Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

16/01/200600:00:00(Xem: 6172)
Đêm Rừng

Chiều xuống, sương dâng qua hốc núi
Cây gội màu tang trắng nhập nhòe
Rào giăng trơ lạnh chôn ngày tháng
Bãi sắn gặm mòn những ước mơ
Nghiêng nghiêng mái lá đứng trên đồi
Tiếng hổ nhớ rừng vọng xa xôi
Chó hoang xục mỏ tru từng đợt
Kẻng gác âm binh réo giục hồi
Láng dài chổng chểnh sạp cây đan
Chui cuộn mền tro sắp hai hàng
Đốm lửa giữa nhà hun chập tối
Trở mình cây uốn tiếng khô khan
Góc nhỏ, che tàn kéo nỏ lào
Sùng sục nước sôi đốm lửa chao
Đâu đây ngái ngủ trườn bụng xót
Gió qua kẽ vách từng chặp gào
Ngày mai ra cửa đọt má chờ
Cây dại, lá rừng đã thành thơ
Quê hương hai tiếng! Ôi tha thiết
Núi đó sông đây, sao ngẩn ngơ
Mẹ nhé! Rồi con sẽ trở về
Con mẹ còn có mảnh trời quê
Đêm rừng da diết nghe lòng nhớ
Ráng đợi mẹ nghe... dẫu não nề...

Lê Cẩm Thanh

*


Trao Nhau Ánh Mắt Xuân

Trao nhau ánh mắt đợi mùa xuân
Ngôn ngữ giao thừa bỗng nín câm
Nhục tủi xuân xưa bừng thức dậy
Nhiều năm ác mộng vẫn chưa tàn.
Ánh mắt xuân anh có nghĩa gì"
Một lời tạ tội của người đi
Mang hồn bướm mới say hương lạ
Chỉ nhớ đài hoa, quên lối về.
Ánh mắt chị trao có nghĩa gì"
Một lời nhắn gửi trọn tình quê
Hay dòng lệ nóng pha vào mực
Viết tiếp những mùa xuân biệt ly.
Ánh mắt xuân em đó phải chăng
Một thề lột xác đứa con hoang
Tìm về mái ấm tình Dân Tộc
Nhóm lửa gia phong thử đá vàng"
Ánh mắt xuân ta chứa đựng gì
Một trời tín hiệu xóa u mê
Bỏ trăm đố kÿ, ngàn chia rẽ
Ta bắt tay nhau hẹn điểm về.
Trao nhau ánh mắt đợi mùa xuân
Tha thứ cho nhau những lỗi lầm
Và chúc nhau lời chân ý thật
Tạo đàn én mới đổi mùa Xuân.

Lưu Thái Dzo

*

Mẹ Đến Trong Mơ

Đêm qua say giấc bên tình mẹ
Rất ngọt lòng con thuở dại khờ
Tay mẹ dịu dàng bên con trẻ
Của thời măng sữa tuổi như thơ
Thấm đậm lòng con mẹ biết không
Mười năm mắt vẫn mỏi mòn trông
Vẫn mong gặp mẹ trong thương nhớ
Đất tạm dung buồn tím cả lòng
Đêm qua mẹ đến như là thực
Âu yếm xoa đầu vuốt tóc con
Mẹ không nói một lời thương nhớ
Mà mắt từ bi thấm tận hồn...!
Nửa đêm tỉnh giấc trời se lạnh
Bên má con còn vương lệ rơi
Mười năm mới được thân thương gọi
Tiếng mẹ vang vang mộng với đời...
Buồn quá xứ người nuôi thương nhớ
Tin ba nằm xuống con trong tù
Được tin mẹ mất trời đông giá
Mất hết đời con đen tháng tư.
Đôi phần mộ của ba và mẹ
Chị đứng ra lo trọn nghĩa tình
Con ở bên này trời cô lẻ
Buồn thương xa xót nát tâm linh...
Chắc cũng có hôm trời quang đãng
Con về thăm mộ mẹ và ba
Khói chiều hôm quyện làn mây trắng
Bóng của con nghiêng nắng xế tà...

Thy Lan Thảo

*

Những Mùa Xuân và Em


1972
Anh oai nghi trong quân phục,
Em thướt tha tà áo dài,
Gió Xuân vờn hoa trước ngõ,
Thẹn thùng mình tay trong tay.

Hai ngày bên nhau ngắn ngủi,
Anh lại trở ra chiến trường,
Đời trai dọc đường gió bụi,
Mình em thầm lặng nhớ thương.

1975
Quê hương không còn binh lửa,
Nước nhà không còn cắt chia,
Không còn sợ đời goá bụa,
…Anh đi …Không hẹn ngày về.

Đón Xuân trên vồng lang tím,
Chào Xuân trong cảnh tội tù,
Phải chi mùa Xuân đừng đến,
Lòng đâu ray rứt, thương đau.

Rồi mười mùa Xuân sầu muộn,
Của đời vô nghĩa cũng qua,
Mùa Xuân tám lăm sum họp,
Bên nhau tình càng thiết tha.

Những mùa Xuân trên đất khách,
Em không là em ngày xưa,
Ta chẳng còn gì để mất,
Giận mình cả đời thiệt thua!

Cám ơn mùa Xuân trở lại,
Rộn ràng kỷ niệm đong đưa,
Em! Em là mùa Xuân mới.
Ta thôi sống cuộc đời thừa.

Hoàng Yến

*

Cuối Thu

Em vẫn cùng ta những cuối thu
Ngày tối nhanh dần thấp sương mù
Hàng cây xanh lá hè tươi nắng
Đã khẳng khiu cành theo gió ru.
Em vẫn cùng ta giữa dòng đời
Trời mây soi nước nước mây xuôi
Chiều thu nào bên dòng Danube
Sóng dạt dào mệnh nước nổi trôi.
Cùng ai lướt đi ngoài sương gió
Mấy độ thu tàn vắng bóng quê
Chuông giáo đường ngân chiều hấp hối
Em có cùng ta trên nẻo về
Thắp nến soi chung trang sử Việt
Cuối thu trời trở lạnh vào đông
Lệ nến hòa theo dòng lệ sử
Đường về lạc bước nẻo hư không.

Song Anh

*

Xuân Về Trên Cội Anh Đào

Sáng nay những cánh hoa đào,
Bỗng nhiên hé nụ giữa màu bình minh
Nhẹ nhàng nắng ấm đưa tình,
Cành khô giờ đã chuyển mình reo vui.
Tiết đông giã biệt ngậm ngùi,
Ngoài xa, gió biển ngủ vùi chân mây.
Bên hiên thảm cỏ xanh gầy,
Lắng nghe chim hót đó đây rộn ràng.
Ngập ngừng chiếc lá xoay ngang,
Làm rơi giọt nước đọng tràn hơi sương
Vỡ tan tác cạnh bên đường,
Gợi lòng tưởng nhớ cố hương năm nào.
Còn đây một chút xôn xao
Xuân về trên cội anh đào ngoài sân.

Hồng Hoàng

*

Mùa Xuân Không Gian

Riêng tặng anh em Không Quân, anh hùng Lý Tống, vợ chồng Hồ Hữu Hiền và Ý Nga
Ta là kẻ Trời Đất sinh ra Mộng!
Lấy không trung làm quán trọ Hoa Tiêu,
Yêu Tổ Quốc mang trong người chí lớn
Ôm mặt trời qua những cánh phiêu phiêu!
Không là Mây, làm biển Gió ngang tàng,
Không là Trời cũng làm Đất hiên ngang,
Xuân có đến vẫy tay chào khí phách:
Đưa tiếng cười ngạo nghễ thách không gian!
Lượn mấy “pass” ngả nghiêng tình cợt sóng,
Coi mặc thường lũ quỷ ổ phòng không
Tiếng bom đạn reo hò như pháo nổ:
Xác quân thù máu nhuộm đỏ Trường Sơn!
Tết A Lưới - Nam Đông - Vàm Suối Đá
Hạ Lào nào" Lửa đỏ mấy từng mây!
U Minh nhắc - Bình Long, An Lộc gọi:
Tuổi gan lì chạm mặt hỏi: “Đông - Tây”.
Sinh ra kiếp người hùng trai há thẹn"
Cánh Đại Bàng phó mặc gió tung bay!
Ta vẫn nhớ tim gan còn đủ chỗ:
Đựng “Tình yêu bay bướm với men say”.
Hạ cánh xuống phi trường cười đểu bạn,
Rước nghênh ngang mấy ả rượu mừng Xuân,
Quán “Bar” nhỏ, “bông mai” vai lấp ló,
Bộ đồ bay trong nhạc vũ xa gần...
Rồi từ đó xuân lại về khắp ngõ:
Đường bay đi với tháng nắng ngày mưa,
Sa mù nhắc Quê Hương còn đứng đợi,
Dân tộc chờ" Nợ Nước" Hận thù xưa"

Trúc Lang

*

Vắng Lạnh Trời Xuân

Xuân đến rồi Xuân lại ra đi
Đón Xuân lòng chẳng thấy vui gì "
Mừng Xuân lạnh lẽo trời mưa gió
Xứ lạ quê người ai cố tri "!

Đất khách Xuân về có chi vui
Buồn nhớ Xuân xưa để ngậm ngùi
Hình bóng quê nhà không xóa được
Đất lạ trời xa vắng nụ cười

Buồn cho số kiếp sống tha phương
Xuân đến lòng sao thấy chán chường
Nhìn về quê cũ lòng mơ tưởng
Xuân của năm nào Xuân cố hương

Cuối năm ngồi viết mấy dòng thơ
Tình ý năm xưa dệt nắng mờ
Có những đêm dài cô quạnh lắm
Người về xa vắng_giấc êm mơ

Biết đến bao giờ vui trở lại
Con đường kỷ niệm của năm xưa
Gần nửa bước đời nhiều oan trái
Xuân về lòng vẫn ướt gió mưa

Bao giờ mới trọn lời mơ ước
Cho kẻ tha phương được ấm lòng

Hồng Phúc

*

Chính Danh Tÿ Nạn

Cô Gia tôi viết bài này do đọc bản văn "Đề nghị tu chính Nội Quy Trung Tâm Văn Hóa & Sinh Hoạt Cộng Đồng NSW" trong ngày Đại Hội 17/12/05. Trong bản văn, Ban Quản Trị Trung Tâm đã đề nghị bỏ chữ "Refugees" (Tỵ Nạn) trong tên gọi Trung Tâm bằng tiếng Anh.

Bỏ đi chữ “tÿ nạn” như ông,
Đã khiến đồng hương thấy phật lòng.
Tÿ nạn thì kêu người tÿ nạn,
Lưu vong cứ gọi kẻ lưu vong.
Điều này hãnh diện nhiều đoàn thể,
Việc đó chính danh cả cộng đồng.
Nếu bỏ, không dùng hai chữ ấy,
Ta còn chính nghĩa của ta không"

Cô Gia

*

Tôi Rất Quan Ngại

Tôi viết bài sau đây vì tôi quan ngại rằng “Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng” của người Việt tÿ nạn Cộng sản đã có từ mấy chục năm nay, mọi người dân Việt vẫn thường xuyên sinh hoạt... duyên cớ nào lại thay đổi danh xưng, trong khi CS tàn ác phi nhân vẫn còn sờ sờ ra đó. Lấy công ty xí nghiệp chen vào trung tâm cộng đồng là nghĩa làm sao, hở trời"""

Cộng đồng sao gọi cái công ty"
Mới hứng, hay là đã cụng ly""
Quẩn quẩn quanh quanh đề mấy trự,
Vung vung vít vít chỉ vài tay,
Điểm hay biến hóa dùng lươn lẹo,
Phép lạ trổ tài lối vân vi.
Cấu tạo công ty hay xí nghiệp"
"Quốc doanh" mấy chốc cũng không chầy""!!

Hoàng Hôn

*

Tâm sự loài hoa dại

(Nhắn gởi những kẻ lạc lòng)

Đời trăn trở, "Hoa" trái mùa, lộn gió
Vừa hé cười lại đến độ tận khai
Suốt canh thâu, đơn lẻ tiếng thở dài
Hồn nhầy nhụa, bởi ngập tràn khuất lấp

Lỡ độc đoán, ngậm ngùi trong tủi nhục
Đưa lập lờ, nhiễu loạn chốn nhân gian
Bởi nằm mơ, tưởng có "Bác", yên hàn
"Hoa" nào biết, gặp hào quang chính khí

Gọi hồn "Bác", về ôm "Hoa" chia sẻ
Cảnh sáng ngời, nền dân chủ tự do
"Bác" linh thiêng, dạy lại lũ trâu bò


Đừng bịp nữa, sắp đến ngày phát độc

Bởi nhớ "Bác", "Hoa" trở thành đần, ngốc
Kế sách hèn, phơi ánh sáng thế nhân
Thôi về đi, vui vẻ kiếp hồng trần
Đừng gây rối, giống nòi hoài khinh miệt

Lời "Bác" dạy, là sợi giây oan nghiệt
Tẩm độc trùng phản bội, thối đời "Hoa"
Thế nhân ơi! Thấu hiểu nỗi xót xa
Giữa phố thị đông người, "Hoa" một bóng

Mùa xuân đến, sao lá vàng rơi rụng
Cúi mặt nhìn, lá úa, nhụy tàn phai
Trời ơi trời! Sao để cảnh hôm nay
Chìm uất, nhục, lỡ nghe lời "Bác" dạy

Phạm thanh Phương

*

Trông Về Cố Quốc

Non nước xa vời mỏi mắt trông
Tình quê tình nước nặng trong lòng
Bao năm biệt xứ sầu cay mắt
Tóc đã phai màu theo gió đông
U uất tâm tư mãi chất chồng
Từng cơn gió lạnh thổi qua song
Nhìn về cố quốc xa xôi quá
Mây nước điệp trùng. Đâu núi sông"!

Hồng Phúc

*

Anh Hùng Lý Tống

Kính tặng anh Lý Tống

Thương người vì nước quên mình
Một thân cam chịu ngục hình khổ sai
Anh không màng đến tương lai
Quyết tâm đem hết tài trai dâng đời
"Hồn thiêng sông núi" gọi mời
Anh bay trở lại vùng trời quê hương
Gọi toàn dân Việt xuống đường
Cùng nhau quét sạch hết phường Cộng nô
Dẹp tan chủ thuyết cáo Hồ
Để giành trở lại cơ đồ Việt Nam
Ngờ đâu anh bị bắt giam...
Ngay trên đất Thái, biết làm sao đây"
Mong anh sẽ có một ngày...
Thoát ra khỏi cảnh đọa đày xiềng gông
Vì anh giòng giống Lạc Long
Nên anh tranh đấu cho đồng bào anh
Việt Nam để lại sử xanh
Anh hùng Lý Tống Lưu danh muôn đời...

Phương Hoài Sơn

*

Chuyện Ba Mươi Năm

Tiếng gọi hôm xưa lại vọng về
Như hồn uất hận khóc phân ly
Như mây như gió buông khăn trắng
Phủ xuống quê hương những não nề

Ba mươi năm hỏi ai còn nhớ"
Bước giẫm lên hờn tủi nghẹn ngào
Qua vũng máu cha anh thấm đỏ
Trên con đường thất thủ thương đau

Ba mươi năm hỏi người ở lại"
Lòng ngậm ngùi khi núi cách sông
Chân mắt khô nhìn đời bại hoại
Ôi còn đâu hậu thế tiên rồng

Ba mươi năm có tên xa xứ
Theo cáo chồn về nghiến thịt xương
Phá nấm mộ làm nên lịch sử
Mồ tan hoang chí vẫn kiên cường

Ba mươi năm vết nhơ dân tộc
Cánh nhạn Nam lìa tổ lạc cành
Thác Bản Giốc rùng mình bật khóc:
"Bốn nghìn năm văn hiến thôi đành!"

Ba mươi năm, trót ba mươi năm
Còn nhớ ngày đi lệ chẳng cầm
Khí thế Lạc Hồng bừng sáng chói
Lẽ nào chuyện ấy đã xa xăm.

Chiêu Minh

*

Bi Ai

Kính cảm tác thi phẩm "Chuyện Ba Mươi Năm" của thi sĩ Chiêu Minh...

Từng chữ từng câu nức nở than,
Đố ai hãm được lệ tuôn tràn"
Ngùi thương cha chú dâng xương máu,
Nghẹn xót anh em hiến xác thân.
Cộng đảng càng ngày càng phú quý,
Đồng bào mỗi lúc mỗi lầm than.
Toàn dân còn đợi bao lâu nữa,
Mới đứng vùng lên diệt bạo tàn"

Ngô Phủ

*

Duyên Dáng Ba Đình

(Gởi bác Tha Hương)

Bác Tha Hương có nhà không
Ra xem đảng cướp khoe Mông, khoe Sò ( * )
Khoe duyên dáng của lò chuyên chính
Một đàn ruồi, nhà đỉnh vo ve
Mông - Sò đỏ đỏ, hoe hoe
Đảng khen duyên dáng, rồi khoe... chết người!!!
Cái duyên dáng bày ruồi "Vẹt cộng"
Đảng mang ra đầu độc loài người
Che màn uống máu dân tươi
Che mờ thủ đoạn dàn trời bất nhân
Che xã hội muôn phần thối nát
Đặng cong môi cộng hát Thiên Đường
Thiên đường của bọn bất lương
Nên chi đầy máu, đầy xương dân lành
Có bé gái tuổi xanh mười một
Bị đưa sang Cam Bốt bán vui
Có cô thôn nữ đôi mươi
Lấy chồng nước ngoại và đời đắng cay!
Có người mẹ gục ngay bên lộ
Khi bán dòng máu đỏ nuôi con
Có người tình thắm, lòng son
Bị vu gián điệp, héo hon trong tù
Có xã hội nát nhừ, băng hoại
Có đau thương oan trái khốn cùng
Cha con, chồng vợ lộn mòng
Nát tan mỹ tục thuần phong nước nhà
Có trộm cướp, rượu trà, lừa phản
Có gian tham, tệ nạn, dâm tà
Nam Quan, Bản Giốc, Hoàng Sa
Đảng dâng cho chệt Trung hoa, cộng Tàu
Có trường thiếu, trẻ đâu được học
Nhưng sân gôn thì mọc khắp nơi
Cụ già không bát cơm vơi
Trẻ thơ thiếu sữa, bặt lời mẹ ru
Chỉ nhà đảng lu bù thừa thãi
Đem đô la đảng rải nước người
Mua nhà, du học, ăn chơi
Sống trên nhung lụa, mặc nòi giống đau!
Đấy, duyên dáng đỏ ngầu "nhà đỉnh"
"Đỉnh" đem ra lừa phỉnh mọi người
Chao ôi, duyên dáng đười ươi
Ai ngây thơ mới tin lời Sò - Mông!
Tha Hương, thưa bác đúng không"""

Trần Dân Tiên Tân Thời

* Mò Sò: Ám danh của tên đại sứ VC Lê văn Bàng, sau khi y bị cảnh sát Mỹ bắt quả tang tội mò trộm sò; Mò Mông: Ám danh tên lãnh sự VC Nguyễn viết Hưng tại Hồng Kông sau khi bị kết án tội sờ mông một phụ nữ bản xứ.

*
Chân, giả

Giả chân, chân giả lộ ra ngay
Lộng giả thành chân cũng có ngày
Vạch mặt những phường vờ đạo đức
Chỉ tên các kẻ bộ thơ ngây
Cứ tìm câu nói hay bài viết
Hãy xét giọng văn ý tứ bầy
Tương ứng đồng thanh thường gọi bạn
Những lời châm chích giấu ai đây"""

Trần Việt Yên

*

Giả, Chân

Kính hoạ bài thơ "Chân, Giả" của Trần Việt Yên đại gia đăng trong mục Thơ Thẩn Mà Chơi số này.

Chân, giả xem văn biết rõ ngay
Văn nô cộng sản phá đêm ngày
Gian ngoa giả bộ người ngay thẳng
Dối trá làm trò kẻ dại ngây
Tụ họp phường tà, gian cả lũ
"Kết đoàn" xóm vẹm, ác nguyên bầy
Chửi người chống cộng, hòng chia rẽ
Phá rối diễn đàn chính nó đây!

Trần Chiêu Yên

*

Tấm Lòng Son

Trên bước lưu vong ngập gió sương
Bao năm luân lạc vẫn kiên cường
Đem tài tranh đấu đền ơn nước
Múa bút vẫy vùng diệt bất lương
Chí cả tung hoành giương chính đạo
Cờ vàng rực rỡ phất muôn phương
Lời thề Phục Quốc âm vang mãi
Cho đến khi nào sáng cố hương...

Lâm Hoài Vũ

*

Năm Chó Thì Nghe Chó Sủa

Kính họa vận bài “Lời phát biểu đầu năm 2006” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 444.

Bộ bác “vưỡn” còn kỳ vọng chăng,
Chớ em đâu có dám tin rằng:
Tài y diệt sạch loài sâu bọ,
Sức hắn cào banh thứ lác năn.
Nhắm mắt mà nghe y nói khoác,
Gồng mình để ngó hắn làm xằng.
Năm nay chắc khác gì năm ngoái,
- “Chó má” bao giờ “sủa” chẳng hăng!
*

Bữa Đó *

Chắc mấy ông này ổng ở không,
Hay vì đã rỗi việc rồi công.
Buồn tình bịa chuyện ra bàn cãi,
Hứng chí nhơn danh để nói sòng.
Bộ tính quên đi đời tÿ nạn,
Hay cần xóa bỏ chuyện lưu vong.
Bà con bữa đó càm ràm quá,
Chắc mấy ông này ổng ở không.

(*) Ngày 17-12-05 tức là ngày Ban Quản Trị Trung Tâm Văn Hóa & Sinh Hoạt Cộng Đồng triệu tập Đại Hội để tu chính Nội Quy TT trong đó có thông qua đề nghị bỏ chữ "Refugees" trong danh xưng tiếng Anh.

*

Tuần Sau

Tớ chẳng “xỏ ai” chẳng “bỉ ai”,
- Tuần sau (nếu tiện)... thử dong dài.
Vạch ra từng vụ y mần trật,
Bàn thử những điều họ nghĩ sai.
Cả quyết là em không chỉ trích,
Cầm bằng nếu tớ có chê bai.
Chẳng qua chữ nghĩa mà ra vậy,
Tớ chẳng “xỏ ai”, chẳng “bỉ ai”.

*

Hỏi Cô Gia Mà Chơi

Hôm rồi, bác thấy giận hay hôn"
Giận cái thằng như chết chửa chôn...
Cứ tưởng mình “trung tâm vũ trụ”,
Rồi cho nó “tụ điểm càn khôn”.
Nghe lời xúi quẩy tên ma đạo,
Gục mặt a tòng đứa ác ôn.
Bộ muốn chọc em đây chửi hả,
Hôm rồi bác thấy giận hay hôn"

*

Báo Thanh Niên Góp Phần “Dơ Dáy”

Đứa Nam Man viết bài này và bài tiếp theo sau là do đọc bản tin “Chế độ CSVN” duyên dáng... hay gian dối” do CĐNVTD/NSW phát hành vào tháng 12/05 nói về việc báo Thanh Niên trong nước bịa chuyện về những việc có liên quan đến đoàn “Duyên Dáng Việt Nam sang Úc trình diễn vào đầu tháng 11/05.

1.
Bây về tới bển lại ồn ào,
Năm tới, bây qua nữa chẳng sao.
Sẽ có chị em ra đón tiếp,
Rồi còn cô bác đến dàn chào.
Đông hơn bận đó là điều chắc,
Tệ cỡ lần đây hỏng lẽ nào"
- Thiệt đúng như lời bây đã nói,
Hằng trăm người chẳng vé ra vào (*).

(*) Báo Thanh Niên bịa như sau: Nhà hát gần 2000 chỗ ngồi đã không còn chỗ trống và bên ngoài vẫn còn hàng trăm người không có vé vào xem”. Sự thật thì hí viện Canberra Theatre chỉ có 1,244 ghế ngồi.

2.
Báo này nói xạo cũng ra trò,
Nói xạo mà không biết tẽn tò.
Chả nhẽ em nhào ra đối chất,
Đâu dè tớ xấn lại đôi co.
Đã không biết được trò dân chủ,
Mà đếch nhìn ra xứ tự do.
Việc biểu tình là quyền của họ,
Cộng đồng em đéo có tiền kho. (*)

Nam Man

(*) Báo Thanh Niên bịa đặt chuyện người đi biểu tình được CĐNVTD trả $50 đô la mỗi người, mà quên mất hơn 30 ngàn người biểu tình chống đối.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.