ chào đón Tết Nguyên Đán với những ca khúc kinh điển bất hủ.
Kỳ nghỉ lễ có thể là thời gian vui vẻ nhất trong năm, nhưng cũng tiềm ẩn những rủi ro nghiêm trọng về an toàn. Mỗi năm, có hơn 1,100 vụ cháy nhà bắt nguồn từ đồ trang trí ngày lễ. Và không chỉ dừng lại ở đó — khoảng 4,000 vụ tai nạn có liên quan đến dây nối dài, từ nguy cơ vấp ngã đến bỏng vì điện và giật điện. Kỳ nghỉ lễ là thời gian đặc biệt để tận hưởng khoảng thời gian bên cạnh người thân, chứ không phải để nằm viện vì bị thương. Hãy giúp gia đình quý vị tận hưởng mùa lễ trọn vẹn hơn bằng cách làm theo các lời khuyên an toàn dưới đây.
Theo tin tức từ tu viện Lộc Uyển, một trường trung tiểu học tư thục mang tên Thích Nhất Hạnh School of Interbeing sắp mở cửa tại vùng Escondido Nam California. Mục đích của trường là không chỉ giảng dạy kiến thức phổ thông như các trường khác, mà còn chú ý hướng dẫn đời sống tinh thần; để các em học sinh sau này có thể vừa thành công trong nghề nghiệp, vừa có khả năng chế tác hạnh phúc cho chính mình, cho gia đình và cho cộng đồng xã hội.
Khoảng gần 80 người đã tới tham dự Lễ Cầu Siêu cho cố Thiếu Tá Trần Thụy Ly (Cò Ly) tại chùa Di Đà, Annandale, VA trong ngày 21/12/2025 vừa qua. Hiện diện bao gồm đại diện của hầu hết các Quân Binh Chủng VNCH, Hội Nữ Quân Nhân, Hội Cảnh Sát Quốc Gia, các cơ quan báo chí, truyền hình và một số đồng hương trong vùng.
Vào dịp lễ cuối năm, Thành phố sẽ điều chỉnh lịch mở cửa phục vụ tại một vài địa điểm trong Thành phố từ ngày Thứ Năm, 25 Tháng 12, 2025 cho đến hết ngày Thứ Năm, 1 Tháng Giêng, 2026. Tòa Thị Chính (City hall) Garden Grove Tòa Thị Chính Thành Phố Garden Grove sẽ đóng cửa từ Thứ Năm, ngày 25 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026. Các Trung Tâm Tài Nguyên Phục Vụ Cộng Đồng Trung Tâm Họp Cộng Đồng Garden Grove, Trung Tâm Phục Vụ Người Cao Niên H. Louis Lake và Trung Tâm Gia Đình Magnolia Park sẽ đóng cửa từ Thứ Tư, ngày 24 Tháng 12, 2025, đến Thứ Năm, ngày 1 Tháng Giêng, 2026.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.