Hôm nay,  

Câu Chuyện Thầy Lang: Vô Tình Nhiễm HIV

11/03/201100:00:00(Xem: 13248)
Câu Chuyện Thầy Lang: Vô Tình Nhiễm HIV

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Mới đây chủ nhân một diễn đàn tôn giáo ở Việt Nam thắc mắc về mức độ chính xác của một email liên quan tới nhiễm HIV như sau:
“Subject: Phong chong HIV khi bi kim dam
Tôi mới nhận được email về cách phòng chống HIV khi bị kim đâm. Xin được chia sẻ cùng các bạn:
Khi bị giẫm kim tiêm chứa HIV. Đừng lo lắng mà bĩnh tĩnh xử lý theo những bước sau:
1) Bạn phải nặn máu ra
2) Ghé vào nhà người dân gần nhất xin xà phòng bôi vào vết thương để sát trùng rồi rửa sạch
3) Trong vòng 24h đến cơ sở y tế gần nhất mua thuốc chống phôi nhiễm HIV. Lưu ý thuốc chỉ có tác dụng trong vòng 72h, uống liên tục trong vòng 4 tuần.
Vì lợi ích của cộng đồng hãy send tin này cho tất cả mọi người. Vì chỉ bằng tin nhắn này của bạn, bạn có thể cứu sống được một mạng người đấy!”
Xin có đôi lời góp ý:
-Nặn máu ra có mục đích loại bỏ những vi sinh vật, hóa chất độc xâm nhập máu qua vết thương trên da như vết dao cắt, kim đâm, rắn cắn, ong đốt…Không nên lấy miệng hút máu như một số người xưa thường làm, e rằng chất độc ngấm qua niêm mạc miệng.
-Chỉ cần rửa tay kỹ càng bằng xà bông thường rồi xả nước nóng ấm chứ cũng không cần xà bông quảng cáo là có kháng sinh diệt trùng”.
Email viết “khi bị giẫm kim tiêm CHỨA HIV ” có ý nói là kim dính máu nhiễm HIV đâm vào da của mình thì cách đối phó (hoặc xử lý) như trên đã tóm tắt một phần nào hướng dẫn của các nhà chuyên môn y khoa học về “Bất Ngờ Gặp HIV”(Accidental HIV exposure).
Còn trường hợp khi vừa mới ngồi xuống ghế trong rạp hát mà thấy bàn tọa đau nhói, đứng lên tìm kiếm thì ôi thôi…đã ngồi lên một kim tiêm kèm theo mảnh giấy ghi mấy hàng chữ “Chào mừng bạn đến với thế giới của gia đình HIV”.
Hoặc rút tiền ở máy ATM, lấy tiền lẻ thối lại ở máy bán đồ tự động rồi bị một cái kim chích do ai đó gài cạnh máy đâm vào tay với vài chữ nguệch ngoạc“Bạn đã nhiễm HIV” thì nhiều người cũng e ngại là có thể bị nhiễm HIV.
Nhưng xin thưa rằng, theo các nhà chuyên môn, chưa có tài liệu nào chứng minh về sự truyền HIV theo 2 cách vừa kể. Vì nhiễm bệnh chỉ xảy ra khi một trong những người liên quan tới tình trạng tiếp cận đã bị nhiễm với HIV. Ngoài ra tác nhân gây bệnh HIV không sống lâu khi ra khỏi cơ thể.
Vô tình nhiễm HIV có thể xảy ra cho nhân viên y tế tiếp xúc trực tiếp với máu của bệnh nhân nhiễm HIV như là khi lấy máu để thử nghiêm thì chẳng may kim hút đó chích vào da, virus xâm nhập.
Nhân dịp này, xin nhắc lại mấy điều căn bản, giải tỏa vài ngộ nhận về dịch bệnh trầm kha thời đại này. Gọi là trầm kha vì hàng năm vẫn còn cả triệu người mắc bệnh, tử vong vì bệnh vẫn chưa trị dứt được và vẫn chưa có thuốc chủng ngừa, mặc dù nhiều tỷ mỹ kim đã được tiêu dùng tìm kiếm cho phương thức chữa-tránh.
Trước hếtcần phân biệt HIV và AIDS.
HIV viết tắt của Human immunodeficiency virus là loại virus gây ra bệnh liệt kháng AIDS. Có virus trong cơ thể không bắt buộc là bị AIDS. Nhiễm virus này thường cần một thời gian khá lâu, có khi cả mươi năm thì Bệnh liệt kháng AIDS (Acquired immunodeficiency syndrome) mới xuất hiện.
1.Tại sao bệnh gây nhiều tử vong, khó chữa"
Vào được cơ thể, virus gây bệnh xâm nhập trực tiếp vào hệ thống bảo vệ cơ thể là những tế bào máu gọi là T cell và cơ quan miễn dịch.
Trong nhân tế bào, virus tạo ra các virus mới và bắt đầu tấn công cơ quan sản xuất các tế bào máu như tủy sống, tuyến ức (thymus), hạch. Diễn tiến bệnh tùy thuộc sức khỏe con người, hệ thống miễn dịch và loại virus. Trung bình nếu không được điều trị, thời gian từ khi nhiễm HIV tới bị bệnh AIDS khoảng từ 8 tới 10 năm.
Đo số lượng virus và số lượng T cell trong máu cho biết tình trạng trầm trọng của bệnh.
Khi CD4+ T cell dưới 200/mm3 máu là ở giai đoạn khá xa của bệnh AIDS ..Bình thường CD4+ T cell từ 500-1600/mm3 máu.

Vì có nhiều loại HIV và chúng thay đổi cấu trúc liên tục cho nên thuốc chống virus đặc trị không kịp thời tiêu hủy do đó bệnh kéo dài.
2.Chỉ những người đồng tính luyến ái và chích choác mới bị HIV-AIDS.
Không hoàn toàn đúng.
HIV là loại virus gây bệnh ở mọi người nam nữ, tuổi tác, nòi giống kể cả em bé mới lọt lòng mẹ. Bất cứ hành vi nào như hoạt động tình dục không bảo vệ, giao hợp với nhiều đối tượng khác nhau hoặc dân ghiền dùng chung ống chích đều có nguy cơ nhiễm HIV.
3.Chăm sóc, tiếp xúc với bệnh nhân AIDS có lây bệnh không"
Không.
HIV không lan truyền qua sự tiếp xúc hàng ngày với bệnh nhân ở bệnh viện, trường học, ở nhà cũng như qua quần áo, chăn màn, chén bát hoặc điện thoại, cầu tiêu, khi bệnh nhân ho, hắt hơi, sổ mũi.Cũng không truyền qua hôn khan hôn nhẹ, đấm bóp massage, tắm chung với người bệnh.
Virus HIV chỉ sống được trong các chất lỏng còn tươi của cơ thể như máu, tinh dịch, nước âm hộ và chúng rất dễ dàng bị oxy hủy hoại. Vài giờ trong không khí là virus hết sống.
4-Như vậy thì HIV lây lan bằng cách nào"
Để bị nhiễm bệnh, cần sự tiếp xúc trực tiếp với các chất lỏng của cơ thể. Virus hiện diện trong đa số các trong chất lỏng này nhưng sự lây bệnh hầu hết đều qua:
-máu,
-nước tinh dịch,
-chất tiết âm hộ,
-sữa mẹ bị nhiễm HIV.
Nước tiểu, nước miếng, phân, mồ hôi cũng có thể có một chút virus, nhưng số lượng không đủ để gây nhiễm.
HIV có thể xâm nhập cơ thể qua vết thương trực tiếp hoặc qua màng nhầy lót mặt trong nhiều bộ phận như xoang mũi, âm hộ, trực tràng, ống dẫn nước tiểu. Virus không xâm nhập qua da trừ khi da bị tổn thương cắt đứt.
Nói chung, bệnh lây lan như sau:
-Hoạt động tình dục với người bị bệnh khi niêm mạc lót miệng. âm hộ, dương vật hoặc trực tràng (rectum) tiếp xúc với chất lỏng cơ thể chứa virus, chẳng hạn giao hợp mà không mang bao cao su bảo vệ.
-Chích hoặc truyền máu bị nhiễm virus. Thí dụ dân ghiền thuốc cấm dùng chung ống chích, tiếp nhận máu không được kiểm soát, chẳng may bị kim tiêm nhiễm virus đâm vào da. Virus trong máu người bệnh khá nhiều, chỉ vài giọt là đủ để truyền bệnh rồi.
-Truyền từ mẹ nhiễm bệnh sang con trong thời kỳ mang thai, trước hoặc trong khi lâm bồn sanh đẻ hoặc thời gian nuôi con bằng sữa mẹ.

5.Xâm da có bị nhiễm HIV không
Chưa có tài liệu chứng minh lây lan HIV qua xâm da, bấm lỗ trên da để đeo trang sức vì virus không sống lâu ngoài không khí.
Tuy nhiên nếu dụng cụ dùng trong các dịch vụ này dính máu khách hàng trước mà không vứt bỏ hoặc khử trùng cẩn thận thì vẫn có thể lây bệnh cho khách kế tiếp.
Vì thế trước khi xâm, bấm nên kiểm soát sự sạch sẽ của dụng cụ.
6.Và muỗi đốt có truyền bệnh"
Không.
Lý do là khi virus HIV mà muỗi hút từ người bệnh AIDS vào ruột sẽ bị coi như một loại thực phẩm và tiêu hóa ngay với máu người bệnh.
Bình thường khi đốt người, muỗi nhả vào một chút nước miếng của muỗi chứ không nhả máu. Nhưng nước miếng của muỗi lại chứa vi sinh vật gây ra các bệnh như sốt rét ngã nước, sốt vàng yellow fever, West Niles fever.
Thắc mắc, ngộ nhận về HIS-AIDS còn nhiều, xin hẹn vào một dịp khác.
Kết luận
HIV không dễ dàng lan truyền từ người này sang người khác.
Để nhiễm bệnh, cần có máu, sữa, nước tiết khi giao hợp chứa HIV xâm nhập cơ thể. Phụ nữ có thai nhiễm HIV đều truyền bệnh cho thai nhi.
Để tránh nhiễm HIV:
-Mang bao cao su khi giao hợp.
-Không dùng chung ống kim chích với người bệnh.
-Dang bị bệnh mà có thai nên tham khảo ý kiến bác sĩ về sử dụng thuốc trị HIV.
-Bảo vệ các vết thương trên da, miệng, mắt với sự xâm nhập của HIV.
_Nếu cho là mình có thể bị nhiễm HIV, tham khảo ý kiến bác sĩ về xét nghiệm, uống thuốc trị HIV.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Texas-Hoa Kỳ
www.bsnguyenyduc.com

Ý kiến bạn đọc
15/03/201122:13:49
Khách
Hồi ở VN, cháu có người quen làm trong ngành y tế Tây Y, thấy họ dùng chỉ có 1 cây kim chích mà xài cho hết người này tới người khác (họ biết về vi trùng học mà vẫn xài vì tiết kiệm.
Còn 1 số nha sĩ thì đồ nghề sát trùng bằng cách trụng qua nước sôi (chứng kiến tận mắt vì cháu có lần theo Má đi giao đồ làm răng cho nha sĩ).
Có người Dì làm trong bịnh viện nọ (xin miễn nêu tên), sau 75 bịnh viện kêu tăng cường, tăng gia, để kiếm thêm bonus gì đó, nên họ nạo thai xong, đem thai cho heo ăn rồi bán heo ra ngoài cho dân ăn. Những cái thai này mà bị nhiễm trùng như HIV chẳng hạn, thì người ăn thịt heo không biết sao.
Còn số thầy lang châm cứu thì have no idea về vi trùng học, cũng dùng kim châm hết người này tới người khác. Họ cũng làm bộ liệng kim vô xọt rác khi có kiềm tra, nhưng kiểm tra viên đi rồi thì họ lấy ra xài lại.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Rụng tóc trong thời kỳ tiền mãn kinh và mãn kinh là hiện tượng thường gặp. Một khảo cứu đăng năm 2022 trên Menopause ghi nhận hơn phân nửa phụ nữ từ 50 đến 65 tuổi bị tóc thưa hoặc rụng nhiều. Hiện tượng này thường bắt đầu từ nhiều năm trước khi kinh nguyệt chấm dứt. Khi estrogen và progesterone giảm dần còn androgen giữ ở mức cũ, chu kỳ mọc tóc bị xáo trộn: sợi tóc yếu hơn, thời gian mọc ngắn lại, và tóc mới mọc lên chậm hơn. Bác sĩ da liễu Valerie D. Callender cho biết khi estrogen — vốn bảo vệ nang tóc — hạ xuống, androgen bắt đầu gây ảnh hưởng rõ rệt.
Nhiều phụ nữ không nhận ra rằng những ly rượu, ly bia mà họ thường uống cùng bạn bè, hoặc để thư giãn trong “giờ nhậu của mẹ” (wine mom moment, một số bà mẹ thích nhâm nhi vài ly rượu hoặc lon bia để thư giãn sau khi bận rộn chăm sóc con cái và gia đình) có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú. Tuy điều này có vẻ không vui, nhưng lại là sự thật: Rượu, bia thực sự có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh ung thư vú.
Cảm giác từ việc bẻ các khớp ngón tay cho kêu rôm rốp có thể rất khác nhau tùy theo từng người. Có người thấy rất ‘đã,’ thậm chí là bị ghiền, cũng có người thấy khó chịu hoặc sợ hãi. Dù việc bẻ khớp thường được nhiều người coi là một thói quen không tốt, nhưng nếu có thể hiểu được cơ chế hoạt động đằng sau việc bẻ khớp, ta sẽ hiểu tại sao lại có nhiều người ‘ghiền’ đến vậy.
Cael là một thiếu niên 15 tuổi bình thường – cho đến khi cậu được phát hiện có cột sống bị cong vẹo bất thường. “Em cảm thấy mình giống như Thằng Gù ở Nhà thờ Đức Bà vậy đó,” Cael nói với CBC News, nhớ lại quãng thời gian hai năm chờ đợi để được phẫu thuật cột sống, đầy cảm xúc và khốc liệt, và trong thời gian đó, đường cong cột sống của cậu đã phát triển lên tới 108 độ.
Vào những năm 1990, sau khi tốt nghiệp trung học ở Bồ Đào Nha, công việc đầu tiên của Ricardo Da Costa là vận động viên ba môn phối hợp (triathlete) chuyên nghiệp – bao gồm bơi lội, đạp xe, và điền kinh. Trong quá trình tham gia các cuộc thi, một trong những vấn đề lớn nhất mà anh và các vận động viên khác phải đối mặt là các vấn đề về tiêu hóa, nhưng không có ai để tâm hoặc tìm cách giải quyết vấn đề này.
Aspirin nổi tiếng với khả năng giảm đau từ các cơn đau cơ và đau đầu; giúp giảm sốt; và liều lượng thấp có thể làm loãng máu, giảm nguy cơ đông máu gây đột quỵ và đau tim. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới phát hiện ra rằng Aspirin cũng có thể giúp ngăn chặn sự phát triển của ung thư ruột kết
Tháng 4 năm 2024, một phụ nữ ở Sacramento, California, Mỹ bị ngộ độc chì nghiêm trọng và tử vong sau khi sử dụng thuốc mỡ trị trĩ của Việt Nam có tên “Cao Bôi Trĩ Cây Thầu Dầu”. Thử nghiệm thuốc mỡ bôi trĩ này cho thấy nó chứa 4% chì (cứ 100 gram thuốc thì có 4 gram chì), đây là lượng rất nguy hiểm. Chì là một chất kim loại nặng độc hại cho cơ thể. Tiếp xúc với bất kỳ lượng chì nào cũng có thể gây hại cho sức khỏe.
Rụng tóc (alopecia) thường xảy ra trên da đầu, nhưng cũng có thể xảy ra ở bất kỳ nơi nào trên cơ thể. Rụng tóc là một tình trạng phổ biến và không phải là vấn đề đáng lo ngại. Ở Úc, khoảng một nửa đàn ông ở độ tuổi 50 thường có dấu hiệu hói đầu, và hơn 1/4 phụ nữ trong cùng độ tuổi cho biết tóc họ bị thưa đi. Thường thì vấn đề này là do di truyền. Nếu thấy mình đang bị rụng tóc và đang lo lắng về điều đó, quý vị nên đi khám hoặc hỏi ý kiến bác sĩ để được chẩn đoán trước khi thử bất kỳ phương pháp điều trị nào. Rất nhiều sản phẩm được quảng cáo là có khả năng đảo ngược tình trạng rụng tóc, nhưng lại có rất ít sản phẩm đã được kiểm nghiệm khoa học về hiệu quả.
Hàm răng của bệnh nhân có vẻ như được chăm sóc khá tốt, nhưng nha sĩ James Mancini, giám đốc lâm sàng của Trung Tâm Nha Khoa Meadville ở Pennsylvania, cảm thấy phần nướu có vấn đề. Tình cờ, Mancini có quen biết với bác sĩ của bệnh nhân đó nên đã liên lạc để chia sẻ sự lo ngại – và rồi họ ‘lần’ ra bệnh thật! Mancini cho biết: “Thực ra, Bob mắc bệnh ung thư bạch cầu (leukemia). Dù ông ấy không thấy mệt mỏi hay có các triệu chứng khác, nhưng vấn đề xuất hiện ở phần răng miệng. Khi bác sĩ của Bob biết được tình trạng, Bob đã được điều trị ngay lập tức.”
Thời nay, nhiều người thường bị đau cổ vai gáy, lại còn kèm theo cả đau đầu. Nỗi đau này có thể gây ra thêm nỗi đau khác, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tâm sinh lý. Xét về mặt sinh lý, ngày càng có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng những cơn đau ở cổ thường khiến cho người ta bị thêm chứng đau đầu. Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí The Journal of Headache and Pain là nghiên cứu đầu tiên cung cấp những dấu hiệu khách quan về sự liên quan của cơ bắp với tình trạng đau nhức đầu.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.