Hôm nay,  

Tạp Ghi: Màu Đỏ, Là Màu Anh Trót... Chê!

14/02/201000:00:00(Xem: 5448)

Tạp ghi: Màu Đỏ, Là Màu Anh Trót... Chê! -  Huy Phương

Tôi biết nhiều người không thích màu đỏ, thậm chí không những không thích mà còn dị ứng nữa, hễ thấy màu đỏ là máu sôi lên, bằng chứng là đã có người lên tiếng thắc mắc, là cái cà vạt của Dân biểu Mỹ gốc Việt Cao Quang Ánh mang hồi tháng 1-2010 khi đi thăm Việt Nam, vì sao lại màu đỏ mà không là một màu nào khác!
Phần tôi thì thời niên thiếu đã không thích màu đỏ rồi, bạn thử nghĩ thích làm sao được ví như khi bạn có một người yêu, một ngày nào đó, sang ngang, để lại những vần thơ than thở:
“Rồi một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao gió lạnh nhiều.”
Từ đó tôi bắt đầu thiếu thiện cảm với những thiếu nữ mặc áo màu đỏ! Thêm một lý do nữa tôi không thích màu đỏ vì đó là màu của pháo: “Rồi một này kia pháo nhuộm đường!”. Pháo vu quy của cô hàng xóm, pháo của những người thiếu nữ không quen biết nhưng ngày vui của họ để lại chút bâng khuâng trong lòng chàng trai mới lớn. Và nếu màu hoa phượng ở sân trường kia có đỏ thì nó cũng báo hiệu một mùa chia ly, chia ly rồi thì bao giờ có sum họp toàn vẹn trở lại.
Lớn lên, trong những năm lá cờ Việt Minh bắt đầu hiện diện đã thấy bao nhiêu là máu hãi hùng. Cứ mỗi đêm nghe tiếng chó sủa ran trong xóm, sáng ra thế nào cũng thấy có xác nằm đường, chặt đầu hay đâm thủng ruột, rồi khúc “tiến quân ca” nổi lên: “cờ in máu chiến thắng mang hồn nước!” Vì thế, ai đó đã nói rằng: "Chế độ Cộng Sản là sắt máu” thì đâu có gì là ngạc nhiên. Người Tàu từ xưa đã thích màu đỏ, từ lễ lạt, đình miếu những ngày lễ tết, ở đâu cũng thấy một màu đỏ. Mao Trạch Đông phất ngọn cờ đỏ, gần mười lăm năm trường chinh, thôn tính xong toàn bộ nước Tàu năm 1949, quốc kỳ với ngôi sao lớn và bốn ngôi sao nhỏ nằm chung quanh. Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng tình nguyện nhuộm đỏ đất nước, có lá cờ đỏ màu máu với một ngôi sao vàng năm cánh. Từ cải cách ruộng đất năm 53-56, khởi nghĩa Quỳnh Lưu 1956 tại miền Bắc, thảm sát Mậu Thân tại Huế năm 1968, đến việc trả thù toàn bộ dân chúng miền Nam sau 30 tháng 4-1975, đều nhuộm đầy máu đỏ của “sĩ nông công thương binh” như ước nguyện của Văn Cao lấy máu in lên cờ.
Cộng Sản rất thích màu đỏ nên có Quảng Trường Đỏ, Hồng Quân, Hồng Kỳ, rồi hội Cao Lương Đỏ, sổ đỏ (giấy chủ quyền nhà đất), nhạc đỏ (nhạc sắt máu CS)... Vào cuối thập niên 1860, Việt Nam có giặc Cờ Vàng (Hoàng Sùng Anh) giặc Cờ Đen (Lưu Vĩnh Phúc), giặc Cờ Trắng (Bàn Văn Nhị, Lương Văn Lợi) vẫn quấy nhiễu ở vùng Việt Bắc, thời nay sử gia Vũ Ngự Chiêu gọi thêm tên giặc Cờ Đỏ (Hồ chí Minh). Tháng 4-1975, Cộng Sản nhuộm đỏ đất nước bắt đầu với tuổi thơ với cái khăn quàng đỏ mang trên cổ, biểu tượng và đồng phục của đội viên Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, bản sao của Đội Thiếu Niên Toàn liên bang mang tên Lenin, bắt buộc những đứa trẻ vào đội luôn phải đeo khăn quàng đỏ khi còn học trung học (cấp 1 và cấp 2.) Ba góc của chiếc khăn quàng đỏ hình tam giác biểu trưng của sự liên kết giữa 3 thế hệ trong gia đình và 3 tổ chức nòng cốt của chủ nghĩa xã hội: thế hệ cha - thế hệ anh - thế hệ em tương ứng với 3 tổ chức Đảng Cộng Sản, Đoàn Thanh Niên Cộng Sản, Đội Thiếu Niên Tiền Phong.


Màu đỏ của máu chính là màu của chiếc khăn choàng đấu bò “capote de brega” mà chàng “metador” mỗi khi phất lên, con bò mộng phải say máu, đâm đôi sừng nhọn hoắt để húc vào. Chàng đấu bò uốn mình tránh né và vung chiếc khăn màu đỏ sang một hướng khác khiến chú bò hung hãn phải xoay mình, húc đầu theo những lần kế tiếp, cho đến lúc mệt nhoài để những anh hùng chiến thắng xuyên những mũi tên vào đầu con vật. Màu đỏ thôi thúc sự giết chóc và bạo tàn.
Ở miền Nam trước tháng 4-1975, hình như màu đỏ không được tôn trọng, người ta cũng biết trong chuyện học hành hay thi đua, thi đấu, “cầm đèn đỏ” có nghĩ là về hạng chót, và tay đua xe đạp luôn luôn được vinh dự mặc áo vàng lúc về đến đích. Quan tài người chết sơn màu đỏ chứ không phải màu đen như ở Tây phương. Mặt khác, những ông bạn già chắc cũng còn nhớ có một thời mà ngành hiến binh đội nón kết màu đỏ nên nhân gian mới có thành ngữ “hiến binh gác cửa!”
Màu đỏ quả thật là một màu đáng ghét, nhất là khi ở giữa lại có một ngôi sao vàng. Lá cờ này đi đến đâu gieo máu và lửa đến đó, khiến người miền Nam phải kinh hoàng, vượt rừng lội biển ra đi. Ấn tượng khó chịu đó đã khiến cho chủ một tiệm sang băng video, Trần Trường trở thành đối tượng của sự phẫn nộ trong cộng đồng người Việt tị nạn tại Little Saigon ở miền Nam California vào đầu năm 1999, khi y treo hình cờ đỏ sao vàng của Cộng Sản và hình Hồ Chí Minh trong tiệm cho thuê video của y trên đường Bolsa và đã lên tiếng thách thức sự can thiệp của cộng đồng người Việt. Biến cố xuống đường và tranh đấu trong 55 ngày đêm với sự tham dự của hàng chục nghìn người Việt tỵ nạn Cộng Sản là một thái độ dứt khoát với lá cờ đỏ này. Từ lâu, khó mà thấy một ngọn cờ đỏ nào được treo tại các đất nước tự do, ngoài phố hay ngay cả trong sân trường đại học, nơi có người Việt sinh sống, ngoại trừ những cơ sở của những toà “đại sứ không dân” đang bị nguyền rủa.
Hình ảnh một lá cờ đỏ trên màn ảnh, trên một trang báo, trên một bức tranh, trên một chiếc T Shirt nào cũng có thể gây phẫn nộ cho quần chúng nhạy cảm. Nhiều khi cả một hình ảnh trang trí dưới chân cầu xa lộ như ở Dallas, hay trên sợi giây nịt của một ca sĩ cũng kéo theo một đám đông phản đối. Kẻ bàn quang cho đó là qúa đáng, người địa phương lại càng lạ lùng, nhưng quả thật phải hiểu rằng đó là một điều gì người ta vừa khinh ghét, vừa hãi hùng.
Dù không nói ra và cũng chẳng có ai minh định, người ta xem màu vàng hiện nay như biểu tượng cho quốc gia và tự do, màu đỏ là sự đối nghịch. Cho nên khi người đạo diễn mô tả một con chim bồ câu rải hạt “lúa đỏ” trên cánh đồng, thì người ta phải hiểu ngay dụng ý của những thước phim này muốn nói gì!
Quả thật là tôi ghét màu đỏ từ trong gan ruột, ngoại trừ  màu đỏ của cái bao “lì xì” ngày Tết, và cũng từ đó hiểu ra rằng nhiều người quên nỗi sợ xưa kia, đã bắt đầu khoái màu đỏ vì họ ngửi thấy mùi tiền!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.